Địa điểm hẹn gặp giữa lão Cảnh và Trương Hằng là một quán lẩu ở Tầng 1. Biển hiệu "Bò viên Triều Sơn" to đùng đập vào mắt, nhưng mặt tiền quán lại khá khiêm tốn. Bước qua cửa chính, khách phải leo cầu thang lên tầng hai mới thực sự vào được quán lẩu.
Vừa xuống xe, Trương Hằng đã phát hiện vài gã đàn ông lén lút lảng vảng xung quanh, giả dạng người đi đường hoặc người bán hàng rong. Nhưng điểm chung của chúng là ánh mắt luôn hướng về phía cửa quán lẩu.
Liên hệ với những sự kiện trước đó, Trương Hằng đoán đây là người của Ngài G phái đến bảo vệ lão Cảnh.
Kể từ lần chia tay trước, Trương Hằng và lão Cảnh chưa gặp lại nhau. Với tư cách là người trung gian chắp nối vụ giao dịch động trời, lão Cảnh nắm giữ nhiều bí mật, việc bị kẻ khác nhắm đến là điều dễ hiểu. Sau vụ tập kích của băng đảng quái xế, có lẽ lão đã dọn dẹp đồ đạc và chuyển hẳn xuống Tầng 1 để được bảo vệ.
Trương Hằng phớt lờ những kẻ bên dưới, đi thẳng lên lầu.
Lão Cảnh và người bạn cung cấp hàng đã đến từ trước, thậm chí còn gọi món xong xuôi.
Thấy Trương Hằng xuất hiện, lão Cảnh lập tức đứng dậy vẫy tay chào, rồi đẩy thực đơn về phía cậu: "Xem xem cậu muốn ăn gì thêm không? Đừng khách sáo, bữa này ta mời, cứ coi như một phần thù lao bảo vệ lần trước."
Khác với những lần trước, thái độ của lão Cảnh lần này nhiệt tình hơn hẳn.
Cũng phải thôi, lão đã tận mắt chứng kiến thân thủ kinh hoàng của Trương Hằng. Với loại người mà mình tuyệt đối không thể chọc vào, tốt nhất là nên giữ thái độ hòa nhã, chưa kể Trương Hằng còn từng cứu mạng lão một lần.
"Không cần đâu, hai nghười cứ gọi đi," Trương Hằng vừa nói vừa kéo ghế ngồi xuống.
Thế là lão Cảnh tiện tay gọi thêm một đĩa thịt bò và tôm viên, rồi trả thực đơn cho nhân viên phục vụ.
Tranh thủ lúc chờ món ăn lên, Trương Hằng quan sát người đàn ông ngồi cạnh lão Cảnh. Gã này trẻ hơn lão Cảnh một chút, khoảng hơn bốn mươi tuổi, dáng người săn chắc. Cơ bắp trên cánh tay cho thấy gã thường xuyên làm công việc chân tay nặng nhọc. Vết hằn trên cổ tay tố cáo thói quen đeo găng tay thường xuyên. Đôi mắt ti hí đảo liên tục, vừa thể hiện sự thiếu tin tưởng đối với Trương Hằng, vừa ám chỉ công việc gã đang làm có lẽ không được hợp pháp cho lắm.
"Để ta giới thiệu một chút," lão Cảnh nói, "Vị này là nhà cung cấp hàng hóa, cũng là bạn cũ của ta. Hơn một nửa số hàng hóa ở tiệm 'Ngôi Nhà Cũ' đều do ông ấy cung cấp. Lợi nhuận bán được chúng tôi chia đôi 50-50. Tất nhiên, nếu cậu muốn mua trực tiếp từ tay ông ấy cũng được. Cậu ấy là..."
Lời lão Cảnh chưa dứt đã bị người đàn ông bên cạnh cắt ngang. Gã chìa tay ra: "Cứ gọi tôi là Đào Kim Giả. Mọi người quanh đây đều gọi tôi như thế."
Trương Hằng bắt tay gã, tự giới thiệu: "Trương Hằng."
"Nghe này Trương Hằng, cậu là do lão Cảnh giới thiệu, đó là lý do tôi chịu gặp cậu. Nhưng tôi cũng có quy tắc của mình. Có một số chuyện nên nói rõ trước thì hơn. Đó là khi giao dịch với tôi, đừng hỏi nhiều. Dù là về nguồn gốc hàng hóa hay chuyện đời tư của tôi, tốt nhất cậu nên giữ mồm giữ miệng. Chúng ta tiền trao cháo múc, công bằng sòng phẳng. Ngoài ra, nếu tôi phát hiện cậu tiết lộ chuyện giao dịch với tôi cho người khác, hợp tác sẽ chấm dứt ngay lập tức," Đào Kim Giả dằn mặt.
Trương Hằng gật đầu: "Nghe rất hợp lý."
"Tốt lắm," Đào Kim Giả tỏ vẻ hài lòng trước sự thức thời của Trương Hằng, ánh mắt cảnh giác dịu đi đôi chút, "Chỉ cần chúng ta hợp tác vui vẻ, sau khi thân thiết rồi thì cũng không phải không thể tìm hiểu nhau thêm."
"Vậy thì tốt quá," Trương Hằng bình thản đáp.
Lão Cảnh ngồi bên cạnh không kịp xen vào, nghe mà mồ hôi trán tuôn như mưa. Dù trước khi Trương Hằng đến, lão đã năm lần bảy lượt nhắc nhở Đào Kim Giả phải lịch sự một chút, nhưng gã này rõ ràng bỏ ngoài tai, vẫn giữ cái thói hống hách thường ngày ra áp dụng với Trương Hằng. Hơn nữa nhìn bộ dạng đắc ý của gã, rõ ràng gã tưởng mình đã nắm thóp được đối phương.
