Một Ngày Của Tôi Có 48 Gi...
Tiểu Ngốc Chiêu - 小呆昭- Khởi đầu
- Tập 01 : Sinh tồn trên đảo hoang
- Tập 02 : Tokyo Drift
- Tập 2.5 : Ngoại truyện
- Tập 03 : Welcome to the Mannerheim Line
- Tập 3.5 : Ngoại truyện
- Tập 04 : Đấu giá
- Tập 05 : Cánh buồm đen
- Tập 06 : Trại huấn luyện Apollo
- Tập 07 : Thợ xây bậc thầy (Đặc biệt)
- Tập 08 : Người rò rỉ thông tin
- Tập 09 : Phương pháp suy diễn
- Tập EL10.0 : Giấc mơ và lý tưởng
- Tập 10 : Bakumatsu Kyoto (Đặc biệt)
- Tập 11 : Nhai thuốc lá và móng ngựa
- Tập 12 : Người ngoài hành tinh
- Tập 13 : Hoàng hôn của Đế chế
- Tập 14 : Vệ Sĩ
- Chương 01 : Kỳ Nghỉ
- Chương 02 : Chuyến Đi Okinawa
- Chương 03 : Thám Hiểm Và Nghỉ Dưỡng
- Chương 04 : Người Công Cụ
- Chương 05 : Đảo Yonaguni
- Chương 06 : Lời Khuyên Về Tình Cảm
- Chương 07 : Lặn Xuống
- Chương 08 : Di Tích Dưới Nước
- Chương 09 : Thủy Triều Đỏ?
- Chương 10 : Ánh Đèn Pin
- Chương 11 : Bích Họa
- Chương 12 : Biến Cố Và Vũ Khí
- Chương 13 : Vương Tọa
- Chương 14 : Những Mảnh Ký Ức Vỡ
- Chương 15 : Tốc Độ Sinh Tử
- Chương 16 : Rơi Xuống
- Chương 17 : Thảo Luận
- Chương 18 : Ảo Giác
- Chương 19 : Cầu Cứu
- Chương 20 : Tiếng Gõ Cửa
- Chương 21 : Kinh Hoàng Dưới Đáy Biển
- Chương 22 : Đột Phá Vòng Vây
- Chương 23 : Chuyến Bay Đêm
- Chương 24 : Đao Mới
- Chương 25 : Tuần Thi Cử
- Chương 26 : Thay Đổi
- Chương 27 : Ôn Lại Chuyện Cũ
- Chương 28 : Mời Khách Thì Thôi Đi
- Chương 29 : Vệ Sĩ
- Chương 30 : Khi Không Biết Làm Gì Thì Cứ Kiểm Tra Email
- Chương 31 : Gặp Mặt
- Chương 32 : Giai Cấp
- Chương 33 : Cuộc Sống Trong Mơ
- Chương 34 : Đường Phố
- Chương 35 : Giúp Đỡ
- Chương 36 : Đĩa Nhựa Shellac
- Chương 37 : Mua Sắm
- Chương 38 : Kẻ Theo Dõi
- Chương 39 : Livestream
- Chương 40 : Công Việc Thứ Hai
- Chương 41 : Không Gian Tầng Một
- Chương 42 : Bộ Phim
- Chương 43 : Món Quà
- Chương 44 : Băng Đảng Mô Tô Và Bia Đỡ Đạn
- Chương 45 : Bộ Mã Hóa Ký Ức
- Chương 46 : Sát Thần
- Chương 47 : Bộ Mặt Thật
- Chương 48 : Hoặc Là Để Tôi Đổi Cách Hỏi Khác
- Chương 49 : Tôi, Người Nhân Bản
- Chương 50 : Cô E Rằng Phải Đổi Bạn Trai Rồi
- Chương 51 : Đường
- Chương 52 : Nghi Phạm
- Chương 53 : Lời Nói Dối Và Sự Thật
- Chương 54 : Sự Trùng Hợp?
