Khi tôi bước vào phòng sinh hoạt, Tachibana-san đang vừa đọc light novel vừa thư giãn.
Tôi muốn tự trách bộ não nhỏ bé của mình vì đã có lúc trông chờ rằng người này thật sự muốn xin lỗi tôi.
"Anime dạo này ấy à, cứ một tí là vòng lặp với du hành thời gian để làm lại. Cuộc đời chỉ có một lần, nên phải biết trân trọng chứ nhỉ? Với cả, chỉ vì cuộc sống không thuận lợi một chút mà đã đặt hy vọng vào những thứ không chắc chắn như kiếp sau hay chuyển sinh, rồi từ bỏ cuộc sống hiện tại của mình, thái độ đó thì sao nhỉ? Đọc mấy tác phẩm kiểu này tôi thật sự nghĩ vậy đó."
Chủ đề mà Tachibana-san bắt chuyện với tôi là một câu chuyện phiếm chẳng có gì đặc biệt.
Như mọi khi, lời nói của người này thật khó chịu. Có lẽ cô ta chẳng hề có ý định xin lỗi.
"Mà trường hợp một thằng kimo-ota mờ nhạt như Moe thì, dù có quay ngược thời gian hay đến dị giới làm lại thì chắc cũng vô vọng thôi nhỉ?"
Câu nói này khiến tôi tức điên.
"Gì vậy? Cô kiếm chuyện à?"
"Không phải. Tôi muốn xin lỗi."
Nhìn thái độ đó thì không giống chút nào.
"Mấy truyện kiểu này thể nào nhân vật chính nam cũng nổi như cồn rồi cuối cùng sẽ chọn cô gái nào đúng không? Cứ có cảm giác thấy rõ nguyện vọng của mấy thằng đàn ông cô đơn không được con gái ngoài đời ngó ngàng, muốn được lựa chọn phái nữ ít nhất là trong thế giới tưởng tượng. Thấy ghê ghê thế nào ấy nhỉ?"
Nếu thấy vậy thì đừng đọc nữa... Mà khoan, người này rõ ràng đang kiếm chuyện mà...
"Gì đây? Cô gọi tôi đến để nói chuyện phiếm à? Tôi nghe nói cô muốn xin lỗi nên mới đến, nếu không có ý định đó thì tôi về đây."
"Thôi nào, đừng vội thế."
"Tôi không muốn dính líu đến cái câu lạc bộ khốn nạn này nữa đâu. Nên không cần xin lỗi cũng được, cho tôi nghỉ sớm đi."
"Tôi hiểu rõ cảm xúc của cậu rồi. Tôi cũng đã thử suy nghĩ theo cách của mình xem tại sao cậu lại tức giận."
Không biết cô ta nghiêm túc đến đâu nữa...
"Để hiểu được cảm xúc của cậu, tôi đã xem thử loại light novel mà cậu thích. Và tôi nhận ra, cậu đang ngưỡng mộ nhân vật chính trong light novel. Cậu muốn đến dị giới và ngân lên giai điệu khởi đầu."
Người này đang nói cái gì vậy.
"Tóm lại là, cậu muốn được như nhân vật chính trong mấy cuốn tiểu thuyết này, được bá đạo ở dị giới và được một đám con gái vây quanh. Đúng chứ?"
Lời nói của người này lúc nào cũng có chút lệch lạc. Và điều đó thì có liên quan gì đến lời xin lỗi của Tachibana-san chứ.
"Nhưng ngoài đời thực, chẳng có khúc khải hoàn của ánh sáng chói lòa nào chờ đợi cậu cả, và vốn dĩ cậu là một thằng kimo-ota còn thua cả bãi nôn, nên chẳng có cô gái nào đổ cậu đâu."
Còn cô thì là một đứa xấu xa thua cả bãi nôn đấy.
"Thế nên cậu không thể chiếm hữu các cô gái như nhân vật chính trong light novel được. Cậu muốn được gái theo đuổi như thế này, nhưng đừng nói là harem, ngay cả bạn gái cậu cũng chẳng thể có được."
