Arc 13: Lời mời đến Quỷ Giới

Chương 152:Tại quán bar — Phần 1

Chương 152:Tại quán bar — Phần 1

note: từ chương này mình sửa lại một chút: quỷ tộc -> ma tộc, quỷ giới -> ma giới. mấy chương trước thì khi nào rảnh chỉnh lại sau vậy

-------------------------------------------------------

“Ừ thì… tóm lại, tôi thấy cũng ổn, chắc là đồng ý thôi. Các cô nghĩ sao?”

Ngay khi về đến căn phòng được mượn tạm, việc đầu tiên tôi làm là hỏi ý kiến mấy nhỏ.

“Hmm…” Leila trầm ngâm một lúc rồi mới trả lời. “Thành thật mà nói, thưa Chủ nhân, em thấy rất khó để quyết đoán. Nhưng em nghĩ chấp nhận thì có lẽ là lựa chọn tốt nhất. Tuy nhiên, nó cũng sẽ đặt ngài vào tình thế vô cùng nguy hiểm.”

“Ờ, cái đó thì tôi cũng chẳng bận tâm lắm đâu.”

Nguy hiểm vốn đã nằm trong dự tính từ đầu. Làm ăn với kẻ thù, lại còn là ma tộc, thì đương nhiên sẽ thế rồi.

Văn hoá ma tộc coi trọng sức mạnh hơn tôi nghĩ. Nói trắng ra, tôi chả hiểu nổi giá trị quan của tụi nó. Nhưng ít nhất, tôi biết một điều: ma tộc luôn cúi đầu trước kẻ mạnh. Ma vương muốn tôi phô trương sức mạnh để khiến phe đối lập phải im miệng, thậm chí còn kéo được vài đứa về phe hắn. Vấn đề là, mọi chuyện chắc chắn sẽ không trôi chảy thế đâu. Không phải ai cũng nghe lời chỉ vì tôi cơ bắp to. Bọn phản loạn vẫn sẽ coi tôi là kẻ thù thôi. Nhưng thế cũng chẳng sao. Chúng nó dám giở trò với Lefi, thế thì với tôi, chúng nó đã không còn đường quay đầu nữa rồi. Cô đặc vụ trùm mũ đúng là nói chuẩn, sớm muộn gì tôi cũng phải đụng độ tụi nó, thôi thì xử luôn cho rồi.

Cơ bản mà nói, đến thủ đô ma tộc hay thủ đô loài người cũng chẳng khác nhau mấy. Đều chỉ là mấy chuyến đi đập tan kẻ thù trước khi chúng nó kịp gây thêm rắc rối.

“Không sao đâu,” Enne nói, giọng chắc nịch. “Em sẽ bảo vệ Chủ nhân.”

“Cảm ơn Enne.” Tôi phì cười, xoa đầu con bé trong bộ kimono rồi tiếp lời. “Điều duy nhất tôi lo là bị mấy thằng gọi là đồng minh đâm sau lưng thôi.”

“em không dám khẳng định điều đó sẽ không xảy ra, nhưng em tin là ngài không cần phải quá bận tâm.”

“Thật á? Sao cô chắc vậy?”

“Khá đơn giản thôi, thưa Chủ nhân,” Leila gật đầu. “Ngài chỉ là một trong số rất nhiều đồng minh mà Ma vương đã kết giao. Nếu hắn phản bội ngài, thì những người khác cũng sẽ mất lòng tin. Hắn không dại gì tự hại mình đâu.”

“Nghe cũng hợp lý đấy…”

Tôi chau mày suy nghĩ. Leila nói chuẩn không cần chỉnh. Ma vương đâu có dư đồng minh, mất thêm một đứa là tình thế lại nghiêng hẳn về phía ngược lại. Với cái máu ưa hoà bình của hắn, phản bội tôi gần như chẳng có cửa. Ừ thì, nói gì thì nói, mấy ông lãnh đạo kiểu gì cũng có máu cáo già trong người, nhưng trong tình thế này, có lẽ tôi có thể tạm tin hắn.

“Còn một chuyện nữa tôi lo… chính là an toàn của hai cô. Tôi sẽ cố gắng không để ai nhắm vào các cô, nhưng cứ phòng xa thì vẫn hơn. Này, giữ lấy cái này.”

Tôi đưa cho mỗi người một sợi dây chuyền bạc. Trên sợi xích là viên tinh thể trong suốt, nhỏ gọn, phía sau có chốt điều chỉnh độ dài.

