Phần Ba: Hạ Về [ĐÃ HOÀN THÀNH]

Chương 22

Chương 22

Tuần kế tiếp, chế độ làm việc lệch giờ bắt đầu. Shirosaki đến Dream Box vào quá trưa, nửa đầu buổi anh cho Koharu học lý thuyết. Nội dung xoay quanh các quy tắc ứng xử cơ bản trong đời sống con người để chuẩn bị cho kỳ thi.

Khi buổi học kết thúc thì trời đã về chiều, cũng là lúc Shirosaki thường tan làm. Những nghiên cứu viên làm việc theo giờ hành chính đang lũ lượt rời khỏi cơ sở với vẻ mệt mỏi. Đứng ngắm nhìn khung cảnh đó, một người và một "thú" ngồi ở sân giữa và trò chuyện cùng nhau.

"Mọi người về hết rồi nhỉ."

"Ờm."

"Sáng nay tôi thấy hơi buồn, nhưng Shirosaki đến muộn thế này cũng tốt đấy chứ. Vì giờ anh đang ở cạnh tôi mà không bị lẫn vào cái đám đông kia."

"...Cảm ơn cô. Nhưng mà sắp tới giờ huấn luyện rồi đấy? Không phải đi chơi đâu—"

"Tôi biết rồi mà."

Koharu bắt đầu chạm vào chiếc vòng cổ và sợi dây xích đang đeo trên người, rồi nắm chặt lấy vạt áo blouse của Shirosaki như muốn kéo anh lại gần.

"Huấn luyện cũng được, chẳng sao hết. Chỉ cần được ở cùng Shirosaki là tốt rồi. Thế là tôi đủ hạnh phúc rồi."

Thấy cô cúi mặt nói vậy, Shirosaki lẳng lặng đứng dậy.

***

Sau vài giờ huấn luyện đi bộ cơ bản trôi qua, trời bắt đầu sập tối.

Tiếng ve Higurashi râm ran bao trùm khắp không gian xung quanh, như muốn vây giữ một người và một "thú" còn sót lại trong cơ sở nghiên cứu. Một bầu không khí tĩnh mịch, trang nghiêm và mang chút hoài niệm, khiến lòng người bỗng dưng trùng xuống. Những cơn gió mát hơn ban ngày lướt qua gò má. Màn đêm đã xâm chiếm tất cả.

"Hè rồi nhỉ."

Vừa đi, Shirosaki vừa lẩm bẩm với Koharu bên cạnh.

"Ừm."

Nhờ những buổi huấn luyện lặp đi lặp lại không biết bao nhiêu lần, những bước chân Koharu giờ đây đã hoàn toàn khớp với Shirosaki. Khi Shirosaki rảo bước nhanh, Koharu cũng bước nhanh theo, và ngược lại. Một điều khác hẳn với lúc họ mới gặp, khi cả hai còn chẳng thể thu hẹp khoảng cách với nhau.

"...Ở sâu trong núi thế này nên nghe rõ thật."

"Cái gì cơ?"

"Tiếng ve đấy."

Dàn đồng ca đầy vẻ an yên nhưng cũng thấm đẫm nỗi u sầu của loài ve Higurashi vang vọng khắp Dream Box lúc này đã vắng bóng người. Tiếng kêu trong trẻo như một bản nhạc tuyệt đẹp báo hiệu sự kết thúc của một ngày hè.

"Tiếng kêu hay thật đấy. Nghe buồn nhưng không thấy cô đơn. Cảm giác cứ bồi hồi thế nào ấy. Mùa hè năm ngoái cũng thế này. Khi mọi người thưa thớt dần, tôi lại lén lút nghe tiếng côn trùng. Sách, côn trùng, và rồi... hì hì, đó là niềm vui nho nhỏ của tôi đấy."

"Cô cảm nhận tốt đấy."

"Shirosaki cũng thích tiếng ve kêu à?"

"Ờm. Nhưng nó cứ làm tôi nhớ về chuyện xưa."

"Ơ? Thế không tốt à?"

"Có những ký ức mà con người không muốn nhớ lại. Chẳng vì lý do gì cả, nhưng người lớn thường thấy buồn vào khoảng thời gian này của mùa hè."

"Ra là vậy. Shirosaki đang thấy buồn sao?"

"Một chút thôi."

"Vậy sao."

