Một Ngày Của Tôi Có 48 Gi...
Tiểu Ngốc Chiêu - 小呆昭- Khởi đầu
- Tập 01 : Sinh tồn trên đảo hoang
- Tập 02 : Tokyo Drift
- Tập 2.5 : Ngoại truyện
- Tập 03 : Welcome to the Mannerheim Line
- Tập 3.5 : Ngoại truyện
- Tập 04 : Đấu giá
- Tập 05 : Cánh buồm đen
- Tập 06 : Trại huấn luyện Apollo
- Tập 07 : Thợ xây bậc thầy (Đặc biệt)
- Tập 08 : Người rò rỉ thông tin
- Tập 09 : Phương pháp suy diễn
- Tập EL10.0 : Giấc mơ và lý tưởng
- Tập 10 : Bakumatsu Kyoto (Đặc biệt)
- Tập 11 : Nhai thuốc lá và móng ngựa
- Tập 12 : Người ngoài hành tinh
- Tập 13 : Hoàng hôn của Đế chế
- Tập 14 : Vệ Sĩ
- Chương 01 : Kỳ Nghỉ
- Chương 02 : Chuyến Đi Okinawa
- Chương 03 : Thám Hiểm Và Nghỉ Dưỡng
- Chương 04 : Người Công Cụ
- Chương 05 : Đảo Yonaguni
- Chương 06 : Lời Khuyên Về Tình Cảm
- Chương 07 : Lặn Xuống
- Chương 08 : Di Tích Dưới Nước
- Chương 09 : Thủy Triều Đỏ?
- Chương 10 : Ánh Đèn Pin
- Chương 11 : Bích Họa
- Chương 12 : Biến Cố Và Vũ Khí
- Chương 13 : Vương Tọa
- Chương 14 : Những Mảnh Ký Ức Vỡ
- Chương 15 : Tốc Độ Sinh Tử
- Chương 16 : Rơi Xuống
- Chương 17 : Thảo Luận
- Chương 18 : Ảo Giác
- Chương 19 : Cầu Cứu
- Chương 20 : Tiếng Gõ Cửa
- Chương 21 : Kinh Hoàng Dưới Đáy Biển
- Chương 22 : Đột Phá Vòng Vây
- Chương 23 : Chuyến Bay Đêm
- Chương 24 : Đao Mới
- Chương 25 : Tuần Thi Cử
- Chương 26 : Thay Đổi
- Chương 27 : Ôn Lại Chuyện Cũ
- Chương 28 : Mời Khách Thì Thôi Đi
- Chương 29 : Vệ Sĩ
- Chương 30 : Khi Không Biết Làm Gì Thì Cứ Kiểm Tra Email
- Chương 31 : Gặp Mặt
- Chương 32 : Giai Cấp
- Chương 33 : Cuộc Sống Trong Mơ
- Chương 34 : Đường Phố
- Chương 35 : Giúp Đỡ
- Chương 36 : Đĩa Nhựa Shellac
- Chương 37 : Mua Sắm
- Chương 38 : Kẻ Theo Dõi
- Chương 39 : Livestream
- Chương 40 : Công Việc Thứ Hai
- Chương 41 : Không Gian Tầng Một
- Chương 42 : Bộ Phim
- Chương 43 : Món Quà
- Chương 44 : Băng Đảng Mô Tô Và Bia Đỡ Đạn
- Chương 45 : Bộ Mã Hóa Ký Ức
- Chương 46 : Sát Thần
- Chương 47 : Bộ Mặt Thật
- Chương 48 : Hoặc Là Để Tôi Đổi Cách Hỏi Khác
- Chương 49 : Tôi, Người Nhân Bản
- Chương 50 : Cô E Rằng Phải Đổi Bạn Trai Rồi
- Chương 51 : Đường
- Chương 52 : Nghi Phạm
- Chương 53 : Lời Nói Dối Và Sự Thật
- Chương 54 : Sự Trùng Hợp?
