Vol 1: <<Đang tiến hành>>

Chương 7

Chương 7

Trans + Edit: Ph4ng:3

---

“…Akira Sezai có bạn trai rồi sao?”

“Vâng, có vẻ là vậy ạ. Trong văn phòng đang râm ran tin đồn đó.”

Khi nghe thư ký báo cáo, tôi phải đấu tranh dữ dội để giữ cho khóe môi mình không xếch lên.

“…Tôi hiểu rồi. Cuối cùng thì nó cũng sa chân vào.”

“Ngài nghĩ sao về tình huống này ạ?”

Cô thư ký hỏi với gương mặt không chút cảm xúc. Tôi thầm nghĩ… “Cô không cần phải hỏi câu đó đâu.”

Đây là “Akira Sezai” mà chúng ta đang nói đến. Chúng ta phải cực kỳ thận trọng.

“Tôi cần suy nghĩ thêm. Cô ra ngoài đi.”

“Vâng, xin phép ngài.”

Cô thư ký cúi chào rồi rời khỏi văn phòng.

Khi trong phòng chỉ còn lại một mình, tôi không cần phải kìm nén thêm nữa mà cười phá lên đầy đắc ý.

“Cứ tưởng nó đó thanh cao lắm, hóa ra cũng tầm thường và rẻ rúng đến thế thôi.”

Tôi, Taihei Ozu, thường xuyên điều hành một "mối làm ăn nhỏ": môi giới những gương mặt idol đã hết thời hoặc vướng vào bê bối cho các đối tác làm ăn.

Tôi gọi đó là quy trình “tái chế” idol.

Trong cái ngành này, muốn tiếp thị một cái tên thì cần những giá trị thực tế hơn là dăm ba lời hứa hẹn. Chúng tôi chẳng thể trông mong gì vào những "hoạt động thần tượng thất bại" để bù đắp vào cái hố sâu chi phí.

Tuy nhiên, tôi nhận ra rằng rất nhiều người không quan tâm đến các hoạt động của một idol, mà họ chỉ hứng thú với “phụ nữ khoác danh idol”.

Cứ thế, dòng tiền được luân chuyển, các mối quan hệ được bôi trơn và những cơ hội kinh doanh mới cứ thế ra đời từ đống tro tàn của những giấc mơ tan vỡ.

“Em có biết tôi đã phải ép bao nhiêu idol ‘đi làm’ để lăng xê cho em không... Akira...?”

Nghĩ đến đó, khóe môi tôi lại cong lên.

Akira Sezai có thể đang là cái tên sáng giá nhất hiện nay, nhưng tôi thừa biết hào quang đó cũng chỉ trụ được thêm đôi ba năm là cùng. Chẳng ai có thể đắm chìm mãi trong những giấc mộng hão huyền, và giới quản lý chúng tôi thì luôn thèm khát những gương mặt mới mẻ hơn.

Những idol hết thời, nói cho cùng, cũng giống như phế tích của một tòa nhà cổ nát. Người ta có thể ngoái đầu nhìn lại với chút hoài niệm xa xăm, nhưng tuyệt đối chẳng ai khờ khạo đến mức ném tiền vào một đống đổ nát. Trong thế giới idol này, hai chữ “mãi mãi” là một thứ xa xỉ không hề tồn tại.

“Đã có không ít thành viên trong hội đồng quản trị để mắt tới em rồi đấy. Cứ chuẩn bị tinh thần mà ‘cống hiến’ hết mình cho thế hệ đàn em đi nhé.”

Tôi lại tự lẩm bẩm một mình rồi. Cái thói xấu này cứ hễ tâm trạng phấn chấn là lại tái diễn.

Tôi rút điện thoại ra và bấm số.

“Alô, tôi là Ozu bên Cvex đây. Tôi muốn xin một cuộc hẹn với ngài chủ tịch sớm nhất có thể... Phiền cô kiểm tra lịch trình của ngài ấy giúp tôi.”

Cuộc gọi được nối thẳng tới Fair-Lily Production. Chuyện của Akira, tôi nhất định phải đích thân bàn bạc với ngài chủ tịch.

