Tập 14 : Vệ Sĩ

Chương 11 : Bích Họa

Chương 11 : Bích Họa

Khi mở mắt ra lần nữa, Trương Hằng đã lấy lại được tầm nhìn, thậm chí còn rõ ràng hơn cả trước khi thủy triều đỏ xuất hiện.

Đây là lần đầu tiên cậu sử dụng [Kính Lọc Quang] dưới nước. Ban đầu Trương Hằng cũng có chút lo lắng, không biết liệu loại nước biển màu đỏ này có được tính là yếu tố môi trường tự nhiên hay không. Nhưng giờ xem ra, [Kính Lọc Quang] vẫn phát huy tác dụng hoàn hảo đối với màn "thủy triều đỏ" này.

Không những màu đỏ rợn người biến mất, mà trong phạm vi 300 mét, nước biển trở nên trong vắt như pha lê.

Trương Hằng nhanh chóng tìm thấy Nelly, người vừa lạc mất cậu lúc nãy.

Cô bé đang bơi về phía sâu bên trong khu di tích. Ở phía trước cô bé, "người bạn cũ" của Trương Hằng – một con quái vật nửa người nửa ếch – đang cầm đèn pin, thỉnh thoảng nháy đèn vài cái để dụ dỗ Nelly đi theo.

Tạm thời Trương Hằng không phát hiện thêm con quái vật nào khác xung quanh.

Một tin tốt nữa là, sau khi quan sát con quái vật kia một lúc, Trương Hằng nhận ra làn nước đỏ này cũng ảnh hưởng đến tầm nhìn của nó. Tuy nhiên, tầm nhìn của nó trong thủy triều đỏ vẫn tốt hơn con người, vào khoảng ba đến bốn mét.

Đó là lý do tại sao nó có thể nhìn thấy Nelly, nhưng Nelly lại không thể nhìn rõ hình dáng thật của nó.

Đáng tiếc là Trương Hằng vẫn chưa thấy bóng dáng Hàn Lộ đâu.

Thực tế, trong tầm mắt cậu hiện tại không có chỗ nào khả dĩ để ẩn nấp cả.

Nhưng Trương Hằng biết sự mất tích của Hàn Lộ chắc chắn có liên quan đến con quái vật này. Vì vậy, chỉ cần bám theo nó, có lẽ sẽ tìm ra manh mối về Hàn Lộ.

Không do dự thêm, Trương Hằng chỉnh lại kính lặn rồi lập tức bơi về phía Nelly. Cậu luôn chú ý giữ khoảng cách với con quái vật phía trước, đảm bảo mình nằm ngoài tầm quan sát của nó.

Dưới sự dẫn dụ của con quái vật, Nelly bơi đến trước vách đá nơi Hàn Lộ bám vào ban nãy. Ngay khi Trương Hằng tưởng rằng họ đã đi vào ngõ cụt, vách đá bất ngờ rung chuyển. Một khe nứt rộng chừng một thước (khoảng 30-40cm), vốn chỉ đủ cho rùa biển chui lọt, bắt đầu mở rộng ra như cái miệng khổng lồ của một con quái thú đang đói mồi.

Con quái vật dẫn đường nhanh chóng chui tọt vào khe nứt. Sau đó, nó lại bật đèn pin, ra hiệu gọi Nelly đi theo. Dù phản ứng có chậm chạp đến đâu, trước cái khe nứt bất ngờ xuất hiện này, Nelly cũng cảm nhận được một tia nguy hiểm.

Cô bé chần chừ một lúc bên ngoài khe nứt. Nhưng cuối cùng, khát khao tìm thấy Hàn Lộ đã chiến thắng nỗi sợ hãi. Nelly cắn răng bơi vào trong.

Nhưng vừa vào chưa được bao lâu, ánh đèn pin phía trước đột ngột tắt ngấm.

Cái đầu đang bị ảnh hưởng bởi làn nước đỏ của Nelly dường như cũng tỉnh táo lại đôi chút. Cô bé bắt đầu thấy sợ. Hướng dẫn viên lặn không phải là bùa hộ mệnh vạn năng. Họ có trách nhiệm giúp đỡ thợ lặn đối phó với nguy hiểm, nhưng chỉ trong khả năng cho phép.

Khi nguy hiểm vượt quá tầm kiểm soát hoặc đe dọa đến tính mạng bản thân, người hướng dẫn viên cũng cần biết khi nào nên buông tay. Suy cho cùng, đây cũng chỉ là một nghề kiếm sống, mà làm anh hùng thì thường phải trả giá đắt.

Tình huống hiện tại rõ ràng đã vượt quá khả năng xử lý của Nelly. Cô bé đang ở trong một đường hầm dưới đáy biển hoàn toàn xa lạ, xung quanh là những tảng đá hình thù kỳ dị, tầm nhìn thì tồi tệ.

