Đối với người da đỏ, rắn chuông là một bí ẩn đáng sợ khôn lường, một vị láng giềng đáng được tôn thờ.
Rắn chuông không tấn công theo cảm tính. Chúng chỉ dùng nọc độc chết người ấy để tự vệ khi hiểm nguy cận kề. Mỗi khi sắp cắn, chúng lại rung đuôi phát ra âm thanh báo hiệu, cảnh báo đối phương hãy tránh xa nọc độc của mình. Ấy chính là hành động của một kẻ thông thái.
Thịt da bị rắn chuông cắn sẽ thối rữa đen, tan rã thành từng mảnh, hòa vào đất mẹ. Tuy ghê rợn, nhưng đó không phải là cái chết nguyền rủa, mà là sự trở về với tự nhiên. Kẻ phạm tội, kẻ hung hãn, chúng trở về với tự nhiên bởi nọc độc, tái sinh thành một kiếp sống mới.
Trong rất nhiều trường hợp, truyền thuyết kể rằng chúng sẽ tái sinh thành một con rắn chuông mới.
Rắn chuông từng là con người ấy, nay dùng nọc độc của mình để dẫn lối con người tránh xa tội lỗi, trở thành người bảo hộ ban phát sự che chở thần bí (y thuật) cho những người vô tội khi họ đối mặt với tai ương.
Vì thế, rắn chuông chính là sứ giả vĩ đại của Đại Linh Hồn (Ý chí của Mẹ Thiên Nhiên).
Do đó, nó sẽ xuất hiện ở những nơi có tội lỗi. Luồn lách qua khe hở, chui ra từ lòng đất, và thậm chí còn giáng xuống từ bầu trời — hóa thành tia sét ngoằn ngoèo.
Sét trừng phạt từ bầu trời chính là con rắn giáng thế.
Mỗi khi phán xét ấy giáng xuống, không một nơi nào có thể trốn thoát — nếu không còn chỗ cho sự hối cải, họ chỉ có thể chấp nhận cái chết. Suy cho cùng, ngay từ đầu, đó không phải là điều đáng sợ.
Đó là lý do vì sao cô gái kia lại — âm thầm niệm chú.
“Ngủ vùi trong khe núi quân binh, những sứ giả từng là đồng bào, từ kẽ hở vạn vật, từ đáy lòng đất, từ vết nứt thiên đường, hãy hiện hình, đếm rõ tội ác khắp cõi nhân gian.”
Lời niệm chú ấy không thể bị phát hiện, ngay cả đối với những chuyên gia cảm nhận như Charlotte Liebenfrau.
“Rắn Chuông Đến (Rattlesnake Arrive Here).”
Đó là một đòn tấn công bất ngờ.
Thành phố mái vòm Las Vegas bị phá hủy trong chớp mắt.
Mặt đường nhựa nứt toác. Mái vòm bị đập vỡ, đổ mưa xuống. Những tòa nhà bị xé tan từ những vết nứt nhỏ.
Và rồi từ vết nứt của mặt đường, vết nứt của mái vòm, những vết nứt khắp mọi nơi trong thành phố — từ tất cả các vết nứt, hàng chục con rắn bò ra.
May mắn là quần chúng đã hoàn tất việc sơ tán. Những người còn lại trong thành phố chỉ là một lực lượng nhỏ của Kỵ Sĩ Đoàn Bắc Mỹ — phần lớn chủ lực đã di chuyển dọc sông Colorado, chờ đợi cuộc tấn công. Đây là một đòn bất ngờ lẻn qua đó.
Những người hợp tác đến từ Nhật Bản, Kazuki và nhóm của cậu cùng với chỉ huy tối cao Clark và các tinh anh của cô ấy đã dừng lại ở Las Vegas. Kazuki, Clark và những người khác vội vã tháo chạy khỏi Las Vegas trong cơn hoảng loạn tột độ và rơi vào hỗn loạn.
Những con rắn chọn lựa những người có ma lực yếu ớt — chúng quấn lấy những binh lính cơ giới, tạo thành một khối và đồng loạt cắn xé. Các nạn nhân quằn quại chống cự, nhưng chẳng mấy chốc ma lực phòng thủ của họ đã cạn kiệt. Những người mất đi ma lực phòng thủ và mất khả năng chống cự với nọc độc đã — biến thành rắn trong nháy mắt và đổi vị trí thành những kẻ tấn công mới. Số lượng rắn ngày càng tăng. Các kỵ sĩ mất đi sự chỉ huy trong khung cảnh ác mộng và chạy tán loạn.
“Bọn ngốc, bình tĩnh lại!”
Clark Moore hét lớn. Không một ai ở đất nước này lại không cảm thấy sợ hãi trước giọng nói ấy.
Cùng lúc đó, một cơn bão đạn đã quét sạch lũ rắn đang vây lấy Clark. Cô gái luôn sát cánh bên Clark mỗi khi anh đứng trên chiến trường ― Jeremy Barret, đang cầm hai khẩu súng ngắn. Những loạt đạn liên thanh, nhanh đến khó tin từ hai khẩu súng ngắn ấy, găm chính xác vào từng con rắn, đồng thời cứu thoát những người đang bị tấn công.
Tuy nhiên, lũ rắn không phải thứ dễ xơi mà có thể chết chỉ với một phát đạn chứa ma lực.
Kazuki lao ra từ khách sạn Yggdrasil và quan sát tình hình.
Đó là một cảnh tượng hỗn loạn kinh hoàng.
Đầu tiên, họ cần phải nắm được có bao nhiêu con rắn đang ẩn nấp và chúng ở đâu.
“Shouko!” Kazuki gọi tên một người trong nhóm của mình.
“Đành chịu vậy.” Cô gái đó lấy ra một cuộn giấy linh thiêng (Sacred Treasure) và mở nó ra trước mắt.
“Thấu Thị, <Âm Dương Thái Cực Đồ>! Thần Nhãn Khai Khiếu, Thiên Địa Tự Nhiên Đồ!!”
Thái Cực Đồ khẽ bay lơ lửng, nó hút lấy lượng ma lực khổng lồ từ Shouko và bắt đầu phóng xạ rộng khắp khu vực xung quanh. Cứ như một tấm lưới khổng lồ đang lan tỏa – truyền mọi thông tin cảm nhận được về cho Shouko.
“Bẩm Đức Vua! Từ tuyến biên giới quân sự, đại quân Nam Mỹ đang đồng loạt xâm lược!!”
Một người đưa tin dũng cảm đang hối hả lao vào Las Vegas đang hỗn loạn.
“Đây là một loại ma thuật chưa từng thấy sao!?”
Trong khi chờ đợi câu trả lời của Shouko, Kazuki hỏi Clark.
“Đúng vậy.” Clark gật đầu.
“Nhưng sức mạnh của từng con rắn này… không phải là loại ma thuật triệu hồi Quỷ Thú (Demon Beasts). Mỗi con đều nguyên bản là Ám Ấn Ma Pháp (Magika Stigma). Một loại ma thuật biến đồng minh thành rắn và phái chúng đến lãnh thổ kẻ thù.”
Nó đánh bại những binh lính cơ giới một cách không thương tiếc, và không dễ chết ngay cả khi bị trúng đạn của Jeremy. Phân tích đó chắc chắn là chính xác.
Một đội đặc nhiệm tinh nhuệ hùng mạnh đã bị biến thành rắn do ma thuật đặc biệt khi thâm nhập vào đây.
Những người da đỏ Nam Mỹ đã giữ một lá bài tẩy là ma thuật tấn công bất ngờ.
“Đây là công việc của vị Thủ Lĩnh thao túng linh hồn rắn ― Vũ Xà (Dancing Snake).”
Kazuki rút Ame no Murakumo ra và u ám quét sạch lũ rắn đang tấn công.
“Chúng ta cần nắm rõ tình hình. Shouko, sao rồi!?”
Khi Kazuki lớn tiếng hỏi, Clark cũng hướng ánh mắt về phía Shouko.
Shouko nhăn nhó mặt. “Ông biết đấy, nói nhỏ thôi thì tốt hơn.”
Cô ấy đang nói rằng tốt hơn hết là đừng cung cấp thông tin cho Clark.
“Ưu tiên hàng đầu là giảm thiểu thiệt hại cho thành phố và người dân, đồ ngốc!”
Kazuki lập tức bác bỏ – Shouko trợn mắt ngạc nhiên.
“Đừng có mất hồn mất vía nữa, sao rồi!?”
“Đúng… đúng rồi. …Ôi trời, đã mấy năm rồi tôi mới bị người khác mắng, thật ngu ngốc khi mắc lỗi. Tôi đang tìm kiếm kẻ thù trong phạm vi khoảng 100 km quanh đây. Có 70 con rắn đang thâm nhập vào trong vòm Las Vegas. Lộ trình xâm nhập là từ trên trời, dưới đất, và từ các khe nứt của các tòa nhà, chúng đột nhiên dịch chuyển đến đây. Chắc hẳn đó là một Huyền Thoại (Myth) có khái niệm như vậy. Ở sông Colorado có hàng ngàn binh lính đang hành quân. Như dự đoán, tôi không thể đếm hết chúng.”
“Có vẻ như không thể mang toàn bộ lực lượng của chúng đến đây bằng ma thuật này. Vì vậy chúng chỉ đưa 70 tinh anh vào đây để gây hỗn loạn trong khi đại quân của chúng đang hành quân.”
Tinh nhuệ ― những con rắn đang tấn công người bỗng nhiên cũng bắt đầu sử dụng Ma thuật Triệu hồi. Dấu ấn Ma thuật của chúng biến hình thành rắn, đồng thời vẫn giữ được năng lực của loài rắn và có thể dùng Ma thuật Triệu hồi vốn có. Những làn sóng xung kích ma thuật xuất hiện khắp nơi.
“Không chỉ số lượng rắn, mau nắm rõ vị trí và con số cụ thể của chúng đi!?”
Clark lập tức nắm bắt được năng lực mà Shouko vừa sử dụng, không đợi trả lời đã nhanh chóng truyền lệnh cho người đưa tin.