- Chương 55 : F và Đường
- Chương 56 : Cậu Rất Đặc Biệt
- Chương 57 : Người Vận Chuyển
- Chương 58 : Hợp Tác
- Chương 59 : Bí Mật
- Chương 60: Nhân Viên Mẫu Mực
- Chương 61 : Nguyện Vọng
- Chương 62 : Utopia
- Chương 63 : Mua Vui
- Chương 64 : Gà Bay Chó Sủa
- Chương 65 : Bất Ngờ
- Chương 66 : Thăm Chốn Cũ
- Chương 67 : Cô Tin Tưởng Ký Ức Của Mình Đến Mức Nào
- Chương 68 : Người Nhân Bản Loại Hai
- Chương 69 : Vườn Hoa và Bầy Ong
- Chương 70 : Bài Kiểm Tra
- Chương 71 : Khu Vườn
- Chương 72 : Oan Gia Ngõ Hẹp
- Chương 73 : Thuộc Tính và Kỹ Năng
- Chương 74 : Thử Đao
- Chương 75 : Lý Mạt
- Chương 76 : Bánh Sừng Bò
- Chương 77 : Trạm Lưu Trữ Sửa Chữa
- Chương 78 : Giúp Đỡ
- Chương 79 : Món Quà
- Chương 80 : Mặc Cả
- Chương 81 : Đàm Phán và Tiền Thưởng
- Chương 82 : Ủy Thác Mới
- Chương 83 : Chuyến Giao Hàng
- Chương 84 : Không Gian Tầng 2
- Chương 85 : Phong Tử
- Chương 86 : Một Chút Náo Nhiệt
- Chương 87 : Người Cần Tìm
- Chương 88 : Hồng
- Chương 89 : Dao Đấu Dao
- Chương 90 : Một Bức Email
- Chương 91 : Truy Nã Toàn Thành
- Chương 92 : Email Cầu Viện
- Chương 93 : Chiếc Nĩa
- Chương 94 : Bám Đuôi
- Chương 95 : Chuyên Nghiệp Thận Trọng
- Chương 96 : Hỗ Trợ Ngắm Bắn
- Chương 97 : Suy Đoán
- Chương 98 : Túi Du Lịch Của Phong Tử
- Chương 99 : Hợp Tác Lần Nữa
- Chương 100 : Di Lặc
- Chương 101 : Con Đường Thứ Ba
- Chương 102 : Giác Ngộ
- Chương 103 : Ám Độ Trần Thương
- Chương 104 : Bế Tắc
- Chương 105 : Chiến Đấu Trong Hành Lang
- Chương 106 : Thi Thể Mất Tích
- Chương 107 : Ý Định Rút Lui
- Chương 108 : Người Quan Sát
- Chương 109 : Đêm Vui Vẻ Tan Tành
- Chương 110 : Đạp Phanh
- Chương 111 : Vùng Đất Quyết Chiến
- Chương 112 : Thang Máy
- Chương 113 : Trốn Tìm
- Chương 114 : Phòng 936
- Chương 115 : Hướng Lên Trên
- Chương 116 : Vụ Nổ Và Biển Lửa
- Chương 117 : Người Cuối Cùng
- Chương 118 : Vũ Trang Tận Răng
- Chương 119 : Cuộc Đua Thời Gian
- Chương 120 : Người Thứ Tư
- Chương 121 : Một Phần Mười Giây
- Chương 122 : Cơ Hội
- Chương 123 : Cô Sẽ Sớm Biết Thôi
- Chương 124 : Vị Hành Khách Thứ Ba
- Chương 125 : Cơ Hội
- Chương 126 : Uy Hiếp
- Chương 127 : Phẫu Thuật
- Chương 128 : Xin Lỗi
- Chương 129 : Giác Quan Thứ Sáu Của Phụ Nữ
- Chương 130 : Tham Quan Công Xưởng
- Chương 131 : Viện Dưỡng Lão Vui Vẻ
- Chương 132 : Ý Nghĩa Cuộc Đời
- Chương 133 : Thay Đổi Ý Định
- Chương 134 : Cơ Hội Lớn Gì Cơ?