“Đây là gì vậy, thưa Chủ nhân?” Leila hỏi.

“Đồ cứu mạng. Nếu lỡ có biến, chỉ cần truyền ma lực vào là lập tức dịch chuyển thẳng về hầm ngục. Nhìn thì không đẹp đẽ gì, nhưng công dụng là chính, trang trí tính sau.”

Leila khẽ há hốc. “Chẳng lẽ vật này có thể thao túng không-thời gian!?”

“Cũng gần như vậy, nhưng chỉ xài được một lần thôi.”

Nói đúng ra thì nó sẽ đưa người đeo về tận phòng ngai vàng - nơi đặt lõi hầm ngục. Cách kích hoạt cũng dễ, chỉ cần truyền ma lực vào là xong.

Tôi đã chuẩn bị từ trước khi tới ma giới, để lỡ có biến ở đây hoặc ở nhà cũng xử lý được. Thực ra,hầm ngục của tôi vốn chẳng cần tôi bảo vệ nhiều. Rir, Lefi, mấy đứa còn lại và một đống bẫy chết người ở đó. Nói thẳng ra thì chỗ đó chắc là nơi an toàn nhất thế giới, kể cả khi bị tấn công.

“Chủ nhân, em đeo thế nào đây?” Enne ngập ngừng hỏi.

“Đưa đây, anh giúp cho. Quay lưng lại nào.” Tôi nhẹ nhàng cài sợi dây vào cổ con bé. “Đấy, hợp lắm.”

“Mhm.”

Enne đỏ mặt, mỉm cười. Dễ thương chết mất.

Thực ra với Enne, thứ này hơi vô dụng. Ra khỏi phạm vi kỹ năng nhân hoá, con bé sẽ lập tức biến mất, ý thức trở lại thân kiếm. Nhưng không đưa thì khác gì phân biệt đối xử, mà tôi thì không thích kiểu đó.

“Cô có muốn tôi giúp không, Leila?”

“Vậy thì em xin nhận, thưa Chủ nhân,” cô nàng khẽ cười.

Leila nghiêng người, lộ chiếc cổ trắng muốt. Tôi cài dây chuyền vào cổ cô

“Hợp lắm.”

“Đa tạ ngài, Chủ nhân. Và xin yên tâm, em  sẽ không mách Lefi rằng ngài đang tán tỉnh em đâu.”

“H-hả!? Cô nhầm rồi! Tôi chỉ lịch sự thôi mà!”

“Em biết,” Leila che miệng cười khúc khích. “em chỉ đùa thôi.”

Mẹ kiếp, đừng hù tôi kiểu đó chứ!

“À, còn chuyện khi nãy,” cô tiếp tục. “em nghĩ ngài có thể yêu cầu thêm phần thưởng, thưa Chủ nhân.”

“Thật á? Tôi tưởng deal này ngon lành lắm rồi chứ.”

“Em e rằng quan niệm giá trị của ngài hơi có vấn đề. Xin hãy để phần thương lượng lại cho em. Em chắc chắn sẽ giành được điều khoản có lợi hơn cho ngài.”

“Ờ… ừ thì, tuỳ cô vậy.”

Tôi hơi bất ngờ trước sự hăng hái của Leila, đành gật gù cho qua, trong đầu tự hỏi liệu gu định giá của mình có tệ thật không.

----------------------------------------------------

Hôm sau, Leila thực sự làm đúng như lời cổ đã nói: cô ấy đứng ra nói chuyện với Ma vương thay cho tôi. Kết quả là cả hai đi đến một bản hợp đồng với ba điều khoản chính.

Điều thứ nhất: phe Ma vương sẽ cố hết sức để bảo vệ và hỗ trợ tôi. Điều thứ hai: tôi sẽ được coi như lính đánh thuê. Điều thứ ba: ngay sau khi xử lý xong rắc rối hiện tại của ma giới, họ sẽ trả tôi một khoản tiền thù lao đã định sẵn.

Điều khoản thứ nhất và thứ ba thì nghe sao hiểu vậy, chẳng có gì phức tạp. Nhưng cái điều thứ hai mới là thứ quan trọng.

Công khai tôi như một “lính đánh thuê” giúp tôi có thêm tự do trong việc khoe sức mạnh. Đồng thời, vì chỉ là được “thuê”, nên tôi không phải đồng minh vĩnh viễn. Nếu tôi có lỡ tay đập nát vài thằng, người ta sẽ dễ quy trách nhiệm cho Ma vương và phe hắn hơn là nhắm vào tôi. Nghe qua thì có vẻ nhỏ nhặt, nhưng thật ra lại cực kỳ quan trọng.