- Chương 55 : F và Đường
- Chương 56 : Cậu Rất Đặc Biệt
- Chương 57 : Người Vận Chuyển
- Chương 58 : Hợp Tác
- Chương 59 : Bí Mật
- Chương 60: Nhân Viên Mẫu Mực
- Chương 61 : Nguyện Vọng
- Chương 62 : Utopia
- Chương 63 : Mua Vui
- Chương 64 : Gà Bay Chó Sủa
- Chương 65 : Bất Ngờ
- Chương 66 : Thăm Chốn Cũ
- Chương 67 : Cô Tin Tưởng Ký Ức Của Mình Đến Mức Nào
- Chương 68 : Người Nhân Bản Loại Hai
- Chương 69 : Vườn Hoa và Bầy Ong
- Chương 70 : Bài Kiểm Tra
- Chương 71 : Khu Vườn
- Chương 72 : Oan Gia Ngõ Hẹp
- Chương 73 : Thuộc Tính và Kỹ Năng
- Chương 74 : Thử Đao
- Chương 75 : Lý Mạt
- Chương 76 : Bánh Sừng Bò
- Chương 77 : Trạm Lưu Trữ Sửa Chữa
- Chương 78 : Giúp Đỡ
- Chương 79 : Món Quà
- Chương 80 : Mặc Cả
- Chương 81 : Đàm Phán và Tiền Thưởng
- Chương 82 : Ủy Thác Mới
- Chương 83 : Chuyến Giao Hàng
- Chương 84 : Không Gian Tầng 2
- Chương 85 : Phong Tử
- Chương 86 : Một Chút Náo Nhiệt
- Chương 87 : Người Cần Tìm
- Chương 88 : Hồng
- Chương 89 : Dao Đấu Dao
- Chương 90 : Một Bức Email
- Chương 91 : Truy Nã Toàn Thành
- Chương 92 : Email Cầu Viện
- Chương 93 : Chiếc Nĩa
- Chương 94 : Bám Đuôi
- Chương 95 : Chuyên Nghiệp Thận Trọng
- Chương 96 : Hỗ Trợ Ngắm Bắn
- Chương 97 : Suy Đoán
- Chương 98 : Túi Du Lịch Của Phong Tử
- Chương 99 : Hợp Tác Lần Nữa
- Chương 100 : Di Lặc
- Chương 101 : Con Đường Thứ Ba
- Chương 102 : Giác Ngộ
- Chương 103 : Ám Độ Trần Thương
- Chương 104 : Bế Tắc
- Chương 105 : Chiến Đấu Trong Hành Lang
- Chương 106 : Thi Thể Mất Tích
- Chương 107 : Ý Định Rút Lui
- Chương 108 : Người Quan Sát
- Chương 109 : Đêm Vui Vẻ Tan Tành
- Chương 110 : Đạp Phanh
- Chương 111 : Vùng Đất Quyết Chiến
- Chương 112 : Thang Máy
- Chương 113 : Trốn Tìm
- Chương 114 : Phòng 936
- Chương 115 : Hướng Lên Trên
- Chương 116 : Vụ Nổ Và Biển Lửa
- Chương 117 : Người Cuối Cùng
- Chương 118 : Vũ Trang Tận Răng
- Chương 119 : Cuộc Đua Thời Gian
- Chương 120 : Người Thứ Tư
- Chương 121 : Một Phần Mười Giây
- Chương 122 : Cơ Hội
- Chương 123 : Cô Sẽ Sớm Biết Thôi
- Chương 124 : Vị Hành Khách Thứ Ba
- Chương 125 : Cơ Hội
- Chương 126 : Uy Hiếp
- Chương 127 : Phẫu Thuật
- Chương 128 : Xin Lỗi
- Chương 129 : Giác Quan Thứ Sáu Của Phụ Nữ
- Chương 130 : Tham Quan Công Xưởng
- Chương 131 : Viện Dưỡng Lão Vui Vẻ
- Chương 132 : Ý Nghĩa Cuộc Đời
- Chương 133 : Thay Đổi Ý Định
- Chương 134 : Cơ Hội Lớn Gì Cơ?
