Phần Ba: Hạ Về [ĐÃ HOÀN THÀNH]

Chương 25

Chương 25

Về đến nhà, Shirosaki đặt đồ đạc xuống rồi cầm lấy chiếc máy ảnh quay trở lại xe. Anh lập tức nổ máy, tìm đến một ngôi đền gần đó, nơi có mấy cành tre trang trí bằng giấy tanzaku đang được dựng trong khuôn viên.

Vì đã muộn nên xung quanh không một bóng người. Hôm đó trời quang mây tạnh, bầu trời đêm không một gợn mây. Dải Ngân hà trải rộng rực rỡ trên đỉnh đầu, tỏa sáng đến mức người ta có cảm giác như cả khu phố đang được soi rọi bởi ánh sao.

Anh treo xấp giấy tanzaku dày cộm kia lên cành tre, rồi chọn góc từ dưới lên để lấy được bối cảnh bầu trời đêm phía sau và bấm máy liên tục.

Sau khi thay đổi góc độ và chụp thêm vài tấm nữa, Shirosaki thu hồi xấp giấy, kiểm tra lại thư viện ảnh để chắc chắn hình ảnh đã được lưu lại rồi mới thực sự kết thúc toàn bộ công việc trong ngày.

***

Ngày hôm sau, vào khoảng hơn một giờ chiều. Shirosaki đến Dream Box, vừa gõ cửa một căn phòng ở tòa nhà phía Nam thì ngay lập tức một tiếng bước chân dồn dập vang lên, chưa đầy một giây sau chủ nhân căn phòng đã đẩy cửa lao ra và nhào tới.

"Shirosaki—!"

Giọng nói đó không ai khác ngoài Koharu. Chiếc đuôi của cô vẫy mạnh như muốn đứt tung ra, cả cơ thể toát lên niềm vui sướng tột độ.

Cô vừa cầm cuốn Hoàng Tử Bé trên tay vừa ra đón anh. Có lẽ khi nghe thấy tiếng gõ cửa, cô đã quên luôn cả việc đặt cuốn sách xuống bàn mà lao thẳng ra cửa. Có vô số luận văn và nghiên cứu cho rằng loài chó có thể cảm nhận trước được việc chủ nhân sắp về nhà, nhưng đến giờ tính xác thực của chúng vẫn là một ẩn số.

"Anh đến muộn thế. Làm em cứ bồn chồn mãi. Này, xấp giấy với ảnh đâu rồi?"

"Đây."

Shirosaki kéo khóa chiếc túi tote đựng phần cơm hộp của cả hai. Sau khi cho cô thấy chiếc máy ảnh cũ nhỏ gọn và xấp giấy tanzaku bên trong, anh nhanh chóng bước vào phòng. Anh đưa trả xấp giấy cho Koharu.

"Này. Kiểm tra đi nhé, biết đâu tôi lén mở ra xem rồi thì sao."

Shirosaki nở một nụ cười trêu trọc đầy ẩn ý.

"Hả? A... xí, vẫn còn nguyên mà."

Koharu thoáng giật mình nhìn anh, nhưng sau khi kiểm tra lại các đầu ghim vẫn chưa bị động chạm gì thì cô mới giãn cơ mặt ra.

"Tất nhiên rồi. Giữ lời hứa là quy tắc cơ bản trong xã hội loài người. Tôi ở vị trí dạy dỗ quy tắc cho cô thì sao mà vi phạm được. Nào, Koharu có xem ảnh không?"

"Ừm! Tuyệt, anh chụp cho em thật à? Hì hì, vui quá. Này cho em xem nhanh đi~!"

"Biết rồi, Koharu bình tĩnh lại chút xem nào."

Dùng một tay chặn cái mặt đang cứ thế sát lại gần của Koharu, Shirosaki bật nguồn máy ảnh lên. Anh chọn mục thư viện và mở phần ảnh mới nhất. Phong cảnh ngày Thất Tịch chụp đêm qua hiện ra trên màn hình. Khi anh phóng to một tấm bất kỳ, Koharu reo lên với đôi mắt lấp lánh như trong tranh.

