Arc 13: Lời mời đến Quỷ Giới

Chương 143: Sứ giả — Phần 2

Chương 143: Sứ giả — Phần 2

“Hiện thân của Tri Thức? Nghe kêu thế. Người ta thật sự gọi cô như vậy à?” Tôi quay sang hỏi cô hầu gái. Thật ra thì cũng không quá bất ngờ. Cái tính tò mò của cô ấy quả là khủng khiếp.

“Thật xấu hổ.” Leila khúc khích cười. Cô đặt bàn tay lên má, nghiêng đầu, gương mặt ửng hồng. “Đó là biệt danh người ta gọi em hồi còn trẻ.”

“Trẻ hơn nữa hả?” Tôi nhướn mày. Ủa, chẳng phải cô ấy còn nhỏ tuổi hơn cả tôi à? À khoan, tính ra thì không. Bỏ cái kiếp sống ở Trái Đất đi, tôi mới tồn tại chưa đầy một năm, nghĩa là ai không phải quái vật thì đều già hơn tôi nhiều. Ngay cả Illuna cũng lớn hơn tôi. Chắc tôi nên nói cho con bé biết rồi làm em trai út một lần cho hợp vai, đảm bảo con bé sẽ vui lắm.

“Lần cuối cùng tôi nghe, cô rời khỏi Quỷ Giới, đi sang lãnh thổ loài người để tìm mấy loại thảo dược hiếm không thể kiếm ở đâu khác,” cô gái áo choàng run run nói. “Vậy tại sao một người hiểu biết như cô lại làm công việc của một hầu gái tầm thường ở cái nơi hẻo lánh này!?”

Phản ứng đó đủ cho thấy Leila khá nổi tiếng. Ít nhất thì cô đủ danh tiếng để một điệp viên của chính phủ còn phải tôn trọng.

Còn tôi thì biết rõ hơn chút ít về chuyện gì xảy ra với Leila sau khi rời Quỷ Giới. Rất có thể khi còn mải tìm kiếm thảo dược cô bị bọn buôn nô lệ bắt, rồi đưa tới cái thành phố mà tôi suýt nữa đã san bằng để cứu Illuna.

“Ờ, Chuyện là vậy đấy.” Leila đáp thản nhiên.

“Hả? Tôi không hiểu…—” Cô gái áo choàng định vặn lại thì Leila đã chặn ngang.

“Chuyện . Là. Vậy.” Nữ hầu nhấn mạnh từng chữ một. Nụ cười vẫn hiện hữu, nhưng áp lực vô hình mà cô tỏa ra khiến không khí đặc quánh lại. Rõ ràng cô chẳng định nhượng bộ dù chỉ một ly.

“N-Nếu cô đã nói vậy…”

Tôi cũng tò mò muốn hỏi thêm, nhưng giống như cô bạn trùm áo choàng, tôi cũng thấy hơi ớn. Khả năng cao là có hỏi cũng chẳng moi được gì, mà còn bị dọa chết khiếp nữa.

“Có lẽ bây giờ cô nên quay lại chuyện chính với Chủ Nhân thì hơn? Đó chẳng phải là lý do cô cất công đến tận đây sao?”

“Đúng, xin lỗi vì đã thất lễ.” Cô gái quỷ hít sâu, lấy lại bình tĩnh rồi tiếp tục. “Cho phép tôi giới thiệu. Tôi là Haloria Laylott, kẻ phục vụ cho một người cũng được gọi là Ma Vương – quốc vương của Ma Giới. Hôm nay tôi tới đây với tư cách sứ giả của ngài.”

“Rất hân hạnh, Haloria. Tôi là Yuki, chắc cô cũng đã biết.”

Haloria im lặng một lát, rồi mới mở lời lần nữa.

“Tôi sẽ bắt đầu bằng cách nói cho ngài nghe về tình hình hiện tại của Quỷ Giới, quê hương của bọn tôi.”