Nhưng lão Cảnh thì khác, lão đã có quá nhiều bài học xương máu. Lão biết Trương Hằng không phải loại người dễ bị kiểm soát. Cậu tỏ ra lịch sự chỉ vì những lời Đào Kim Giả nói chưa động chạm đến lợi ích của cậu mà thôi.
Lão Cảnh chưa kịp nhắc nhở bạn cũ thì đồ ăn đã được bưng lên.
Đào Kim Giả tự nhiên như ở nhà, bắt đầu mời mọc Trương Hằng ăn uống. Trương Hằng cũng biết điều hùa theo. Ba người nhanh chóng giải quyết hết hai đĩa thịt bò.
Ăn uống no say, Đào Kim Giả cởi phanh cúc áo, vừa gọi nhân viên bật điều hòa mạnh hơn, vừa lái câu chuyện vào chủ đề chính: "Lão Cảnh nói cậu đang sưu tầm cái gì đó... à, đĩa nhựa Shellac (đĩa than) phải không?"
"Đúng vậy," Trương Hằng thả mấy lát khoai lang vào nồi lẩu, hỏi lại, "Anh tìm được không?"
"Thứ này khó kiếm lắm đấy," Đào Kim Giả nói, giọng ra chiều quan trọng, "Chắc lão Cảnh cũng nói với cậu rồi, đĩa Shellac rất hiếm, nhất là ở mấy tầng dưới này. Tôi có thể tìm giúp cậu, nhưng bản thân tôi cũng phải trả giá không nhỏ. Tuy nhiên, nể mặt cậu là bạn lão Cảnh, tôi sẽ không lấy đắt đâu. Một chiếc... 4.000 điểm tín dụng nhé."
"Một trăm," Trương Hằng không ngẩng đầu lên, nói gọn lỏn.
"Cái gì?" Đào Kim Giả tưởng tai mình có vấn đề.
"Một trăm điểm một chiếc," Trương Hằng lặp lại, giọng nhạt như nước ốc.
Đến rồi, đến rồi, quả nhiên là nó!
Lão Cảnh bên cạnh cười khổ. Lão nhớ lại lần đầu gặp mặt, lão hét giá 3.000, Trương Hằng cũng trả giá 100. Giờ xem ra cậu ta không phải nhắm vào lão, mà là đối xử bình đẳng với tất cả mọi người ai cũng chỉ đáng giá 100 điểm.
"Cậu nói lại lần nữa xem!" Đào Kim Giả trừng mắt, râu tóc dựng ngược.
"Một trăm một chiếc. Hơn nữa tôi cần số lượng lớn, anh nên tìm cách kiếm nhiều một chút."
"Thằng ranh con, mày muốn gây sự hả?! Không nghe tao nói thứ này rất hiếm, tao muốn lấy cũng phải trả giá đắt sao?" Đào Kim Giả đập mạnh đôi đũa xuống bàn bốp một cái.
"Tôi nghe thấy rồi, nhưng tôi không tin một chữ nào cả," Trương Hằng cũng đặt đũa xuống, ngẩng đầu lên, "Anh là người của nhà máy xử lý rác thải đúng không? Làm việc ở Tầng 5? Lén lút nhặt nhạnh mấy món đồ cũ trông có vẻ giá trị từ đống rác của giới thượng lưu, rồi mang xuống cho lão Cảnh bán giúp."
"Ông nói cho nó biết hả?" Đào Kim Giả quay phắt sang trừng mắt nhìn lão Cảnh.
Lão Cảnh vội xua tay: "Không phải tôi! Không phải tôi! Ông với tôi giao tình bao nhiêu năm, ông thấy tôi bán đứng ông bao giờ chưa?"
"Thế làm sao nó biết?" Đào Kim Giả vẫn nghi ngờ nhìn lão Cảnh.
"Đừng đoán mò nữa, là cách ăn mặc của anh tố cáo anh đấy," Trương Hằng nói, "Hơn nữa nói thật nhé, nguồn gốc của những món đồ này cũng rất hạn chế, chủ yếu đến từ Tầng 4 và Tầng 5. Nhưng nhìn bộ dạng anh, cùng lắm là sống ở Tầng 2. Anh không thể nào liên hệ trực tiếp với người bán ở tầng trên được. Mà với thu nhập của họ, cũng chẳng ai rảnh rỗi mang mấy món đồ cũ này đi bán lấy tiền. Cho nên đáp án đã quá rõ ràng.
Dù trước khi đến đây anh đã cố tình thay thường phục, nhưng vết hằn do đeo găng tay lâu năm trên tay anh vẫn còn. Trời nóng thế này mà anh vẫn đi ủng cao su chống nước. Lại còn mắc bệnh đau lưng nữa, từ lúc ngồi xuống đến giờ tôi thấy anh vặn lưng ít nhất ba lần rồi.
Nhưng cơ bắp cuồn cuộn trên cánh tay anh lại chứng tỏ anh không phải dân văn phòng ngồi bàn giấy.
Vậy vấn đề là: Công việc gì đòi hỏi thường xuyên đeo găng tay, đi ủng cao su, phải cúi người liên tục, lại có cơ hội tiếp xúc với đồ cũ? Ngoài nhà máy xử lý rác thải ra, tôi không nghĩ ra nơi nào khác.
Ngoài ra, việc anh vừa vào đã cảnh cáo tôi đừng hỏi đông hỏi tây cũng gián tiếp chứng minh rằng, theo quy định làm việc, anh không được phép mang những món đồ cũ đó ra khỏi nhà máy."
0 Bình luận