Tôi nhìn xuống xác con Ghoul đang dần tan biến, trong lòng không khỏi cau mày khó chịu.
Chết đến nơi rồi mà vẫn còn để lại mấy lời đầy ẩn ý.
…“Chủ nhân”, à.
Nếu đúng theo nghĩa đen, thì tức là phía sau nó vẫn còn một kẻ mạnh hơn điều khiển.
Mà nhìn số lượng quái xuất hiện kiểu này, chẳng khác nào có cả một hang ổ khổng lồ nằm bên dưới lòng đất.
“Chậc… Tại Lloyd giành con cuối cùng nên ai cũng hòa điểm. Kết quả là… huề rồi.”
“Không có người thắng thì khỏi thưởng luôn.”
“Em còn tính được đi hẹn hò với Lloyd mà… tiếc thật…”
Cả 3 người họ lẩm bẩm, giọng có phần hụt hẫng nhưng không kém phần mệt mỏi sau trận chiến kịch liệt.
“Gâu! Gâu!”
Shiro bất chợt sủa vang ở phía trước, ngay lối vào một đường hầm tối tăm.
Chính là nơi mà đám Ghoul ban nãy tràn ra.
Tức là… hang ổ của chúng có thể nằm sâu bên trong này.
“Đi thử xem.”
Tôi ra hiệu, để Shiro dẫn đầu, còn mình bước theo sau.
Dọc đường, tôi dùng Dương Quang để chiếu sáng phía trước.
Kỳ lạ là, tuyệt nhiên không gặp thêm con quái nào.
Nếu đây là sào huyệt thật thì lẽ ra ít nhất phải có vài con canh gác.
“Có gì đó không ổn thì phải…”
“Sao vậy, Sylpha?”
“Tôi có cảm giác như đang tiến dần vào trung tâm thành phố.”
“Chỗ quái xuất hiện không trùng vị trí với khu trung tâm à?”
Quả thật, khi xem lại bảng nhiệm vụ, toàn bộ điểm xuất hiện đều cách xa trung tâm.
Nhưng giờ nghĩ kỹ… nếu nối hết các vị trí lại, điểm giao nhau lại chính là hướng mà chúng tôi đang đi tới.
“Chỗ này là… nhà thờ sao?”
Cuối cùng, chúng tôi đến đúng cái nhà thờ từng ghé qua mấy hôm trước.
Leo lên cái thang sắt rồi mở nắp cống, tôi thấy mình đang bước ra từ ống thoát nước ở sân sau nhà thờ.
“Rốt cuộc chẳng gặp thêm con quái nào.”
Tôi không tin nơi linh thiêng như nhà thờ lại là hang ổ của lũ quái vật… nghe vô lý thật.
Huống gì Vampire hay Ghoul vốn kỵ nơi thờ phụng thánh thần.
“Uuuuu…”
Nhưng Shiro vẫn gầm gừ liên tục, không chịu yên.
Có vẻ nó vẫn cảm nhận được gì đó bất thường.
“C-các người là ai vậy!?”
Một giọng nam vang lên từ trong bóng tối, cha xứ.
Có vẻ chúng tôi vừa làm ông ta giật mình.
“Các người vào đây mà không xin phép là sao hả!?”
“Xin lỗi. Tụi con đang làm nhiệm vụ diệt quái cho Hội Mạo Hiểm. Lúc tìm lối thoát thì lại ra đây. Không có ý gì xấu cả, tụi con thành thật xin lỗi.”
Tôi cúi đầu lịch sự giải thích, giữ thái độ ôn hòa.
Nhưng cha xứ lại trừng mắt, mặt đỏ bừng vì giận dữ.
“Cái gì!? Ý các người là nhà thờ này là ổ quái vật hả!?”
“Không không! Con không hề nói vậy!”
“Im miệng! Lũ hỗn láo! Cút ngay! Cả con chó này nữa! Cút! Biến hết đi!”
Ông ta gào lên, còn đạp Shiro văng ra một bên.
…Kỳ quái thật.
Tôi biết ông ấy không ưa mình, nhưng bình thường vẫn là người nghiêm trang, đàng hoàng.
Thậm chí trước đây còn rất yêu quý Shiro cơ mà.
“Tôi từng gặp ông ấy vài lần, lúc đó hiền hòa hơn nhiều… Có gì đó sai sai.”
“Ừm, hôm bữa tôi thấy ông ấy rất hiền mà…”
“Fumu~ Chắc là… giận dỗi chuyện gì đó?”
Tôi nghiêng đầu, lẩm bẩm.
Cũng có lý.
Nhưng nếu chỉ là tâm trạng, thì ma thuật thần thánh có thể giúp xoa dịu.