“...Hả? Ngài chủ tịch sao?”

Tiếng cô nhân viên tiếp tân vang lên đầy vẻ ngạc nhiên.

“Đúng vậy… Ngay cuối ngày hôm nay ư...? Được, tôi thu xếp được. Tôi sẽ đến ngay. Cảm ơn cô.”

Tôi lại nở một nụ cười khoái chí khi cúp máy. Ngài chủ tịch nói rằng ông ấy đã đoán trước là tôi sẽ gọi, nên đã dọn sẵn lịch trình để chờ tôi từ bao giờ.

“...Mọi chuyện đang diễn ra thuận lợi đến mức đáng sợ.”

Chủ tịch của Fair-Lily Production là một người thực tiễn đến cực đoan. Ông ta biết chính xác mình phải làm gì để giữ cho cái guồng quay công nghiệp idol này luôn vận hành và sinh lời.

Sự xuất hiện của ông ta như một hiện tượng chấn động, biến FairPro thành một đế chế hùng mạnh như ngày hôm nay. Có thể nói, vận mệnh của mọi idol đều nằm gọn trong lòng bàn tay ông ta.

Tôi dám chắc rằng ông ta vẫn luôn “mắt nhắm mắt mở” giám sát cái thương vụ nhỏ lẻ bấy lâu nay của mình. Và lần này, miếng mồi ngon chắc chắn là Akira Sezai.

Có nó trong tay, “mối làm ăn” này sẽ còn phát đạt hơn gấp bội. Tôi cần cái gật đầu của Chủ tịch để chính thức nâng tầm quy mô kinh doanh lên một đẳng cấp khác.

Với những toan tính đó, tôi tự tin tiến thẳng vào đại bản doanh của tập đoàn.

“Ozu, cậu nghe tin về Akira chưa?”

Đó là câu đầu tiên chủ tịch thốt ra ngay khi tôi vừa đặt chân vào phòng làm việc. Tôi cẩn thận giấu đi mọi cảm xúc, giữ cho vẻ mặt trông thật tự nhiên.

“Vâng... Chuyện đó thực sự là một sự việc đáng quan ngại.”

Khi tôi gật đầu, chủ tịch vẫn giữ vẻ ung dung và khẽ cười.

“Ha ha, tôi không ngờ Akira lại dám làm thế. Phen này tôi cũng phải kinh ngạc đấy.”

Ngài ấy vẫn luôn toát ra vẻ thông thái đầy bí ẩn. Dáng người mảnh khảnh, thanh cao... và thời gian dường như đã lãng quên gương mặt ấy.

Trong ngành này, hễ cứ nhắc đến tuổi tác của ngài ấy, ai nấy đều chỉ biết lắc đầu “Chẳng ai rõ chủ tịch bao nhiêu tuổi cả.” Ngài ấy chính là kiểu người tôn thờ sự riêng tư tuyệt đối về quá khứ của chính mình.

“Sẽ là một thảm họa truyền thông nếu công chúng đánh hơi được chuyện này.”

Tôi khẳng định bằng giọng kiên định và chủ tịch gật đầu tán thành.

“Đúng vậy, chúng ta không thể cứ thế mà nhắm mắt làm ngơ được.”

Dù buông những lời đó, gương mặt ông ta vẫn nở nụ cười rạng rỡ. Một nụ cười luôn khiến tôi thấy gai người vì không tài nào đọc thấu được những tâm cơ ẩn giấu bên trong.

“Vậy, cậu định làm gì?”

Chủ tịch hỏi thẳng vào vấn đề. Trong thâm tâm, tôi cười khẩy “Đến lúc rồi.”

“Vâng. Vì nhãn đĩa của Akira là Cvex... tôi sẽ không nương tay trong tình huống này. Tôi sẽ bắt đầu quy trình ‘giáo dục lại’ để đảm bảo sai lầm này không bao giờ tái diễn...”

“Về chuyện đó.”

Chủ tịch đột ngột cắt ngang lời tôi.