"Oa...! Tuyệt thật đấy Shirosaki. Đẹp kinh khủng luôn~"

"Koharu thích lắm hả."

Shirosaki dạy Koharu cách chọn ảnh để cô có thể tự xem những tấm khác theo ý muốn.

Trong khoảng mười phút sau đó, Koharu cứ thế xuýt xoa tán thưởng, mải mê chìm đắm vào chiếc máy ảnh. Những gì cô tìm kiếm không chỉ có ảnh ngày Thất Tịch. Vì thư viện ảnh được sắp xếp theo thời gian nên cô có thể xem toàn bộ những hình ảnh được lưu trữ trong máy.

Mặc kệ lời ngăn cản của Shirosaki, cô nàng tập trung cao độ như lúc đọc sách, dán mắt vào những mảnh ghép của thế giới bên ngoài mà mình chưa từng biết tới. Khi thấy những đồ vật phong cảnh lạ lẫm, nhất là lúc bắt gặp tấm hình nào cực kỳ ưng ý, Koharu lại lập tức đòi Shirosaki giải thích chi tiết.

Những bức ảnh về bờ biển kéo theo một loạt câu hỏi dồn dập. Dù từ trên núi có thể nhìn thấy đường chân trời, nhưng đối với cô, đó vẫn là một thế giới vốn chỉ biết qua con chữ.

Khi cơn tò mò tạm lắng xuống, Koharu chìm vào cảm giác thỏa mãn như vừa đọc xong một cuốn tiểu thuyết đồ sộ. Cô vẫn cúi xuống nhìn chiếc máy ảnh, đôi mắt to tròn lấp lánh những tia sáng đẹp đẽ. Có lẽ đối với cô, thế giới này vừa giống như truyện cổ tích, nhưng cũng vừa là hiện thực... mọi thứ cứ thế đan xen vào nhau. Trong sự hỗn loạn đó, cô nàng có vẻ đang bị choáng ngợp, nhưng là choáng ngợp theo một nghĩa tích cực.

Cuối cùng, Koharu quay sang Shirosaki, nở một nụ cười đặc trưng của loài chó không chút vướng bận.

"Cảm ơn nhé Shirosaki. Nhờ anh mà em được thấy bao nhiêu là thế giới em chưa từng biết."

"Thế à."

"Nhìn bằng mắt thế này thấy tuyệt hơn đọc sách nhiều, nhất là lượng thông tin ấy."

Koharu trả lại máy ảnh cho Shirosaki, chiếc đuôi xoay một vòng rồi cô lại mỉm cười.

"Tất nhiên rồi. Cả con người và Khuyển Nhân đều xây dựng thế giới thông qua thị giác. Trường hợp của Koharu thì còn có khứu giác và thính giác nhạy bén nữa... nhưng dù sao, thị giác vẫn là yếu tố quan trọng mà."

"Thế giới à. Ừm... nhưng mà này. Nhìn mấy thứ này làm em ghen tị với Shirosaki đấy nhé. Lúc nào chia tay em về nhà, anh cũng được phong cảnh đẹp bao quanh thế này đúng không? Gian lận quá đi."

Koharu thè lưỡi cười tinh nghịch rồi đan hai tay sau gáy, khẽ ưỡn người ra sau.

"Cũng đúng. Thế giới rộng lớn hơn cô tưởng tượng nhiều lần. Hơn nữa nó còn tràn ngập những điều tươi đẹp. Không giống như cái cơ sở nghiên cứu khô khan Dream Box này..."

"Nhưng mà," Shirosaki nhấn mạnh.

"Ảnh chụp ấy mà. Nói ra thì sợ Koharu hiểu lầm, nhưng nó chỉ là thứ cắt xén ra những phần tốt đẹp và tiện lợi nhất mà thôi."

"Tiện lợi? Ý anh là sao?"

"Cứ hiểu theo nghĩa đen thôi. Nếu chọn ra những gì tốt nhất trong thực tế để làm thành một cuốn album, cô sẽ có một bộ sưu tập những kỷ niệm đẹp đẽ đúng không?"

