I’ll Become a Villainess...
Ookido Izumi Hayase Jun- 1 - 199
- Chương 1
- Chương 2
- Chương 3
- Chương 4
- Chương 5
- Chương 6
- Chương 7
- Chương 8
- Chương 9
- Chương 10
- Chương 11
- Chương 12
- Chương 13
- Chương 14
- Chương 15
- Chương 16
- Chương 17
- Chương 18
- Chương 19
- Chương 20
- Chương 21
- Chương 22
- Chương 23
- Chương 24
- Chương 25
- Chương 26
- Chương 27
- Chương 28
- Chương 29
- Chương 30
- Chương 31
- Chương 32
- Chương 33
- Chương 34
- Chương 35
- Chương 36
- Chương 37
- Chương 38
- Chương 39
- Chương 40
- Chương 41
- Chương 42
- Chương 43
- Chương 44
- Chương 45
- Chương 46
- Chương 47
- Chương 48
- Chương 49
- Chương 50
- Chương 51
- Chương 52
- Chương 53
- Chương 54
- Chương 55
- Chương 56
- Chương 57
- Chương 58
- Chương 59
- Chương 60
- Chương 61
- Chương 62
- Chương 63
- Chương 64
- Chương 65
- Chương 66
- Chương 67
- Chương 68
- Chương 69
- Chương 70
- Chương 71
- Chương 72
- Chương 73
- Chương 74
- Chương 75
- Chương 76
- Chương 77
- Chương 78
- Chương 79
- Chương 80
- Chương 81
- Chương 82
- Chương 83
- Chương 84
- Chương 85
- Chương 86
- Chương 87
- Chương 88
- Chương 89
- Chương 90
- Chương 91
- Chương 92
- Chương 93
- Chương 94
- Chương 95
- Chương 96
- Chương 97
- Chương 98
- Chương 99
- Chương 100
- Chương 101
- Chương 102
- Chương 103
- Chương 104
- Chương 105
- Chương 106
- Chương 107
- Chương 108
- Chương 109
- Chương 110
- Chương 111
- Chương 112
- Chương 113
- Chương 114
- Chương 115
- Chương 116
- Chương 117
- Chương 118
- Chương 119
- Chương 120
- Chương 121
- Chương 122
- Chương 123
- Chương 124
- Chương 125
- Chương 126
- Chương 127
- Chương 128
- Chương 129
- Chương 130
- Chương 131
- Chương 132
- Chương 133
- Chương 134
- Chương 135
- Chương 136
- Chương 137
- Chương 138
- Chương 139
- Chương 140
- Chương 141
- Chương 142
- Chương 143
- Chương 144
- Chương 145
- Chương 146
- Chương 147
- Chương 148
- Chương 149
- Chương 150
- Chương 151
- Chương 152
- Chương 153
- Chương 154
- Chương 155
- Chương 156
- Chương 157
- Chương 158
- Chương 159
- Chương 160
- Chương 161
- Chương 162
- Chương 163
- Chương 164
- Chương 165
- Chương 166
- Chương 167
- Chương 168
- Chương 169
- Chương 170
- Chương 171
- Chương 172
- Chương 173
- Chương 174
- Chương 175
- Chương 176
- Chương 177
- Chương 178
- Chương 179
- Chương 180
- Chương 181
- Chương 182
- Chương 183
- Chương 184
- Chương 185
- Chương 186
- Chương 187
- Chương 188
- Chương 189
- Chương 190
- Chương 191
- Chương 192
- Chương 193
- Chương 194
- Chương 195
- Chương 196
- Chương 197
- Chương 198
- Chương 199
- 200 - 299
- 300 - 399
- 400 - 499
- 500 - 599
- 600 - 634
- Bạn phải đăng nhập để sử dụng bookmark
Chương 150
「Rốt cuộc thì cũng chẳng thu thập được tí thông tin nào về lũ sói cả.」
Tôi đứng trước căn nhà gỗ, ngước nhìn bầu trời u ám rồi lẩm bẩm.
Cuộc đời này đúng là chẳng bao giờ suôn sẻ theo ý mình muốn.
Trời cứ vần vũ thế này… Mỗi khi trời u ám là y như rằng có chuyện chẳng lành xảy ra. Chắc vì thế mà hôm nay tôi chẳng moi được chút tin tức nào về lũ sói. Thôi, không thể đổ lỗi cho ông trời được. Đây rõ ràng là do bản thân mình còn kém cỏi.
Đổ thừa cho trời đất khi không đạt được mục tiêu của mình, tôi đúng là nhỏ nhen thật.
「Đừng có trưng cái mặt ủ dột ra thế. Ngày mai còn đó mà.」
Jill vừa nói vừa nhìn tôi.
「Với lại, sao cô lại quay về căn nhà gỗ này làm gì? Cô dùng được ma pháp rồi cơ mà?」
「Ở đây hai năm rồi, tự nhiên thấy thân thuộc, quyến luyến ấy mà.」
「Đặt cho nó cái tên đi thì hơn?」
Jill nói với vẻ mặt tỉnh bơ.