"Vậy rốt cuộc cô muốn nói gì?"
"Vì vậy tôi đã suy nghĩ cả đêm. Cậu đang bị dồn nén vì không thể làm điều mình muốn. Vì nguyện vọng của cậu không bao giờ được thỏa mãn nên cậu luôn bực bội."
Nãy giờ người này nói cái gì vậy. Đầu óc có vấn đề à.
"Thế nên tôi mới nhận ra, dù đã muộn, rằng cách đối xử của tôi với Moe là không tốt. Dù có hợp tác với tôi, cậu cũng chỉ bị Takanashi Tsubaki ghét thêm mà chẳng được lợi lộc gì. Vì vậy cậu mới không muốn nghe lời tôi. Thế nên tôi đã suy nghĩ xem làm thế nào để Moe có thể thỏa mãn."
Kiểu gì thì kiểu, người này vẫn chẳng hiểu gì về lý do tại sao tôi lại tức giận lúc đó.
"Thật lòng mà nói, từ trước đến giờ tôi đã thiếu tôn trọng cậu. Phải rồi, chỉ bắt hợp tác mà không có phần thưởng gì thì ai mà chẳng tức giận chứ nhỉ?"
Nói rồi, Tachibana-san đưa cho tôi một thứ giống như túi nhựa có khóa zip.
"Cái gì đây?"
"Đây là tấm lòng biết ơn của tôi. Nhận đi."
Tôi kiểm tra vật thể bên trong chiếc túi nhựa mà Tachibana-san đưa, có một thứ gì đó trông như một mảnh vải vo tròn. Rốt cuộc đây là cái gì?
"Việc cậu hẹn hò với Takanashi Tsubaki dù sao cũng là vô vọng rồi. Thế nên tôi nghĩ ít nhất cũng nên..."
Khi tôi mở túi ra, một vật thể trông giống như đồ lót màu trắng của phụ nữ xuất hiện.
"Cái... gì đây?"
"Quần lót đó."
"Nhìn là biết rồi..."
"Cậu cứ dùng cái này mà tự sướng thỏa thích nhé. Phần đáy quần cũng bẩn vừa phải, đối với cậu thì đây là món đồ kích thích tuyệt vời nhất rồi còn gì?"
"Cái này... của ai...?"
"Dĩ nhiên là của Takanashi Tsubaki rồi. Là thứ tôi chôm được trong giờ bơi lội năm ngoái, nhưng vì đã niêm phong kín nên chắc vẫn còn vương lại chút mùi hương đó."
Tachibana-san vui vẻ nói với tôi.
"Thế nên từ giờ hãy tiếp tục hợp tác với tôi nhé. Và chúng ta hãy cùng nhau đuổi Takanashi Tsubaki đi!"
Tachibana-san nở một nụ cười rạng rỡ và nói lớn với tôi.
Một cơn thịnh nộ khủng khiếp cuộn trào trong đầu tôi.
"Đừng có đùa giỡn với người khác quá đáng thế!"
Tôi vừa gào lên vừa ném chiếc quần lót của Takanashi-san đang cầm trong tay vào thẳng mặt Tachibana-san.
"Oái! Bẩn quá!"
Tachibana-san vừa hét lên vừa ném chiếc quần lót dính trên mặt xuống đất.
"Thứ bẩn thỉu là tâm hồn của cô mới đúng!"
"Cô nghĩ lòng tốt của người khác là gì hả!?"
"Lòng tốt cái gì!? Rõ ràng là ác ý thì có!"
"Mất công người ta làm vì cậu vậy mà!"
"Vì tôi cái gì! Cô lúc nào cũng chỉ nghĩ cho bản thân mình thôi!"
"Không có! Tôi cũng nghĩ cho Naoki nữa!"
"Rốt cuộc chẳng phải cũng là vì bản thân cô sao!"
"Mất công tôi định tặng thưởng cho một kẻ đáng thương chắc chắn sẽ còn trinh cả đời như cậu vậy mà!"