- Chương 135 : Gia Cát Lượng Và Chu Du
- Chương 136 : Dư Luận Thay Đổi
- Chương 137 : Sự Thật Biến Mất
- Chương 138 : Lời Khuyên
- Chương 139 : Những Lời Của Cậu Khiến Tôi Hơi Cảm Động Rồi Đấy
- Chương 140 : ID Điện Tử, Thẻ Nhân Viên Và Dấu Vân Tay
- Chương 141 : Không Gian Tầng 5
- Chương 142 : Công Nghệ Mang Lại Hạnh Phúc
- Chương 143 : Cơ Cấu Công Ty
- Chương 144 : Bộ Phận Nhân Sự
- Chương 145 : Tương Lai Nhân Loại (Thượng)
- Chương 146 : Tương Lai Nhân Loại (Hạ)
- Chương 147 : Đóa Hoa Chân Thật Nở Trên Mảnh Đất Dối Trá
- Chương 148 : Gặp Lại Từ Thiến
- Chương 149 : Nỗi Phiền Muộn Của Khâu Minh
- Chương 150 : Công Tử Bột Và Người Nhân Bản Mạnh Nhất
- Chương 151 : Sói Và Chó
- Chương 152 : Thoát Hiểm
- Chương 153 : Đại Náo Động
- Chương 154 : Cuộc Gọi Của Ngài G
- Chương 155 : Toa Xe
- Chương 156 : Robot Săn Giết Kiểu VI
- Chương 157 : Chi Viện
- Chương 158 : Mệnh Lệnh Cuối Cùng
- Chương 159 : Trò Chơi Mèo Vờn Chuột
- Chương 160 : Đao Tên Tàng Sao
- Chương 161 : Ba Phút
- Chương 162 : Lời Khuyên Của Một Người Bạn
- Chương 163 : Kế Hoạch Ban Đầu
- Chương 164 : Chuẩn Bị Chiến Đấu
- Chương 165 : Tháp Tín Hiệu
- Chương 166 : Bẫy Mồi Nhử
- Chương 167 : Mưa Đạn
- Chương 168 : Dụng Cụ Nhà Bếp Và Vũ Khí
- Chương 169 : Không Ai Nhường Ai
- Chương 170 : Phòng Mã Hóa Ký Ức
- Chương 171 : Mỗi Người Một Nửa
- Chương 172 : Thời Gian Không Còn Sớm
- Chương 173 : Hồi Kết Của Người Vệ Sĩ
- Tập 15 : Kẻ Thù Vô Hình
- Bạn phải đăng nhập để sử dụng bookmark
Click vào link khi MUA BẤT KỲ THỨ GÌ trên Shopee để hỗ trợ HAKO. Có thể được tặng mã Free ship khi mua.
Chương 35 : Giúp Đỡ
Lúc còn đứng trước thang máy, Trương Hằng đã nghe người phụ nữ mặc tất lưới nhắc đến điểm tín dụng.
Điểm tín dụng là đơn vị tiền tệ chính thức được lưu hành trong Liên bang Nhân loại hiện tại. Hầu hết các loại hàng hóa và dịch vụ đều được thanh toán bằng loại tiền này. Trương Hằng kiểm tra vòng tay cá nhân và thấy số dư hiện tại của mình:
962 điểm.
Số tiền này nói nhiều không nhiều, rõ ràng không đủ trả cho một lần "dịch vụ" của người phụ nữ tất lưới kia, cũng chẳng mua nổi một chiếc túi xách mới cho Từ Thiến. Nhưng nói ít cũng không quá ít. Lấy bát mì thịt bò Trương Hằng đang ăn làm ví dụ, giá một bát là 25 điểm. Nếu chi tiêu tiết kiệm, 962 điểm cũng đủ để cậu sống qua ngày trong hai tuần làm nhiệm vụ.
Chỉ không biết lương của cậu ở đây được trả theo tháng hay trả ngay sau khi hoàn thành nhiệm vụ.
Ăn mì xong, Trương Hằng ghé qua một cửa hàng bán thiết bị âm thanh ngay cạnh quán mì.
"Đĩa than? Chưa nghe bao giờ."
Ông chủ cửa hàng âm thanh là một người đàn ông tóc dài, trông khá nghệ sĩ. Nghe câu hỏi của Trương Hằng, ông ta lắc đầu: "Mặc dù không biết cậu tìm thứ đó làm gì, nhưng các loại đĩa hát vật lý về cơ bản đã ngừng sản xuất từ năm 2039 rồi. Bây giờ toàn dùng nhạc số (digital audio), tải trực tiếp trên mạng về, chất lượng âm thanh tốt hơn nhiều. Nhưng mà..."