---

“Người mà ngài đã hạ gục ở Allysia thuộc phe Ác Quỷ. Giống như bọn tôi, chúng cũng biết rằng ngài đang sống ở khu vực này. Việc ngài phá hỏng kế hoạch của chúng và giẫm lên niềm kiêu hãnh của chúng khiến chúng cực kỳ tức giận. Nếu cứ để mặc, chắc chắn chúng sẽ tìm cách đối phó ngài.” Haloria kết thúc.

“Tôi hiểu rồi…” Tôi đáp hời hợt trong khi sắp xếp lại tất cả thông tin vừa nhận.

Tóm gọn thì Quỷ Giới hiện tại chia làm hai phe lớn. Một phe là phe của vị vua – gọi ông ta là Ma Vương thì hơi rối, nên thôi cứ gọi là Ma Vương/Quốc vương Ma Giới cho rõ. Phe này mang tư tưởng tiến bộ, muốn thay đổi lối suy nghĩ cố hữu của loài quỷ: không chỉ tôn thờ sức mạnh cơ bắp. Họ hiểu rằng chỉ dựa vào một chiến binh mạnh nhất cũng không thể thắng loài người. Khẩu hiệu của họ là hòa giải, hợp tác với các chủng tộc khác.

Ngược lại là phe Ác Quỷ– cổ hủ, trọng sức mạnh hơn trí tuệ. Chúng tin rằng sức mạnh thô bạo mới là vinh quang của loài quỷ, và muốn chinh phục thế giới bằng vũ lực. Với thể chất quái đản cả về sức mạnh lẫn phép thuật, phương pháp này trong quá khứ từng hiệu quả, và vì vậy chúng càng cố chấp.

Xem ra lần tôi "thăm" hoàng tử ở thủ đô đã vô tình phá hỏng một âm mưu lớn của chúng. Nghe Haloria kể thì phe Ác Quỷ vẫn có vài kẻ đầu óc đủ ranh ma để vạch kế hoạch, dù tư tưởng chủ đạo của chúng chỉ toàn cơ bắp.

Vấn đề là, hiện tại cán cân nghiêng về phía bọn Ác Quỷ. Dân chúng ưa chuộng truyền thống cũ, còn Ma Vương thì chỉ được các chủng tộc không phải quỷ tộc ủng hộ. Kết quả là hai phe ngang ngửa nhau, căng thẳng đến mức nội chiến có thể bùng phát bất cứ lúc nào. Một thùng thuốc súng chờ nổ.

Tôi nghe xong thì cũng chỉ nhún vai. Thật tình, phe nào thắng tôi cũng chẳng quan tâm. Chiến tranh phe phái? Kệ, chúc vui. Nhưng vấn đề là phe Ác Quỷ đã coi tôi là kẻ thù, đồng nghĩa sớm muộn gì tôi cũng bị chúng để ý.

“như một kẻ có chung kẻ thù, bọn tôi muốn ngài trở thành đồng minh.” Haloria nói tiếp. “Hy vọng hai bên có thể hỗ trợ nhau khi cần.”

“Nghe thì hiểu, nhưng thật lòng tôi chưa chắc tin cô.” Tôi gõ gõ ngón tay. “Giả sử tôi đồng ý đi, thì tôi được lợi gì? Nghe chẳng có gì hấp dẫn cả.”

“Thứ giá trị nhất chúng ta có thể cho ngài là tin tức. Chúng tôi theo dõi phe Ác Quỷ và tay chân của chúng rất sát.” Haloria mím môi. “Đáng tiếc, hiện tại đó là tất cả. Bọn tôi không có nhiều thế lực.”

Tôi nhún vai: “Ờ, tôi cũng đoán vậy.”