Trong đầu Shirosaki bỗng thoáng hiện lên ký ức về một đêm hè cùng với Shiro. Đó là khi ngôi đền gần nhà tổ chức lễ hội. Cậu thiếu niên Shirosaki khi ấy dùng tiền tiêu vặt mẹ cho để thưởng thức các gian hàng, nhưng vì không có bạn bè nên cậu nhanh chóng thấy chán và đi về phía ngọn núi nơi Shiro cư ngụ. Lúc đó cũng muộn như bây giờ. Một tay cầm chiếc cốc giấy đựng gà rán mua với giá ba trăm yên, tay còn lại gãi những vết muỗi đốt ngứa ngáy, cậu thiếu niên một mình bước đi trong màn đêm vì một chú chó hoang mà cậu chẳng rõ liệu nó có còn sống hay không. 

Tiến sâu vào con đường mòn trong núi tối tăm, cuối cùng cậu cũng gặp được Shiro. Shiro vẫn giữ vẻ xa cách nhưng dường như đã chấp nhận sự hiện diện của cậu, nó phản ứng với mùi dầu mỡ mà bình thường nó không bao giờ được ngửi. Đó chính là món gà rán mà cậu mang đến. Khi cậu thiếu niên ném một miếng xuống đất, chú chó lập tức vồ lấy ăn ngon lành. Nó nhanh chóng vòi vĩnh miếng tiếp theo, vừa vẫy đuôi vừa đánh chén sạch bách chỗ gà rán. Lúc đó Shiro lộ rõ vẻ thỏa mãn, nhìn lên Shirosaki bằng đôi mắt lim dim.

"...Hoài niệm thật."

Shirosaki đột nhiên thốt ra một câu cảm thán. Cảm nhận được ánh mắt của Koharu, anh vội im lặng. Anh không có ý định kể cho Koharu nghe về Shiro.

"Hả?"

"Không có gì. Ăn cơm thôi trước khi trời tối hẳn."

*

Cắt đứt dòng cảm xúc suýt bị bóng đêm lôi kéo, một người và một "thú" tạm dừng buổi huấn luyện để quay về phòng. Đây là thời gian dành cho hộp cơm mà Shirosaki đã chuẩn bị cho Koharu. Koharu cố tình đi rửa tay thật sạch rồi nhận lấy hộp cơm nắp màu cam từ Shirosaki, cô lập tức mở nắp và dòm vào bên trong. Dây xích đã được tháo ra nhưng chiếc vòng cổ thì vẫn đeo.

"Oa! Tuyệt quá, hôm nay có gà rán này!"

"...Ờ nhỉ."

Đôi mắt cô lấp lánh như những viên đá quý thô sơ. Chút công sức vất vả phải làm hộp cơm trong Shirosaki bỗng chốc tan biến sạch. Đúng lúc đó, ký ức về Shiro mà tiếng ve Higurashi vừa gợi lại bỗng ùa về với những hình ảnh nhạt nhòa như tranh màu nước, tấn công tâm trí Shirosaki một lần nữa. Bên ngoài tiếng ve vẫn còn đang kêu. Shirosaki phải cố gắng lắm mới kìm được nước mắt. Anh thầm hận bản thân mình của vài tiếng trước, tại sao trong bao nhiêu món, anh lại chọn cho gà rán vào hộp cơm ngày hôm nay cơ chứ.

"Hì hì~ Shirosaki vẫn nhớ là tôi thích món này nhỉ."

Chẳng hề hay biết tâm trạng của Shirosaki, Koharu vừa nhai nhồm nhoàm vừa thưởng thức món ăn đầy ngon lành. Đôi tai chó và chiếc đuôi vẫy đầy hạnh phúc của cô càng làm một kẻ đến tuổi này vẫn còn luyến tiếc khôn nguôi về cái chết của chú chó yêu quý như Shirosaki cảm thấy khổ sở hơn. Khẽ ho khan một tiếng, Shirosaki vỗ tay hai cái để thay đổi bầu không khí và trấn tĩnh lại bản thân.

"Ăn nhanh đi. Rồi chúng ta còn huấn luyện đêm nữa. Còn hai tiếng nữa là tôi tan làm rồi. Đừng có thong thả quá đấy."

"Nhưng trễ lắm rồi đấy? Hay hôm nay anh cứ ở lại đây ngủ luôn đi?"

"Không được. Ở đây làm gì có chăn nệm. Với lại cấp trên đời nào cho phép."

"Hứ. Đồ khắt khe."

Koharu vừa ăn quả mơ muối vừa bĩu môi bất mãn ra mặt. Shirosaki liếc nhìn cô một cái rồi bắt đầu ăn phần sandwich nhẹ tự làm của mình và uống trà đóng chai.

"Koharu, hôm nay khởi động bằng bài tập chó dẫn đường nhé."

"Ừm. Biết rồi."

