Tập 14 : Vệ Sĩ

Chương 116 : Vụ Nổ Và Biển Lửa

Chương 116 : Vụ Nổ Và Biển Lửa

Số 0 đứng nhìn phòng 936 đã bị vụ nổ phá hủy hoàn toàn.

Nội thất bên trong biến mất sạch sẽ, chỉ còn lại nửa rát giường đang bốc cháy ngùn ngụt. Kính cửa sổ bị nghiền nát thành bột phấn. Tường bị khoét một lỗ lớn, gió đêm lùa vào vù vù, thổi bùng ngọn lửa.

Thê thảm nhất là tâm vụ nổ. Sức công phá khủng khiếp đã đánh sập một nửa trần nhà. Bên dưới đống gạch đá và bê tông là những mảnh vỡ nát bấy của bộ khung xương ngoại lực, vài linh kiện thậm chí còn bay văng ra tận hành lang.

Với sự thận trọng vốn có, Số 0 đương nhiên không đời nào tự mình đi mở cửa. Hắn dùng cách tương tự Trương Hằng: tìm một con chuột bạch dò đường. Nhưng Số 0 trực diện và tàn nhẫn hơn nhiều. Hắn lười chẳng thèm giả danh cảnh sát, mà trực tiếp dùng súng ép một vị khách lưu trú xui xẻo đi mở cửa.

Khỏi phải nói, kẻ đen đủi đó là người hứng trọn sức ép của vụ nổ. Ngọn lửa bùng lên nuốt chửng hắn ngay tức khắc. Hắn ngã xuống đất, tắt thở ngay tại chỗ.

Ngay cả Số 5 đứng cách đó chừng 7-8 mét cũng bị vạ lây.

Hiện tại, Số 2 và Số 7 đang bận rộn xử lý vết thương trên vai và ngực cho Số 5. Vết thương nghiêm trọng nhất là ở vai phải: một mảnh kim loại to bằng ngón tay găm sâu vào xương bả vai.

Số 5 cắn chặt tay áo, trân mình chịu đau để Số 2 dùng kìm rút mảnh kim loại ra. Ngay sau đó, Số 7 nhanh xoa sát trùng, khâu vết thương và phun gel y tế cầm máu. Toàn bộ quá trình diễn ra nhanh gọn, chuyên nghiệp không thua gì bác sĩ ngoại khoa trong bệnh viện. Đơn giản vì các phương pháp cấp cứu chiến trường cũng đã được lập trình sẵn trong ký ức của họ.

Trong khi đó, Số 0 bước qua thi thể cháy đen trước cửa, tiến vào phòng 936.

Hắn quét mắt nhìn quanh một lượt, ánh mắt dừng lại trên đống đổ nát. Dưới mấy thanh thép và phần chi trên vặn vẹo của bộ khung xương, hắn tìm thấy một cánh tay người đã cháy thành than.

Ánh mắt Số 0 dừng lại đó khoảng hai giây rồi chuyển sang chỗ khác. Hắn không tìm thấy thi thể nào khác trong phòng.

Điều này khớp với hiện trạng vụ nổ: Mức độ tàn phá này tương ứng với việc một lõi động cơ hạt nhân của khung xương ngoại lực bị kích nổ. Nếu có nhiều hơn một người và nhiều hơn một lõi động cơ, phòng 936 lẽ ra phải sập hoàn toàn rồi.

Trong mắt Số 0 lóe lên tia hàn quang. Hắn nhận ra mình đã bị chơi một vố đau.

Người trong phòng 936 đúng là một thành viên Đội đặc nhiệm bị thương nặng, mang tâm lý cảm tử, muốn dùng cái chết của mình để kéo theo vài kẻ đệm lưng.

Trước đó, Số 0 cũng đã tính đến khả năng này. Những gì Trương Hằng nhìn ra được từ vết lõm trên tường, hắn cũng nhìn ra được. Tuy nhiên, chính những vết dầu loang bị tẩy xóa ở góc tường đã làm lung lay phán đoán ban đầu của hắn.

Hắn nghĩ rằng: Nếu phòng 936 thực sự là một cái bẫy tử thần, thì kẻ đặt bẫy chẳng có lý do gì phải che giấu dấu vết bên ngoài cả vì mục đích là dụ người vào. Cộng thêm việc Trương Hằng đã bắt cô nhân viên phục vụ nhân chứng quan trọng nhất đi, tất cả những yếu tố đó đã dẫn dắt Số 0 đến một kết luận sai lầm.

