Một Ngày Của Tôi Có 48 Gi...
Tiểu Ngốc Chiêu - 小呆昭- Khởi đầu
- Tập 01 : Sinh tồn trên đảo hoang
- Tập 02 : Tokyo Drift
- Tập 2.5 : Ngoại truyện
- Tập 03 : Welcome to the Mannerheim Line
- Tập 3.5 : Ngoại truyện
- Tập 04 : Đấu giá
- Tập 05 : Cánh buồm đen
- Tập 06 : Trại huấn luyện Apollo
- Tập 07 : Thợ xây bậc thầy (Đặc biệt)
- Tập 08 : Người rò rỉ thông tin
- Tập 09 : Phương pháp suy diễn
- Tập EL10.0 : Giấc mơ và lý tưởng
- Tập 10 : Bakumatsu Kyoto (Đặc biệt)
- Tập 11 : Nhai thuốc lá và móng ngựa
- Tập 12 : Người ngoài hành tinh
- Tập 13 : Hoàng hôn của Đế chế
- Tập 14 : Vệ Sĩ
- Chương 01 : Kỳ Nghỉ
- Chương 02 : Chuyến Đi Okinawa
- Chương 03 : Thám Hiểm Và Nghỉ Dưỡng
- Chương 04 : Người Công Cụ
- Chương 05 : Đảo Yonaguni
- Chương 06 : Lời Khuyên Về Tình Cảm
- Chương 07 : Lặn Xuống
- Chương 08 : Di Tích Dưới Nước
- Chương 09 : Thủy Triều Đỏ?
- Chương 10 : Ánh Đèn Pin
- Chương 11 : Bích Họa
- Chương 12 : Biến Cố Và Vũ Khí
- Chương 13 : Vương Tọa
- Chương 14 : Những Mảnh Ký Ức Vỡ
- Chương 15 : Tốc Độ Sinh Tử
- Chương 16 : Rơi Xuống
- Chương 17 : Thảo Luận
- Chương 18 : Ảo Giác
- Chương 19 : Cầu Cứu
- Chương 20 : Tiếng Gõ Cửa
- Chương 21 : Kinh Hoàng Dưới Đáy Biển
- Chương 22 : Đột Phá Vòng Vây
- Chương 23 : Chuyến Bay Đêm
- Chương 24 : Đao Mới
- Chương 25 : Tuần Thi Cử
- Chương 26 : Thay Đổi
- Chương 27 : Ôn Lại Chuyện Cũ
- Chương 28 : Mời Khách Thì Thôi Đi
- Chương 29 : Vệ Sĩ
- Chương 30 : Khi Không Biết Làm Gì Thì Cứ Kiểm Tra Email
- Chương 31 : Gặp Mặt
- Chương 32 : Giai Cấp
- Chương 33 : Cuộc Sống Trong Mơ
- Chương 34 : Đường Phố
- Chương 35 : Giúp Đỡ
- Chương 36 : Đĩa Nhựa Shellac
- Chương 37 : Mua Sắm
- Chương 38 : Kẻ Theo Dõi
- Chương 39 : Livestream
- Chương 40 : Công Việc Thứ Hai
- Chương 41 : Không Gian Tầng Một
- Chương 42 : Bộ Phim
- Chương 43 : Món Quà
- Chương 44 : Băng Đảng Mô Tô Và Bia Đỡ Đạn
- Chương 45 : Bộ Mã Hóa Ký Ức
- Chương 46 : Sát Thần
- Chương 47 : Bộ Mặt Thật
- Chương 48 : Hoặc Là Để Tôi Đổi Cách Hỏi Khác
- Chương 49 : Tôi, Người Nhân Bản
- Chương 50 : Cô E Rằng Phải Đổi Bạn Trai Rồi
- Chương 51 : Đường
- Chương 52 : Nghi Phạm
- Chương 53 : Lời Nói Dối Và Sự Thật
- Chương 54 : Sự Trùng Hợp?
