“Vậy… anh đi đây.”
Sáng hôm sau, sau buổi gặp gỡ với người của mật vụ, tôi quay sang mỉm cười với mọi người trong dungeon và thông báo về chuyến đi.
“Tạm biệt mọi người, ”– Enne vẫy tay.
“Chúc anh thượng lộ bình an!” – Illuna cười rạng rỡ.
“Và nhớ tận hưởng nữa nhé!” – Shii hớn hở chen vào.
“Anh hẳn đã biết rồi, Yuki, nhưng em vẫn muốn dặn—”
“Là mau trở về, đừng có để bị mấy cô gái quyến rũ rồi mắc kẹt lại, đúng không?” Tôi nhanh miệng cắt lời Lefi. “Anh biết rồi. Với lại… chẳng phải vì thế nên em mới bắt Leila đi theo anh sao?”
“Xin hãy yên tâm, Lefi.” Leila cúi nhẹ đầu, giọng đều đều nhưng vững chãi. “Em sẽ luôn để mắt tới Chủ Nhân.”
Tôi chỉ còn biết cười gượng. Rõ ràng tối qua bọn họ lại tụ tập bàn bạc với nhau mà cố tình không cho tôi tham dự. Và kết quả của cuộc hội ý đó là… tôi không được phép đi một mình. Người chịu “nhiệm vụ giám sát Ma vương” chính là Leila – cô hầu gái đáng tin cậy nhất. Nhiệm vụ… giám sát ma vương, nghe thôi đã thấy nực cười.
Theo tôi thì đáng lẽ Lefi mới là người phù hợp nhất để ngăn chặn mấy trò “thả thính” vớ vẩn kia. Nhưng lần này, vì lý do nào đó mà Lefi nhất định không chịu đi, và cũng chẳng giải thích gì thêm. Thế nên vai trò ấy được đẩy sang cho Leila – người duy nhất có thể đảm bảo mọi chuyện diễn ra suôn sẻ.
Đám nhỏ thì tất nhiên không thể mang theo. Quỷ giới lúc này quá nguy hiểm. Và không giống như Leila, Lyuu rất yếu đuối trước áp lực, chỉ cần tôi năn nỉ vài câu chắc chắn sẽ mềm lòng ngay. Vậy nên lựa chọn duy nhất chỉ còn Leila.
Nói thật, tôi cũng không thích ý tưởng này cho lắm, không phải vì nghi ngờ năng lực của cô ấy, mà ngược lại – chính vì Leila quá quan trọng. Thiếu cô ấy, dungeon này sẽ chẳng khác nào mất đi trụ cột. Nhưng tất cả mọi người, vâng, tất cả, đều nằng nặc ép tôi mang Leila theo, bởi vì như thế họ mới thấy yên tâm. Thế là tôi đành phải chấp nhận “người giám hộ” mà không dám cãi lời. Nhưng… trời ạ, chẳng lẽ tin tưởng tôi một chút cũng khó vậy sao? Tôi có tệ đến mức đó đâu mà.
Tất nhiên, ngoài Leila thì Enne cũng đi cùng. Nhưng vì Enne là vũ khí của tôi, luôn đi theo ý chí của tôi, nên mọi người không công nhận em ấy có đủ tư cách “giám sát ma vương”.
“Vậy thì tốt.” Lefi khẽ gật đầu, giọng bình thản nhưng ánh mắt lại lấp lánh. “Em rất vui khi thấy anh đã hiểu chuyện.”
“Em lo xa quá đó, Lefi. Chẳng lẽ em không nhìn ra anh chỉ yêu một mình em thôi sao?”
Tôi vòng tay ôm lấy nàng, nhấc bổng lên rồi xoay tròn giữa không gian.
“Y-Yuki! A-anh… bỏ em xuống ngay đi!” Nàng đỏ bừng mặt, bàn tay đập nhẹ vào vai tôi.
“Em cũng muốn được xoay vòng!” – Illuna nhảy cẫng lên.
“Em nữa!” – Shii reo hò.
“Được rồi, cả hai lại đây nào!” Tôi bật cười sảng khoái.
