Vol 1: <<Đã hoàn thành>>

Epilogue

Epilogue

Trans + Edit: Ph4ng:3

---

Idol thật rác rưởi.

Đến giờ tôi vẫn tin là như vậy.

Kể từ sau vụ náo loạn tại buổi hòa nhạc của Akira Sezai, những thông tin về Cvex tràn ngập trên các mặt báo như một cơn cuồng phong. Hàng loạt tin đồn thất thiệt bị phát tán, và từng kẻ nhúng tay vào những vụ bê bối dần lộ diện.

Đúng như đã hứa, Mao Ashida—quản lý của Akira, đã để tôi là người chắp bút cho bài báo đầu tiên.

Giới thượng tầng Cvex lạm quyền và thú tính săn đuổi các idol!

Với cái tiêu đề gây sốc như vậy, tờ Shukan Buntou số có bài viết của tôi đã đạt doanh số cao kỷ lục sau một thời gian dài ảm đạm.

“Lại đây một lát, Kasugai.”

“Hả?”

Một ngày nọ, lão tổng biên tập gọi tôi lại. Lúc đó tôi đang định ra ngoài làm một điếu thuốc nên giọng điệu có chút cáu kỉnh.

“Thôi nào, không mất thời gian của cậu đâu.”

Lão vừa nói vừa cười.

“Có thật là cậu có mối quan hệ trực tiếp với Akira Sezai không đấy?”

Lão thì thầm hỏi ngay khi chúng tôi vừa bước ra khỏi văn phòng. Tôi tự hỏi ai đã mách lẻo chuyện đó... nhưng có lẽ do hôm liên hoan tôi đã uống quá chén nên tự mình khai ra cũng nên.

“...Thì, cũng không hẳn là kiểu liên lạc dễ dàng gì cho lắm.”

Khi tôi trả lời, gương mặt lão tổng biên tập bừng sáng một cách lạ kỳ.

“Ồ, nhưng cậu vẫn liên lạc được với cô ấy chứ?”

“Vâng, tất nhiên.”

Lão hớn hở vỗ tay cái bộp.

“Vậy thì cậu hãy viết một chuyên đề đặc biệt về cô idol đó đi!”

“Hả?”

“Hả cái gì mà hả! Không một tờ tạp chí lá cải nào khác có thể thực hiện một cuộc phỏng vấn độc quyền với Akira Sezai đâu. Cậu cứ việc khai thác triệt để cô ấy về buổi hòa nhạc huyền thoại đó cho tôi.”

“Hừm... tôi hiểu rồi. Chà... nếu đó là điều ông muốn.”

Thấy tôi vừa đáp vừa gãi đầu, lão tổng biên tập nhướng mày.

“Gì thế? Cậu phải vui lên chứ. Chính cậu đã nói là phát ngán với việc chạy theo mấy vụ scandal rẻ tiền rồi còn gì.”

“...Thì, cũng đúng.”

“Được rồi, giao cho cậu đấy. Bắt tay vào làm sớm nhất có thể đi.”

Tôi nhìn chằm chằm vào cái bóng lưng của lão khi lão quay trở lại văn phòng sau khi đã nói xong những gì cần nói.

“Chậc.”

Tặc lưỡi một cái, tôi rảo bước về phía bãi đậu xe.

Tôi ngồi lên chiếc Jeep Wrangler và nổ máy, rồi châm một điếu thuốc.

Đó là loại thuốc lá hiệu Hi-lite.

Tôi đã ngẫu hứng mua nó thay vì loại Lucky Strike vẫn thường hút... Vị của nó cũng không tệ như tôi tưởng.

“...Lũ idol chết tiệt.”

Tôi mở ngăn đựng đồ dưới bảng điều khiển và lấy ra một thứ gì đó, miệng vẫn lầm bầm những lời quen thuộc.

Đó là một bức ảnh chụp Akira đang biểu diễn trên sân khấu trong “buổi hòa nhạc huyền thoại” ấy mà tôi đã tìm cách rửa ra được...

Trông cô ấy thực sự rất rực rỡ.

Tôi biết rõ trong ngăn kéo vẫn còn “bức ảnh kia”, nhưng tôi không lấy nó ra mà chỉ lẳng lặng cất tấm hình của Akira vào lại chỗ cũ.

“...Biết gì không.”

Tôi thầm thì một mình rồi thở dài.

“Tôi tin chắc là cô sẽ đi được đến tận cùng.”

Chợt nhận ra mình vừa nói gì, tôi giật mình đứng hình.

Tôi nhớ lại bản thân mình đã từng mơ ước được trở thành một idol như thế nào.

Có lẽ chính vì vậy mà tôi lại đang cổ vũ cho cô ấy. Đứa trẻ bên trong tôi vẫn muốn được tin vào những giấc mơ.

Không, không phải thế. Tôi đã “từ bỏ từ lâu rồi”, đúng như lời Akira Sezai đã nói. Nhưng tôi vẫn muốn được chứng kiến một ai đó thực hiện được giấc mơ chân chính trong lòng họ. Có lẽ... chỉ đơn giản là vậy thôi.

Idol thật rác rưởi.

Nhưng mà... tôi nghĩ sẽ thú vị hơn nếu được chứng kiến thêm nhiều “giấc mơ” như thế này nữa.

Với chiếc máy ảnh lủng lẳng trên cổ, tôi nhấn chân ga và lái xe rời đi.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!