- Chương 55 : F và Đường
- Chương 56 : Cậu Rất Đặc Biệt
- Chương 57 : Người Vận Chuyển
- Chương 58 : Hợp Tác
- Chương 59 : Bí Mật
- Chương 60: Nhân Viên Mẫu Mực
- Chương 61 : Nguyện Vọng
- Chương 62 : Utopia
- Chương 63 : Mua Vui
- Chương 64 : Gà Bay Chó Sủa
- Chương 65 : Bất Ngờ
- Chương 66 : Thăm Chốn Cũ
- Chương 67 : Cô Tin Tưởng Ký Ức Của Mình Đến Mức Nào
- Chương 68 : Người Nhân Bản Loại Hai
- Chương 69 : Vườn Hoa và Bầy Ong
- Chương 70 : Bài Kiểm Tra
- Chương 71 : Khu Vườn
- Chương 72 : Oan Gia Ngõ Hẹp
- Chương 73 : Thuộc Tính và Kỹ Năng
- Chương 74 : Thử Đao
- Chương 75 : Lý Mạt
- Chương 76 : Bánh Sừng Bò
- Chương 77 : Trạm Lưu Trữ Sửa Chữa
- Chương 78 : Giúp Đỡ
- Chương 79 : Món Quà
- Chương 80 : Mặc Cả
- Chương 81 : Đàm Phán và Tiền Thưởng
- Chương 82 : Ủy Thác Mới
- Chương 83 : Chuyến Giao Hàng
- Chương 84 : Không Gian Tầng 2
- Chương 85 : Phong Tử
- Chương 86 : Một Chút Náo Nhiệt
- Chương 87 : Người Cần Tìm
- Chương 88 : Hồng
- Chương 89 : Dao Đấu Dao
- Chương 90 : Một Bức Email
- Chương 91 : Truy Nã Toàn Thành
- Chương 92 : Email Cầu Viện
- Chương 93 : Chiếc Nĩa
- Chương 94 : Bám Đuôi
- Chương 95 : Chuyên Nghiệp Thận Trọng
- Chương 96 : Hỗ Trợ Ngắm Bắn
- Chương 97 : Suy Đoán
- Chương 98 : Túi Du Lịch Của Phong Tử
- Chương 99 : Hợp Tác Lần Nữa
- Chương 100 : Di Lặc
- Chương 101 : Con Đường Thứ Ba
- Chương 102 : Giác Ngộ
- Chương 103 : Ám Độ Trần Thương
- Chương 104 : Bế Tắc
- Chương 105 : Chiến Đấu Trong Hành Lang
- Chương 106 : Thi Thể Mất Tích
- Chương 107 : Ý Định Rút Lui
- Chương 108 : Người Quan Sát
- Chương 109 : Đêm Vui Vẻ Tan Tành
- Chương 110 : Đạp Phanh
- Chương 111 : Vùng Đất Quyết Chiến
- Chương 112 : Thang Máy
- Chương 113 : Trốn Tìm
- Chương 114 : Phòng 936
- Chương 115 : Hướng Lên Trên
- Chương 116 : Vụ Nổ Và Biển Lửa
- Chương 117 : Người Cuối Cùng
- Chương 118 : Vũ Trang Tận Răng
- Chương 119 : Cuộc Đua Thời Gian
- Chương 120 : Người Thứ Tư
- Chương 121 : Một Phần Mười Giây
- Chương 122 : Cơ Hội
- Chương 123 : Cô Sẽ Sớm Biết Thôi
- Chương 124 : Vị Hành Khách Thứ Ba
- Chương 125 : Cơ Hội
- Chương 126 : Uy Hiếp
- Chương 127 : Phẫu Thuật
- Chương 128 : Xin Lỗi
- Chương 129 : Giác Quan Thứ Sáu Của Phụ Nữ
- Chương 130 : Tham Quan Công Xưởng
- Chương 131 : Viện Dưỡng Lão Vui Vẻ
- Chương 132 : Ý Nghĩa Cuộc Đời
- Chương 133 : Thay Đổi Ý Định
- Chương 134 : Cơ Hội Lớn Gì Cơ?