Chẳng hiểu cậu ta nói thật hay chỉ đang đùa nữa.
「Ừm, đặt tên là Josephine thì sao nhỉ?」
「…Là con gái à.」
Jill hơi mở to mắt, vẻ mặt nghiêm túc nói.
Hình như Jill cứ nghĩ căn nhà gỗ này là con trai. Nhưng cái cảm giác nhỏ nhắn, xinh xắn này thì đúng là mang dáng dấp của một cô gái mà.
「Đi chỗ ông lão không?」
「Được thôi.」
Tôi nói rồi bước chân về phía khu rừng.
Mới chỉ vài ngày không ghé Làng Nghèo mà tôi lại thấy không khí nơi đây đã thay đổi.
Thật náo nhiệt. Không biết ông Will đã làm gì nhỉ?
「Alicia!」
Rebecca vừa gọi vừa chạy tới chỗ tôi.
Con bé nhảy một chân thật điệu nghệ. Sức mạnh kinh khủng thật. Không biết có mệt không nữa. Ở cái làng này làm gì có vật liệu mà làm chân giả cho con bé…
Mái tóc bạc óng ả của Rebecca khẽ đung đưa. Tôi thật muốn nhìn cảnh mái tóc bạc đó lấp lánh phản chiếu ánh mặt trời.
Không biết bao giờ ánh mặt trời mới xuất hiện ở Làng Nghèo này đây?
「Rebecca, con nhảy một chân như thế không mệt sao?」
Nghe tôi nói, Rebecca tròn mắt một chốc rồi bật cười.
「Cháu dù chỉ có một chân nhưng vẫn có thể cầm kiếm chiến đấu được đấy!」
Rebecca nói rồi nở một nụ cười rạng rỡ.
「Cầm kiếm ư?」
Tôi đơ người trước lời nói của Rebecca.
Một chân mà có thể cầm kiếm chiến đấu sao? Thật không thể tin nổi. Dù thể lực có tốt đến mấy, sức tay có mạnh đến đâu… cũng không thể có được khả năng chiến đấu đến mức đó. Dù đây chỉ là suy nghĩ của tôi thôi.
「Vì thấy Alicia cố gắng nên cháu cũng nghĩ mình phải cố gắng hơn thôi.」
Rebecca nhìn thẳng vào mắt tôi nói.
Đôi mắt thật nhiệt huyết. Cứ như một hiệp sĩ thề trung thành với tôi vậy.
…Chắc chắn con bé đã phải nỗ lực không ngừng nghỉ mà tôi không thể nào lường trước được.
「Vì Alicia đã nói cháu phải trở thành vị cứu tinh của ngôi làng này mà. Cháu sẽ giữ lời hứa.」
Nói rồi Rebecca nheo mắt cười.
Trong tình huống thế này, một ác nữ sẽ làm gì nhỉ? Chắc chắn sẽ không khen ngợi thành thật rồi…
…Kẻ vô dụng thì phải loại bỏ. Đúng rồi, ác nữ thì chắc chắn sẽ làm thế.
Tôi cần phải kiểm tra xem Rebecca có thực sự mạnh không.
「Ý con là con có khả năng chiến đấu đến mức có thể thực sự chiến đấu với một thanh kiếm nặng sao?」
Tôi không rời mắt khỏi Rebecca, hạ giọng hỏi.
Rebecca mở to mắt trước lời của tôi.
「Hỏi về tài kiếm thuật của Rebecca đúng là một câu hỏi ngớ ngẩn.」
Đột nhiên, một giọng nam trẻ tuổi đầy gai góc vang lên.
Tôi quay đầu về phía phát ra âm thanh.
「Anh là ai?」
Tôi nhìn người đàn ông đột nhiên xuất hiện trước mặt rồi hỏi.
Mái tóc màu xanh việt quất đậm, đôi mắt hơi xếch và một vết sẹo lớn như thể bị ai đó rạch ngang mặt.
Trông có vẻ không phải người tốt lành gì.
「Tôi là Nate. Ông Will đang họp nên tôi đến đây.」
Người đàn ông đứng trước mặt tôi, nhìn xuống tôi nói.
Thật bất ngờ, anh ta cao thật. Hơn nữa cơ bắp cũng rất đẹp. Nhìn kỹ thì khuôn mặt cũng khá cân đối…
À, thỉnh thoảng tôi cũng muốn nhìn thấy một người xấu xí. Nghe câu này thì đúng là tệ thật…
Nhưng mà, không có người xấu xí thì lại thấy không thực tế, tôi không thích điều đó.
…Mà khoan, anh ta nói ông Will đang họp đúng không? …Họp chuyện gì nhỉ?
「Tên cô là gì?」
Nate hơi liếc nhìn tôi rồi hỏi.
Ối, tôi chưa giới thiệu tên. Tôi lập tức chỉnh lại tư thế, nhìn Nate.
