Người phụ nữ mặc sườn xám đứng dậy, tiễn Trương Hằng ra khỏi phòng chiếu, đi dọc hành lang.
Đúng lúc đó, cánh cửa phòng chiếu VIP số 6 ở cuối hành lang cũng mở ra. Nhưng người bước ra đầu tiên không phải lão Cảnh, mà là một người đàn ông trung niên trạc bốn mươi tuổi.
Dáng người ông ta không cao lớn, chỉ khoảng một mét bảy, thấp hơn Trương Hằng nửa cái đầu. Nhưng tuyệt đối không phải loại người khiến người khác dám xem thường vì chiều cao.
Vết sẹo dài chạy dọc trên mặt và hai ngón tay bị cụt ở bàn tay phải như đang kể lại những câu chuyện phong trần mà ông ta từng trải qua. Và khác với những người khác, trong thời đại công nghệ chi giả phát triển vượt bậc này, ông ta vẫn giữ nguyên những khiếm khuyết trên cơ thể mình.
Nếu là người bình thường thì có thể do không có tiền lắp chi giả, nhưng Trương Hằng đã đoán được thân phận của đối phương. Là vị vua không ngai của Tầng 1, chắc chắn ông ta không thiếu tiền.
Trong lúc Trương Hằng quan sát người đàn ông thấp bé kia, đối phương cũng đang đánh giá cậu.
Thấy người phụ nữ mặc sườn xám đi cùng Trương Hằng từ phòng chiếu khác ra, ông ta có vẻ hơi ngạc nhiên, nhưng rất nhanh đã hiểu ra vấn đề. Ông ta chủ động đưa tay ra, cười nói: "À, cậu chính là vệ sĩ đi cùng ông Cảnh nhỉ. Tôi là chủ nhân nơi này, mọi người hay gọi tôi là Ngài G."
Trương Hằng bắt tay Ngài G.
Lúc này lão Cảnh cũng bước ra từ phía sau, vẻ căng thẳng ban nãy đã biến mất hoàn toàn. Lão lầm bầm: "Lần này tôi lỗ to rồi. Biết ngài và thuộc hạ đều lịch sự, hiếu khách thế này thì tôi đã chẳng tốn tiền thuê vệ sĩ làm gì."
Ngài G nghe vậy chỉ cười nhẹ: "Nguy hiểm không bao giờ đợi chúng ta chuẩn bị sẵn sàng mới ập đến. Ý nghĩa tồn tại của vệ sĩ không chỉ là giúp đỡ khi nguy hiểm xảy ra, mà bản thân sự hiện diện của họ đã có thể dập tắt nhiều mối nguy tiềm tàng. Tôi thấy vệ sĩ ông thuê là người rất có bản lĩnh đấy. Tôi dám cá là dù ông trả bao nhiêu tiền thuê cậu ấy thì cũng không lỗ đâu."
"Cậu ta á?" Lão Cảnh hừ giọng, "Đối phó với hai thằng nhóc học sinh ngu ngốc ở Tầng 3 thì may ra, chứ nếu không có người của ngài xuất hiện kịp thời thì chúng tôi đã bị đám côn đồ ở bến xe trấn lột sạch sẽ rồi."
"Ồ, nhắc đến mới nhớ, hình như tôi chưa giới thiệu với các vị," Ngài G đưa một tay ra, và người phụ nữ mặc sườn xám đặt bàn tay lành lặn của mình vào tay ông ta.
"Người đón các vị đến đây tên là F, là vị hôn thê của tôi. Cô ấy không thích tự giới thiệu bản thân nên tôi làm thay vậy. Ngài G và Cô F, tôi đoán hai kẻ lập dị chúng tôi cũng khá xứng đôi đấy chứ," Ngài G nói đùa.
"Hai người đính hôn rồi sao? Chúc mừng, chúc mừng! Hai người đúng là một đôi trời sinh," lão Cảnh ngoài miệng nói vậy nhưng trong lòng lại không nghĩ thế.
Dù Ngài G có hơi thấp một chút, nhưng ông ta đâu cần dựa vào chiều cao để tán gái. Là người cai trị thực sự của Tầng 1, bên cạnh ông ta làm sao thiếu phụ nữ. Ở vị trí của ông ta, muốn kiểu phụ nữ xinh đẹp nào mà chẳng được. Cô F này tuy khí chất xuất chúng, nhưng nhan sắc thì vẫn kém một chút.
Xưa nay "anh hùng khó qua ải mỹ nhân", Ngài G là anh hùng không bàn cãi, nhưng Cô F thì chưa đạt chuẩn mỹ nhân.
