Arc 13: Lời mời đến Quỷ Giới

Chương 153: Quán bar — Phần 2

Chương 153: Quán bar — Phần 2

---

Kết quả phân tích của tôi như sau:

---

**Thông tin chung**

Tên: Neru

Chủng tộc: bán nhân (Con người)

Chức nghiệp: Kiếm sĩ bậc thầy (Anh hùng)

Cấp độ: 59

HP: 2996/2996

MP: 7670/7670

Sức mạnh: 684

Thể lực: 757

Nhanh nhẹn: 902

Ma lực: 898

Khéo léo: 1101

May mắn: 1299

**Kỹ năng độc nhất**

* Ma pháp kết giới

* Thần tốc

**Kỹ năng**

* Thánh ma pháp 4

* Kiếm thuật 5

* Cảm nhận kẻ địch 4

* Cảm nhận nguy hiểm 5

* Dao găm 3

* Hỏa ma pháp 2

**Danh hiệu**

* Thánh Kiếm Sư

* Người luôn biết vâng lời 

* Người bảo hộ

---

Cô ấy dường như đang dùng một loại đạo cụ nào đó để che giấu thân phận, nhưng sức mạnh của nó chẳng thể sánh nổi với Ma vương. Kỹ năng cấp 10 của tôi dễ dàng xuyên thấu qua lớp ngụy trang ấy, phơi bày toàn bộ sự thật. Chỉ số giả vẫn hiện ra, nhưng ngay bên cạnh thì hiển thị thêm bản gốc.

Chờ đã… Từ khi nào em ấy lại mạnh đến mức này!?

Mới chỉ hơn một tháng kể từ lần cuối chúng tôi gặp nhau, vậy mà Neru đã thay đổi quá nhiều. Em ấy giờ còn mạnh hơn cả gã mạo hiểm giả mà tôi từng chạm trán ở Alshir. Với lượng chỉ số gần như toàn bộ chạm mốc nghìn, thậm chí một số đã vượt qua, tôi dám chắc Neru sẽ không gặp khó khăn gì nếu phải đối đầu với cư dân của Ma giới. Chỉ số may mắn của em ấy cũng tăng vọt chẳng rõ vì lý do gì. Cái quái gì thế này!?  ganh tị thật sự. Chỉ số may mắn của tôi thì như chẳng nhích được tý nào. Trời ạ, em ấy tăng tiến nhanh thật. Mà thôi, cũng đoán trước được. Kiểu nhân vật anh hùng mà. Thực lòng, tôi muốn xem đến cuối hành trình anh hùng, em ấy còn có thể mạnh đến mức nào nữa.

“Y-Yuki!? Sao anh lại ở đây?” Neru nhìn tôi, giọng run run.

“Câu đó đáng ra anh phải hỏi em mới đúng. Tại sao em lại lặn lội đến tận nơi này?” Tôi nhướng mày. “Em đang tính lập tổ đội để đi phiêu lưu hay gì à? Chỗ này là quán rượu mà.”

“Hả…?” Em ấy tròn mắt nhìn tôi, ngơ ngác. “Không…? Sao em phải làm vậy?”

Ờ, đúng rồi. Em ấy có hiểu mấy trò đùa của tôi đâu. Thôi, coi như tôi chưa nói gì.

“Người quen của em à?”

Giọng hỏi vọng ra từ người đội mũ choàng ngồi cạnh Neru. Đó là một cô gái trẻ, giọng nói uể oải như lúc nào cũng ngái ngủ. Rõ ràng không phải Carlotta rồi.

Thoạt đầu tôi tưởng bạn đồng hành của anh hùng sẽ là nữ kỵ sĩ ở kinh đô, nhưng nghĩ lại thì điều đó khó xảy ra. Carlotta là nhân vật cấp cao, không thể cứ thế mà rời khỏi đất nước. Mà hình như… quanh tôi toàn con gái nhỉ? Bạn bè tôi hầu hết là nữ, có khi chẳng có lấy một người bạn nam. Cái tỉ lệ này lệch hẳn. Không biết là do tôi nhiều bạn gái, hay do tổng số bạn bè của tôi vốn ít tèo từ đầu nữa… Thôi kệ, chẳng muốn nghĩ tiếp.

“Ơm… à… uhm…”

“Cứ coi là bạn quen biết cũng được.” Tôi nhận thấy Neru lúng túng khi phải giải thích quan hệ giữa chúng tôi, nhất là khi tôi là ma tộc, thế nên tôi đành đỡ lời. “Chúng tôi chỉ tình cờ gặp nhau, rồi nói chuyện hợp ý, vậy thôi.”

Kỳ lạ thật. Em ấy nhìn tôi với vẻ không hài lòng. Tôi có nói gì sai đâu nhỉ?

“Đúng thế.” – Neru hừ nhẹ, quay đi như không quan tâm, nâng cốc nhấp từng ngụm chậm rãi. Em ấy đúng là có phần kỳ quặc thật.

“À, phải rồi.” Sau một hồi giận dỗi, em mới chợt nhớ ra mình quên giới thiệu. “Yuki, đây là Ronia, bạn thân của em. Ronia, đây là Yuki… cũng là một người bạn thân khác của em.”

“Rất hân hạnh, Ronia.”

“Ừm.” Ronia đáp gọn.

Ronia khiến tôi nhớ đến Enne. Cả hai đều ít nói, có phần trầm lặng. Nhưng khác với Enne, Ronia lại toát ra vẻ lờ đờ, cứ như có thể ngủ gục bất cứ lúc nào.