Sau khi tiêu diệt gọn gàng bốn miếng gà rán, Koharu tiếp tục "càn quét" phần salad. Phần cơm trắng chiếm một nửa lãnh thổ hộp cơm cũng đã bị khuất phục hoàn toàn. Shirosaki từng nhiều lần căn dặn cô phải ăn rau trước, nhưng mỗi khi cô ăn uống hăng say thế này thì chẳng ai cản nổi. Đằng nào thì đây cũng là sự quan tâm không cần thiết đối với kỳ thi Khuyển Nhân, nơi chúng chỉ được phép ăn bánh quy thực phẩm, cho nên Shirosaki cũng dần bỏ qua.

"Ơ nhưng mà Shirosaki này. Huấn luyện đêm là để làm quen với tình huống tầm nhìn kém đúng không?"

"Thì đúng là vậy. Sao thế?"

"Đèn hành lang ở đây vẫn sáng trưng mà. Chẳng tối tí nào cả, thế cũng được à?"

"Không sao, tôi định cho cô đi bộ ở sân giữa và vòng ngoài tòa nhà phía Nam như lúc nãy."

"Hơ... hở? Thế thì huấn luyện đó nguy hiểm phết nhỉ."

"Thì tôi đã nói từ trước rồi còn gì. Người ta nhắc nhở tôi là phải đeo thiết bị khống chế cho Koharu ngay cả trong buổi huấn luyện này để đề phòng... nhưng nếu buổi huấn luyện đêm đầu tiên mà để cô ngã sấp mặt thì cũng phiền phức lắm. Đêm nay tháo ra nhé?"

"Đừng lo cho tôi, Shirosaki. Tôi không dễ ngã thế đâu. Ngộ nhỡ chạm mặt người khác rồi bị đồn thổi linh tinh thì sợ lắm, nên cứ đeo vào đi. À, tôi ăn xong rồi. Hôm nay cũng ngon lắm."

Koharu đậy nắp hộp cơm đã trống trơn rồi đưa cho Shirosaki. Anh nhận lấy và chỉ đáp lại ngắn gọn: "Cũng đúng."

"Thấy cô tự tin lên thế này là tốt rồi. Hơn nữa... đến cả thiết bị khống chế mà cô từng ghét cay ghét đắng mà giờ lại tự nguyện đeo, Koharu cũng ra dáng rồi đấy."

"Hì hì~ ừm. Tôi giỏi đúng không?"

"Ờm, giỏi lắm."

Shirosaki gật đầu nhẹ nhàng với Koharu đang mỉm cười rạng rỡ.

"Này, thế thì xoa đầu tôi đi?"

Shirosaki bỗng phì cười. Lần này anh thấy buồn cười vì cô lại đòi phần thưởng dù chưa làm được gì cả.

"Đừng có cười chứ~. Nào, đi mà. Đi mà Shirosaki—"

"Cái đó tính vào phần 'trả trước' bằng gà rán rồi."

"Hừ. Thế tôi trả lại gà rán nhé?"

"Nó chui vào bụng cô rồi. Không nhận lại đâu."

"Hứ."

Thấy không vòi được phần thưởng mong muốn, cô phồng má và bắt đầu gầm gừ nhỏ đầy vẻ bất mãn. Qua thời gian tiếp xúc, Shirosaki thừa biết đó không phải là giận dữ thực sự nên anh chỉ cười nhẹ.

“Buổi này cô làm tốt thì tôi sẽ xoa đầu cho. Nào, đi huấn luyện thôi."

"...Biết rồi."

Koharu tự mình móc đầu dây xích vào vòng cổ, rồi đưa phần tay cầm cho Shirosaki nắm bằng tay trái. Shirosaki móc nó vào một thiết bị hỗ trợ cố định dây xích trên cánh tay trái của mình rồi khóa lại. Tiếp theo, anh cũng khóa luôn phần nối giữa vòng cổ và dây xích. Sau đó, để hoàn toàn nhập vai người chủ khiếm thị, anh lấy chiếc bịt mắt chuyên dụng từ túi áo blouse ra và đeo lên.

***

Được Koharu dẫn lối ra sân giữa, Shirosaki bước đi theo sự chỉ dẫn của cô bé lúc này đã hóa thân thành một chú chó dẫn đường.

"Shirosaki. Bây giờ tôi đi ra ngoài đây."

Tiếng lạch cạch mở cửa vang lên phía trước. Koharu đã mở lối đi thông ra sân giữa.

"Được rồi. Nhờ cô đấy."

"Ừm."

Nhịp bước của Koharu chậm lại. Bước chân của cả hai bắt đầu trở nên loạng choạng. Một phần là do Shirosaki bước đi rón rén, nhưng phần lớn là do sự hỗ trợ từ ánh sáng rực rỡ của hành lang đã biến mất, khiến cô bé trở nên bất an và cử động chân cũng dần chậm chạp hơn.