“Lệnh cho các binh sĩ còn kẹt trong mái vòm rút lui, tất cả tập hợp tại sông Colorado! Các cậu sẽ chặn đứng chủ lực địch! Chỉ có quân Numbers và tôi, cùng với viện binh từ Nhật Bản, sẽ xử lý lũ rắn đã xâm nhập vào bên trong mái vòm!”
Sau đó, cô quay sang Shouko. “Cô gái Trung Quốc. Nếu tôi nhớ không nhầm thì cô là Shouko. Để đám lính rút khỏi mái vòm không bị rắn tấn công, hãy ra lệnh cho nhóm của cô đi. Vừa nắm rõ vị trí phân bố của lũ rắn, vừa ra đòn từng con một, bắt đầu từ những kẻ đang gặp nguy hiểm, như kiểu đập chuột chũi ấy.”
“Tôi không phải cấp dưới của cô đâu nhé?”
“Shouko, tôi cũng cầu xin cô đấy. Làm ơn đi mà.” Kazuki cũng chen vào.
“Có vẻ như đồng minh bị rắn giết sẽ biến thành rắn và trở thành kẻ thù. Nếu cứ tiếp diễn thế này thì quân địch sẽ nhân lên gấp bội. Nghe thì có vẻ tệ, nhưng tốt hơn hết là những binh sĩ bình thường không đủ mạnh nên rời khỏi đây.”
Ngay cả khi nói vậy, đồng đội của Kazuki và quân Numbers vẫn đang hối hả di chuyển để giúp đỡ các binh sĩ xung quanh, liên tục giáng đòn mạnh vào lũ rắn. Nhưng thay vì cứ xông pha mù quáng, việc cần làm là xác định vị trí của những binh sĩ đang rơi vào tình thế nguy hiểm hơn và ưu tiên giúp đỡ họ.
Tốt hơn hết là kiểm soát sự hỗn loạn nhanh thêm một giây, để tinh nhuệ đối đầu tinh nhuệ, còn binh sĩ khác đối đầu binh sĩ khác.
“Chậc ―. Thôi được… Đó là một quyết định hợp lý. Bọn khốn các ngươi, nghe lệnh ta đây!”
Shouko nhanh nhẹn ra lệnh “Cậu sang đó!” “Cậu sang bên kia!” cho các đồng đội đang tấn công lũ rắn xung quanh, đồng thời để lũ rắn không thể truy đuổi các binh sĩ đang rút lui, cô đã tạo ra một vòng vây như kiểu đập chuột chũi. Ngay từ đầu, Shouko cũng là một chỉ huy quản lý một tổ chức.
“Ái chà! Con rắn này, mạnh thật đấy nhé!?”
Mio thét lên. Con rắn di chuyển uốn lượn và né tránh được những đòn ma thuật tấn công đơn giản. Khi Kanae và Kohaku đang truy đuổi lũ rắn, những con rắn này lại bắt đầu niệm chú tấn công và phòng thủ. Chúng không thể phân biệt được bằng vẻ bề ngoài, nhưng mỗi con đều là tinh nhuệ, và rất ít sơ hở có thể bị tận dụng.
“Funyaaa!!!!!!!” Mio đang hăng hái mà xông lên quá xa thì bị một con rắn cắn.
Con rắn đó ― vừa cắn vừa niệm chú, giải phóng ánh sáng ma thuật. …Chết tiệt rồi!
“Hỡi mãnh thú cô độc nơi sơn lâm, lặp lại sinh tử qua mỗi mùa luân chuyển, ngươi chính là hiện thân của Luân Hồi…”
Vẫn cắn chặt Mio, thân hình con rắn phình to lên và đang trở nên khổng lồ.
“Grizzly Coming (Gấu Xám Đến Đây)!”
Thân thể nó bành trướng, biến hình thành một con gấu khổng lồ có thể cao hơn năm mét.
Những chiếc răng nanh sắc nhọn hơn hẳn so với khi nó còn là rắn, cùng bộ vuốt dày, đang ghim sâu vào lớp ma thuật phòng thủ của Mio.
Kazuki truyền ma lực vào bộ Trang phục phép thuật dạng mặt dây chuyền trên ngực mình – [Zekorbeni]. Zekorbeni lập tức khởi động, sức mạnh của Phượng hoàng ào ạt tuôn chảy vào trong nó.
Bộ Trang phục phép thuật nhỏ bé, chỉ là một mặt dây chuyền, bỗng biến hóa thành bộ giáp lửa bao trùm toàn thân anh.
Ngay sau đó, anh tung phép mà không cần niệm chú.
“Hỡi cánh chim thiên đường mang theo ánh sáng thần thánh, hãy đáp lại lời buộc tội của ta và thiêu rụi tội lỗi thế gian thành tro bụi! Israel Judgment!!”
Một luồng sáng cực mạnh thổi bay con gấu khổng lồ đang lao tới Mio từ bên cạnh. Con gấu lảo đảo, buông Mio ra. …Nó chỉ lảo đảo khi phải hứng chịu một phép thuật cấp 6 chú trọng sức hủy diệt.
Một chỉ số vượt trội con người một cách áp đảo – ngay cả một phép thuật mang khả năng tấn công siêu việt đối với con người, thì với con gấu, nó lại không như vậy.
Loài gấu – đối với mọi loài vật, càng yếu ớt chúng càng phải dựa dẫm vào bầy đàn, nhưng trên cõi đất này, không có loài nào đơn độc và tách biệt như một con gấu trưởng thành. Hình bóng nó lặng lẽ một mình trong núi sâu toát lên vẻ thần bí.
Sư tử thường được gọi là chúa sơn lâm, nhưng đối với người da đỏ, họ tôn thờ gấu như một đấng tối cao. Gấu chính là [vua của muôn loài]. Dẫu sao thì sư tử cũng sống theo bầy đàn, còn gấu thì không.
Clark thốt lên một cái tên.
“Thủ lĩnh kiểm soát linh hồn gấu – Standing Bear!”
Tên đó cũng là thủ lĩnh ư…!
“Kazuki, gã đó cứ để tôi lo! …Hỡi sự phù hộ của chiến binh, hãy tăng gấp đôi sức mạnh megin đang cuộn trào trong cơ thể ta! Ý chí thần linh thôi thúc những trận chiến bất tận, hãy nhập vào thân xác này! Meginjord!!”
Beatrix bao phủ toàn thân bằng phép cường hóa, “FUHAHAHAHAHAHAHAHA―!” nàng cười vang rồi xông vào, vững vàng vật lộn với con gấu.
“GUGAAAAAAAAAAAAA!” Con gấu gầm lên, cố sức nghiền nát Beatrix.
“BEAAAAAAAAAAAAAR!” Beatrix gầm trả.
Một cuộc so tài sức mạnh giữa Beatrix và một con gấu… thật là một cảnh tượng kinh hoàng.
Kazuki cũng tham gia vào việc xua đuổi những con rắn. “Hayashizaki Kazuki, lại đây!” Shouko quay sang anh, hét lớn. Từ tòa nhà bên cạnh, một con rắn đang trườn ra.
Con rắn này… mỗi lần di chuyển nó không sử dụng ma lực nên rất khó cảm nhận! Nó nhanh hơn con người rất nhiều mà thậm chí không cần dùng Hào quang cường hóa!
Con rắn đang âm thầm tiến gần Kazuki bỗng phát ra ánh sáng và lớn dần lên.
“Hỡi bạn hữu, hỡi người hàng xóm đáng yêu của thảo nguyên vĩ đại… thịt ngươi thành xương thịt của chúng ta. Máu ngươi thành trí tuệ của chúng ta. Phước lành đã mất, một lần nữa trở về với chúng ta…”
Con rắn đó đang hóa thành một người phụ nữ tuyệt mỹ với mái tóc dài xoăn tít trắng muốt và bộ y phục da trắng tinh quấn quanh người. Trên đầu cô mọc một cặp sừng oai vệ, nhưng vẻ mặt lại nở một nụ cười dịu dàng. Người phụ nữ vẫn ngồi trong tư thế thần bí, lơ lửng giữa không trung.
“White Buffalo Coming (Trâu Trắng Thông Thái Giáng Lâm).”
Khi người phụ nữ da trắng giơ tay lên trời – trần vòm sụp đổ thêm, rồi từ bầu trời lộ ra, vô số mũi tên làm từ xương đổ xuống Kazuki như một trận mưa tầm tã khiến anh không thể mở mắt.
Không hề có dấu hiệu ma lực báo trước, Kazuki không thể ngay lập tức phòng thủ bằng phép thuật.
“Xuyên thủng ngàn xa, <Doutanuki>! Battou Kaikon – Tenran Kamaitachi!!”
Nhưng Kohaku đã vung Bảo vật Thánh <Doutanuki> của cô. Cơn gió xoáy từ lưỡi kiếm đã làm chệch hướng những mũi tên.
Người phụ nữ da trắng giơ bàn tay kia xuống đất. Ngay lập tức, những con rắn xung quanh lớn nhanh như những con trăn anaconda, phình to ra – đó là phép thuật cường hóa diện rộng.
Bò rừng – nguồn sống của các bộ lạc thổ dân da đỏ vùng thảo nguyên đều được duy trì nhờ những đàn bò rừng Bizon sinh sống trên Đại Bình Nguyên. Họ gắn bó sinh mệnh mình với máu thịt của bò rừng, biến da và xương chúng thành quần áo, vũ khí, thậm chí cả nhà cửa. Với họ, thiên nhiên và bò rừng không chỉ là mục tiêu săn bắn đơn thuần; họ coi bò rừng là sứ giả từ Mẹ Thiên Nhiên. Bò rừng thử thách cách loài người giao hoà với Mẹ Thiên Nhiên, hứa ban phước lành vĩnh cửu cho các thổ dân nếu họ luôn biết khiêm nhường.
Vì lẽ đó, khi người da trắng quyết định tàn sát các thổ dân da đỏ, họ bắt đầu bằng việc hủy diệt những đàn bò rừng.
Trong truyền thuyết có một câu chuyện kể về một sứ giả đáng kính đã khai sáng cho các thổ dân da đỏ về cách sống đúng bản chất của mình, đó chính là [Bò Trắng Thông Thái].
Clark gầm lên một cái tên.
“Tù trưởng mạnh nhất mang theo bò rừng trắng – Sitting Bull!”