"...Ý là?"

Koharu khẽ nhíu mày. Shirosaki tự thấy mình lại đang nói chuyện vòng vo quá rồi.

"Nghĩa là nó cũng có thể là đồ giả đấy."

"Đồ giả á?"

"Ờm. Phương tiện này dù được dùng trong rất nhiều trường hợp ở xã hội loài người vì tính xác thực cao, nhưng nó không phải là tuyệt đối. Có những trường hợp ảnh chụp đưa ra làm bằng chứng lại là đồ giả. Và con người đã bao lần bị cuốn vào đó rồi xảy ra xung đột liên miên."

Phía sau những sự kiện lịch sử lớn của nhân loại trong trăm năm qua phần lớn đều bắt nguồn từ sự trỗi dậy của các phương tiện truyền thông đại chúng sở hữu máy ảnh, và nỗi bất an của đám đông bị họ kích động. Hình ảnh và phim ảnh bị kẻ phát tin bẻ cong, nhào nặn rồi áp đặt một chiều lên người nhận, dựng nên biết bao nhiêu sự thật không hề tồn tại. Ngay cả khi đã bước sang thế kỷ này, con người vẫn chưa tỉnh ngộ. Các tổ chức, quốc gia, dân tộc hay chủ nghĩa khác nhau vẫn tiếp tục áp đặt những hiểu lầm to lớn, rồi hợp thức hóa việc trì hoãn thấu hiểu về nhau. Bên ngoài kia là một thực tại nơi người ta giả vờ không quan tâm, không can thiệp nhưng thực chất lại đang gườm ghè nhau dưới mặt nước——.

Shirosaki tóm tắt ý tứ như vậy. Koharu chớp mắt chậm rãi rồi nhìn anh.

"Có phải là… Những thứ thực sự quan trọng thì không thấy được bằng mắt không?"

Shirosaki gật đầu. Có lẽ là một câu văn trong cuốn sách nào đó, nhưng lời nói của Koharu nghe thật sâu sắc.

"Hãy nhớ kỹ là đừng để trái tim bị mê hoặc hoàn toàn bởi những bức ảnh."

"Ừm... khó nhỉ, nhưng em biết rồi. Này, thế nếu vậy thì tại sao anh lại chụp ảnh?"

Koharu gạt bỏ vẻ mặt suy tư, trở lại với nụ cười thường ngày và đưa ra một câu hỏi bâng quơ. Shirosaki nhìn xuống chiếc máy ảnh. Những câu hỏi của Koharu rất hay đâm trúng vào những chỗ hiểm yếu.

Anh bắt đầu cuộn con trỏ xuống dưới. Những tầng ký ức dày cộm được cuộn đi, phong cảnh chuyển dần về quá khứ như thể thời gian đang quay ngược. Trong chiếc máy ảnh này cũng lưu trữ bản sao bộ nhớ của những chiếc máy anh từng dùng trước đây. Con trỏ dừng lại ở vị trí cuối cùng. Điểm kết thúc của dòng thời gian, hay chính là nơi sâu thẳm nhất trong thư viện ảnh. Ở đó có một bức ảnh mờ căm.

Đó chính là bức ảnh mà Shirosaki đang dùng làm hình nền điện thoại. Bức ảnh duy nhất ghi lại hình dáng lúc Shiro còn sống.

"Koharu. Có những người nếu không có kỷ niệm thì không sống nổi đâu. Dù họ biết đó là điều không tốt đi chăng nữa. Dù họ trông có thảm hại thế nào..."

Lý do Shirosaki coi chụp ảnh là sở thích là vì anh vô thức muốn tìm kiếm bóng hình của Shiro trong cuộc sống thường nhật hay những phong cảnh đẹp đẽ xung quanh. Koharu nhìn anh với vẻ thắc mắc, nhưng hình như cô còn việc khác phải làm nên đã đưa cho anh một tờ giấy trên bàn.

"Hừm... em không hiểu lắm, nhưng mà này. Anh kiểm tra xem em có chỗ nào không ổn không nhé."

"Cái gì đây?"

"Tờ khai thông tin cá nhân đấy."