- Chương 135 : Gia Cát Lượng Và Chu Du
- Chương 136 : Dư Luận Thay Đổi
- Chương 137 : Sự Thật Biến Mất
- Chương 138 : Lời Khuyên
- Chương 139 : Những Lời Của Cậu Khiến Tôi Hơi Cảm Động Rồi Đấy
- Chương 140 : ID Điện Tử, Thẻ Nhân Viên Và Dấu Vân Tay
- Chương 141 : Không Gian Tầng 5
- Chương 142 : Công Nghệ Mang Lại Hạnh Phúc
- Chương 143 : Cơ Cấu Công Ty
- Chương 144 : Bộ Phận Nhân Sự
- Chương 145 : Tương Lai Nhân Loại (Thượng)
- Chương 146 : Tương Lai Nhân Loại (Hạ)
- Chương 147 : Đóa Hoa Chân Thật Nở Trên Mảnh Đất Dối Trá
- Chương 148 : Gặp Lại Từ Thiến
- Chương 149 : Nỗi Phiền Muộn Của Khâu Minh
- Chương 150 : Công Tử Bột Và Người Nhân Bản Mạnh Nhất
- Chương 151 : Sói Và Chó
- Chương 152 : Thoát Hiểm
- Chương 153 : Đại Náo Động
- Chương 154 : Cuộc Gọi Của Ngài G
- Chương 155 : Toa Xe
- Chương 156 : Robot Săn Giết Kiểu VI
- Chương 157 : Chi Viện
- Chương 158 : Mệnh Lệnh Cuối Cùng
- Chương 159 : Trò Chơi Mèo Vờn Chuột
- Chương 160 : Đao Tên Tàng Sao
- Chương 161 : Ba Phút
- Chương 162 : Lời Khuyên Của Một Người Bạn
- Chương 163 : Kế Hoạch Ban Đầu
- Chương 164 : Chuẩn Bị Chiến Đấu
- Chương 165 : Tháp Tín Hiệu
- Chương 166 : Bẫy Mồi Nhử
- Chương 167 : Mưa Đạn
- Chương 168 : Dụng Cụ Nhà Bếp Và Vũ Khí
- Chương 169 : Không Ai Nhường Ai
- Chương 170 : Phòng Mã Hóa Ký Ức
- Chương 171 : Mỗi Người Một Nửa
- Chương 172 : Thời Gian Không Còn Sớm
- Chương 173 : Hồi Kết Của Người Vệ Sĩ
- Tập 15 : Kẻ Thù Vô Hình
- Bạn phải đăng nhập để sử dụng bookmark
Click vào link khi MUA BẤT KỲ THỨ GÌ trên Shopee để hỗ trợ HAKO. Có thể được tặng mã Free ship khi mua.
Chương 04 : Người Công Cụ
Mặc dù thời gian bay không quá dài, nhưng tính cả thời gian chờ đợi ở sân bay trước đó, khi hai người đến sân bay quốc tế Naha thì trời đã tối.
Hàn Lộ đã liên hệ trước với một hướng dẫn viên địa phương để đón ở cửa ra. Đêm đầu tiên họ không đi đâu xa, chỉ thuê hai phòng tại khách sạn Hyatt Regency, cách sân bay khoảng 20 phút đi xe để nghỉ ngơi.
Sáng hôm sau, trước khi đi lặn biển, Hàn Lộ thực hiện lời hứa hôm qua: cùng Trương Hằng đi dạo trung tâm thương mại gần đó để mua quần áo và đồ dùng cá nhân.
Nhìn Trương Hằng bước ra từ phòng thử đồ trong chiếc áo phông và quần short đi biển, mắt Hàn Lộ sáng lên, không tiếc lời khen ngợi: "Bộ này trông rất tuyệt đấy, chẳng thua gì người mẫu quảng cáo ngoài kia đâu."
"Thật sao? Nhưng chúng ta đã mua hai bộ rồi, bộ này bỏ qua đi," Trương Hằng nói.
"Không không không, tôi thích bộ này, nghe tôi đi," Hàn Lộ đã rút sẵn thẻ tín dụng ra, quay sang hỏi anh chàng hướng dẫn viên đứng bên cạnh, "Đảo Yonaguni nằm ở cực Tây Nhật Bản, trên đảo chẳng có trung tâm thương mại lớn nào đâu, nên chúng ta phải chuẩn bị thêm vài bộ quần áo, đúng không?"