「Tôi là Alicia, Alicia Williams.」
Tôi nói rồi mỉm cười.
Nụ cười kiểu ác nữ giờ là chuyện nhỏ như con thỏ đối với tôi. Ngày nào tôi cũng luyện tập trước gương mà.
「…Tại sao một tiểu thư như cô lại ở một nơi như thế này?」
Nate nhìn tôi với vẻ mặt khó chịu.
…Ừm, đó là phản ứng bình thường thôi. Quý tộc thì làm gì được chào đón.
Thế mà anh ta lại công khai tỏ vẻ thù địch với tôi. Có vẻ như anh ta không ưa việc tôi có mặt ở đây.
「Một cô tiểu thư chưa từng chạm vào kiếm mà lại đến nơi này chẳng phải là không đúng chỗ sao? Này, mọi người cũng nghĩ thế đúng không?」
Nate nói lớn, liếc nhìn xung quanh như thể đang chế giễu tôi.
Những người xung quanh đều giơ cao tay tán thành ý kiến của Nate.
…Đột nhiên ồn ào hẳn lên. Nhưng mà nghe được tiếng nói của mọi người cũng tốt.
「Nate!」
Rebecca hét lên với Nate.
「Này, Rebecca, mày bênh con nhỏ này sao?」
Nate lườm Rebecca nói.
Cùng lúc với tiếng nói đó, những tiếng ồn xung quanh dừng lại. …Nate là thủ lĩnh sao?
Chắc hỏi cũng không ai trả lời đâu, để lát nữa hỏi ông Will vậy.
「Alicia đã cứu mạng cháu. Hơn nữa, cô ấy còn biết dùng kiếm nữa đấy.」
Ơ, sao con bé biết tôi biết dùng kiếm nhỉ?
Tôi nhớ mình chưa từng thể hiện kiếm thuật ở làng này mà…
「Là lúc nó chặt chân mày đi ấy hả? Chuyện đó thì ai mà chẳng làm được. Mà, một tiểu thư mà làm được chuyện đó thì cũng khá giỏi đấy.」
Nate nói rồi cười khẩy. Ồ, biểu cảm này cũng được đấy chứ. Tôi rất thích những biểu cảm trông gian xảo.
「Hơn nữa, cô tiểu thư còn dùng được ma pháp mà đúng không? Cần gì kiếm nữa. Cô đến đây để chế nhạo bọn tôi à?」
Ánh mắt của Nate chuyển sang tôi. Sao mà ánh mắt ấy lại đầy hận thù đến thế chứ.
Nhưng mà, đúng là người ta nghĩ thế cũng phải. Đây là phản ứng bình thường thôi.
「Dù mày có cứu mắt ông Will hay gì đó tao không biết, nhưng mày là người ngoài.」
Nate nhìn thẳng vào mắt tôi, hạ giọng nói.
Đôi mắt màu hổ phách… Hơi giống màu mắt tôi một chút. Tôi lơ đãng nghĩ thế.
Đúng lúc đó, tôi đột nhiên cảm thấy một luồng sát khí kinh hoàng ngay bên cạnh mình.
Jill đang trừng mắt nhìn Nate như muốn giết người.
「Alicia…」
「Jill, thôi được rồi.」
Tôi ngắt lời Jill. Cùng lúc đó, ánh mắt của Nate chuyển sang Jill.
「Này, Jill. Mày đã rời khỏi Làng Nghèo rồi mà còn quay lại đây làm gì? Đồ phản bội!」
Nate nói ra với giọng khinh bỉ. Đôi mắt anh ta tràn đầy giận dữ và căm ghét.
…Mọi người đều muốn rời khỏi ngôi làng này mà. Vậy mà lại có một người đặc biệt duy nhất.
Hơn nữa lại là một cậu bé… Chắc chắn mọi người không biết sự thông minh của cậu ấy đâu.
À, tự nhiên mọi chuyện lại trở nên phiền phức rồi. Dù sao thì tôi cũng muốn khiến anh ta im miệng.
「…Tôi mạnh hơn Rebecca đấy.」
「Hả?」
Nate nhướng một bên lông mày nói.
「Alicia, tự cháu nói thì hơi kỳ nhưng mà, cái đó…」
「Không thể nào.」
Nate chen ngang, mạnh mẽ nói trước khi Rebecca kịp dứt lời.
Ối, hình như anh ta nghĩ tôi là một tiểu thư được nuông chiều từ bé thì phải.
「Alicia, mặt cô đang cười gian đấy.」
Jill nói với vẻ hơi bất lực. Luồng sát khí lúc nãy hoàn toàn biến mất.
Hình như cậu ấy đã hiểu ý tôi. Jill nở nụ cười vui vẻ, khóe môi khẽ nhếch lên.
Đừng có trưng ra cái biểu cảm mà tôi định làm chứ.
「Vậy thì thử tài kiếm thuật không?」
Tôi khẽ nhếch khóe môi, tĩnh lặng trừng mắt nhìn Nate nói.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
0 Bình luận