- Chương 135 : Gia Cát Lượng Và Chu Du
- Chương 136 : Dư Luận Thay Đổi
- Chương 137 : Sự Thật Biến Mất
- Chương 138 : Lời Khuyên
- Chương 139 : Những Lời Của Cậu Khiến Tôi Hơi Cảm Động Rồi Đấy
- Chương 140 : ID Điện Tử, Thẻ Nhân Viên Và Dấu Vân Tay
- Chương 141 : Không Gian Tầng 5
- Chương 142 : Công Nghệ Mang Lại Hạnh Phúc
- Chương 143 : Cơ Cấu Công Ty
- Chương 144 : Bộ Phận Nhân Sự
- Chương 145 : Tương Lai Nhân Loại (Thượng)
- Chương 146 : Tương Lai Nhân Loại (Hạ)
- Chương 147 : Đóa Hoa Chân Thật Nở Trên Mảnh Đất Dối Trá
- Chương 148 : Gặp Lại Từ Thiến
- Chương 149 : Nỗi Phiền Muộn Của Khâu Minh
- Chương 150 : Công Tử Bột Và Người Nhân Bản Mạnh Nhất
- Chương 151 : Sói Và Chó
- Chương 152 : Thoát Hiểm
- Chương 153 : Đại Náo Động
- Chương 154 : Cuộc Gọi Của Ngài G
- Chương 155 : Toa Xe
- Chương 156 : Robot Săn Giết Kiểu VI
- Chương 157 : Chi Viện
- Chương 158 : Mệnh Lệnh Cuối Cùng
- Chương 159 : Trò Chơi Mèo Vờn Chuột
- Chương 160 : Đao Tên Tàng Sao
- Chương 161 : Ba Phút
- Chương 162 : Lời Khuyên Của Một Người Bạn
- Chương 163 : Kế Hoạch Ban Đầu
- Chương 164 : Chuẩn Bị Chiến Đấu
- Chương 165 : Tháp Tín Hiệu
- Chương 166 : Bẫy Mồi Nhử
- Chương 167 : Mưa Đạn
- Chương 168 : Dụng Cụ Nhà Bếp Và Vũ Khí
- Chương 169 : Không Ai Nhường Ai
- Chương 170 : Phòng Mã Hóa Ký Ức
- Chương 171 : Mỗi Người Một Nửa
- Chương 172 : Thời Gian Không Còn Sớm
- Chương 173 : Hồi Kết Của Người Vệ Sĩ
- Tập 15 : Kẻ Thù Vô Hình
- Bạn phải đăng nhập để sử dụng bookmark
Click vào link khi MUA BẤT KỲ THỨ GÌ trên Shopee để hỗ trợ HAKO. Có thể được tặng mã Free ship khi mua.
Chương 85 : Phong Tử
Quán Bar Điểm Kỳ Dị nằm trong một con hẻm nhỏ phía sau xưởng sửa chữa đồ gia dụng lớn.
Tiền thân của nó là một câu lạc bộ bóng đá nhỏ do nhóm công nhân yêu thích bóng đá trong xưởng tự phát tổ chức. Về sau, khi số lượng thành viên ngày càng đông, họ quyết định chuyển đổi nó thành một quán bar và bắt đầu mở cửa đón khách bên ngoài.
Lượng khách kéo đến ngày một nhiều khiến quán phải thuê thêm hai cửa hàng bên cạnh để mở rộng quy mô, cuối cùng hình thành nên diện mạo như hiện tại. Khách đến đây không còn giới hạn là công nhân xưởng sửa chữa nữa, thậm chí những người không mê bóng đá thi thoảng cũng ghé qua ngồi một chút.
Tuy nhiên, phong cách trang trí và thiết kế bên trong vẫn mang đậm dấu ấn của một quán bar bóng đá điển hình.
Những người sáng lập đều là fan cứng của Đội Người Gấu Trúc. Trên tường dán kín ảnh các ngôi sao của đội bóng, bao gồm cả những cầu thủ đang thi đấu và đã giải nghệ, xen kẽ là những bức ảnh ghi lại các bàn thắng kinh điển. Ngoài ra, quán bar còn bán các vật phẩm lưu niệm của đội như áo thun, móc chìa khóa... Tên các món ăn trong thực đơn cũng được đặt theo tiếng lóng của giới cổ động viên. Về cơ bản, bất kỳ fan hâm mộ nào của đội Người Gấu Trúc bước vào đây đều có cảm giác như tìm thấy tổ chức của mình.
