Arc 13: Lời mời đến Quỷ Giới

Chương 151: Chúa tể của Quỷ giới — Phần 2

Chương 151: Chúa tể của Quỷ giới — Phần 2

“Một biểu tượng ư?”

“Chính xác!” – Ma vương hào hứng đáp. – “Ta muốn cậu làm điều mà chẳng một thú nhân hay bán nhân nào từng liên minh với ta có thể làm được. Ta muốn cậu trở thành biểu tượng cho sức mạnh của chúng ta – sức mạnh ma tộc. Ta muốn dùng cậu như một minh chứng để cho toàn bộ quỷ giới thấy rằng kẻ mạnh đều tin tưởng vào lý tưởng của ta.”

À, hiểu rồi…

“Nói trắng ra thì… anh chỉ muốn tôi làm mồi nhử, còn anh thì thoải mái bày đủ trò khuất tất sau lưng, đúng không?”

“Chính xác! Ta biết ngay cậu sẽ hiểu.”

Mẹ kiếp! Thằng cha mặt dày này còn thừa nhận thẳng thừng luôn là muốn lợi dụng tôi!

“Để lũ phản loạn biết rằng chúng ta vừa có thêm một đồng minh cường đại sẽ khiến chúng dè chừng. Sự hiện diện của cậu sẽ làm cho hành động của chúng dễ đoán hơn, thậm chí khiến chúng phải mất nhiều thời gian hơn để tính toán. Có thời gian với ta chính là có thêm con bài trong tay.” – Phynar mỉm cười xảo quyệt. – “Nói ngắn gọn, ta cần cậu thu hút sự chú ý để ta rảnh tay tính toán và trói buộc đối thủ.”

“Ờ, tôi cũng đoán là kiểu gì cũng đến nước đó.”

Việc công khai quan hệ đồng minh giữa tôi và ma vương đương nhiên sẽ khiến phe địch tò mò. Chúng chắc chắn sẽ điều tra nguồn gốc của tôi – một kẻ gần như từ hư không xuất hiện – rồi còn phí người canh chừng tôi nữa. Tôi chẳng biết nhiều về tên chủ nhân của quỷ giới, nhưng chỉ bấy nhiêu cũng đủ để tôi hiểu hắn kiểu gì cũng sẽ tận dụng cơ hội này để cản trở kế hoạch của kẻ thù.

“Được rồi, tôi cũng nắm sơ sơ ý anh muốn gì. Nhưng nói thật, tôi đéo quan tâm cái nội chiến vớ vẩn này của anh đâu.” – Tôi cố tình nhếch môi, nở nụ cười độc ác. – “Ai thắng chẳng liên quan. Số người chết bao nhiêu cũng mặc xác, chỉ là con số. Ai chết cũng thế thôi. Tôi sẽ không dại mà lao vào nguy hiểm chỉ vì một thứ tôi chẳng thèm quan tâm. Và tôi chắc anh cũng biết rõ điều đó. Thế nên đừng vòng vo nữa, nói thẳng đi, anh định khiến việc này xứng đáng với thời gian của tôi bằng cách nào?”

Đúng là lũ ác ma là kẻ thù của tôi. Nhưng điều đó không có nghĩa ma vương là đồng minh. Tôi chẳng cần hợp tác với hắn cũng đủ sức nghiền nát bọn chúng. Và đấy là còn cho rằng hắn không bịa chuyện để gạt tôi.

“G-Gì cơ, ngài—” Nữ thuộc hạ sững người, miệng há ra định phản đối, nhưng chưa kịp nói thì đã bị cắt ngang.

“Haloria? Im lặng.” – Chủ nhân cô cười nhạt, uy thế đủ khiến cô ấy im re, thậm chí còn lùi hẳn mấy bước.

“Tất nhiên ta sẽ khiến cậu thấy xứng đáng, bằng hữu à.” – Ma vương nở nụ cười rợn người. – “Ta coi đồng minh như đối tác làm ăn. Hợp tác chẳng khác nào một thương vụ chung, mà thương vụ chỉ tồn tại khi đôi bên cùng có lợi.”

“Tốt.” – Tôi gật đầu. – “Vậy anh nói rõ xem, rốt cuộc anh chuẩn bị gì cho tôi?”

“Có vài thứ đấy.” – Hắn khúc khích. – “Trước hết là tin tức. Chúng ta sẽ tiếp tục cung cấp thông tin về kẻ thù chung.”