“Bỏ bàn tay đó ra!”
Kazuki cảm nhận được bàn tay của Sitting Bull đang chỉ xuống đất đã tăng cường sức mạnh cho tất cả những con rắn trên chiến trường, và cậu vung kiếm chém vào đó.
Sitting Bull trông có vẻ không phòng bị, nhưng chỉ bằng cách giơ tay lên trời, vô số ngọn giáo xương lập tức được tạo ra. Nàng chặn đường Kazuki bằng mũi giáo ngay từ phía trước.
Lần này Kazuki đã né tránh bằng cách “Tiên Đoán” được ý niệm hình thành ngay cả trước khi ma lực phát sinh. Kể từ khi giao chiến với Ilyailiya và Ikousai, Kazuki đã có thể làm được điều đó nếu cậu tập trung tinh thần đến mức tối đa.
Sitting Bull lướt nhẹ về phía sau trong tư thế ngồi.
“Khoan đã—!” Kẻ duy nhất có thể né tránh đòn tấn công vừa rồi một cách đáng tin cậy có lẽ chỉ có cậu, sau đó là Kohaku và Hikaru-senpai, những người có thể điều khiển gió. Và người phụ nữ đang tăng cường sức mạnh cho những con rắn nhất định phải bị đánh bại trước.
Nhưng trước khi Kazuki kịp đuổi theo, nhiều con rắn hơn đã trườn ra mà không hề có dấu hiệu báo trước.
“Đã lâu không gặp, Hayashizaki Kazuki. Ta đã hứa với ngươi rằng lần tới chúng ta gặp nhau là lúc cho trận chiến của chúng ta.”
Con rắn nói bằng một giọng nói mà cậu nhớ đã từng nghe trước đây.
“Hỡi bằng hữu vẫn còn trụ lại dù là ngoại tộc, hỡi chiến hữu! Hãy cùng nhau phất cao ngọn cờ cách mạng tiến về phía xã hội văn minh! Nào, hãy hí lên điên cuồng lên bầu trời!”
Con rắn đó phình to cùng với ánh sáng—biến thành một nữ chiến binh hùng dũng đang cưỡi trên một con ngựa lớn.
“Crazy Horse Coming (Ngựa Điên Đến Rồi)…!”
“iIIIIIIIIIIIIN!!” Con ngựa lớn cất tiếng hí vang trời long đất lở, không hổ thẹn với thân hình đồ sộ của mình. Ma lực – sự thăng hoa của đấu khí đang tràn ngập trong tiếng hí đó.
Không, đó là đấu khí cuồng loạn. Những con rắn to lớn như trăn Anaconda đang điên cuồng quằn quại. Sức mạnh trong chuyển động của chúng càng tăng lên. Thân hình dài ngoằng của chúng siết chặt các kỵ sĩ, hoặc chiếc đuôi dài của chúng đánh bật những người tiếp cận. Ma thuật chúng phóng ra cũng tăng cường sức mạnh nhờ tinh thần được khuếch đại.
Sức mạnh của đội kỵ binh xông pha tuyến đầu trên chiến trường…! Kỵ binh đã truyền cảm hứng cho đồng đội bằng lòng dũng cảm của họ.
Nữ chiến binh trên lưng ngựa lớn đối mặt với Kazuki và vung ngọn giáo dài của mình. Kazuki đỡ đòn và thốt lên tên người phụ nữ đó. Ngay cả Kazuki cũng biết về người phụ nữ này.
“Crazy Horse!”
Ngựa ― ở lục địa châu Mỹ, loài ngựa đã tuyệt tích từ thuở xa xưa và chúng chỉ xuất hiện lại ở đây khi người phương Tây mang chúng đến. Người da đỏ thoạt đầu ngỡ ngàng, gọi ngựa là "chó thần", nhưng ngay lập tức, họ đã trở thành bạn thân thiết với nhau. Người da đỏ thậm chí còn cưỡi ngựa giỏi hơn cả người phương Tây, và ngựa là người bạn đồng hành không thể thiếu trong cuộc chiến chống lại người da trắng. Ngựa đã chọn người da đỏ, chứ không phải người phương Tây. (Chú thích của người dịch: Có vẻ với người da đỏ, từ "medicine" (y học) ở đây mang ý nghĩa huyền bí, tâm linh.)
Mọi loài vật khác trong tự nhiên đều biến mất, nhưng ngựa vẫn ở lại bên người da đỏ cho đến tận cùng.
Không chỉ ngựa. Một con rắn nữa xuất hiện trước mặt Kazuki. Thân thể nó biến hình theo ánh sáng, hóa thành một người phụ nữ quyến rũ với thân hình trần trụi quấn quanh bởi một con rắn. Như đang nhảy múa, người phụ nữ uốn lượn tay chân một cách mê hoặc. ...Không thể nhầm được, người phụ nữ này chính là Thủ lĩnh rắn, Dancing Snake.
Người phụ nữ cất tiếng niệm chú. "Ôi bầu trời gầm vang, hóa thành ánh sáng zíc-zắc, đốt cháy và hủy diệt ngôi nhà xây trên cát! Rattle Lightning (Rắn Sét Giáng Trần)!!"
Từ trần của thành phố mái vòm đã bị hư hại đáng kể, những tia sét đen kịt ùa vào như một đám mây giông đang xâm lấn. Đám mây giông phát ra những âm thanh lách cách như một con rắn đe dọa khi vỡ vụn, hóa thành vô số rắn ánh sáng trút xuống. Nhưng Kazuki đã dự đoán được điều đó. Vấn đề là quy mô hủy diệt quá lớn.
Kazuki trao đổi ánh mắt với Kamimura-san. Kamimura-san không có kỹ thuật Tiên Tri, nhưng cô ấy hiểu rõ ý nghĩa tín hiệu của Kazuki và những gì anh mong đợi ở cô.
"Mây trên đỉnh rắn, chúng ta trên bầu trời là ngai vàng của thần linh. Lời thề của thần hộ quốc được tuyên thệ trong thép của mây trắng... thanh kiếm giương lên là, Ame no Murakumo! Shirakumo no Yoroi!!"
Một thanh Ame no Murakumo mô phỏng được tạo ra trong tay Kamimura-san, phía trên đầu cô ấy là những đám mây trắng cuồn cuộn xoáy. Kazuki cũng đang triệu hồi hiện tượng ma thuật tương tự từ Thánh Khí của mình.
"Lời thề bảo vệ ngay tại đây, <Ame no Murakumo>... Battou Kaikon, Shirakumo no Yoroi!"
Hai lớp mây trắng cuồn cuộn tràn ra biến thành những bộ giáp bảo vệ trên thân thể đồng đội và các Kỵ sĩ Bắc Mỹ đang rút lui từng người một. Ngay cả khi có cả hai người họ, họ cũng không thể bảo vệ được tận các Numbers, Kazuki thầm xin lỗi trong lòng.
Những tia sét phát ra từ mây đen, và lớp giáp hơi nước được tạo ra từ mây trắng đối chọi nhau.
Hơi ẩm được bao bọc bởi ma lực hấp thụ điện năng để dẫn dòng chảy, phân tán chúng và khiến chúng trở nên vô hiệu.
"Ôi kim loại của bão cát, hãy trở thành lớp áo ban phước cho cơ thể bị nguyền rủa của ta... Desperado!"
Mặt khác, không cần Kazuki phải lo lắng cho mình, Jeremy đó đã tạo ra một cơn bão cát đóng vai trò như một tấm màn lớn, tung bay phía trên đầu các đồng đội Numbers của cô ta.
Tấm màn được tạo ra từ cát sắt đó cũng hấp thụ điện năng và dẫn nó xuống đất, nơi nó được trung hòa.
"Ngươi để lộ sơ hở rồi!"
Tuy nhiên, Kazuki, người đang sử dụng sức mạnh của Thánh Khí ― bị thổi bay bởi một đòn tấn công mạnh mẽ.
Crazy Horse dồn toàn bộ sức mạnh xung kích của con ngựa vào mũi giáo, thực hiện một cú đâm dữ dội. Kazuki nhận trọn cú vung mạnh mẽ đó và bị đánh bay. Dĩ nhiên anh đã đọc được động tác đó, nhưng anh ưu tiên bảo vệ mọi người. Kazuki lõm sâu vào một bức tường tòa nhà.
"Giẫm nát đi, bạn của ta (Aparosa)!"
Con ngựa yêu quý của Crazy Horse dựng hai chân sau lên, giẫm mạnh vào Kazuki đang bị ép chặt vào tường.
“URARARAAAAAAAAAAAAAAAAAAA―!!”
Crazy Horse không bỏ lỡ cơ hội, tay cầm giáo trên lưng ngựa, liên tục tung ra vô số đòn đâm tới tấp vào Kazuki.
“Hỡi trí tuệ tích lũy ngàn năm của nhân loại, hãy hóa thành từng lớp giáp sắt bao bọc thân ta! Nặng nề, dày đặc, gạt bỏ mọi sự tàn bạo! Seusenhofer!!”
Kazuki lập tức niệm phép phòng thủ, toàn thân anh được bao phủ bởi một lớp giáp bạc. Lớp giáp bạc và lớp giáp hơi nước chồng lên nhau, lấp lánh như sao. Thế nhưng, hai chân trước to như voi của con ngựa, cùng với những đòn đâm giáo hung hãn – khi ba mũi kim loại dày cộp ấy xông thẳng vào người Kazuki, hai lớp phòng thủ lập tức tan biến trong chớp mắt.
Họ thậm chí còn không cho anh thời gian để trốn thoát…!
“Kẻ nào muốn nguyền rủa ngươi, hãy tự làm hại chính mình… chia sẻ nỗi đau là niềm vui của ta! Hãy khóc và thét vào tấm gương phản chiếu! Suicide Black!!”
Kazuki gần như kiệt sức mới niệm được chú phép tiếp theo.
Đó là một loại phép thuật khiến đối thủ phải nao núng vì ảo ảnh đau đớn bị phản chiếu từ chính đòn tấn công của đối phương.
“URARAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAa-Iii!!”
Anh niệm chú phép đó với mục đích làm suy yếu đòn tấn công hung hãn của cô ta, thế nhưng – nữ chiến binh dũng mãnh của người da đỏ không hề nao núng chút nào.