Bảng chỉ số của cô ấy cũng bị ngụy trang, ghi lại vắn tắt như sau:

---

Tên: Ronia Lucidor

Chủng tộc: Bán nhân (Con người)

Chức nghiệp: Pháp sư lão luyện (Pháp sư hoàng gia)

Cấp độ: 42

---

Ronia đúng là một pháp sư của hoàng gia,chỉ số rất hợp với vai trò đó. Các chỉ số như sức mạnh khá bình thường đối với nhân loại, nhưng ma lực và khéo léo thì vượt trội. Trong bất cứ trận chiến ma pháp nào, cô ấy chắc chắn là đồng minh đáng tin. Nhưng khi so với Neru, tất cả đều thấp hơn. Ngay cả ở điểm mạnh nhất, Ronia vẫn không vượt qua được anh hùng. Điều đó càng làm nổi bật Neru đặc biệt đến mức nào.Nghĩ lại, có lẽ lần đầu tôi gặp em ấy, em ấy vẫn còn là “lính mới”. Nếu em ấy mạnh lên sớm hơn vài tháng, có khi tôi đã bị chém ngay tại chỗ… À thôi, chắc không đến mức ấy. Hồi đó em ấy còn run không đứng nổi kia mà. 

Giống Neru, Ronia cũng cải trang thành ma tộc. Hai người đều có sừng nhỏ trên đầu, hoa văn trên má, và có lẽ cả đuôi ma tộc giấu dưới áo choàng dài.

“Xin lỗi nếu Ronia có thô lỗ,” Neru mỉm cười gượng. “Cậu ấy không có ý xấu, chỉ là nói năng không khéo thôi.”

“Có phải tớ nói năng kém đâu” pháp sư cãi lại, “ là do người khác nghe kém thôi.”

“Nhưng mà… hầu hết ai cũng không hiểu cậu nói gì mà…” Neru thở dài.

Cô anh hùng rồi quay sang nhóm tôi.

“Rất vui được gặp lại, Leila.” Cô mỉm cười, rồi hướng ánh mắt đến bé kiếm cạnh tôi. “Còn cô bé này là ai vậy? Em chưa gặp bao giờ.”

“À. Đó là con gái anh.”

“Hả!?” Đôi mắt Neru mở to hết cỡ. “A-Anh có con gái rồi!? C-Chẳng lẽ Lefi là mẹ!?”

Neru bật dậy, ghé sát mặt tôi, ép tôi trả lời. Tôi vội ngả người ra sau.

“C-Cũng có thể coi là vậy. Về cơ bản thì em không sai đâu,” tôi đáp. “Hơn nữa, em cũng đã gặp con bé rồi.”

Tôi chỉ vào món vũ khí đeo trên lưng.

“Đó… chẳng phải vũ khí lần trước anh dùng sao? Khó nhận ra thật, vì được bọc vải, nhưng hình như đúng kích thước ấy.”

“Đúng rồi. Chính nó.” Tôi đặt tay lên đầu bé kiếm đứng bên cạnh, coi việc tiết lộ chẳng có gì to tát.

“Ơ… cái gì cơ…?”

“Nói chính xác hơn thì Enne là nhân cách của thanh kiếm đó. Anh tạo ra bé, trong bé có một phần của Lefi, nên bé coi như con gái tụi anh.”

“Ưm… Yuki… em không hiểu…” – Neru nhíu mày. “Anh làm cách nào để biến vũ khí thành người được?”

“Anh cũng không biết. Thử cho vui, ai ngờ lại được.”

“Em… hiểu rồi…” Neru ôm đầu, xoa thái dương, giọng bất lực. “Anh… thử xem… và nó thành công…”

Umm, em có cần thuốc giảm đau không? Anh nhớ còn vài viên để ở đâu đó.

“Tôi hiểu cảm giác của cô, Neru,” Leila dịu giọng. “Xin cho phép tôi khuyên cô một điều. Chủ nhân của tôi và lẽ thường tình vốn chẳng bao giờ đi đôi với nhau. Cố gắng lý giải hành động của ngài ấy theo cách thông thường chỉ khiến cô kiệt sức thôi.”

“Nói đúng thật.” Neru gật đầu. “Nếu em cố phân tích mấy việc kỳ quặc Yuki làm hay nói, chắc em phát điên mất.”

“Này này,” tôi đảo mắt. “Mấy người nói cứ như tôi là kẻ lập dị vô vọng ấy.”

“Xin lỗi Yuki, nhưng đó đúng là những gì em nghĩ.” Neru đáp tỉnh bơ.

Gan to thật đấy, em gái. Cứ chờ đi, anh sẽ trả đũa.

“Thành thật xin lỗi, thưa Chủ nhân, nhưng tôi cũng không biết bào chữa thế nào cho ngài.”

Leila! Cô là hầu gái cơ mà, ít ra cũng nên bênh vực chủ nhân chứ!?

“Đ-Đâu phải thế…” Enne ngập ngừng, “Chủ nhân… là người rất tốt…”

Enne à… anh cảm ơn vì em đã bênh anh, nhưng mà… có phải em vừa phải dừng lại vì chẳng nghĩ ra được lời nào hay hơn không? Với lại, em có thể ngẩng mặt lên nhìn anh thay vì lảng tránh như thế được không? Làm ơn đi mà!?

---

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!