Lão Cảnh do dự một chút nhưng cuối cùng vẫn quyết định quay trở lại tầng không gian thứ ba.
Lý do thứ nhất là trị an ở đó tốt hơn, ít nhất sẽ không xảy ra mấy vụ thanh toán đẫm máu ngay trên đường phố như thế này. Lý do quan trọng hơn là sau khi đàm phán xong với Ngài G, lão cần phải phản hồi kết quả cho phía người bán.
Vì Trương Hằng còn phải quay lại chỗ Từ Thiến, nên Cô F đã phái bốn thủ hạ có lý lịch trong sạch đi theo hộ tống lão Cảnh về Tầng 3 an toàn.
Tại tiệm "Ngôi Nhà Cũ", lão Cảnh thanh toán một lần cho Trương Hằng 15 chiếc đĩa than. Đây là thù lao cho việc bảo vệ lão chuyến này. Cộng thêm chiếc đĩa đặt cọc trước đó, tổng cộng lão đã đưa cho Trương Hằng nhiều hơn thỏa thuận ban đầu 6 chiếc. Coi như là lời cảm ơn vì Trương Hằng đã cứu cái mạng già của lão khỏi tay đám quái xế.
"Bộ sưu tập đĩa than của ta chỉ có bấy nhiêu thôi, muốn thêm cũng không còn đâu," lão Cảnh trao đĩa than cho Trương Hằng, giọng điệu khách sáo hơn hẳn lúc trước. Dù sao lão cũng vừa tận mắt chứng kiến khả năng chiến đấu kinh hoàng của cậu. "Còn đống Lego kia cũng tặng cậu luôn đấy, không cần trả tiền thuê nữa đâu."
Trương Hằng không từ chối, nhận lấy xấp đĩa than. Cùng lúc đó, tiếng thông báo của hệ thống vang lên bên tai, nhắc nhở cậu vừa nhận được thêm 150 điểm tích lũy.
"Ông có kênh nào để thu thập đĩa than không?" Trương Hằng hỏi thêm, "Tôi có thể xoay tiền để mua, hoặc dùng dịch vụ để trao đổi như lần này cũng được."
"Sao cậu lại cuồng mấy cái đĩa than này thế?" Lão Cảnh nhìn Trương Hằng với ánh mắt kỳ quái. "Thứ này số lượng rất ít... thu thập không dễ đâu. Hơn nữa bản thân nó cũng chẳng có giá trị sử dụng gì mấy, chỉ có mấy tay nhà giàu ở Tầng 4, Tầng 5 mới thích sưu tầm. Ta cũng muốn giúp cậu, nhưng nếu vụ giao dịch lần này suôn sẻ, e là ta sẽ rời khỏi Tân Thượng Hải 0297."
"Ông định rời khỏi đây?" Trương Hằng nhướng mày. "Tại sao?"
Trên mặt lão Cảnh thoáng hiện vẻ ngập ngừng.
"Thôi bỏ đi, tôi cũng không hứng thú đào sâu đời tư của ông. Chỉ cần cho tôi biết sau khi ông đi, tôi nên tìm ai để nhờ thu thập đĩa than là được," Trương Hằng nói.
Lão Cảnh suy nghĩ một chút rồi đáp: "Mảng này thuộc về bí mật kinh doanh của ta. Nếu ta chắc chắn rời đi, ta sẽ gửi tên và phương thức liên lạc của người đó cho cậu trước một ngày."
...
Trương Hằng về đến khu chung cư Á Thành vào khoảng 11 giờ đêm. Từ Thiến vẫn chưa tắt livestream.
Trương Hằng đặt chiếc lồng chứa con chuột Hamster vàng mà Cô F tặng lên bàn, sau đó đi tắm rửa để gột sạch vết máu còn vương trên da. Cậu mặc bộ áo tắm mới mua bước ra khỏi phòng vệ sinh.
Rót một cốc nước, cậu ngồi xuống ghế sofa, bật máy chiếu lên. Như thói quen mấy ngày nay, cậu đăng nhập vào phòng livestream của Từ Thiến, thuận tay mở luôn khung chat của nhóm fan hâm mộ.
Trong livestream, Từ Thiến vừa nhảy xong một bài, hai má đỏ, đang hào hứng trò chuyện với fan về một tựa game bom tấn vừa ra mắt.
Theo những gì Trương Hằng biết, bản thân Từ Thiến không hề chơi game. Tuy nhiên, dữ liệu phân tích từ hậu đài cho thấy một lượng lớn fan của cô là dân nghiện game. Vì vậy, khoảng nửa tháng trước, để cứu vãn lượng người xem đang tụt dốc không phanh, Từ Thiến bắt đầu thử nói chuyện về game trên sóng livestream. Cô thậm chí còn chuyên tâm lên mạng tra cứu, học thuộc lòng hàng loạt thuật ngữ chuyên ngành và tiếng lóng của giới game thủ.
Phải thừa nhận chiêu này khá hiệu quả. Đặc biệt là khi một cô em gái xinh xắn, ngọt ngào lại mở miệng bắn tiếng lóng game thủ nhoay nhoáy như dân chuyên nghiệp, sự "tương phản dễ thương" (gap moe) này có sức hút rất lớn. Đêm đầu tiên áp dụng chiến thuật này, lượng người xem của Từ Thiến lần đầu tiên ngừng giảm sau gần một tháng, thậm chí còn tăng nhẹ trở lại.