Mặc dù đáng lẽ cô ta phải cảm thấy đau đớn tột cùng như thể toàn thân bị xé nát, đôi mắt Crazy Horse vẫn đỏ ngầu như tên gọi của cô, dốc hết ý chí vào việc [giẫm nát].
Đó không phải là cách mà một con người nên có. Điều khiến cô gái này vẫn kiên cường như vậy chính là – trạng thái nhập định (chìm đắm) vào tín ngưỡng của cô ta. Khi niềm tin của một tín đồ đạt đến cực điểm, đúng như lời Kamimura-san từng nói, ngay cả trong bất kỳ nỗi đau và sợ hãi nào, họ cũng sẽ diễn giải đó là một món quà từ thần linh.
[Suicide Black] không hề có hiệu quả phòng thủ đáng kể. Ma lực phòng thủ của Kazuki vẫn bị bào mòn với tốc độ chóng mặt.
“Hỡi dòng khí quyển, hãy duỗi đến tay ta, hóa thành ngọn giáo đẩy lùi kẻ thù đáng ghét! Cái vươn đến tay ta là đầu của cơn bão!! Maimuur!!”
Hikaru-senpai với toàn thân phát sáng vàng rực từ phép cường hóa, hai tay cầm ngọn giáo tạo ra bão tố, đâm về phía Crazy Horse từ một bên. Ngay cả con ngựa và nữ chiến binh dũng mãnh cũng bị mất phương hướng “GUH-!”, đôi mắt điên loạn đỏ ngầu của cô ta chuyển hướng về phía Hikaru-senpai và cô ta vung giáo đáp trả.
“Uwaa-!?” Hikaru-senpai cố gắng chặn đòn, nhưng bị áp đảo bởi sức mạnh kinh khủng, cô mất thăng bằng và loạng choạng.
Nhưng ngay khoảnh khắc đó, Kazuki đã được giúp đỡ.
“Khóa và phong ấn, <Yasakani no Magatama>! Kaicho Kaikon, Hachimon Shibari!!”
Một trong Tam Đại Thần Khí – sức mạnh của <Yasakani no Magatama> đã được giải phóng.
Chuỗi magatama quấn quanh cổ tay trái anh lập tức giãn ra, quấn lấy Crazy Horse cùng với con ngựa của cô ta. Crazy Horse bị chặn lại, không thể tiếp tục lồng lộn được nữa.
“Hãy nhấn chìm trăm con tàu, hỡi mối đe dọa từ biển sâu! Hãy trồi lên, được dẫn dắt bởi tiếng hát của ta… hãy phô bày toàn bộ gương mặt! …Đâm nát răng nanh! Ice Buster!!”
Từ một bên, Koyuki cũng vừa niệm phép vừa lao tới. Khi cô phóng cả hai tay về phía Crazy Horse đang bị trói, vô số khối băng khổng lồ liên tục được tạo ra từ hai bàn tay đó.
Vài tấn băng được tạo ra đã thổi bay và đè bẹp Crazy Horse.
“Tôi đã lo lắng rằng sẽ không ai đến giúp tôi đó nha.”
Khi Kazuki nói vậy, Hikaru-senpai cười “Ahaha”. “Làm gì có chuyện chúng tôi làm thế chứ—”.
“Cứu cô một lần là tôi đòi một món thưởng đấy nhé.” Đôi mắt Koyuki lóe lên vẻ rạng rỡ.
Ngọn núi băng vẫn đang đè nghiến Crazy Horse đã bốc hơi hoàn toàn.
Từ bên trong đống đổ nát của tòa nhà, lông ngựa bao phủ kín toàn thân Crazy Horse, ngọn lửa liên tục phun ra từ những chỏm lông. Mãi đến giờ phút này cô ta vẫn chưa mặc bộ Pháp Phục của mình.
“Kazuki, nhiệm vụ hoàn thành…!”
Cùng lúc đó, Kamimura-san cất tiếng reo lên như vừa phá đảo một trò chơi. Khi mắt cô ấy chạm phải Kazuki, cô liền giơ ngón cái lên ra hiệu. Trong khi Kamimura-san đang che chắn bằng phép phòng ngự, cuối cùng các Kỵ Sĩ Bắc Mỹ cũng đã rút lui hoàn toàn ra ngoài mái vòm.
“Cảm ơn nhé, Jonny.” Kazuki cũng giơ ngón cái đáp lại.
Shouko đang ra lệnh khắp nơi cũng “Fuhii—” một tiếng, dù trận chiến không diễn ra suôn sẻ nhưng cô ấy cũng thở phào nhẹ nhõm.
Với tình hình này, họ hẳn đã có thể hội quân với chủ lực đang chờ quân địch tại sông Colorado.
Các tinh anh của Nhật Bản, Bắc Mỹ và người da đỏ giờ đây có thể đối đầu nhau mà không cần kiềm chế.
“Hayashizaki Kazuki, bốn vị Thủ Lĩnh kia cứ giao cho cậu!” Clark lớn tiếng gọi anh.
Trong lúc hỗ trợ những đồng đội mà họ quen thuộc, Kazuki và nhóm của anh, cùng Clark và nhóm của cô, cả hai đội một cách tự nhiên đã bắt đầu tập trung riêng.
Ở phía đối diện, ba Pháp Sư đã trở lại hình dáng ban đầu từ dạng rắn cũng xuất hiện. Rất có thể những người cấp độ Thủ Lĩnh đã trở về hình dáng thật sau khi xâm nhập thành công để có thể phát huy sức mạnh của mình.
Một người phụ nữ khoác lông chó trên người, có vẻ là một Thủ Lĩnh, đang lao thẳng về phía anh, định tấn công.
“Không ai có thể thoát khỏi luật pháp của vùng đất hoang dã… Roping & Jitterbug (Vũ Công Dây Thừng)!”
Nhưng Jeremy đã dùng dây thừng tóm lấy cô ta và kéo giật lại.
Nếu đã đến nước này… Kazuki gật đầu.
Có bảy vị Thủ Lĩnh: Rắn Khiêu Vũ, Gấu Đứng, Bò Ngồi, Ngựa Điên. Phía anh phụ trách bốn người, còn phía kia ba người, có vẻ không công bằng lắm.
Tuy nhiên, xét về số lượng, Clark và nhóm Numbers tổng cộng có tám người, trong khi nhóm của Kazuki và đồng đội, những người gắn bó chặt chẽ với nhau, có số lượng gần gấp đôi nhóm Clark. Hơn nữa, nếu sức mạnh của Clark bị tiêu hao, sẽ rất khó để phục hồi.
Suy nghĩ về cách chiến thắng Nam Mỹ, đề xuất của Clark là đúng đắn.
“Mọi người, chúng ta giải quyết nhanh gọn thôi!” Kazuki gọi to các đồng đội.
Đúng vậy, phải nhanh gọn. Nếu nhóm Clark đánh bại các Thủ Lĩnh nhanh hơn phía này, liệu họ có thật lòng đến tiếp viện không? Chắc chắn là không. Họ nhất định sẽ nhắm vào lưng Kazuki.
Ngược lại, nếu phía này kết thúc sớm hơn, họ có thể có cơ hội nhắm vào lưng Clark. Đây có lẽ là Clark ngầm đề nghị một cuộc đua.
…Đây đúng là một trận chiến kỳ lạ. Đoán xem khi nào thì phản bội phe kia, và để phản bội tốt hơn, họ phải vội vàng chiến đấu với kẻ thù ngay trước mắt…
Các Thủ Lĩnh chỉ có bốn người, nhưng hàng chục con rắn khổng lồ hóa và phát điên, không thể phân biệt được, lại vô cùng mạnh mẽ với xu hướng chiến đấu kiểu mob. Những binh lính cơ giới của Kỵ Sĩ Đoàn Bắc Mỹ cũng mạnh, nhưng những con rắn này ban đầu cũng là Dấu Ấn Ma Pháp (Magika Stigma) nên chúng thực sự rất mạnh. Điều khiến Kazuki lo lắng là không có đồng đội nào đến giúp, bởi vì anh cảm nhận được đồng đội của mình cũng đang chiến đấu rất khó khăn.
Tuy nhiên, Arthur, tay cầm [Carnwennan], tự mình tăng tốc, một mình đương đầu với gần chục con rắn. Kazuki thầm nghĩ, sẽ tốt hơn nếu Arthur ra tay giúp đối phó với các Thủ lĩnh kia, nhưng có lẽ Arthur cũng không muốn quá nổi bật.
“Trước hết chúng ta phải phá bỏ phép thuật cường hóa của lũ rắn!”
Dancing Snake dùng để xoay chuyển rắn, Sitting Bull dùng để phóng to rắn, còn Crazy Horse dùng để khiến rắn nổi giận. Nếu không đánh bại ba kẻ này, tình hình sẽ chẳng thể xoay chuyển tốt đẹp hơn.
“GUGAAAAAAAAAAAA!”
“BEARRRRRRRRRRRRR!”
Standing Bear không liên quan đến phép thuật cường hóa thì đã có Beatrix lo liệu. Cô ấy dường như đang rất vui vẻ khi được một chọi một vật lộn hết mình với con gấu, nên cậu ta cứ mặc kệ cô ấy vậy… ‘…Con bé đó, chẳng phải trông nó đang cực kỳ vui khi đánh nhau với người khác ngoài mình sao? Cái quái gì thế này, đây là ghen tỵ ư.’
“Eeei, loại chiến đấu kiểu này mà lại bị chậm thì phiền phức lắm! Akane, chúng ta chơi chiêu cũ nhé-☆”
“Được thôi, Kanon.”
Kanon-senpai và Akane-senpai chân thành chạy vòng quanh lũ rắn, sau đó nấp sau lưng Kohaku. Dáng vẻ Kohaku che chắn cho cả hai trong khi mang trên mình vô số Bảo Vật Linh Thiêng trông hệt như Musashibo Benkei. Thoạt nhìn, hai vị tiền bối vĩ đại này trông có vẻ thảm hại, nhưng Kazuki cũng hiểu rõ sức mạnh và sự kết hợp vô song của họ. Ngay cả tốc độ niệm chú của họ cũng rất nhanh.