“Tôi nghĩ lần này Cvex không cần phải bận tâm đâu.”

“…Hả?”

Tôi lập tức hắng giọng khi nhận ra mình vừa lỡ lời để lộ sự ngạc nhiên thái quá.

“…Ý ngài là sao ạ?”

Chủ tịch vẫn giữ nụ cười trên môi, nhưng ánh mắt lúc này đã lạnh băng như sương muối.

“À, tôi nghĩ Akira đã tự hiểu rõ vấn đề mà không cần cậu phải nhúng tay ‘giáo dục’ đâu.”

“Ngài nói gì cơ ạ?”

“Tôi đang nói về mức độ nghiêm trọng của chuyện này đấy.”

Tôi phải gồng mình để không nhướn mày trước những lời vô lý của chủ tịch. Một ả đàn bà đang ở đỉnh cao danh vọng mà lại lén lút có bạn trai, rồi còn ngang nhiên kể với quản lý... hạng người đó mà biết “hiểu chuyện” cái quái gì cơ chứ?

“…Với tất cả sự tôn trọng, tôi không nghĩ một người thực sự hiểu chuyện lại hành động như vậy.”

Chủ tịch mỉm cười và lắc đầu.

“Mấy chuyện giáo dục lại gì đó cứ dẹp đi. Cứ để mặc cho Akira tự do làm những gì con bé muốn.”

“Nhưng...”

“Ozu-kun... cậu thấy đấy...”

Chủ tịch buông lời bằng chất giọng uể oải nhưng đầy uy quyền.

“Tôi nói điều này hoàn toàn là vì muốn tốt cho cậu thôi.”

“Vì... vì muốn tốt cho tôi sao?”

“Phải. Đừng có dại mà động vào.”

Giọng điệu răn đe đầy trịch thượng ấy khiến mạch máu trong đầu tôi như muốn nổ tung. Tôi nghiến chặt răng, cố hết sức để cơn thịnh nộ không bùng phát ngay tại đây.

“…Tôi sẽ cân nhắc kỹ lời ngài.”

“Phải, cậu nên như thế. Tôi chờ tin tốt từ cậu. Hôm nào chúng ta lại đi ăn tối nhé.”

“Vâng, tôi rất hân hạnh.”

Tôi gật đầu lấy lệ. Chủ tịch cúi xuống nhìn đống tài liệu trên bàn, ra hiệu cuộc trò chuyện đã kết thúc một cách chóng vánh.

“Vậy, xin phép ngài tôi đi trước.”

Tôi nén cơn giận vào sâu trong lồng ngực rồi quay lưng bước đi. Toàn thân tôi run lên bần bật.

Ông ta nghĩ tôi đã mang về bao nhiêu tiền cho cái đế chế này rồi? Tất cả những gì ông ta làm chỉ là khai quật mấy viên đá thô rồi đẩy chúng ra ngoài. Ông ta chẳng hề biết tôi đã phải tốn bao nhiêu tâm tư để nhào nặn, để “bán” những idol đó và thu về lợi nhuận khổng lồ.

Chẳng có cái đạo lý nào cho phép Akira được hành động tùy tiện như thế. Dù ông ta có nghĩ gì đi nữa, Akira vẫn là một “mỏ vàng” lộ thiên. Và đó là một khoản đầu tư sống còn để tạo ra thế hệ idol tiếp theo, để duy trì sự hưng thịnh của ngành công nghiệp này.

Tôi nhất định phải chạm tay vào Akira, biến cô ta thành một quân cờ thí mạng bằng bất cứ giá nào. Tôi tin chắc khi nhìn thấy danh sách những “thành tựu” đen tối mà tôi sắp đặt cho Akira, chủ tịch sẽ phải thay đổi ý định.

Ván cờ này, tôi đã chiếu tướng rồi. Việc còn lại chỉ là lấp đầy những bằng chứng và bắt đầu màn tống tiền hoàn hảo. Chỉ cần tưởng tượng ra đống tiền sắp chảy vào túi, lòng tôi đã rạo rực một nỗi phấn khích điên cuồng.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!