Ngẫm kỹ thì cũng hợp lý thôi. Trong lịch sử, mấy mối thù thường được chia cho cả thằng lính trực tiếp đánh nhau lẫn kẻ đã ra lệnh cho nó ra trận. Và theo kinh nghiệm học được từ thời hậu Thế chiến II, thì thường mấy ông chỉ huy cấp cao mới là người ăn gạch đá nhiều nhất. Nói thật, tôi đáng lẽ nên để Leila lo vụ này từ đầu. Ai cũng có sở trường sở đoản, và với thương lượng thì rõ ràng cô hầu gái của tôi dư sức cân.

Nhật ký thân mến, hôm nay tôi học được một bài rất quý giá. Tôi thấy mình khôn ra một tí. Ký tên: tôi.

Buổi đàm phán thực sự là một màn trình diễn. Leila và Ma vương ngồi đối diện nhau, trên mặt cả hai lúc nào cũng nở nụ cười rộng đến mức đáng sợ, trong khi thực chất thì đang đấu võ miệng kịch liệt đến mức khiến tôi nổi da gà. Lời nào lời nấy nặng ký, nhấn nhá đến từng chữ, toàn hàm ý trong hàm ý. Cái áp lực mà họ tỏa ra mạnh đến nỗi chỉ ngồi đó thôi mà tôi cũng thấy ngộp. Haloria – nữ đặc vụ được cử theo chăm sóc bọn tôi – cũng có mặt, và cô ta thì run như cầy sấy.

“Thưa Chủ nhân, em biết ngài là kiểu người thích tự mình giải quyết mọi vấn đề,” Leila nói. “Và em hiểu đó chính là con người ngài. Nhưng em vẫn muốn thưa rằng: đôi khi, ngài nên dựa vào người khác. Thậm chí, em nghĩ ngài nên làm điều đó thường xuyên hơn một chút.”

“Mhm,” Enne gật đầu. “Đúng thế.”

“Ừ, lỗi tôi.” Tôi cười gượng, nhấc ly lên tu một hơi.

Hiện tại ba chúng tôi đang ngồi trong một quán bar ở mê cung thủ đô ma tộc. Phynar nói là chưa có việc gì gấp nên bảo tôi đi chơi loanh quanh. Nghe cũng hợp lý, thế là tụi tôi kiếm một chỗ tử tế để ăn uống. Thế mới có cảnh này.

Khác với mấy quán bar bình thường thường bé tẹo, chỗ này to phết, hai tầng hẳn hoi. Bọn tôi ngồi tầng hai, ngay trên ban công trong nhà, nơi mấy chậu dây leo treo lủng lẳng phát sáng lấp lánh, tạo thêm ánh sáng dịu bên cạnh mấy cây đèn treo. Kết hợp với nội thất hiện đại, nhạc nhẹ nhàng từ ban nhạc sống, cả quán gần giống nhà hàng sang chảnh hơn là quán bar. Tất nhiên, nó vẫn là bar, vì đa số khách ở đây đang say bí tỉ và ồn ào chẳng buồn nghe nhạc.

Ngay lúc chuẩn bị ăn, tôi vô tình để ý thấy hai bóng người trùm mũ ngồi gần đó. Bình thường thì tôi sẽ nghĩ ngay đến mấy đặc vụ kiểu Haloria, nhưng lần này khác. Áo choàng khác màu, khác kiểu.

Mặc áo choàng đội mũ vốn chẳng hiếm ở ma giới. Tôi gặp cả đống ngoài đường, nên hai đứa này thật ra cũng không có gì lạ. Chúng cũng chẳng hành động khả nghi, nhưng không hiểu sao tôi lại thấy tò mò: tại sao lại che mặt trong một chỗ sáng sủa và vui vẻ thế này? Thôi thì, check thử bằng [Phân tích] xem. Có mất gì đâu.

“…Khoan. Neru…?”

Ngay khi tôi lẩm bẩm, một trong hai người lập tức quay phắt lại.

“Hả!? Yuki, là anh hả!?”

Khuôn mặt hiện ra dưới lớp mũ trùm thì tôi không thể nào nhầm được. Đúng rồi. Chính là Neru, nữ anh hùng của giáo hội.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!