Thực tế là đã đến lúc tung đòn.
“Đi nào-☆ Hỡi thiên thần bị thương đang vẫy cờ phản loạn… dưới cái tên [vô giá trị] hãy giải phóng cơn thịnh nộ thầm lặng bị coi thường! Emission Flare!!”
Bên cạnh Kanon-senpai, một hình ảnh phân thân của một thiên thần tuyệt đẹp với ngọn lửa xanh bùng cháy khắp cơ thể đang bay lơ lửng. Đó là <Belial>, Diva đã giao ước với Kanon-senpai.
Phép thuật đó – [Emission Flare], ngoại trừ những phép thuật đặc biệt như cấp 10 hay Original One, là phép thuật có tính hủy diệt cao nhất mà Kazuki từng biết.
Từ trên trời, vài vệt lửa xanh tuôn rơi. Ánh sáng tràn ngập từ nơi chúng va chạm liên tiếp, lan tỏa rộng khắp. Ngọn lửa xanh rực rỡ chẳng kém những vì sao trong không gian.
Sức nóng bùng nổ ấy phớt lờ sự kiểm soát của Kanon-senpai và cố gắng thiêu rụi mọi thứ.
Akane-senpai đồng thời thi triển phép thuật của mình. Bên cạnh cô là một Diva kỳ dị với khuôn mặt cú mèo, <Amon>.
“Mọi hiện tượng trên trời, đôi cánh ấy cưỡi gió đang lên… hỡi thần gió, hãy cuốn trôi nền móng thế giới và cai quản theo ý ngươi! Rizomata Mastery!!”
Những cơn gió khủng khiếp cuộn lên trong mái vòm. Khi Akane-senpai vung tay như đang chỉ huy, cơn gió đó được kiểm soát theo ý nghĩ của cô, nuốt chửng ngọn lửa xanh đang bành trướng. Cơn gió ấy đặt toàn bộ năm nguyên tố cơ bản dưới sự thống trị của mình, đó chính là cơn gió của thần. Gió xoáy thành hình xoắn ốc và nén ngọn lửa lại, tạo thành một đốm sáng nhỏ như một ngôi sao. Đốm sáng ấy biến thành một chùm tia được Akane-senpai điều khiển theo ý muốn.
Đó là luồng sinh khí tử vong, thứ sẽ hút cạn sức mạnh phòng thủ phép thuật của bất cứ thứ gì nó chạm vào.
“Crazy Horse đang đến…!”
Nhưng đúng lúc đó, Crazy Horse tái kích hoạt phép thuật mà cô ta đã niệm chú trước đó.
“Chết tiệt!?”
Trong khoảnh khắc, Kazuki đã đoán được ý đồ của cô ta ngay trước khi nó xảy ra, nhưng khác với việc phòng thủ một đòn phép thuật tấn công thông thường bằng phép phòng thủ, cậu ta không có cách nào chống lại thứ đó với phép thuật mà cậu ta đang có.
Làn sóng khuấy động đó – đã quét qua Akane-senpai.
“Eh…?” Akane-senpai lộ vẻ mặt ngạc nhiên. Biểu cảm đó vỡ vụn và biến dạng.
“KYAAAAAAAAAAAAAAAAAA-!!” Một tiếng thét xé tai.
Tâm trí Akane-senpai chìm vào cơn điên loạn chỉ trong một khoảnh khắc.
Nhưng đúng lúc đó, thần gió mất kiểm soát, khiến nguồn năng lượng khổng lồ tràn ra.
"Akane, cô làm cái gì mà vô trách nhiệm thế hả! Đến cả tôi còn chẳng khống chế được ngọn lửa đó đâu biết không-☆"
Kanon-senpai hét toáng lên, dù kỳ thực chẳng biết ai mới là kẻ vô trách nhiệm nhất nữa.
Akane-senpai ôm đầu, vừa lấy lại được chút bình tĩnh, tuy nhiên,
"Xin lỗi mọi người, mau dùng ma pháp phòng ngự đi...!!"
Ánh sáng xanh lam bùng nổ từ cuộn xoáy gió đang nuốt chửng tất cả―.
"Kazuki-!" Ngay trước khi điều đó xảy ra, Kamimura-san nhìn Kazuki.
Amaterasu giỏi nhất về sức mạnh phòng hộ. Cô ấy đang bảo cậu cùng sử dụng sức mạnh đó. Kazuki gật đầu.
" "Thứ lơ lửng trên không là vì sao hủy diệt che khuất cả bầu trời, cho đến khi bình minh ló rạng, xin hãy bao bọc chúng con bằng bức tường của mẹ... [Mikuni Shugo Kekkai・Ama no Iwato]!" " (TN: Kết Giới Hộ Quốc・Cánh Cửa Hang Đá Trời)
Trước mặt Kazuki và đồng đội, vô số đường sáng chạy ngang, bức tường trắng thuần khiết hiện hình với đường nét gồ ghề. Không gian bế quan của Amaterasu mà Kazuki từng thấy ở Astrum, sức mạnh phòng thủ của [Cánh Cửa Hang Đá Trời] đã được tái tạo thành một kết giới.
"Tôi đã nghĩ rằng chuyện thế này có thể xảy ra."
Kaguya-senpai cũng chẳng tin tưởng các tiền bối năm ba dù chỉ một chút.
"Otouto-kun, tôi dùng đây...!"
Kaguya-senpai đã không còn chần chừ khi sử dụng sức mạnh mới ― hình dáng cô ấy biến thành [Chouki Magician], cô ấy đã thi triển một ma pháp mới.
"Xé toạc thế giới và nhốt nó vào hư vô! Nuốt chửng mọi ánh sáng, vào trong tử cung của ta... [Vanta Black Hole] (Không Gian Hút Sáng Hoàn Hảo)!!"
Ma lực màu đen tuôn ra từ toàn thân Kaguya-senpai.
Ma lực đen với khả năng hấp thụ tia sáng có thể nhìn thấy được, điều mà về mặt vật lý không thể tồn tại, đang xoáy tròn và quay cuồng, hấp thụ ánh sáng xanh lam ― đó là ma pháp phòng ngự đặc biệt hiệu quả chống lại đòn tấn công ánh sáng.
"Ôi thiên nhiên mẹ hiền... tai ương đang ập đến cũng là thiên nhiên... chúng ta cũng là thiên nhiên... nếu vậy thì xin hãy hòa hợp mọi thứ và bảo vệ chúng con... [Kulispel Tipi] (Lều Da Thần Bí)!" (TN: Kulispel là một bộ lạc thổ dân da đỏ ở Bắc Mỹ và Tipi là một túp lều hình nón truyền thống của thổ dân da đỏ làm bằng da động vật trên cọc gỗ, katakana là クリスペルティピー)
Thủ lĩnh mạnh nhất Sitting Bull giơ cao hai tay. Sau đó, như thể một tấm màn dày đang buông xuống, lớp da trắng mỏng, mềm mại, uốn lượn từ từ trùm xuống. Lớp da trắng được thêu những họa tiết tinh xảo và thần bí đã chặn đứng vầng cực quang xanh lam đó.
Ánh sáng lan tỏa tràn ngập. Tất cả vật thể rắn đều hóa lỏng, các electron trong Nguyên Chất của mọi chất khí đều sụp đổ, biến thành plasma siêu nhiệt độ cao. Ánh sáng xanh lam phá hủy mọi vật chất tràn ngập khắp nơi, âm thanh rung động nghe như tiếng rên rỉ của cái chết từ không khí biến thành plasma tạo nên tiếng gầm khủng khiếp vang vọng khắp khu vực.
Ngay cả như vậy, Akane-senpai vừa mới thoát khỏi sự hoảng loạn đã cố gắng kiềm chế thiệt hại bằng cách nào đó, cô ấy lại dùng gió của [Rizomata Mastery] bao bọc ánh sáng để đẩy sự hủy diệt ra ngoài khu vực đường phố chính nơi họ đang chiến đấu, giải phóng sức mạnh lên bầu trời.
Hiện tượng ma pháp kết thúc. Hang đá, hố đen, lều da thần bí, tất cả đều tan vỡ, không ít thiệt hại đã được phân bổ cho tất cả mọi người.
"Kanon-senpai đồ ngốc-!" Hikaru-senpai trách móc với vẻ mặt nửa đùa nửa thật.
"Vừa rồi không thể tránh khỏi mà~... mọi người an toàn chứ-☆"
Nhờ có [Rizomata Mastery], mức độ thiệt hại của Las Vegas đã được kiềm chế phần nào, nhưng cảnh tượng xung quanh họ vẫn như một thế giới khác vậy. Mặt đường nhựa và các tòa nhà bị xé toạc, bề mặt tan chảy thành bùn nhão. Khoảng chục người da đỏ nằm gục trong những miệng hố lộm cộm khắp nơi. Sự biến đổi của họ đã bị hóa giải do thương tích quá nặng, khiến họ trúng phải ma độc và trở về hình dạng ban đầu. Xem ra, nếu hỏi kết quả này là được hay mất, thì cái được vẫn nhiều hơn hẳn.
“Trận đấu vật… rõ ràng vừa mới đến cao trào mà.”
Beatrix và Standing Bear, những người đang vật lộn trong cuộc thi sức mạnh, cũng bị thổi bay vì dư chấn, giờ đây họ lại sẵn sàng cho một khởi đầu mới.
“Kaguya-senpai…”
“Otouto-kun, hãy kết thúc chuyện này ngay lập tức!”
Dáng vẻ của Kaguya-senpai đang thay đổi. Chouki Magician – Bộ Ma Phục đang bao phủ cơ thể Kaguya-senpai tiếp tục thu nhỏ chỉ còn là những hoa văn che đi các phần quan trọng, những vật trang trí trên lưng cô biến thành đôi cánh gợi liên tưởng đến ác quỷ dụ hoặc (succubus) hay quỷ dâm dục (incubus).
“Kaguya-senpai… và cả mọi người nữa! Vậy thì xin hãy ra tay!”
Vì không hiểu Clark đã chuẩn bị đối sách gì, Kazuki không muốn phô bày sức mạnh Basileus của mình hơn nữa ở nơi Clark đang hiện diện.