Đặt Lefi xuống, tôi bế Illuna bên tay trái, Shii bên tay phải, rồi xoay vòng không kém phần hào hứng như vừa rồi. Đến lượt Enne, dù em chẳng nói gì, nhưng ánh mắt ghen tuông kia đã tố cáo tất cả. Thế là tôi lại phải nhấc em ấy lên mà xoay vòng.
Ngay cả mấy chị em wraith cũng tham gia, bay vòng vòng xung quanh chúng tôi. Tôi xoay. Mọi thứ xung quanh cũng xoay. Đến lúc choáng váng hoa mắt thì tôi mới dừng lại.
“Lyuu này.” Leila khẽ gọi, giọng điệu bình thản nhưng toát lên uy áp. “Tôi đi rồi, mọi việc trông cậy vào cô. Tôi sẽ kiểm tra khi trở về, mong rằng cô sẽ không làm tôi thất vọng.”
“Y-ya… yên tâm đi, Leila! Tôi sẽ chứng minh là mình học được hết những gì cô dạy bấy lâu nay!”
Hai cô hầu nhìn nhau, một người cười nhàn nhạt nhưng áp lực lan tỏa, kẻ kia thì hăng hái giơ nắm đấm, dẫu hơi run. Quan hệ của họ rõ ràng chẳng đơn giản. Dù được tuyển vào cùng lúc và lẽ ra phải ngang hàng, nhưng đến giờ đã thành cấp trên – cấp dưới. Leila vẫn luôn là người dẫn dắt, còn Lyuu thì theo sau. Tôi thật sự hiểu cảm giác đó, Lyuu à. Leila đáng sợ lắm. Ngay cả tôi còn chẳng dám cãi lại cô ấy.
“Được rồi, mọi người. Tôi trông cậy vào các cậu giữ an toàn cho dungeon khi tôi vắng mặt.” Tôi quay sang mấy thú cưng. Năm con tụ tập lại, Rir ngồi ở giữa, cả bầy nghiêm túc gật đầu.
Bọn chúng xem đây là nhiệm vụ lớn đầu tiên. Thái độ háo hức kia khiến tôi thấy yên lòng.
“À, Rir, Orochi. Nhờ hai đứa đưa bọn tôi đi một đoạn nhé. Không cần tới tận nơi, chỉ cần chở đến chỗ thuận tiện để xuống là được.”
Rir và Orochi cùng cúi đầu đáp lại.
“Thưa… ngài đã sẵn sàng chưa ạ?” Cô nữ mật vụ, đứng im lặng nãy giờ, bối rối cất tiếng.
“Rồi, xin lỗi để cô chờ. Leila, cô chuẩn bị xong chưa?”
“Lúc nào cũng sẵn sàng, thưa Ngài.”
“Vậy thì đi thôi.”
Tôi khẽ quay đầu, mỉm cười lần cuối với mọi người. Rồi chúng tôi rời khỏi đồng cỏ xanh mướt, bắt đầu hành trình mới.
“Họ đi rồi…” Lefi thì thầm khi cánh cửa khép lại sau lưng chồng mình cùng những người bạn đồng hành.
“Tốt quá, nhờ vậy chủ nhân mới chịu để Leila đi theo đó.” Lyuu chép miệng.
“Ừm.” Lefi khẽ gật, giọng trầm xuống. “Anh ấy vốn rất tốt bụng, đặc biệt với phụ nữ. Đó là một đức tính đáng quý… nhưng trong hoàn cảnh này lại khiến tôi không thể nào yên tâm.”
Dù ngoài mặt coi Leila như “người giám sát”, nhưng thật ra Lefi chỉ đơn giản là lo lắng. Cô tin anh. Cô biết anh là kiểu đàn ông một lòng một dạ. Nhưng niềm tin thôi chưa đủ để cô an tâm.
Leila đã nói với cô về nữ đặc vụ kia – người được phái tới để chiêu dụ anh bằng mọi giá. Một cô gái trẻ, xinh đẹp, sẵn sàng đánh đổi cả thân xác vì nhiệm vụ. Và thật chẳng may, kiểu phụ nữ đó lại chính là mối nguy lớn nhất.