"Thưởng cái gì! Cô nghĩ tôi sẽ vui khi nhận thứ này sao!?"
"Vui chứ!? Trên tin tức chẳng phải mấy thằng đàn ông không có gái theo toàn đi ăn trộm đồ lót phụ nữ còn gì!"
"Tại sao lại đặt tôi ngang hàng với tội phạm tình dục chứ!?"
"Vậy thì cậu muốn gì mới vui hả!? Vớ? Bàn chải đánh răng? Tóc!? Băng vệ sinh đã qua sử dụng!?"
"Nhận mấy thứ đó thì vui nỗi gì! Từ trước đến giờ tôi vẫn luôn nghĩ rồi, cô đúng là bị điên mà!"
Miệng thì nói xin lỗi với cảm ơn, nhưng rõ ràng lời nói của người này đang coi thường tôi. Thái độ đó khiến tôi tức điên lên được.
"Vậy cậu muốn cái gì!? Định bảo tôi phải làm cho cậu hẹn hò với Takanashi Tsubaki à!? Không thể nào đâu!"
"Hiểu rồi! Đủ rồi! Tôi không thể chịu đựng cô thêm nữa!"
"Gì vậy!? Cậu định chống lại tôi à!? Vậy thì tôi sẽ tung hê vụ tinh dịch ra đấy! Dù cậu có làm hay không, mọi người chắc chắn sẽ không tin cậu đâu! Vì cậu trông ghê tởm mà!"
Nghe những lời đó của Tachibana-san, tôi bỗng cảm thấy mọi thứ đều trở nên vô nghĩa, và tôi thở dài một hơi.
"Thôi được rồi, tôi hiểu rồi. Từ trước đến giờ tôi vẫn phân vân có nên nói không, nhưng tôi sẽ nói sự thật..."
"Gì chứ? Sự thật...?"
"Hôm trước... tôi tình cờ thấy được."
Cuối cùng, tôi quyết định nói cho Tachibana-san biết chuyện đó.
"Hôm trước, Takanashi-san đã tỏ tình với Naoki. 'Tớ thích cậu. Hãy hẹn hò với tớ nhé' đó."
"Hả? Thật không? Kết quả sao? Bị từ chối à?"
"Không phải chuyện tốt đẹp gì đâu..."
Dù rất không muốn phải nói sự thật cho một người xấu tính như Tachibana-san, tôi vẫn quyết định kể cho cô ta mọi điều mình biết.
Bởi vì tôi nghĩ rằng mình sẽ không còn phải dính líu đến mối quan hệ điên rồ này nữa.
"Naoki đã lờ đi lời tỏ tình của Takanashi-san. Hắn giả vờ không nghe thấy như mấy nhân vật chính bị điếc trong light novel, 'Hả, cậu nói gì cơ?', rồi sau đó bảo có việc bận và bỏ về."
"Hả... nghĩa là sao?"
"Tôi cũng nghĩ vậy nên sau đó đã hỏi Naoki nhưng hắn không trả lời đàng hoàng... Thế nên tôi hỏi Takanashi-san thì cô ấy nói đã bị Naoki đối xử như vậy nhiều lần rồi. Tỏ tình bao nhiêu lần cũng đều bị Naoki lờ đi..."
"Vậy nghĩa là, Naoki không hề có tình cảm gì với Takanashi Tsubaki à?"
"Chuyện đó thì tôi không biết... Có thể hắn chỉ đang đùa giỡn với tình cảm của Takanashi-san, hoặc có thể hắn thấy việc hẹn hò phiền phức nên nói bừa, hoặc cũng có thể hắn ghét Takanashi-san nên mới làm vậy..."
Tachibana-san tròn mắt khi nghe tôi kể.
Cũng phải thôi. Vì tôi đang kể một câu chuyện khó tin như vậy mà.
"Nhưng Takanashi-san, có vẻ như vẫn rất yêu Naoki, còn luôn miệng nói rằng Naoki là một người tuyệt vời sẽ thay đổi cuộc đời cô ấy, hay là cô ấy muốn cố gắng để được Naoki công nhận."