Thế nhưng, họ cần phải giành chiến thắng, dù chỉ nhanh hơn một giây thôi cũng được. Họ cần phải tận dụng tối đa sức mạnh của mọi người.
“Được! Chiến một trận quyết định ngắn gọn!”
Hikaru-senpai cũng đồng ý, cơ thể cô được bao bọc trong ánh sáng. Ánh sáng vàng rực rỡ gợi liên tưởng đến sao và sét lóe lên… Thân hình Hikaru-senpai cũng biến hóa thành Chouki Magician. Như thể thể hiện tính cách sảng khoái của cô, Bộ Ma Phục của Hikaru-senpai là những đường thẳng tạo thành hình chữ V ăn sâu vào cơ thể. Những thứ tựa như áo choàng lông vũ mọc ra từ vai và lưng cô, những cơn mưa ánh sáng và tia lửa liên tục bắn ra từ đó.
“Đế… đến cả em cũng Chouki đây này!” “Puu.”
Mio và Koyuki cũng thay đổi diện mạo thành hình thái tiến hóa mà cậu đã từng thấy trước đây.
Bốn người, những người đầu tiên Kazuki gặp trong Dinh thự Phù Thủy, cùng nhau oai phong bước tới.
“Bốn người đó là tinh anh của Thần thoại các ngươi à.”
Crazy Horse, Sitting Bull, Dancing Snake, Standing Bear… ánh mắt họ sắc bén hơn, họ đặt cược niềm tự hào của Thần thoại mình.
Kazuki phân phối ma lực cho cả bốn người. Sức mạnh mới mà Kazuki vừa có được – [Sức Mạnh Hài Hòa] của Thần thoại Nhật Bản.
Hài Hòa – Kazuki cảm thấy như mình đã trở thành một thể thống nhất với các đồng đội. Cậu cảm nhận được ma lực của mọi người – và cậu có thể tự do điều khiển tất cả.
Kazuki dồn ma lực vào bốn Chouki Magician, tập trung sức mạnh cho họ. Cậu giúp họ có thể thi triển phép thuật mạnh mẽ hơn và niệm chú nhanh hơn nữa, hòng quyết định trận chiến.
“Đây là một cuộc đối đầu, Thần thoại Da Đỏ! So với Thần thoại các nước khác… tôi sẽ chứng minh rằng tôi là hạng A ngay cả theo tiêu chuẩn quốc tế!!”
Mio mạnh mẽ hét lên – và niệm phép thuật cấp 9 của Phượng Hoàng.
“Sự sống và cái chết tuần hoàn của loài chim bất diệt vĩnh hằng… sự sống sinh ra từ tro tàn (zero), hạt giống lửa vô hạn ngay đây! Siêu Tân Tinh (Mặt Trời Gốc)!!”
Một tia lửa nhỏ bắn ra từ lòng bàn tay của Mio. Bên trong tia lửa bé tí đó, tất cả những gì của Phượng Hoàng mang theo sự sống vô hạn đều được nén lại.
Tia lửa đó bay thẳng đến Crazy Horse, người đang giao chiến với Kazuki.
“…Tên thật của ta là Ordo Lady Force. Sức mạnh đó, ta sẽ cho ngươi thấy ta đón nhận nó như thế nào.”
Người phụ nữ tự xưng là Crazy Horse thì thầm rồi phô diễn ma lực của mình.
“Ôi mặt trời vĩ đại, xin hãy giáng xuống thân xác này! Chúng ta sẽ tiếp tục chạy, cho đến khi thân xác này hóa thành tro bụi! Cho đến khi ta chạm đến viễn cảnh nhìn thấy nơi biên giới vĩnh hằng, bất tận! Winwanyanku Wachipi (Lễ Hội Mặt Trời Cực Hạn)!!”
Crazy Horse điên cuồng hét lớn “URARARARAAAAAAAA!”, ngọn lửa từ khắp cơ thể cô ta bùng lên, biến toàn thân thành chính mặt trời. Ngọn lửa sinh mệnh của phượng hoàng bất tử bị nén lại thành một đốm lửa nhỏ, và linh hồn người da đỏ đã hóa thành mặt trời va chạm vào nhau.
“Ta sẽ ban cho ngươi giấc ngủ đông vĩnh cửu. Ôi định luật (Phân Bố Boltzmann), hãy lăn đi. Hấp thụ năng lượng vô hạn, vượt qua tuyệt đối và xin hãy giam hãm kẻ địch đáng ghét vào thế âm. Negative Over Zero (Ranh Giới Lạnh Giá Siêu Việt)!”
Koyuki và người cá Vepar thở ra luồng khí nguyên tử mang nhiệt độ âm Kelvin. Hơi thở ấy lấy đi nhiệt lượng trong không gian, thậm chí còn vượt qua độ không tuyệt đối.
Ý nghĩa thực sự của [nhiệt độ âm] không phải là nhiệt độ giảm xuống dưới 0. Mà là tước đoạt nhiệt độ vô hạn – mở cánh cửa đến thế giới của nhiệt độ thấp chưa từng biết, vượt qua độ không tuyệt đối – [âm].
Koyuki đã tạo ra thế giới lạnh giá tuyệt đối đó trong không gian thẳng tắp nối liền với Standing Bear.
“Ta tên là Dick Fool!” Standing Bear giải trừ biến hình thành gấu, thân hình cô ta trở lại thành một người phụ nữ to lớn cao khoảng hai mét và đối mặt với đòn tấn công.
“Nếu ngươi là kẻ có thể giết, ta sẽ giết ngươi! Ta là con thú đơn độc trải qua vòng luân hồi sinh tử bất tận! Ta sẽ bắt cả tử thần phải khuất phục!! Lone Way (Hành Trình Giọt Lệ Bất Tận)!!”
Dù toàn thân tràn ngập sức mạnh tái tạo vô hạn, Standing Bear vẫn lao thẳng vào thế giới lạnh giá vượt qua tuyệt đối.
“Snake-san, xin lỗi nhưng ta có tình cảm đặc biệt với nguyên tố sét. Kazuki nói màu vàng hợp với ta lắm! Thần sấm ở tay phải, thần gió ở tay trái! Bão sét không phải hủy diệt, mà là ban phước (Karis) và sức mạnh (Baal)! Karis Yagrush (Nghiền Nát Gió Sét)!!”
Chiếc búa Yagrush xuất hiện trên tay phải Hikaru-senpai, còn tay trái cô ấy là ngọn giáo Maimuur. Khi Hikaru-senpai chắp hai tay lại, hai vũ khí phát sáng, hòa làm một luồng sáng duy nhất. Bên trong luồng sáng, tiếng sấm và bão tố cuộn trào như cơn thịnh nộ của thần linh, vang vọng trong tay của tiền bối. Hikaru-senpai giơ cao vũ khí trong tay phải, lao về phía Dancing Snake.
“Tên ta là Masaesuva! Sét sẽ giáng xuống nền văn minh đầy tội lỗi và nanh độc sẽ xé toạc trái tim nó! Sét đang hoạt động như sứ giả của quy luật tự nhiên! Waunshirapsuni (Tử Mệnh Thiên Xà)!”
Bàn tay phải của Dancing Snake uốn lượn zigzag, biến thành chính tia sét. Tia sét ấy lao tới Hikaru-senpai để xuyên thủng trái tim cô ấy.
“Giam cầm sự vĩnh cửu của Luân Hồi bên trong bóng tối của tâm trí! Ôi bảy vì sao tỏa sáng trong đó! Phơi bày vũ trụ vi mô của trời, đất và vạn vật rồi chỉ rõ nơi ẩn náu của con người!! Galaxy!”
Kaguya-senpai, với tốc độ niệm chú còn nhanh hơn và ma lực mạnh mẽ hơn có thể cảm nhận được, bắn Original One của mình vào thủ lĩnh mạnh nhất, Chief Sitting Bull.
Sitting Bull đang lơ lửng trên không bỗng bị quăng thẳng vào khoảng không vũ trụ đen kịt. Vô vàn thiên thạch rực sáng cùng tia vũ trụ không ngừng tấn công Sitting Bull.
“Ta là Satanku. …Hỡi con trâu thiêng tan hòa vào huyết quản Kaiowa… hãy khai mở vi vũ trụ trí tuệ bình yên đó. Tokupera Tsuwakaki (Vũ Trụ Hòa Điệu Vô Hạn)!”
Một vũ trụ màu trắng tinh khiết lan tỏa từ Sitting Bull đang tĩnh lặng. Nó nuốt chửng cả thiên thạch và tia vũ trụ, nhuộm trắng thế giới vốn đen tuyền như mực. Màn đêm đen kịt ẩn chứa muôn vàn vì sao của Kaguya-senpai, và hư vô trắng xóa tĩnh lặng của Bạch Ngưu Thần, đối chọi kịch liệt.
Bốn phép thuật và bốn phép thuật va chạm, hóa thành bốn luồng sáng chói lòa. Ngay cả những con rắn vẫn đang hoành hành, hay cả Kazuki cùng đồng đội, tất cả đều bị làn sóng ma lực cuộn trào khiến họ hoài nghi thị giác của mình làm cho tê liệt mọi cử động.
Kazuki vẫn nín thở quan sát bốn luồng sáng, không ngừng rót ma lực vào bốn người bằng Sức Mạnh Hòa Điệu. Những luồng sáng đó không hề biến mất, dù thời gian trôi qua bao lâu.
“…Ngay từ đầu, chúng ta chỉ là những con tốt thí…”
Từ trong ánh sáng, Crazy Horse cất lên giọng nói đầy triết lý.
Con tốt thí… Ý cô ấy là sao? Kazuki dỏng tai lắng nghe.
“Nhưng… đây là ngày tuyệt vời nhất để chết. Ngày hôm nay, cũng như bao ngày khác.”
“Đúng vậy, cái ngày chúng ta trở thành người da đỏ, chúng ta đã chết rồi.”
“Khát vọng hòa điệu vạn vật, chúng ta sẵn sàng hiến thân.”
“Vậy thì số phận này cũng chẳng khác gì bất cứ thứ gì khác trên đời.”
Những luồng sáng tắt dần.
“Họ đã làm được…? Không, những người da đỏ… không ở đây?”