Chàng hướng dẫn viên là một anh chàng lai Trung - Nhật khá điển trai. Đặc biệt khi cười, nụ cười của anh ta tỏa nắng rạng rỡ, mang đậm hơi thở mùa hè. Đó cũng là lý do phí dịch vụ của anh ta luôn ở mức cao ngất ngưởng. Hướng dẫn viên bình thường chỉ thu 1000 đến 1500 yên một giờ, còn anh ta lấy gấp đôi, 4000 yên một giờ mà vẫn cung không đủ cầu.
Tuy nhiên, hôm qua khi đến sân bay đón khách, nụ cười tỏa nắng thương hiệu của anh ta đã bị dội một gáo nước lạnh. Anh ta thấy Hàn Lộ nhíu mày khi nhìn thấy mình.
Hàn Lộ không ngờ trợ lý của mình lại kém tinh tế đến thế. Đúng là bình thường khi đi nghỉ dưỡng một mình, cô thích thuê mấy anh chàng đẹp trai làm hướng dẫn viên, vì ai chẳng thích ngắm cái đẹp. Nhưng lần này cô đi cùng Trương Hằng, tìm một gã đẹp trai kè kè bên cạnh để làm gì? Để chọc tức ai à?
Nhưng chuyện đã rồi, Hàn Lộ không thể đuổi người ngay lập tức, làm thế quá lộ liễu, giống như đang cố che giấu điều gì. Cô đành ngậm bồ hòn làm ngọt.
Khổ nhất là chàng hướng dẫn viên đẹp trai. Dù anh ta là người cung cấp dịch vụ, nhưng thường thì chẳng ai bỏ ra số tiền gấp đôi chỉ để thuê một cái "bản đồ chạy bằng cơm". Khách hàng tìm đến anh ta phần lớn là để vừa tận hưởng nắng vàng biển xanh, vừa trò chuyện tâm tình về cuộc đời và lý tưởng. Đó mới là giá trị gia tăng thực sự.
Đặc biệt lần này, khi nhìn thấy Hàn Lộ bước ra từ cửa sân bay, tim anh ta đã lỡ mất hai nhịp vì vẻ đẹp của cô. Nhưng ngay sau đó, anh ta nhận lại cái nhíu mày đầy khó hiểu.
Đây là lần đầu tiên anh ta bị khách hàng tỏ thái độ ghét bỏ ra mặt như vậy. May mắn là tối qua anh ta chỉ đưa hai người về khách sạn rồi rời đi ngay, không tiếp xúc nhiều. Nhưng đến sáng nay, anh ta mới thực sự thấm thía thế nào là "người công cụ" (tool man).
Hàn Lộ chỉ mở miệng nói chuyện với anh ta khi cần phiên dịch hoặc hỏi đường. Thời gian còn lại, cô coi anh ta như người vô hình.
Dù hôm nay bầu trời Naha trong xanh, gió biển mát rượi, nhưng lòng chàng hướng dẫn viên lạnh lẽo như giữa mùa đông. Nghe Hàn Lộ hỏi, anh ta chỉ biết nặn ra một nụ cười gượng gạo, hùa theo: "Đúng vậy ạ."
"Vậy thì quẹt thẻ đi," Hàn Lộ chốt hạ. Thực ra cô chẳng quan tâm ý kiến của anh ta, chỉ mượn lời anh ta để thuyết phục Trương Hằng thôi.
Quả nhiên, Trương Hằng không phản đối nữa. Dù là Hàn Lộ hay cậu hiện tại đều không thiếu tiền, chẳng việc gì phải xoắn xuýt vì một bộ quần áo.
...
Thực tế chứng minh, phụ nữ dù ở độ tuổi nào, làm nghề gì, khi đi mua sắm đều mang trong mình một niềm đam mê cháy bỏng. Mặc dù nói là đi mua quần áo cho Trương Hằng, nhưng Hàn Lộ cũng không thể làm ngơ trước những món đồ mình thích. Kết quả là cả buổi sáng trôi qua trong các cửa hàng.