Ông ta ngập ngừng một chút rồi nói tiếp: "Cũng có một số người hoài cổ thích sưu tầm mấy món đồ cũ kỹ đó. Tôi cho cậu một địa chỉ, cậu có thể đến đó thử vận may xem sao."
"Cảm ơn ông."
Nhận được địa chỉ, Trương Hằng dùng chức năng dẫn đường trên vòng tay để tìm đến nơi. Đó là một cửa tiệm tạp hóa tên là "Ngôi Nhà Cũ". Nó nằm không xa cửa hàng âm thanh, nhưng vị trí khá khuất nẻo, lọt thỏm giữa hai khu dân cư và không giáp mặt đường lớn. Bên cạnh là một tiệm bánh ngọt cũng ế ẩm không kém.
Trời chưa tối hẳn nhưng trên cửa sổ kính của "Ngôi Nhà Cũ" đã treo biển CLOSE. Đúng như cái tên, vẻ ngoài của cửa tiệm mang đậm phong cách hoài cổ với cửa gỗ lắp kính kiểu kinh điển của cuối thế kỷ 20. Giữa một thành phố ngập tràn công nghệ hiện đại, nơi này mang lại cho Trương Hằng cảm giác quen thuộc hiếm hoi.
Xem ra hôm nay cậu đến không đúng lúc. Thấy tiệm đã đóng cửa, Trương Hằng đành định bụng hôm khác quay lại.
Nhưng ngay khi cậu vừa quay người định rời đi, cánh cửa gỗ kính của "Ngôi Nhà Cũ" bất ngờ bị đẩy mạnh ra từ bên trong.
Một thiếu niên chừng mười sáu, mười bảy tuổi lao ra, lưng đeo một cây đàn guitar, nách kẹp một cái loa cũ. Cậu ta vừa chạy vừa giục người bạn phía sau: "Nhanh lên, nhanh lên! Lão già đó sắp tỉnh rồi đấy!"
Đồng bọn của cậu ta cũng trạc tuổi, tay ôm một cái lò nướng điện và hai cục router wifi có ăng-ten. Vẻ mặt cậu chàng này trông khá lo lắng: "Vương Càn, cậu nói xem mấy thứ này bán được tiền thật không? Đống đồ nát lần trước còn chưa tìm được người mua kìa."
"Chúng ta có thể mang đến viện bảo tàng hỏi thử. Không được thì bán lại cho chính cái tiệm quỷ quái này, chẳng phải nó chuyên thu mua đồ cũ sao?" Thiếu niên đi đầu tên Vương Càn đáp.
Cậu bạn phía sau chưa kịp trả lời thì thấy Vương Càn đột ngột phanh gấp, đứng sững lại. Do không kịp đề phòng, cậu ta suýt đâm sầm vào lưng Vương Càn.
"Lại sao nữa thế? Cậu bảo phải chạy nhanh mà?" Cậu bạn càu nhàu, nhưng khi ngẩng đầu lên nhìn qua vai Vương Càn và thấy Trương Hằng đang đứng chặn đường, cậu ta lập tức căng thẳng.
Ba người đứng nhìn nhau chằm chằm trong khoảng bốn, năm giây.
Cuối cùng, Vương Càn lên tiếng thăm dò: "Anh là ai?"
"Vệ sĩ," Trương Hằng đáp gọn lỏn.
"Cái gì?!" Hai thiếu niên hoảng hốt, "Bọn tôi chỉ tiện tay nhặt chút rác rưởi thôi mà, lão Cảnh đến mức phải thuê vệ sĩ riêng để phòng trộm sao?"
"Các cậu hiểu lầm rồi," Trương Hằng nói, "Tôi không phải vệ sĩ của ông chủ tiệm này."
Vương Càn thở phào nhẹ nhõm: "Thế thì tốt, làm hú hồn chim én."
"Nhưng mà..." Trương Hằng đổi giọng, "Lấy đồ của người khác dù sao cũng không tốt. Hơn nữa, các cậu không sợ bị hệ thống an ninh trong tiệm ghi hình lại à? Lúc đó chỉ cần báo cảnh sát là các cậu tiêu đời."