Đặc biệt, vào những ngày có đội Người Gấu Trúc thi đấu, quán bar trở nên náo nhiệt nhất. Ông chủ sẽ dùng một thiết bị máy chiếu cỡ lớn để phát trực tiếp trận đấu.
Trương Hằng đến quán bar lúc 6 giờ 16 phút. Không may thay, hôm nay đúng là ngày thi đấu.
Lượng khách trong quán tối nay đông gấp ba lần bình thường. Hầu như mọi ngóc ngách đều chật kín người. Những người đến sau không có chỗ ngồi nhưng vẫn không chịu rời đi. Trương Hằng nhìn quanh một vòng, ước tính sơ bộ ở đây phải có đến hai, ba trăm người. Muốn tìm ra đối tượng giao dịch trong đám đông hỗn độn này không phải chuyện dễ, nhất là khi manh mối duy nhất cậu có chỉ là hình xăm ở bụng dưới.
Vì quán quá đông, Trương Hằng buộc phải cúi xuống bế chú chó Pug lên để tránh nó bị giẫm đạp.
Vừa đứng dậy, một gã nhân viên phục vụ đã đi đến trước mặt cậu. Gã không nói gì, chỉ lẳng lặng chỉ tay ra ngoài cửa, nơi có tấm biển ghi dòng chữ: "Cấm mang thú cưng vào trong".
Trương Hằng chưa kịp mở miệng, một giọng nói đã vang lên:
"Thôi bỏ đi Tiểu Vũ, người ta cũng là fan của đội Người Gấu Trúc, lặn lội đường xa đến đây xem bóng đá mà."
"Hai người quen nhau à?" Tiểu Vũ hỏi người vừa lên tiếng.
Người kia gật đầu: "Từng gặp vài lần."
Tiểu Vũ không nói gì thêm, quay người đi phục vụ bàn khách đang gọi đồ ăn vặt.
Đợi Tiểu Vũ đi khuất, Trương Hằng quay sang nói với người vừa giúp mình: "Cảm ơn."
Đó là một người phụ nữ dáng người cao ráo, tóc ngắn ngang tai. Khuôn mặt không trang điểm nhưng những đường nét vẫn khá ưa nhìn, chỉ là làn da trông hơi thô ráp, trên tay còn dính chút dầu máy. Cô mặc bộ đồ bảo hộ lao động giống đa số đàn ông trong quán, bên hông treo lủng lẳng một bộ cờ lê, khi đi lại phát ra tiếng leng keng vui tai.
"Không có chi," người phụ nữ tóc ngắn giơ ly rượu trong tay lên chào.
"Nhưng trước đây chúng ta từng gặp nhau ở đâu rồi sao?" Trương Hằng hỏi thêm.
"Đương nhiên là chưa rồi. Tôi chỉ dùng cách đó để bắt chuyện với anh thôi," người phụ nữ tóc ngắn trả lời thẳng thắn. Nói xong, cô ném cho Trương Hằng một chiếc huy hiệu, "Huy hiệu đội Người Gấu Trúc đấy, đeo vào đi, đỡ để anh và người bạn nhỏ có vẻ mặt u sầu kia bị đuổi ra ngoài lần nữa."
Trương Hằng bắt lấy chiếc huy hiệu, cài lên ngực áo.
"Đừng nhìn bọn họ treo biển cấm thú cưng hay cấm hút thuốc mà sợ. Chỉ cần anh là fan cứng của đội Người Gấu Trúc, họ sẽ đối xử với anh còn thân thiết hơn cả anh em ruột thịt. Mấy cái quy định cấm đoán gì đó vứt ra sau đầu hết," người phụ nữ tóc ngắn vừa nói vừa hô lớn một tiếng: "Người Gấu Trúc tất thắng!"
Câu hô hào của cô như bấm nút kích hoạt cho cả quán bar. Đám đông đang ồn ào bỗng khựng lại một nhịp, sau đó tất cả khách khứa lẫn nhân viên phục vụ đồng thanh gân cổ gào lên: "Người Gấu Trúc tất thắng! Người Gấu Trúc tất thắng!"
Hô xong vẫn chưa hết, mọi người bắt đầu đồng thanh hát vang bài hát truyền thống của đội: "Chúng Ta Là Người Gấu Trúc".