Đàn ông thường khó lòng từ chối sự quyến rũ quá mạnh mẽ. Mà Yuki thì… anh quá tốt. Lefi lo sợ rằng rồi anh sẽ bị cuốn vào, để mặc bản thân rơi vào chiếc bẫy của người khác.
Chuyện anh ngủ với ai khác, về mặt tình cảm,cô ghét cay ghét đắng. Nhưng nếu chẳng may xảy ra, Lefi sẵn sàng tha thứ – tất nhiên là chỉ sau khi đánh cho anh một trận nên thân. Điều khiến cô thực sự sợ hãi là viễn cảnh anh sẽ bị mặc cảm tội lỗi giày vò, rồi bị kẻ khác lợi dụng, thao túng. Đó mới là điều cô tuyệt đối không cho phép.
Thế nên cô chọn Leila. Để bảo vệ trái tim anh, chứ không chỉ là thân xác.
Nếu không vì tình thế bắt buộc, cô đã đi cùng rồi. Nhưng giờ đây, Lefi không còn là con rồng cô độc nữa. cô đã có bạn bè, có những người thân thương khác để gắn bó. Và hơn hết, cô tin Leila.
Dẫu vẫn không loại trừ khả năng “ông chồng ngốc” của mình sẽ có lúc mềm lòng trước chính cô hầu gái kia. Nhưng so với bất kỳ người phụ nữ xa lạ nào, Leila vẫn là lựa chọn mà cô thấy an tâm hơn cả. Dĩ nhiên, nếu chuyện đó thật sự xảy ra, cô vẫn sẽ nổi giận, sẽ đánh cho mặt anh sưng gấp đôi. Nhưng ít ra, cô sẽ không thấy ghê tởm, không thấy tuyệt vọng.
À này, Lefi… Chủ nhân lúc nãy trông có vẻ buồn lắm đó. Em nghĩ là vì ngài làm anh ấy cảm giác như không được tin tưởng.” – Lyuu khẽ nói.
“Cô…” Lefi khẽ rên lên, hai tay ôm trán. “Ừ, Tôi biết. Nhưng anh ấy sẽ vui trở lại thôi. Khi anh về, Tôi sẽ… sẽ chiều anh hết mức cho tới khi nụ cười quay lại.”
“Em chắc chắn là vậy rồi!” Lyuu phá lên cười. “Anh ấy yêu ngài đến mức ngốc nghếch mà.”
Má Lefi đỏ bừng. Nhưng rồi nàng quay đi, cố giữ vẻ bình thản.
“Đôi khi tôi thấy… chăm sóc anh ấy chẳng khác nào dỗ dành một đứa trẻ to xác.”
“Đúng thế!” Lyuu cười khanh khách. “Mà cũng chính vì thế nên ngài mới yêu anh ấy đấy thôi.”
Nàng sói nháy mắt tinh nghịch, còn nàng rồng – lúc này chẳng khác gì một quả cà chua – chỉ biết thở dài.
“P-phải rồi, Lyuu. Tôi muốn nhờ cô một chuyện.”
“Chuyện gì ạ?”
“Cô chắc chắn lo được mọi việc khi vắng Leila chứ?”
“Ngài cứ yên tâm, Lefi! Em đã ghi chép hết mọi thứ Leila dạy rồi. Dungeon này sẽ hoạt động đâu ra đấy, không kém gì lúc cô ấy còn ở đây.”
“Vậy thì tôi trông cậy vào cô.” Lefi mỉm cười khích lệ. “Illuna, Shii, cả mấy chị em wraith nữa. Chị nhờ các em giúp Lyuu nhé!”
“Vâng ạ! Em sẽ cố hết sức!” – Illuna hăng hái.
“Em cũng vậy!” – Shii giơ tay cao.
Ba chị em wraith không nói được, chỉ tung nắm đấm đầy quyết tâm.
Thế là, trong bầu không khí rực sáng tinh thần, mọi người cùng nhau trở về đại sảnh của dungeon.
0 Bình luận