"Koharu. Cứ thong thả thôi."

"Biết rồi. Tôi sẽ giảm tốc độ một chút. Xin lỗi."

"Khuyển Nhân mà trời tối cũng không nhìn thấy gì à?"

"Tôi nghĩ quen rồi sẽ ổn thôi."

Khác với con người, loài chó có một lớp tế bào phản quang gọi là tapetum nằm ngay dưới võng mạc. Nó đóng vai trò tái hấp thụ những ánh sáng từ bên ngoài mà võng mạc chưa hấp thụ hết rồi truyền đến thần kinh thị giác. Khi tái hấp thụ, tapetum cũng giải phóng một chút ánh sáng ra ngoài, nên mắt chó thường tỏa ra ánh sáng màu vàng xanh khi có ánh sáng chiếu thẳng vào ban đêm. Đó là lý do tại sao khi chụp ảnh chó ban đêm, mắt chúng thường sáng rực lên.

Shirosaki chợt thắc mắc. Nếu chụp ảnh Khuyển Nhân — Koharu, liệu mắt cô bé có sáng lên như vậy không? Cấu trúc tế bào của nhãn cầu và thần kinh thị giác xung quanh chắc chắn không thể hoàn toàn giống con người được. Anh nghe nói để đánh lừa sự đào thải của gen, người ta cũng giữ lại một số cơ quan và tế bào không cần thiết.

Trên đường ra sân trong, cả hai đều cảm thấy tiếc nuối khi tiếng ve Higurashi đã ngưng hẳn. Trời đã tối hẳn kể từ khi mặt trời lặn. Họ bước đi trên con đường không một bóng người. Tòa nhà của cơ sở thì im lìm không một tiếng động như đã chìm sâu vào giấc ngủ. Trên lối đi được chăm chút mỗi ngày, những cột đèn đường đứng cách một khoảng bằng nhau, giúp Shirosaki dù đang đeo bịt mắt vẫn cảm nhận được hơi ấm le lói của ánh sáng chiếu lên đầu mình.

"...Koharu."

"Gì thế?"

Shirosaki cảm thấy Koharu vừa quay mặt lại.

"Cô có nhìn rõ mặt tôi không?"

"Ừm... nhìn rõ mà?"

"Vậy à. Không, tôi chỉ thắc mắc chút thôi. Dẫn đường tiếp đi."

"Lạ lùng thật."

Koharu lại bắt đầu bước đi. Dưới điều kiện ánh sáng thuận lợi của đèn đường, cô dường như đã quen với bóng đêm và bước đi giống hệt như những buổi huấn luyện chó dẫn đường thông thường.

"...Có bậc thang nhỏ đấy. Shirosaki."

Koharu đi trước Shirosaki vài bước và lên tiếng nhắc nhở. Tiếng bước chân cô giẫm lên cỏ phát ra âm thanh sột soạt. Shirosaki nhận ra cả hai đã đến khu vực thảm cỏ rộng lớn nằm giữa sân.

"Cảm ơn cô. Có vẻ chúng ta đã đến đúng nơi cần đến rồi nhỉ?"

Shirosaki khẽ cười khi cảm nhận được thảm cỏ dưới đế giày.

"Đúng rồi. Đến nơ—"

Tiếng của Koharu đột ngột ngắt quãng. Shirosaki lên tiếng hỏi: "Có chuyện gì vậy?"

"...Shirosaki, tạm gác chuyện huấn luyện lại một chút, anh tháo bịt mắt ra được không?"

"Hả. Có chuyện gì à?"

"Hì hì. Cứ làm đi mà. Nhanh lên! Đẹp lắm đấy."

"Đẹp?"

——Cái gì đẹp cơ?

Shirosaki tháo chiếc bịt mắt huấn luyện ra theo lời cô nói. Khi thị giác phục hồi từ bóng tối, bóng lưng của Koharu hiện ra trước mắt anh. Cô đang ngước nhìn lên cao. Shirosaki vẫn còn đang hoài nghi không biết ở ngoài trời thì có gì cần phải ngước nhìn... nhưng rồi anh cũng đưa mắt nhìn lên theo cô. Thật rực rỡ làm sao. Trước mặt anh là bầu trời đêm bao la lấp lánh đến mức khó tin.

"...Ồ, tuyệt thật đấy."

"Đúng không? Đẹp nhỉ."

Vũ trụ tăm tối cùng hàng vạn vì sao cô độc đang trôi nổi trên màn trời thăm thẳm. Tất cả như đang thu trọn vào tầm mắt hình ảnh của một người và một "thú" nhỏ bé nơi mặt đất.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!