Nhìn vào tờ giấy với tất cả các ô trống đã được lấp đầy bởi những dòng chữ đen ngay ngắn, lần này đến lượt Shirosaki ngẩn người. Viết hết được là tốt rồi, nhưng mà——.

"Sao lại là bây giờ?"

"Chẳng phải tụi mình đã hứa rồi sao."

"Hứa...?"

Shirosaki cố tìm lại ký ức. Anh có cảm giác như những tầng ký ức trong đầu đang đi lên bằng một chiếc thang máy siêu cao tốc. Ký ức từ lúc gặp Koharu cho đến tận hôm nay được tái hiện lại.

Tìm thấy câu trả lời, Shirosaki thốt lên: "À..."

"Ra là thế... hồi đó tôi từng bảo nếu muốn xem ảnh thì Koharu phải điền hết tờ khai thông tin này nhỉ. Tôi quên béng mất."

Shirosaki nhớ lại lúc mình mượn tờ khai thông tin làm cái cớ để kể cho Koharu nghe về sở thích của mình.

"Đúng rồi đấy! Thế nên đêm qua, sau khi anh bảo sẽ đi chụp ảnh mấy tờ giấy tanzaku, em đã cố gắng làm hết sức mình đấy biết chưa?"

"Ra là vậy à... giỏi lắm. Cảm ơn Koharu vì đã nhớ nhé."

"Hì hì~ thế này thì anh phải khen em nhiều hơn nữa chứ?"

Koharu đắc ý vẫy tai như thể đang nháy mắt ra hiệu, cô làm động tác vẫy tay gọi anh. Cô đang nài nỉ người chủ xoa đầu mình.

"Được rồi."

Shirosaki đặt bàn tay lên đầu cô rồi xoa liên tục. Cô nàng ừa cười khúc khích vừa đứng yên nhắm mắt tận hưởng.

Nhìn gương mặt hạnh phúc đó, bức ảnh của Shiro lúc nãy lại thoáng hiện ra khiến Shirosaki phải rời mắt khỏi cô và chuyển sang xem tờ giấy. Trong ô "Năng khiếu/Sở thích" vốn từng bỏ trống, giờ đây được viết là: "Giúp đỡ mọi người / Đọc sách và học tập vì lợi ích của mọi người".

"Ừm, tốt đấy. Thế này thì có vẻ sẽ đỗ kỳ thi đấy. Những phần khác nhìn chung cũng không có vấn đề gì."

"Ơ, thật à? Thế thì tốt quá."

"Mà này, năng khiếu và sở thích thật sự của Koharu là gì?"

"Hả? Em có viết dối đâu? Vì Shirosaki là con người đúng không?"

"Ờ thì…"

"Đấy, nhìn đi. Thử thay chữ 'mọi người' bằng 'Shirosaki' mà xem."

Nghe cô nói vậy, Shirosaki lập tức ghép các từ lại trong đầu. Dù đang là mùa hè nhưng anh lại cảm thấy một cơn rùng mình.

"...Ra là vậy. Đúng là Koharu không viết dối thật."

"Đúng không, đúng không? Em hay nghĩ ra mấy cái hay ho lắm nhé."

"Xét về mặt câu chữ thì có vẻ sẽ được lòng người chấm thi đấy, cứ để thế này cũng được. Vậy là ngoài chuyện huấn luyện thực hành, thử thách còn lại sẽ là... buổi phỏng vấn. Từ giờ đến mùa thu chúng ta cũng phải huấn luyện cả phần đó nữa."

"Phỏng vấn á?"

"Ờm. Koharu phải trực tiếp đối diện và nói chuyện với con người. À, con người ở đây tất nhiên không phải là tôi đâu nhé."

Koharu im lặng. Đối với một người đã ở bên cạnh cô suốt mấy tháng qua như Shirosaki, anh hiểu được ý nghĩa của sự im lặng đó ngay lập tức. Từ khe cửa sổ mở hé trong căn phòng của một người và một "thú", tiếng ve sầu kêu râm ran như những tạp âm đang không ngừng tuôn chảy.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!