“Ờ, cái đó thì coi như đương nhiên.”

Lý do duy nhất khiến tôi đặt chân tới ma giới là vì đã được hứa hẹn về tình báo. Không giao thì khác nào tự vả.

“Điều thứ hai, ta tin rằng cậu sẽ quan tâm đặc biệt.” – Hắn nhếch môi. – “Ta nghe nói khá nhiều về gia đình cậu, và được biết cậu muốn đưa vợ, con gái và hầu gái của mình đi du ngoạn khắp quỷ giới.”

“Ờ, thì sao?”

“Nếu cậu giúp ta, ta sẽ dùng quyền lực của mình để mở ra không chỉ quỷ giới, mà cả lãnh thổ á thú và bán nhân. Không chỉ những nơi dân thường có thể đến, mà còn cả những vùng cấm địa thiêng liêng – những chốn khách lạ tuyệt đối không được bén mảng. Chỉ một lời của ta thôi là đủ để ban cho cậu quyền đặt chân đến. Ta thậm chí còn có thể giới thiệu cậu với tầng lớp lãnh đạo của họ, nếu cậu muốn.”

“C-Cái gì!?”

Vãi thật, thằng cha này biết đúng cái tôi muốn!

“Ta sẽ cung cấp thêm thông tin về toàn bộ danh lam thắng cảnh của ma giới. Dù không phải tất cả các tộc ma tộc đều kính trọng ta, nhưng ta vẫn là người thừa kế hợp pháp của ngai vàng. Người tiền nhiệm đã đích thân chỉ định ta, nên ta có quyền mở cửa cho cậu bước vào hầu hết mọi nơi. Và đó chưa phải tất cả.”

Đòn tấn công tâm lý này thật sự chí mạng. Hắn biết chính xác điểm yếu để đánh.

“Tiếp đi, còn gì nữa?”

“Theo ta được biết, mê cung phát triển bằng cách nuôi dưỡng bằng nhiều thứ khác nhau. Là một ma vương, chắc hẳn cậu sẽ thích thấy hầm ngục của mình hưng thịnh. Ta có thể cung cấp dưỡng chất cho mê cung dưới bất cứ hình thức nào cậu muốn. Tất nhiên, ta không thích biến dân của mình thành vật tế, nhưng nếu cậu nhất quyết, ta cũng chẳng phản đối.”

“Không cần. Tôi cũng chẳng thích hiến tế đâu.” – Tôi lắc đầu. – “Tiền thì sao?”

“Tiền à? Ý kiến tuyệt vời! Loại vốn đó ta không hề thiếu.”

“Nhân tiện, tôi không cần cái đồng tiền địa phương của anh đâu. Tôi muốn những thứ có giá trị thật sự.”

“Tất nhiên. Thế còn một căn phòng đầy vàng bạc châu báu thì sao?”

“Ổn đấy.”

“Để ta nghĩ xem… còn gì nữa nhỉ… À, đúng rồi! Thế còn phụ nữ thì sao?”

“Không cần.”

“Thật ư? Ta nghe nói cậu cũng khá… háo sắc đấy.”

“Nhảm nhí. Đó chỉ là hiểu lầm thôi.”

Phải, tôi từng hơi buông thả quá mức, nhưng đó là bản năng đàn ông. Không hẳn lỗi tôi. Với lại, chấp nhận cái kiểu “ban tặng” đó khác gì tự ký giấy báo tử. Lefi có khứu giác siêu nhạy. Cô ấy mà muốn, kiểu gì cũng phát hiện tôi léng phéng.

“Thế thì đổi phụ nữ thành thêm vàng bạc nhé?”

Tôi trầm ngâm một lúc. Đề nghị này về cơ bản chẳng gây bất tiện gì. Mà tôi thì chắc cũng sẽ nghiền nát lũ ác ma ngay khi chúng dám lộ nanh vuốt thôi. Xem như có thêm phần thưởng sớm vậy. Chẳng có lý do gì để từ chối.

Tất nhiên, khả năng hắn phản bội là có. Danh hiệu của hắn đủ nói lên bản chất xảo quyệt. Nhưng thôi, tôi biết tọc mạch kiểu gì cũng nhức đầu. Kệ đi, nước đến chân thì nhảy. Nếu hắn dám lật lọng, tôi sẽ lấy lại những gì mình xứng đáng – bằng vũ lực.