"Không sao đâu, tiệm của lão Cảnh không lắp hệ thống an ninh. Lão ta tính tình quái gở lắm, cũng chẳng tin tưởng cảnh sát," cậu bạn phía sau nhanh nhảu nói, nhưng vừa dứt lời thì nhận ra mình lỡ miệng.
Vương Càn lườm bạn một cái cháy mắt, rồi quay sang Trương Hằng: "Đã không liên quan đến anh thì tốt nhất anh nên tránh đường đi."
"Nếu không thì sao?" Trương Hằng hỏi ngược lại.
"Nếu không..." Vương Càn nghiến răng, đặt cái loa kẹp nách xuống đất, rút từ trong túi ra một con dao gọt hoa quả nhỏ xíu, "Nếu không thì đừng trách bọn tôi không khách sáo!"
Trương Hằng chẳng hề tỏ ra sợ hãi, chỉ thản nhiên liếc nhìn thanh [Tàng Sao] đeo bên hông mình.
Ánh mắt hai thiếu niên cũng theo đó nhìn vào thanh đao dài. Mặt chúng lập tức cắt không còn giọt máu.
Chúng vốn chẳng phải trộm cướp chuyên nghiệp, chỉ là đám nhóc rảnh rỗi sinh nông nổi, muốn tìm chút kích thích cho cuộc sống nhàm chán và kiếm chuyện để khoe khoang với bạn bè ở trường. Thậm chí chúng còn chẳng hy vọng đống rác rưởi này bán được giá. Đương nhiên, chúng cũng chẳng mang theo vũ khí gì ra hồn.
Con dao gọt hoa quả bé tin hin so với thanh đao oai phong lẫm liệt bên hông Trương Hằng... chênh lệch sức mạnh quá rõ ràng. Ai là "đàn ông đích thực" nhìn qua là biết ngay.
Hai đứa nhìn nhau, rồi ngoan ngoãn đặt hết đồ đạc xuống đất.
Trương Hằng nghiêng người nhường đường, dặn dò: "Đi đi. Và đừng quay lại nữa. Lần sau nếu để tôi bắt gặp, mọi chuyện sẽ không đơn giản thế này đâu."
Sau khi dọa chạy hai thiếu niên, Trương Hằng cúi xuống nhặt đống đồ bị bỏ lại.
Đúng lúc này, cửa tiệm "Ngôi Nhà Cũ" lại mở ra lần nữa. Một ông lão khoảng hơn sáu mươi tuổi, tay lăm lăm một khẩu súng săn kiểu cổ điển bước ra, gầm lên:
"Giơ tay lên! Tên trộm chết tiệt kia!"
"Ờm, thực ra bọn trộm vừa bị tôi đuổi đi rồi. Vì đây không phải lần đầu tiên tiệm ông bị viếng thăm nên chắc ông cũng nhận ra bọn nó," Trương Hằng bình tĩnh giải thích, "Tôi đang định mang trả đống đồ này vào cho ông."
"Đừng hòng lừa ta, thằng nhóc cầm cung kia! Đây rõ ràng là một vụ cướp của kẻ cướp," ông lão mặt đỏ gay, thở hổn hển nói, "Ngươi bám theo hai thằng nhãi ranh đó đến tiệm ta, đợi chúng trộm được bảo bối của ta rồi nhảy ra cướp lại."
"Về mặt logic thì nghe cũng hợp lý đấy."
Khi ông lão nói chuyện, Trương Hằng ngửi thấy mùi rượu nồng nặc phả vào mặt. Biết không thể nói lý lẽ với người say, cậu không tốn lời nữa. Trương Hằng đặt cái router và cái loa xuống đất, rồi bất ngờ ra tay.
Ông lão chỉ thấy hoa mắt một cái. Khi định thần lại, khẩu súng săn trên tay đã biến mất như ảo thuật và nằm gọn trong tay Trương Hằng.
Thấy họng súng đen ngòm đang chĩa về phía mình, ông lão dường như tỉnh rượu ngay tức khắc. Ông ta gật đầu lia lịa, vẻ mặt nghiêm túc:
"Ừm, giờ thì ta tin cậu đến để giúp đỡ rồi."
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
0 Bình luận