Không còn gì cả. Nếu phe họ đã chiến thắng sau trận chiến cam go này, thì bốn người đáng lẽ phải gục ngã vì kiệt sức ma pháp, lại không hề có mặt ở đó.
Từ khoảng không trống rỗng đó, những giọng nói và ma lực đột ngột tuôn trào không một dấu hiệu báo trước.
“ “ “ “Từ khởi thủy chúng ta đã là một thể hợp nhất vạn vật! Chúng ta trở về với tự nhiên một bước trước!!” “ “ “
Ma lực màu xanh lam ― méo mó, uốn lượn, vật chất hóa thành những hình thù phức tạp như khoảnh khắc Quái Vật được sinh ra và rơi xuống từ Cancer (Thế Giới Bản Thể Ác Độc). Sinh vật đó hiện ra với kích thước khổng lồ như một khách sạn siêu lớn ở Las Vegas, lớn đến mức họ phải ngước nhìn lên mới thấy hết.
Thứ xuất hiện mang bốn cái đầu ngựa, gấu, bò, và rắn, cơ thể cũng là sự kết hợp dị thường của mỗi loài vật, một con quái vật đầu sư tử thân dê đuôi rồng (chimera) phức tạp và kỳ dị.
Thứ lóe lên ngay lập tức trong đầu Kazuki là sự biến đổi của anh em nhà Takasugi thành Yamata no Orochi.
“Họ đã hiến thân…!? Họ đang hòa nhập vào Thần Thoại!”
Bốn cái đầu của quái vật há miệng, bốn tiếng thét hòa lẫn vào nhau tạo thành một âm thanh chói tai đầy bất hòa.
Những pháp sư của người da đỏ nằm gục xung quanh bị những bàn tay vô hình kéo đi, họ bị lôi vào con quái vật đầu sư tử thân dê đuôi rồng kia.
Người đầu tiên có dự cảm chẳng lành ập đến không chỉ riêng Kazuki. Thần thoại người da đỏ chuyển hóa cái chết thành sức mạnh. Nhưng, anh không thể tin rằng những con người vẫn còn sống lại bị cưỡng chế…
“Khoan đã, chuyện này không phải quá ghê rợn sao!?”
Mio không thể đứng nhìn thêm được nữa, cô lao về phía một trong những người da đỏ đang bị kéo đi.
Không kịp cả thời gian để ngăn cô lại vì quá nguy hiểm. Không kịp cả thời gian để niệm chú, một trong những cái đầu của con quái vật đầu sư tử thân dê đuôi rồng ― từ miệng con ngựa, một quả cầu lửa mang ấn tượng của một Ma Pháp Triệu Hồi mạnh mẽ đã phun ra. Bị tấn công khi còn đang mất cảnh giác sau khi vừa hoàn thành một phép thuật lớn, Mio bị thổi bay đi, miệng thét lên “KYAAA-!”
Bản dịch đã được thực hiện theo đúng yêu cầu về văn phong và quy tắc Romaji:
Vạn vật khởi đầu từ đó - tất cả những cái đầu khác cũng đồng loạt hành động. Từ miệng rắn phun ra độc dược, vô số đạn xương từ miệng bò phóng tán khắp nơi. Thêm hai cánh tay gấu từ thân thể nó vươn ra, tàn phá mọi thứ xung quanh.
"Hãy thiêu rụi thành tro bụi mọi thứ mà kẻ đó chạm đến... sức nóng bỏng rát của sự phủ nhận không nơi nương tựa! Tự Thiêu!!"
"Ôi sự cự tuyệt của độ không tuyệt đối, hãy hóa thành giáp trụ cô lập bảo vệ thân ta! Băng Hàm!!"
"Ôi dòng lưu chuyển khí tượng, tụ về nơi thân này, trở thành cơn cuồng phong đẩy lùi tử địch! Con mắt bão chính là ngai vàng của ta! Phong Bạo Thành!!"
Trong hoảng loạn, Kazuki và những người bạn vội thi triển ma pháp phòng ngự. Cuộc tấn công bá đạo vô địch của chimera không phân biệt bạn thù, ngay cả những con rắn đang giao chiến cũng bị cuốn vào vòng xoáy hủy diệt, sắp bị nuốt chửng hoàn toàn.
Dù là hỏa diễm, lôi điện hay đạn xương, chimera vẫn không ngừng nghỉ như cỗ máy chỉ biết phóng ra năng lượng đến kiệt quệ. Cảnh tượng khiến Kazuki chợt nhớ trận chiến với Hiện Thế Thần - Hel, nữ thần không cần khải ngữ vẫn liên tục phát động hiện tượng ma pháp. Họ lại một lần nữa bị dồn vào thế phòng thủ bị động.
Không có bất kỳ khoảng trống nào để phản kích.
"Kazuki!" Kamimura-san đột ngột ngừng niệm chú, lao về phía chàng dù đang bị ngọn lửa tạt ngang làm cho chao đảo. Cô siết chặt cánh tay chàng, giọng nói đầy khẩn thiết: "Em... ghét cái đó lắm! Thật khó chịu, em muốn đánh bại nó ngay lập tức!!"
Đúng như lời cô từng nói trên vòng quay khổng lồ, đây chính là [cách sống trái với bản tính] mà Kamimura-san căm ghét nhất.
"...Đúng vậy, chúng ta phải kết liễu nhanh thôi."
Những nạn nhân bị nuốt chửng hẳn chưa bị đồng hóa hoàn toàn. Biết đâu cả Tứ Đại Thủ Lĩnh cũng vậy. Nếu diệt nó gấp, mọi người có thể được giải thoát.
Như hiểu ý đôi trẻ, Kohaku xông lên chắn giữa họ và chimera. "Ngăn lại và chịu đựng đi, <Taroudachi>! Bạt Đao Khai Côn ― Thái Thụ Chi Hộ!"
Nữ kỵ sĩ rót ma lực vào trường đao Thánh Khí, khiến vũ khí bành trướng gấp mười lần. *Ầm!* Lưỡi đao cắm sâu vào nền đất, tạo thành tấm khiên khổng lồ che chở cho cả ba.
Hiểu được ý đồ của Kamimura-san, Kazuki ôm chặt thân hình nhỏ nhắn vào lòng.
"Bây... bây giờ không chỉ vì muốn có thêm sức mạnh đâu... Từ lâu lắm rồi... em đã muốn được hôn... bởi vì... em yêu anh nhiều lắm... nên... xin hãy hôn em đi."
Ánh mắt lảng tránh, ngón tay bứt rứt, giọng nói cô gái nhỏ dần. Kazuki nhẹ nhàng nâng cằm thon, áp môi mình lên đôi môi anh đào mỏng manh. Kamimura-san bất ngờ chủ động hôn đáp, dòng ma lực giữa hai người bỗng bùng cháy mãnh liệt. Qua kết nối ấy, ý chí của vị thần tối cao Nhật Bản Thần Thoại - Thiên Chủ Amaterasu - đang tuôn trào vào chàng. Làn sóng thông tin tựa bản thiết kế hiện thực hóa Thần Linh tràn ngập tâm trí Kazuki.
Bên cạnh họ, Amaterasu dần hiện hình. Khoác trên người bộ y phục cổ xưa với áo choàng pongee rộng thùng thình cùng váy xếp ly phồng từ thắt lưng, ngoại hình tiểu nữ thần toát lên vẻ uy nghiêm của thời nguyên thủy - hoàn toàn khác biệt với hình tượng áo jersey hay áo khoác da kiểu Mỹ trước đây.
“Yoosh, được rồi, bây giờ thì vào chế độ làm việc nghiêm túc thôi, Kazuki.”
Amaterasu cất giọng, nghe căng thẳng một cách bất thường.
Thế nhưng, Kamimura-san dường như chẳng có ý định buông Kazuki ra, ngược lại còn chìm đắm hơn vào nụ hôn.
…Ơ, hơi bị…?
“Nn-…nn-” Kamimura-san khẽ rên, dốc hết sức mình khi luồn chiếc lưỡi trơn ướt vào trong miệng Kazuki.
Kazuki cũng đáp lại, hai chiếc lưỡi quấn quýt lấy nhau. Không, đây không phải lúc để nồng nhiệt đến thế chứ…
“Này này này! Hai người đang làm gì thế? Định hôn đến bao giờ nữa hả? Amaterasu-san đây đã hiện hình rồi đấy nhé!” *BUNBUN* Amaterasu vờ như đang vung gậy, tập dợt mấy cú đánh.
“Ka… Kazuki, hình như anh hơi lâu rồi đấy… uwaa-” Kohaku đang vất vả chống đỡ thanh *ōdachi* khổng lồ và gắng sức chịu đựng đòn tấn công, ngoái đầu nhìn lại anh, rồi mặt cô đỏ bừng lên vì chứng kiến nụ hôn nồng cháy đó.
“Nn~♡ nn~♡”
Cuối cùng, thanh Taroudachi của Kohaku không thể chịu đựng được chấn động, quay trở lại kích thước ban đầu, và Kohaku hoàn toàn bị trúng một quả cầu lửa, hét lên “UGYAA―!”
Kazuki và Kamimura-san, dù đang mê mẩn trong nụ hôn, cũng hoảng hốt buông môi nhau ra với một tiếng “chụt” ướt át.
“Jonny, đây là chiến trường đấy.”
“À… à, xoxo xin lỗi!”
Kazuki xoa đầu Kamimura-san trong khi đối mặt với con chimera đang gieo rắc hỗn loạn.
Kamimura-san không thể chấp nhận được chuyện này. Và anh hoàn toàn đồng ý.
“…Thuở sơ khai, Minakanushi (thế giới) chỉ là một khối mỡ giống như sứa, không hình dạng và chỉ biết lay động. Những gì hiển hiện trong tay ta đây là sức mạnh của Musubi. Ba vị thần khởi nguyên đã khai mở âm dương của Izanagi và Izanami với khả năng của sức mạnh <phân giải> và <khuấy động>… Một lần nữa, ta (Amaterasu) sẽ trở thành người đại diện cho sức mạnh ấy.”
“Yoossh King Solomon, chúng ta cùng bay lên trời thôi nào.”