Dù vậy, tôi cũng chẳng muốn đối đầu trực diện với một kẻ được biết đến là thiên tài chiến lược. Đấu mưu với hắn khác nào tự rước thêm phiền toái.

Cái lo duy nhất còn lại là tôi không biết kẻ thù mạnh tới đâu. Chỉ số tôi cao vãi thật, nhưng biết đâu trong bọn chúng lại có thằng quái vật ngang với mấy con ở tận sâu trong rừng Quỷ

À, còn ý hay hơn: tôi nên đeo lại cái mặt nạ hề từng dùng ở thành phố loài người. Nếu phe phản loạn chưa kịp nhận ra tôi chính là “chúa cmn hề”, thì còn trò để trêu ngươi chúng. Mà thôi, hay hơn nữa là tôi làm cái mặt nạ mới luôn. Đỡ phải đoán mò. Nguyên liệu thì tìm sau,biến đổi vũ khí tiện cực. Nhân tiện, tôi cũng nên chỉnh lại bảng chỉ số. Hmm, lấy tên gì nhỉ? Đã xài Wye rồi, khỏi dùng lại. Heh, vui đây. Lại được đóng vai kẻ bí ẩn náo loạn quỷ giới. Tôi nóng lòng muốn nghe những tin đồn. Mọi người chắc chắn sẽ thốt lên: “Là chim à?”, “Là máy bay à?”, “Khoan, thằng cha nào vậy!?” Heh, tuyệt vời.

“À, còn một chuyện.” – Tôi nheo mắt nhìn ma vương. – “Có phải anh đứng sau vụ Alshir không?” [note81297]

“Không hề! Không phải ta!” – Phynar cười hề hề, giọng đầy tự tin. – “Kế hoạch của ta tinh vi hơn nhiều. Nếu ta nhúng tay, thì có lẽ cậu chẳng bao giờ nhận ra có gì bất thường đâu.”

Ờm… tự tin thật đấy. Tôi bất giác gượng cười.

“Được rồi, vậy là tôi rõ.” – Tôi gật đầu. – “Tôi chưa thể trả lời ngay. Tôi cần hỏi ý kiến hầu gái trước. Nhưng chí ít tôi có thể nói thế này: tình hình đang khả quan.”

“Tuyệt vời!” – Ma vương cười. – “Chỉ cần cậu cân nhắc thôi cũng đã khiến ta thấy lời mời này đáng công rồi.”

“Chỉ cần tôi nghĩ đến thôi đã đáng? Vậy là anh cũng thủ sẵn vài phương án dự phòng rồi nhỉ?”

“Đương nhiên. Nhưng có cậu hợp tác thì ta đỡ nhiều phiền phức.”

Ừ, tôi cũng nghĩ thế. Ai đời đặt cược tất cả vào một kế hoạch chưa chắc thành. Không có phương án dự phòng thì chết sớm.

“Thế nhé, ta sẽ chờ câu trả lời ngày mai. Còn tối nay, cậu sẽ được thưởng thức món ngon bậc nhất ma giới. Ngủ ngon, Yuki.” – Ma vương khúc khích. – “Ta mong được hợp tác cùng cậu.”

“Khoan đã, trước khi đi tôi phải nói cái này. Ngừng ngay cái kiểu cười creepy đó đi. Nó khiến tôi sởn hết da gà.”

“Ơ kìa~. Sao cậu nỡ nói thế? Ta chỉ đang thể hiện tình cảm thôi mà.”

“Tình cảm cái con khỉ! Ghê bỏ mẹ! Làm ơn, ít ra thì giả vờ gọi là ‘tình bạn’ đi!” – Tôi nhăn mặt. – “Mà tôi cũng chẳng có ý định kết bạn với kẻ mưu mô như anh đâu. Với tôi, chúng ta chỉ là hợp tác. Thế thôi.”

“Không sao đâu, Yuki, ta hiểu mà.” – Hắn lại cười. – “Trời ạ, cậu thật nhút nhát.” [note81298]

“TÔI ĐÃ BẢO NGƯNG CƯỜI RỒI DM!!!”

… Và thế là, sau tiếng quát đầy bức xúc, buổi yết kiến ma vương kết thúc.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!

Ghi chú

[Lên trên]
vụ thằng hoàng tử phản loạn
vụ thằng hoàng tử phản loạn
[Lên trên]
why are u gay. :))
why are u gay. :))