"Một lũ ngốc, đàn ông quả nhiên mãi không chịu lớn," người phụ nữ tóc ngắn nâng ly, ngửa cổ uống cạn sạch chỗ bia còn lại.
Cô ợ một tiếng thỏa mãn, rồi đẩy cái ly về phía người pha chế: "Đầy ly. Tiện thể cho anh chàng đẹp trai trông như nhà thơ lang thang bên kia một ly nữa."
Người pha chế nhướng mày, lấy một chiếc ly rỗng trên bàn, rót đầy bia đen rồi đưa cho Trương Hằng: "Cẩn thận đấy người anh em, người phụ nữ này không phải ai cũng đối phó được đâu."
"Ồ, đáng yêu thật. Cậu đang ghen vì chị không để mắt đến cậu sao?" Người phụ nữ tóc ngắn nhanh tay chộp lấy ly bia trước khi Trương Hằng kịp cầm, ngửa cổ uống một nửa rồi mới đưa phần còn lại cho cậu.
"Phong Tử."
"Hả?" Tiếng ồn xung quanh quá lớn vì ông chủ đã bật máy chiếu, trên màn hình hai bình luận viên đang giới thiệu đội hình ra sân.
"Phong Tử. Phong trong đỉnh núi (Sơn Phong). Người bên cạnh đôi khi cũng gọi tôi là 'Kẻ Điên' (đồng âm)," Phong Tử ghé sát tai Trương Hằng nói lớn.
"Ồ, Simon," Trương Hằng nhận lấy ly bia.
Phong Tử nhướng mày: "Cái gì thế? Nghệ danh của anh à? Phong Tử là tên thật của tôi, tên đầy đủ là Hạ Phong Tử. Mà thôi kệ đi, sao anh lại đến đây hả Simon? Anh đâu phải fan của đội Người Gấu Trúc."
"Chỉ là đi bộ mệt quá, muốn tìm chỗ làm một ly thôi."
"Hả," Phong Tử nhìn Trương Hằng với nụ cười nửa miệng đầy ẩn ý.
"Sao thế?"
"Không có gì." Phong Tử không có ý định nói tiếp, cô giật lại ly bia vừa được rót đầy của mình từ tay người pha chế.
Người pha chế cảnh báo: "Tém tém lại chút đi chị Phong Tử, trận đấu còn chưa bắt đầu đâu."
"Lo chuyện bao đồng, chị đây uống rượu đâu phải vì trận bóng," tâm trạng Phong Tử có vẻ rất tốt, cô còn buột miệng ngân nga một điệu nhạc.
Vì đứng khá gần nên Trương Hằng nghe loáng thoáng được vài câu. Đó là một bài hát tiếng Anh, có vẻ là dân ca thường hát khi đi săn, đại ý là con mồi đã rơi vào bẫy của ta, hôm nay ta sẽ bội thu... Điều này khiến Trương Hằng dở khóc dở cười.
Người pha chế bên cạnh nhìn Trương Hằng với ánh mắt thù địch, sau đó cố tình hỏi lớn: "Chị Phong Tử, cậu sinh viên đại học lần trước đâu rồi? Cái cậu mà chị bảo trông giống chú cừu non ấy, hai người còn quen nhau không?"
"Đá lâu rồi," Phong Tử xua tay, "Đêm đó bọn chị uống thông đến sáng, lúc tỉnh dậy trên giường, chị còn chưa nói gì thì hắn đã ôm mặt khóc hu hu, bảo là có lỗi với bạn gái gì đó. ẻo lả quá, nhìn mà phát ngấy."
Nói đến đây, Phong Tử như nhớ ra điều gì, trừng mắt lườm người pha chế: "Nhiều chuyện quá đấy, cậu chê công việc nhàn hạ quá hả?"
"Không không không," người pha chế vội rụt cổ lại, quay đi pha rượu cho khách khác.
Sau đó, Phong Tử quay sang nhìn Trương Hằng, nâng ly: "Nào, uống đi. Ly đầu tiên cạn nhé, tôi giúp anh uống một nửa rồi, phần còn lại chắc không vấn đề gì chứ?"
"Ừm," Trương Hằng cũng nâng ly lên, "Cạn ly."
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
0 Bình luận