Không chỉ Trương Hằng có thêm năm bộ quần áo, mà Hàn Lộ cũng sắm cho mình kha khá mỹ phẩm, giày dép và túi xách. Khi bước ra khỏi trung tâm thương mại, trên người chàng hướng dẫn viên tội nghiệp đã treo đầy túi lớn túi nhỏ.
"Cũng muộn rồi, tìm chỗ nào ăn trưa thôi," Hàn Lộ vừa nói vừa quay lại nhìn cái "giá treo đồ di động" đang ủ rũ phía sau, "Gần đây có nhà hàng nào đặc sắc không?"
"Tôi không biết," anh chàng hướng dẫn viên lắc đầu.
"Không biết?" Hàn Lộ nhíu mày, giọng sắc lạnh, "Cậu thu phí 4000 yên một giờ mà ngay cả việc tìm hiểu thông tin cơ bản này cũng không làm à?"
Hàn Lộ không nhắc đến tiền thì thôi, nhắc đến lại làm anh chàng nổi điên. Trước giờ có ai trả 4000 yên một giờ để bắt anh ta làm cửu vạn đâu? Với ngoại hình này, thiếu gì khách hàng muốn thuê anh ta, tội gì phải bán sức lao động khổ sai ở đây.
Trên đời còn biết bao thiếu nữ xinh đẹp đang chờ anh ta đến lấp đầy khoảng trống trong tâm hồn. Nghĩ đến đây, sống lưng chàng trai thẳng tắp trở lại. Anh ta nói:
"Xin lỗi cô Hàn, người tôi hơi khó chịu, có lẽ không thể tiếp tục làm hướng dẫn viên cho hai vị được nữa."
Chưa đợi Hàn Lộ phản ứng, anh ta nói tiếp luôn: "Phí dịch vụ đã nhận tôi sẽ hoàn trả lại toàn bộ. Rất xin lỗi vì sự bất tiện này."
Nói xong, anh chàng đặt hết túi xách xuống lề đường. Giây phút này, anh ta cảm thấy hình tượng của mình thật vĩ đại, giống như Đào Uyên Minh không chịu khom lưng vì năm đấu gạo.
"Cậu muốn đi thì cứ việc, tôi cũng chẳng cần cậu trả lại tiền. Nhưng cậu phải đợi đến khi tôi tìm được người mới để bàn giao công việc đã," Hàn Lộ cũng ngứa mắt tên này từ lâu. Thu phí cắt cổ mà thái độ phục vụ lồi lõm, cô đang lo không tìm được cớ đuổi việc hắn, ai ngờ hắn tự nộp mạng.
"Bây giờ tìm cho chúng tôi một nhà hàng trước đã," Hàn Lộ vừa nói vừa lấy điện thoại ra định gọi cho trợ lý đổi người.
Đúng lúc đó, Trương Hằng lên tiếng: "Thôi bỏ đi, không cần phiền phức thế đâu. Dù sao chúng ta cũng sắp đi đảo Yonaguni rồi. Nếu chỉ là giao tiếp thông thường thì em phiên dịch cho chị là được."
Nói xong, Trương Hằng chặn một cặp vợ chồng già người Nhật đang định qua đường, lịch sự hỏi thăm bằng tiếng Nhật xem gần đây có nhà hàng nào ngon không.
Chàng hướng dẫn viên nghe cuộc đối thoại mà mắt muốn lồi ra ngoài. Người thuê hướng dẫn viên thường là người không biết tiếng bản địa, chứ nếu biết thì tự đi cho rồi, thuê làm gì cho tốn tiền? Hơn nữa, từ đầu đến giờ Trương Hằng chẳng hề tỏ ra biết tiếng Nhật, lúc anh ta phiên dịch cậu chỉ im lặng lắng nghe.
Điều này khiến anh ta mặc định rằng Trương Hằng mù tịt tiếng Nhật. Ai ngờ vừa mở miệng, cậu đã bắn một tràng tiếng Nhật giọng Tokyo chuẩn không cần chỉnh.
Chàng trai tội nghiệp hoang mang tột độ. Chẳng lẽ... hai người này bỏ ra 4000 yên một giờ thực sự chỉ để thuê một cái giá treo quần áo di động? Là anh ta đã hiểu lầm ý đồ của họ ngay từ đầu sao?
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
0 Bình luận