Thử một chút cũng không sao.
Tôi tiến lại gần, nhẹ nhàng đặt tay lên ngực cha xứ.
“C-cậu… định làm gì!?”
“Cho phép con một chút.”
Tôi niệm “Vi Quang”, ma thuật nhẹ giúp an thần và làm dịu cảm xúc.
Cơ thể cha xứ lập tức phát sáng, ông ta giật bắn mình rồi lùi lại.
Một làn khói trắng bắt đầu bốc lên từ người ông ta.
“Guaaaaah!? C-cái ánh sáng đó… Là ma thuật thần thánh!? Ngươi biết ta đang chiếm xác tên này từ khi nào!?”
…Ủa, thật luôn hả?
Tôi chỉ định chữa tâm trạng thôi mà!?
Giờ nghĩ lại, lúc dùng kiếm ánh sáng đánh Vampire cũng thấy khói kiểu đó…
“Không ngờ thật… Dù thấy kỳ lạ, tôi cũng không nghĩ là có quái vật nhập vào cha xứ…”
“Khí tức của ông ấy vẫn y như người thường, không có gì bất thường. Lloyd đúng là giỏi quá.”
“Ngay cả khi tôi tập trung cảm nhận bằng ma thuật cũng không phát hiện ra gì… Lloyd giỏi thật đó!”
Cả 3 nhìn tôi bằng ánh mắt kính nể.
…Ờ thì, tôi cũng không biết mình giỏi ở đâu.
Nhưng kệ đi.
“Cái đó là Wraith đấy. Quái linh, chuyên nhập vào thân xác người sống. Cực kỳ phiền phức.”
“Hừm… Mà nó còn nói được, tức là loại có trí tuệ cao.”
“Trước tiên phải trục xuất nó khỏi cơ thể cha xứ đã.”
Và sau đó… tra hỏi.
Tôi có vài thứ muốn thử với loại quái thể linh này.
Tốt, bắt đầu thôi.
“Thánh Quang.”
Từ lòng bàn tay tôi, một luồng sáng nhẹ nhàng lan tỏa.
“Hah! Ngươi tưởng ta vào nhà thờ mà không chuẩn bị gì sao!? Áo choàng bóng tối này có thể chặn mọi loại ma thuật thần thánh!”
Tên Wraith kéo mạnh chiếc áo choàng đen, quấn quanh người.
Luồng sáng va vào lớp vải, quả thật không có tác dụng gì.
Ra vậy, chặn được thật.
Vậy thì… thử sức bền xem sao.
—“Cực Thánh Quang”!
Bàn tay tôi bừng sáng mạnh mẽ hơn trước, ánh sáng chói lòa đánh thẳng vào tên Wraith.
“Guh!? Sao… mạnh thế này!? Nhưng ngươi vẫn không xuyên nổi áo này…!”
Khá lắm.
Tới bước cuối cùng rồi.
Tôi lập tức tập trung toàn bộ ma lực, ngưng tụ vào đầu ngón tay.
Ma thuật cũng như dòng nước, nếu dồn lực vào một điểm, sức công phá sẽ mạnh gấp bội.
Một tia sáng rực rỡ hội tụ thành điểm đỏ rực, khói bốc lên, mùi khét lẹt lan ra khắp nơi.
“C-cái gì thế này!? Không thể nào có chuyện đượccccc!!”
BOOOOOOOM!!
Một tiếng nổ rung trời vang lên, ánh sáng nuốt trọn cả tên Wraith.
…Chết thật.
Tôi mạnh tay quá.
Lỡ tay giết luôn thì phiền to.
Tôi nín thở quan sát.
Mhi làn khói tan bớt… may quá, cha xứ vẫn còn sống.
Phù, kịp thời ngắt kết giới nên không gây sát thương chí mạng.
“Không thể nào… Áo choàng bóng tối vốn là bảo vật tối thượng của Ma tộc, có thể chặn cả ma thuật thần thánh cấp Thần… mà ngài lại phá được dễ dàng như vậy… Quả đúng là… Lloyd-sama… quá đỗi phi phàm…”
“Kukuku… Đến cả Áo choàng bóng tối còn chẳng ăn thua… thế mới xứng là cơ thể tương lai của ta chứ!”
Grimo và Jihriel lại bắt đầu lảm nhảm như mọi khi.
Tôi phớt lờ bọn họ, bước tới gần cha xứ đang nằm bất động.
Nhưng ngay lúc đó—
“…L-Lloyd… là em sao?”
Một giọng nói vang lên từ phía sau.
Tôi quay lại.
Người đứng đó là Escher, nữ tu của nhà thờ.


0 Bình luận