Nếm được quả ngọt, Từ Thiến chính thức quyết định áp dụng chiến lược này lâu dài. Mỗi tối cô đều dành một khoảng thời gian để chém gió về game.
Nhưng nói nhiều thì lộ nhiều. Dần dà, nhiều người bắt đầu nhận ra cô chỉ là một "bình hoa di động" học vẹt mấy câu tiếng lóng chứ chẳng hiểu gì về game. Những bình luận châm chọc, mỉa mai ngày càng nhiều, khiến lượng người xem trực tuyến lại bắt đầu sụt giảm.
Tuy nhiên, so với đà lao dốc trước đó thì tốc độ giảm đã chậm lại, nên Từ Thiến cũng mặc kệ đám anti-fan trong phòng chat.
Tối hôm qua, khi trò chuyện với Trương Hằng, cô cũng từng nhắc đến chuyện này. Theo lời Từ Thiến, con người là sinh vật rất mâu thuẫn. Khán giả vào xem livestream của cô lúc nào cũng gào mồm lên là muốn thấy "con người thật" của cô, nhưng thực tế chẳng ai muốn xem cái "thật" đó cả.
Từ Thiến lấy ví dụ: Hồi mới ký hợp đồng làm streamer, cô chẳng biết chút mánh khóe nào, đúng chuẩn "gà mờ". Ánh sáng, trang điểm đều để như bình thường, mặc một chiếc áo len quê mùa, quấn kín mít rồi bật camera lên, chủ đề nói chuyện cũng thiên về tâm sự chị em phụ nữ.
Lúc đó cô giống như "nghé con không sợ hổ", tràn đầy tự tin vào bản thân. Cô nghiên cứu những streamer đang nổi đình nổi đám, cảm thấy họ quá giả tạo, nhìn là biết đang diễn theo kịch bản, có người còn điệu chảy nước. Cô tin mình chân thành hơn họ.
Cô tin rằng khi đặt lên bàn cân so sánh, fan hâm mộ sẽ biết ai mới là người đáng xem.
Kết quả, hiện thực tàn khốc giáng cho cô một đòn đau điếng. Lượng người xem mỗi đêm thảm hại vô cùng. Trong khi đó, những streamer cùng đợt với cô, có người nhờ xây dựng hình tượng ngây thơ trong sáng, hoặc chỉ cần nũng nịu vài câu sến súa là đã thu về cả đống fan.
Cuối cùng, Từ Thiến đành dẹp bỏ những suy nghĩ ngây thơ đó. Cô cắn răng dùng tháng lương đầu tiên mua một bộ mỹ phẩm đắt tiền, đem biếu một đàn chị trong nghề người từng nổi tiếng một thời nhưng đang bên bờ vực giải nghệ.
Nể tình bộ mỹ phẩm, đàn chị kia đã mời cô một bữa cơm. Trong bữa ăn, chị ấy truyền đạt lại rất nhiều kinh nghiệm và mánh khóe tích lũy bao năm trong nghề. Vì sắp giải nghệ nên chị ấy không giấu nghề, dốc hết ruột gan chỉ dạy, khiến Từ Thiến được mở mang tầm mắt.
Dựa vào những kinh nghiệm và chiêu trò đó, Từ Thiến dần dần mày mò xây dựng hình tượng cho riêng mình: từ phong cách ăn mặc, kỹ thuật trò chuyện... và cuối cùng đạt đến đỉnh cao sự nghiệp.
"Tất cả những người anh thấy trên mạng, tất cả bọn họ, đều không phải là thật," Từ Thiến nói, giọng điệu có chút mỉa mai, "Anh nghĩ tôi thích đeo đuôi mèo uốn éo tạo dáng ngu ngốc trước ống kính lắm sao? Hay thích cắm đầu vào tìm hiểu mấy cái game mà tôi chẳng thèm quan tâm?
Đôi khi tôi cảm thấy mình chẳng khác gì mấy món hàng bày trên kệ siêu thị. Chúng tôi được tạo ra bởi thị trường và phân tích dữ liệu lớn, được bọc trong những lớp vỏ hào nhoáng, đa dạng chủng loại chỉ để đáp ứng những nhu cầu khác nhau.
Đôi khi anh nhìn thấy một món hàng và nghĩ nó thật đặc biệt. Nhưng thực ra nó chỉ được thiết kế để trông có vẻ đặc biệt, nhằm thu hút những khách hàng có nhu cầu đặc biệt mà thôi. Và một khi loại hàng hóa đó bán chạy, thị trường sẽ lập tức tràn ngập vô số sản phẩm ăn theo y hệt.
Tôi vẫn nhớ câu đầu tiên đàn chị đó nói với tôi đêm hôm ấy: 'Không ai quan tâm cô là người thế nào đâu. Mọi người trước khi vào xem livestream đều đã mang theo một mục đích nào đó. Dù đôi khi chính họ cũng không nhận ra. Có thể vì cô đơn, vì một thôi thúc bản năng, hoặc vì khao khát một hình mẫu trong mộng băng thanh ngọc khiết... Hãy tìm ra những dục vọng đó, cho họ thứ họ muốn, rồi cô sẽ nhận được thứ cô muốn'."
0 Bình luận