"Vậy nghĩa là, đây là tình yêu đơn phương từ phía Takanashi Tsubaki à...?"
"Chắc là... vậy đó."
Khi tôi nói vậy, Tachibana-san nắm chặt tay và run lên bần bật.
"Không thể nào! Thật á!? Thật luôn!? Gì vậy trời! Tuyệt vời! Đáng đời con nhỏ đó!"
Tachibana-san vừa nhảy cẫng lên vừa vỗ tay vui sướng.
"Gì vậy trời! Tuyệt nhất! Sao từ trước đến giờ cậu không kể cho tôi nghe chuyện vui thế này!?"
"Vì tôi nghĩ nếu nói với Tachibana-san thì chắc chắn sẽ xảy ra chuyện chẳng lành..."
"Thiệt tình! Nếu biết sớm thì tôi đã không bắt Moe làm mấy chuyện đó rồi!"
Vừa nói, Tachibana-san vừa dùng cùi chỏ huých tôi liên tục. Đau thật.
"Giờ cô đã biết Takanashi-san không được Naoki thích chút nào rồi thì đủ rồi chứ... Tôi sẽ không dính líu đến câu lạc bộ này nữa đâu..."
"Ừ, hiểu rồi! Moe! Cảm ơn cậu!"
Được người này cảm ơn theo kiểu này tôi chẳng vui chút nào.
"Tôi thật sự cảm ơn cậu! Aaa! Tuyệt vời! Vui quá đi!"
Nói rồi Tachibana-san nằm lăn ra sàn nhà trải chiếu tatami rồi cứ thế lăn vòng quanh phòng sinh hoạt.
Tachibana-san vui vẻ đến mức chưa từng thấy, vui đến nỗi không nhận ra chiếc váy bị tốc lên, để lộ hoàn toàn chiếc quần lót chấm bi cho tôi thấy.
Tôi cứ thế rời khỏi phòng sinh hoạt.
Và ngày hôm sau. Sau giờ học, tôi định đi thẳng về nhà.
Đúng lúc đó, Tachibana-san bắt chuyện với tôi. Cô ta trông rất vui.
"Này, Moe. Bây giờ đến phòng sinh hoạt với tôi được không?"
"Chuyện nghỉ... không phải cô đã đồng ý rồi sao?"
"Tôi đồng ý mà."
"Tôi không muốn dính dáng nhiều đến mấy người nữa đâu..."
"Biết rồi mà. Đây xem như là tiệc chia tay của cậu đi."
Tại sao nhỉ? Một người đã đối xử tệ bạc với tôi suốt thời gian qua như Tachibana-san lại đột nhiên nói những lời này, nghe thật đáng ngờ.
"Cuối cùng, tôi muốn cảm ơn Moe vì đã hợp tác suốt thời gian qua."
"Cảm ơn cái gì? Lại định đưa cho tôi thứ gì đó kỳ quặc à? Như là băng vệ sinh đã qua sử dụng của Takanashi-san chẳng hạn."
"Gì vậy, ghê quá. Cậu muốn thứ đó à?"
Tôi đã cố nói theo tiêu chuẩn của Tachibana-san, vậy mà con người này...
"Vậy thì là gì?"
"À, một chút giải trí thôi. Tôi sẽ cho cậu xem một thứ hay ho."
Bình thường, dù Tachibana-san có nói vậy, tôi cũng sẽ không đời nào đi.
Nhưng mà, khó diễn tả quá, tôi có một linh cảm rất xấu. Tôi trực giác nhận ra rằng nếu cứ thế này về nhà, sẽ có chuyện không hay xảy ra.
Nụ cười đó của Tachibana-san, người này chắc chắn đang nghĩ đến một chuyện chẳng tốt đẹp gì.
Vì lo lắng, cuối cùng ngày hôm đó tôi đã bị Tachibana-san lôi đến phòng sinh hoạt.
0 Bình luận