Đây là lần thứ hai trong đêm nay Số 0 phán đoán sai. Và cái giá phải trả lần này là Số 5 bị thương nặng, tay phải coi như phế bỏ trong đêm nay.

Trong lòng Số 0 hiếm hoi dấy lên một ngọn lửa giận dữ. Hắn thừa biết kẻ đã lau sạch vết dầu là ai. Đám người của Đội đặc nhiệm tuy kỷ luật và không sợ chết, nhưng đầu óc không đủ tinh quái để nghĩ đến những chi tiết nhỏ nhặt đó.

Kẻ làm chuyện này chỉ có một: Trương Hằng.

Tên đó đã đến đây trước, cố tình phá hoại hiện trường để đánh lạc hướng hắn.

Ánh mắt Số 0 trở nên lạnh lẽo. Sự kiên nhẫn của hắn đã cạn kiệt. Hắn không muốn chơi trò mèo vờn chuột với tên khốn đó nữa.

Hắn quay sang hỏi Số 2: "Thứ tôi cần đã được chuyển lên chưa?"

Số 2 gật đầu: "Đã đưa vào thang máy rồi."

"Rất tốt," Số 0 cười gằn, "Đã thích trốn như thế, thì cho bọn chúng trốn luôn đi."

...

Trương Hằng là người đầu tiên ngửi thấy mùi lạ trong không khí.

Cậu hít hít mũi, xác nhận đó là mùi xăng.

Ngay lập tức, Trương Hằng hiểu Số 0 định làm gì. Tên điên đó định thiêu rụi cả tầng 12.

Thú thực, Trương Hằng không ngờ sau cú lừa ở phòng 936, Số 0 lại phản ứng cực đoan đến mức từ bỏ hoàn toàn kế hoạch lục soát từng phòng. Đương nhiên, quyết định này không phải do giận quá mất khôn. Ở đẳng cấp của họ, cảm xúc hiếm khi chi phối lý trí.

Nguyên nhân thực sự khiến Số 0 làm vậy là vì hắn nhận thấy cả Đội đặc nhiệm và Trương Hằng đều đã đến trước và có sự chuẩn bị. Phe Đội Phản Ứng Khẩn Cấp đến sau cùng nên rơi vào thế bị động nhất.

Ngọn lửa này sẽ giúp hắn lật ngược thế cờ, phản khách vi chủ. Nó ép những kẻ đang ẩn nấp buộc phải di chuyển, lộ diện, từ đó giúp Số 0 giành lại quyền chủ động.

Tất nhiên, cái giá phải trả là mạng sống của những vị khách vô tội đang ở tầng 12. Dù số lượng không nhiều, nhưng một khi lửa bùng lên, họ chắc chắn sẽ bị vạ lây. Nhưng Số 0 không quan tâm, vấn đề đó cứ để đám cảnh sát dưới nhà lo liệu.

Số 0 chặn cửa thang máy và lối thoát hiểm phía Bắc, sau đó bật bật lửa, ném vào vũng xăng trên sàn.

Nhưng ngay khi ngọn lửa bùng lên và nhóm Số 0 chuẩn bị rút về phía lối thoát hiểm còn lại, biến cố bất ngờ xảy ra.

Từ hai căn phòng nằm ở hai bên trái phải của Số 0, hai bóng người mặc khung xương ngoại lực bất thình lình lao ra.

Họ cầm súng trường, xả đạn điên cuồng vào bốn thành viên Đội Phản Ứng Khẩn Cấp.

Số 0 phản ứng cực nhanh, lăn mình vào góc khuất của lối thoát hiểm, tránh được đợt đạn đầu tiên. Phía sau hắn, Số 2 và Số 5 cũng lập tức bắn trả.

Một cuộc đọ súng dữ dội nổ ra ngay trên hành lang. Cùng lúc đó, ngọn lửa bắt đầu lan rộng, kích hoạt hệ thống báo cháy. Chuông báo động réo vang inh ỏi khắp tầng 12.

Về kỹ năng bắn súng, Đội Phản Ứng Khẩn Cấp rõ ràng vượt trội hơn hẳn. Nhưng vấn đề là đối thủ được bao bọc trong lớp giáp kim loại dày cộp. Đạn thường bắn vào chỉ tóe lửa chứ không gây sát thương đáng kể.

Chỉ đến khi Số 7 nâng khẩu súng bắn tỉa lên, nhắm vào trung khu điều khiển sau gáy của một chiến binh khung xương.

Nhưng ngay trước khi hắn kịp bóp cò, kẻ đó đã nhanh chóng thụt người quay trở lại vào trong phòng.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!