Tuy nhiên, thấy hai nhân vật chính có vẻ rất hài lòng với nửa kia của mình, lão Cảnh đương nhiên không rảnh hơi đi lo chuyện bao đồng. Lão liếc nhìn Trương Hằng: "Đi thôi, không phải cậu đang vội về nhà sao?"
"Để tôi bảo F đưa hai vị ra bến xe," Ngài G đề nghị.
"Không cần, không cần đâu. Tôi tuy già nhưng chưa đến nỗi lẫn cẩm không nhớ đường. Chúng tôi tự về được, không dám làm phiền ngài và phu nhân."
Lão Cảnh vừa nói vừa đi về phía cửa an ninh. Nhưng khi Trương Hằng định bước theo, Cô F bất ngờ lên tiếng: "Khoan đã, tôi có món quà muốn tặng cậu."
Lão Cảnh đi trước nghe vậy liền dừng lại, làm bộ thụ sủng nhược kinh: "Cô khách sáo quá, tôi chỉ là người trung gian chắp mối thôi mà..."
"Tôi không nói ông," Cô F nhìn thẳng vào Trương Hằng, nhắc lại, "Tôi có món quà muốn tặng cậu."
Trương Hằng nhìn sang Ngài G. Ông ta nhún vai: "Cậu tốt nhất nên nhận quà của cô ấy đi. Vì ở đây, bao gồm cả tôi, không ai có thể từ chối cô ấy cả."
Nhưng Trương Hằng gật đầu không phải vì câu nói nửa đùa nửa thật mang hàm ý đe dọa của Ngài G, mà vì thiện ý nhàn nhạt cậu cảm nhận được từ Cô F trong lúc xem phim.
Cô F quay người đi vào một căn phòng khác. Một lát sau, cô bước ra, đặt thứ gì đó vào tay Trương Hằng: "Cho cậu."
Ngài G nhướng mày: "Ồ, chuột Hamster vàng. Con vật nhỏ này dễ thương đấy chứ? Nuôi làm thú cưng rất tiện, không tốn chỗ, chỉ cần cho ăn chút thức ăn là được."
Lão Cảnh nghệch mặt ra, không hiểu món quà này có ý nghĩa gì. Đối phương đường đường là "thổ hoàng đế" của Tầng 1, vũ khí hiếm hay chi giả cơ khí chắc chắn sưu tầm cả đống. Kể cả tiếc của không tặng mấy thứ đó thì tặng ít điểm tín dụng cũng phù hợp với thân phận hơn chứ. Đằng này lại tặng một con chuột Hamster? Mà nhìn Trương Hằng cũng đâu giống kiểu người thích nuôi thú cưng nhỏ.
Trương Hằng cũng khá bất ngờ, nhưng vẫn nhận lấy chiếc lồng chuột từ tay Cô F: "Cảm ơn."
Sau đó Cô F không nói gì nữa, lặng lẽ đứng bên cạnh Ngài G. Trương Hằng xách lồng chuột đuổi theo lão Cảnh. Hai người trả lại vòng tay gây nhiễu sóng cho hai gã vệ sĩ đô con ở cửa an ninh, rồi đi xuống cầu thang sắt.
Ra khỏi rạp chiếu phim, lão Cảnh thở phào nhẹ nhõm. Tâm trạng lão có vẻ khá tốt, không còn lấn cấn vụ trả oan cho Trương Hằng mười cái đĩa than nữa. Thậm chí lão còn đề nghị tìm chỗ làm vài ly, nhưng sau đó lại đổi ý, quyết định về Tầng 3 sớm cho lành.
Trương Hằng đương nhiên không phản đối. Hai người đi bộ theo đường cũ về phía trạm trung chuyển.
Lúc này đã qua giờ cao điểm tan tầm, người đi đường thưa thớt hẳn.
Khi đi qua một con phố vắng, lão Cảnh đang thao thao bất tuyệt chê bai mặt trăng nhân tạo của Tầng 1 làm quá ẩu, thì Trương Hằng đột ngột dừng lại, đưa tay chặn lão lại.
"Sao thế?" Lão Cảnh ngơ ngác hỏi.
Trương Hằng không trả lời ngay mà hỏi ngược lại: "Giết người ở Tầng 1 thì có hậu quả gì không?"
"Hậu quả? Ý cậu là sao? Cậu định giết ai?"
Lời còn chưa dứt, lão Cảnh thấy hai thiếu niên đang trượt ván cách đó không xa đột ngột dừng lại. Chúng thò tay vào túi, rút ra hai khẩu súng ngắn và lầm lũi tiến về phía hai người.
"Bọn chúng nhắm vào tôi hả?" Lão Cảnh sợ dựng tóc gáy.
"Chứ còn sao nữa? Chẳng lẽ tìm tôi chắc?" Trương Hằng lạnh lùng đáp.
0 Bình luận