Amaterasu lượn ra sau lưng Kazuki và *pyon* nhảy lên, ôm chặt lấy vòng eo anh. Mỗi khi Amaterasu nhảy lên, một cầu vồng lại bắc qua dưới chân cô, lấy đó làm điểm tựa, Amaterasu cứ thế *pyon pyon* nhảy vút lên cao như một con thỏ vươn tới mặt trăng.
Khi đạt đến độ cao mà con chimera chỉ còn bé tí như một chấm nhỏ, Amaterasu dừng nhảy và vững vàng hai chân. Kazuki cũng hạ xuống đó. Một cây cầu vồng – đó là giai đoạn đầu tiên trong thần thoại Nhật Bản.
Vô số cầu vồng tụ lại ở hai tay Kazuki, biến thành một cột sáng duy nhất.
“Nào Kazuki, đâm cái thứ đó vào đống hỗn mang kia và khiến nó *koorokoro* đi!”
Amaterasu thúc giục anh như vậy. Kazuki làm theo lời cô nói và—
“Tái hiện nguyên lý tạo hóa ngay tại đây… xuyên thủng sự hỗn mang của mặt đất từ Ame no Ukihashi (Thiên Phù Kiều)! Ame no Nuboko (Thiên Chiểu Mâu)!!”
Kazuki hướng cột sáng xuống đất và đâm mạnh. Hành động đó vượt xa khái niệm nhắm mục tiêu hay né tránh – ánh sáng xuyên thẳng qua kẻ không được công nhận bởi thần chủ và Basileus của thần thoại Nhật Bản.
Con chimera đang gieo rắc tai ương trên mặt đất bị xiên ngang như một xiên thịt – nhìn từ độ cao này, con chimera trông như một mẫu vật côn trùng trong phòng thí nghiệm. Tiếng gầm điên loạn của con quái vật thậm chí còn vọng đến tận chỗ anh.
Kazuki khuấy động. Khi anh lắc cột sáng [Ame no Nuboko], cùng với một phản ứng kỳ lạ trong tay *koorokoro*, vật chất nguyên thủy của con chimera đang phân hủy. Hành động của anh, lặng lẽ nhưng tàn nhẫn, đã hủy diệt sự tồn tại của nó.
“Cái *koorokoro* mà cô nói là sao thế?”
“Không biết nữa.” Amaterasu bật cười nhẹ bẫng. “Đến cả ta còn chẳng hiểu cách dùng từ của Yasomaro là thế nào nữa.”
Khi cậu tiếp tục khẽ khuấy cái chất nguyên sơ (Prima Materia) của con quái vật Chimera đang tan rữa, nó bắt đầu định hình một dáng vẻ khác biệt so với Onogoro – tái tạo lại bốn vị Tù trưởng và các Pháp sư đã bị Chimera nuốt chửng. Tất cả họ đều đang trong trạng thái mê man do phép thuật nhưng xem ra vẫn an toàn.
Với sức mạnh khởi nguyên, trận chiến này đã đi đến hồi kết.
Đột nhiên, Kazuki đưa mắt nhìn xuống một chiến trường khác, tách biệt khỏi vị trí của phe cậu. Ở nơi đó, những tia lửa ma lực đã lắng xuống. Cậu không thể bận tâm về phía đó khi mối đe dọa từ Chimera đang đổ ập lên phe mình, nhưng có vẻ bên kia cũng đã xử lý gọn gàng ba vị Tù trưởng và những con rắn một cách an toàn.
…Có phải các trận chiến đã kết thúc cùng lúc không?
Hay là, bên kia không hề có ý định bất ngờ tấn công?
Cây thiên mâu Ame no Nuboko đã hoàn thành nhiệm vụ và biến mất. “Tạm biệt nhaaa~” Hiện thân của Amaterasu cũng dần mờ nhạt. Kazuki nhảy xuống từ cây cầu vồng đang tan biến và trở về mặt đất.
Nhờ có sự tàn phá của Chimera, khu vực xung quanh mấy chục mét trông hoàn toàn như một bãi đất trống.
“Ta đã thấy rồi. Không chỉ tiêu diệt được thứ đó (Chimera) mà còn đưa chúng trở lại bình thường một cách hoàn hảo, quả là một kỹ năng đáng nể. Ta biết mà, cậu không chỉ giỏi nói suông đâu.”
Clark xuất hiện, kéo theo sau là ba vị Tù trưởng. Ba vị Tù trưởng vận trang phục thổ dân Mỹ trông vẫn đang bị ma lực làm cho mê man, thân thể chẳng hề nhúc nhích.
Các Numbers cũng theo sau.
“Vị này là Crow Dog, người chỉ huy linh hồn Coyote. Còn hai người kia là… ai thế nhỉ?”
“Đây có phải lúc để nói chuyện nhàn tản như vậy không?”
Kazuki ngắt lời và hỏi. Nếu họ không định gây chiến ở đây thì…
“Tôi nghĩ chúng ta nên lập tức đi ngay để nhập cuộc với quân chủ lực ở sông Colorado.”
“Chắc vậy ha…”
Nghe Kazuki chỉ ra điều đó, Clark chầm chậm ngẩng đầu nhìn về hướng gần sông Colorado. Dĩ nhiên, dù mái vòm đã bị phá vỡ, họ không thể nhìn thấy chiến trường từ đây, nhưng…
Đúng lúc đó, hai vị Tù trưởng đang gục ngã bỗng nhiên đứng bật dậy.
Hai thân hình ấy lập tức phóng ra lớp Enchant Aura bao quanh cơ thể và tăng tốc, một người lao vào tấn công eo Kazuki, còn người kia vòng ra phía sau Kazuki với tốc độ nhanh hơn, kẹp chặt lấy cậu từ phía sau. Chỉ trong chớp mắt — mọi cử động của Kazuki đã bị phong tỏa.
Sự bàng hoàng. Cậu cố gắng đến tuyệt vọng để não bộ đang đóng băng của mình hoạt động. Tại sao? Các Tù trưởng mà cậu tưởng đã bị đánh bại lại như đang tuân theo âm mưu của Clark.
Tại sao các Tù trưởng lại làm vậy? …Hai người này là…
[Hai người]
Clark mở miệng.
“Xin lỗi nhé, các Tù trưởng của thổ dân không phải bảy người mà chỉ có năm thôi. Ta đã nói dối. Tất cả chúng ta đã hợp sức vây đánh riêng Crow Dog và hạ gục cô ta, sau đó thì chúng ta chỉ giả vờ chiến đấu thôi.”
Suy nghĩ của cậu — lại một lần nữa cảm giác như muốn ngừng trệ. Là vậy sao? Cậu đã bỏ qua điều đó.
Cậu phải xác nhận. Không, làm sao cậu có thể tưởng tượng họ sẽ làm ra chuyện như thế này.
Hai người này là…
Mờ ảo, hình dáng của hai thổ dân tan chảy. Ngoại hình họ biến dạng, hóa thành những người hoàn toàn khác.
Người đang bám chặt lấy nửa thân dưới của Kazuki là Ginny. Còn người thoăn thoắt vòng ra phía sau lưng, ghì chặt cậu lại, chính là Mary.
Diva khế ước đầy tò mò của Ginny, <Pop Star>.
Cô ta có thể dùng ma thuật biến hình. Kazuki đã từng chứng kiến điều đó một lần.
Cậu bị phản bội. …Không phải.
Một trong những Numbers đang đứng phía sau Clark, Jeremy Barret, vừa chĩa sát khí về phía Kazuki, vừa đồng thời tạo ra sức mạnh phép thuật. Chú ngữ ngắn ngủi. Không một ai có thể lập tức cản trở cô ta.
“Tự Thiêu!”
Những gì Kazuki có thể làm, chỉ là niệm chú phòng thủ ngay lập tức thông qua Phoenix đang trú ngụ bên trong Zekorbeni.
“Thứ được nạp vào băng đạn là linh hồn đen kịt của kẻ yếu hèn. Nhuộm trong đau buồn, mòn mỏi vì nước mắt, ô nhục bởi tiếng thét, nhưng vẫn không từ bỏ tình yêu dành cho thế giới – màu đen tuyền của ta cũng là một màu sắc.”
Jeremy niệm chú. Cảm giác thật chậm chạp một cách kinh khủng. Hóa thân của Diva trừu tượng <Frontier Spirit> đang lơ lửng phía sau lưng cô ta. Đó là một ngọn lửa đen bóng nhờn nhụa, lấp lánh.
Kẻ yếu đuối. Kẻ đáng thương. Kẻ thảm hại. Kẻ đê tiện. Kẻ hèn mọn. Kẻ phàm tục. Kẻ thô tục. Kẻ bẩn thỉu.
Kẻ xấu xí. Kẻ tầm thường. Kẻ độc ác. Kẻ bất công. Kẻ thô lỗ. Kẻ phù phiếm. Kẻ ngông cuồng. Kẻ phân biệt đối xử. Kẻ nguyền rủa.
Một màu đen bao trùm tất cả những điều đó, đang cháy rực với ý chí kiên định chẳng màng chọn lựa phương pháp.
Như thể ý thức hệ của Clark Moore được vật chất hóa, một ngọn lửa đen kịt tràn đầy tham vọng.
Đó chính là hiện thân của người phụ nữ mang tên Clark Moore.
Jeremy, kẻ tin tưởng như một con rối, đã nạp thứ đó vào viên đạn của mình.
“Ánh sáng đó, ta đã nhận được! …Kẻ Sát Khổng Lồ!!”
Jeremy bóp cò súng lục. Viên đạn đen kịt đó lướt qua lớp giáp lửa như một bóng ma, và găm vào ngực Kazuki. Một cú va chạm không rõ nguồn gốc ập đến Kazuki.
Ngay khoảnh khắc đó, Kazuki cảm thấy có tiếng “cạch” và nhận ra rằng mình đã không còn cảm nhận được [sự kết nối với mọi người] quan trọng mà cậu vẫn luôn cảm thấy liên tục trong suốt mấy tháng qua.
Đòn tấn công này, đã tước đi điều khiến một kẻ mạnh trở nên mạnh mẽ.
Cậu đã hiểu – sức mạnh của Vua Solomon đã bị phong ấn.


0 Bình luận