Nelly không biết đường hầm này dài bao nhiêu, có ngã rẽ hay không, và nó sẽ dẫn cô bé đến đâu. Vừa bơi được một đoạn ngắn, máy tính lặn (dive computer) báo độ sâu đang tăng dần. Đây không phải là điềm lành. Hơn nữa, lúc này Nelly cũng sực nhớ ra mình đã bỏ rơi Trương Hằng ở bên ngoài.

Đó là lý do lớn khiến cô bé quyết định quay đầu.

Nhưng khi quay lại lối cũ, cô bé phát hiện ra một sự thật kinh hoàng:

Khe nứt trên vách đá lúc nãy đã khép lại, trở về kích thước ban đầu chỉ rộng khoảng một thước.

Lúc này Nelly không thể giữ bình tĩnh được nữa. Cô bé cố nhét bàn tay vào khe hở, dùng hết sức bình sinh để tách hai bên vách đá ra. Vì trước đó khe nứt này có thể mở rộng, nghĩa là các tảng đá xung quanh phải di chuyển được. Nhưng thực tế dội cho Nelly một gáo nước lạnh.

Mặc cho cô bé dùng sức thế nào, khe nứt vẫn trơ ra đó, không hề suy chuyển, cứ như thể cái lối đi khổng lồ ban nãy chưa từng tồn tại.

Sau một hồi vận động mạnh, Nelly tiêu tốn không ít khí nén và bắt đầu cảm thấy tuyệt vọng. Nhưng may mắn là kinh nghiệm lặn phong phú đã giúp cô bé không bị sụp đổ hoàn toàn như những tay mơ.

Xác nhận khe nứt trước mặt sẽ không mở ra nữa, Nelly cố gắng trấn tĩnh lại. Cô bé kiểm tra đồng hồ áp suất, xác định phương hướng trên máy tính lặn, rồi quyết định tiếp tục bơi sâu vào trong đường hầm.

Giờ đây, cô bé chỉ còn biết hy vọng phía trước sẽ có một lối thoát khác.

Nelly bật đèn pin lên, một là để soi đường tìm lối ra, hai là hy vọng có thể liên lạc lại với "Hàn Lộ".

Nhưng tiếp theo đó, cô bé không thấy Hàn Lộ đâu, mà lại nhìn thấy những thứ khác.

Khi di tích dưới nước Yonaguni mới được phát hiện, nó từng gây chấn động lớn. Nhưng sau đó, không ai tìm được bằng chứng then chốt chứng minh nó được xây dựng bởi một nền văn minh đã mất. Những bức tường gạch ngay ngắn hay các bậc thang kia hoàn toàn có thể chỉ là sự trùng hợp của tạo hóa.

Để củng cố giả thuyết về di tích nhân tạo, một số người cuồng tín thậm chí đã làm giả tiền xu hoặc bình gốm có khắc hình thù kỳ lạ rồi ném xuống đó. Nhưng những món đồ giả đó không qua mắt được công nghệ hiện đại.

Tuy nhiên, Nelly biết chắc chắn những thứ mình đang nhìn thấy tuyệt đối không phải đồ giả của người hiện đại.

Trên hai bên vách đá của đường hầm là những bức bích họa (tranh khắc đá) rõ ràng mang dấu ấn của một lịch sử vô cùng lâu đời, nhưng lại dễ hiểu đến bất ngờ. Chúng kể về những sinh vật trông giống như người cá đang vây bắt thú biển. Ngoài ra, còn có câu chuyện về một số người trong bọn họ yêu và kết đôi với con người. Ít nhất, theo góc nhìn của Nelly là như vậy.

Người cá tặng quà cho người phụ nữ trên bờ, sau đó hai người kết hợp, người phụ nữ sinh con. Những đứa trẻ đó lớn lên một thời gian rồi lại trở về biển cả. Trong mắt một thiếu nữ nghe nhiều truyền thuyết về người cá như Nelly, câu chuyện này thật lãng mạn.

Cô bé thậm chí còn xem đến mê mẩn. Những bức bích họa đó dù trải qua sự bào mòn của năm tháng và dòng hải lưu, vẫn sống động như thật một cách thần kỳ. Nếu không phải đang ở trong tình thế nguy hiểm, Nelly chắc chắn sẽ dừng lại để thưởng thức kỹ càng hơn.

Thực tế, cô bé đã lấy máy ảnh dưới nước ra, chụp lại vài bức bích họa.

Những hình ảnh này sẽ đặt dấu chấm hết cho cuộc tranh luận về nguồn gốc của di tích Yonaguni – liệu nó là kiệt tác của thiên nhiên hay công trình của nhân loại thời tiền sử. Chỉ cần mang một bức ảnh này lên bờ thôi cũng đủ gây chấn động toàn thế giới.

Tất nhiên, với điều kiện là cô bé phải sống sót trở về được đã.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!