“Tôi biết yêu cầu này có phần quá đáng, nhưng… ngài có thể đến Ma Giới và gặp Ma Vương của bọn tôi được không? Ngài ấy muốn nói chuyện trực tiếp, để bàn thêm về phần thưởng và chi tiết hợp tác. Thành thật mà nói, ngài ấy vốn muốn đích thân tới đây, nhưng trong thời điểm này không thể bỏ trống ngai vàng lâu được.”

Nghe thì cũng hợp lý. Cái động của tôi nằm chỗ khỉ ho cò gáy, lại ngay rừng Quỷ Oái Oăm đầy quái vật, chẳng VIP nào rảnh để mạo hiểm chui vào cả.

“Các người cũng biết cách năn nỉ ghê nhỉ.” Tôi cười nhạt. Thật không ngờ Ma Vương lại chịu khó làm vậy chỉ để lôi kéo tôi.

“Đây là trường hợp đặc biệt.” Haloria đáp.

Rồi cô ta bắt đầu tung hô tôi tận mây xanh: nào là hạ gục âm mưu phe Ác Quỷ, nào là sống nhởn nhơ trong Rừng Quỷ, thậm chí kết thân với Rồng Tối Thượng… nghe xong tôi cũng thấy hơi ngượng. Thật ra thì… tôi chỉ cho Lefi ăn socola thôi mà?

Cuối cùng, Haloria kết: “Ma Vương của bọn ta thực sự muốn gặp ngài. Chúng ta trân trọng ngài đến mức ấy. Ma vương chắc chắn sẽ đưa ra vô số lợi ích nếu ngài đồng ý hỗ trợ.”

“Ừm…” Tôi gãi cằm. “Nghe cũng giống như… một chuyến nghỉ dưỡng vậy.”

“Hả?” Cô ta chớp mắt.

“Không có gì. Tự lẩm bẩm thôi.” Tôi xua tay. Trong đầu lại thoáng nghĩ: *Ừ thì cũng coi như trăng mật với Lefi một chuyến…*

Cuối cùng, tôi nói: “Tôi tính đồng ý gặp Ma Vương, nhưng phải hỏi ý vợ tôi đã.”

“Khoan… ngài là Chủ nhân dungeon mà có vợ thật à!?”

“Tất nhiên. Cô ấy dễ thương cực. Tôi có thể khoe cả ngày luôn.” Tôi nhếch miệng cười. “Tạm thời vậy đi. Ngày mai chắc có quyết định. Cô cứ ở lại một đêm cho tiện.”

Haloria thở dài nhẹ nhõm: “Nếu ngài cho phép, tôi sẽ rất cảm kích. Hôm nay tôi đã bị lũ quái vật vồ quá nhiều lần rồi…”

“Được rồi.” Tôi quay sang Leila. “Nhờ cô thu xếp chỗ nghỉ cho khách nhé.”

“Dĩ nhiên, thưa Chủ Nhân. Em sẽ làm ngay.”

“T-Tôi tự lo được. Ngài đã cho tôi chỗ ở đã là quá nhiều rồi. Không thể phiền thêm nữa—”

“Chủ Nhân đã ra lệnh.” Leila mỉm cười, dứt khoát từ chối sự từ chối, rồi ung dung đi làm việc.

Và thế là, chỗ ngủ của Haloria cũng xong. Nhưng khi ngồi ngẫm lại, tôi mới nhận ra… làm sao Leila biết rõ về cái tổ chức “Mật Vụ Ma Giới” vậy chứ? Ở thế giới này, thông tin đâu có internet như Trái Đất. Bình thường dân đen chắc còn không biết tổ chức đó tồn tại. Vậy mà cô ấy còn mô tả cả nhiệm vụ của chúng…

Quái lạ thật. Rốt cuộc Leila là ai!?

Tôi tưởng gặp một người biết quá khứ của Leila sẽ giúp tôi hiểu rõ thêm về cô. Nhưng hóa ra ngược lại. Bức màn che phủ thân phận thật sự của cô nàng càng lúc càng dày đặc hơn.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!