Vol 1: <<Đang tiến hành>>

Prologue: “Thần Tượng” của mỗi người

Prologue: “Thần Tượng” của mỗi người

Trans + Edit: Ph4ng:3

---

—Phần 1—

Tôi luôn khao khát ánh hào quang của những Idol. Thứ ánh sáng rực rỡ ấy dường như đã thiêu cháy cả đôi mắt tôi. Với tôi, Idol từng là hy vọng, là ước mơ, để rồi cuối cùng lại trở thành nỗi tuyệt vọng khôn cùng.

Họ đã từng là niềm hy vọng của tôi. Tôi đã nôn nóng biết bao khi mong chờ những cột mốc mà họ sẽ đạt được. Mỗi Idol đều mang trong mình một giấc mơ riêng, họ đứng trên sân khấu, cất cao tiếng hát và thực hiện những vũ điệu say mê chỉ để biến ước mơ ấy thành hiện thực.

Tôi thực sự yêu những Idol như thế.

Đã có lúc, việc ủng hộ giấc mơ của họ cũng chính là ước nguyện lớn nhất đời tôi. Tôi tin rằng khi tâm nguyện của họ được hoàn thành, chính tâm hồn tôi cũng sẽ được lấp đầy.

Những buổi lưu diễn rực lửa, việc sưu tầm Goods và CD, hay dốc sức ủng hộ cho mọi nỗ lực của Idol mình yêu đã từng là động lực sống duy nhất của tôi. Tôi đã tìm thấy niềm vui tột độ khi được đắm mình trong lối sống ấy.[note89152]

Nhưng lẽ dĩ nhiên, cảm xúc ấy chẳng thể tồn tại mãi mãi. Và thật trớ trêu, nó lại kết thúc theo một cách chẳng ai mong muốn.

Nàng Idol đầu tiên tôi đem lòng sùng bái, dù thuộc một nhóm nhạc cấm tiệt chuyện yêu đương, lại ngang nhiên có bạn trai rồi tuyên bố giải nghệ. Khi đón nhận tin đó, tôi nhớ mình đã ngồi chết lặng trước màn hình TV trong một cơn chấn động tâm lý nặng nề.

Không phải tôi ngạc nhiên vì Idol của mình có người yêu. Chỉ là những giấc mơ lộng lẫy mà cô ấy từng vẽ ra cho người hâm mộ tuyệt nhiên chẳng hề có bóng dáng của việc sa vào yêu đương rồi bỏ cuộc giữa chừng. Chúng tôi, những người hâm mộ đã đặt trọn niềm tin vào giấc mơ của cô ấy, bỗng chốc bị bỏ rơi lại phía sau ngay khi cô ấy quyết định rời đi.

Tôi đã thất vọng đến tột cùng, nhưng lúc đó vẫn cố tự huyễn hoặc bản thân rằng Idol thì cũng chỉ là con người bình thường mà thôi.

Thế nhưng, việc giải nghệ ấy hóa ra lại là kết cục của một vụ bê bối chấn động. Những bản tin sau đó đã phơi bày sự thật về những hành vi chèn ép, quấy rối lẫn nhau giữa các thành viên diễn ra phía sau hậu trường. Tôi đoán rằng cô ấy chính là kẻ cầm đầu, thế nên mới khóc lóc xin lỗi rồi thông báo giải nghệ.

Trái tim tôi lúc ấy chẳng còn lại gì ngoài sự trống rỗng đến héo úa.

Kẻ chủ mưu đã rời đi, nhưng còn những thành viên ở lại thì sao? Còn những người khác cũng từng nhúng tay vào việc chèn ép đó thì thế nào?

Thật khó có thể hình dung nổi nhóm nhạc ấy sẽ biểu diễn ra sao khi những vết nhơ vẫn còn đó. Hoặc giả như họ vẫn hoạt động như chẳng có chuyện gì xảy ra, tôi cũng không thể nào gạt bỏ được mặt tối của sự thật ấy ra khỏi đầu.

Tôi chẳng thể nào dốc lòng ủng hộ những người còn lại được nữa, và thế là tôi chọn cách quay lưng với cả nhóm nhạc ấy.

***

Sau khi nếm trải nỗi đau từ việc hai nàng Idol mình yêu quý nhất lần lượt giải nghệ, tôi nhận ra mình bắt đầu nảy sinh nỗi sợ hãi đối với việc ủng hộ bất kỳ ai khác. Suy cho cùng, tất cả cũng chỉ vì tôi đã đơn phương đặt niềm tin vào họ, rồi lại đơn phương hờn dỗi khi cảm thấy bị phản bội. Tôi hiểu rõ điều đó hơn ai hết. Thế nhưng...

Tôi thực sự muốn tin tưởng vào một điều gì đó. Tôi khao khát được tiếp thêm sức mạnh từ một nơi nào đó. Tôi cần những nàng Idol cứu rỗi mình khỏi cảm giác bất lực bủa vây lấy tâm hồn. Thế nhưng những khát vọng ấy đã vỡ tan tành, để lại trong tôi chỉ còn là sự tuyệt vọng.

Tôi tự nhủ hãy rời xa thế giới Idol đi. Hãy cứ tiếp tục sống cuộc đời bình lặng của mình thôi.

Ngay khi tôi vừa hạ quyết tâm như thế, thì "cô ấy" đột ngột xuất hiện trong giới Idol. Cô ấy sở hữu phong cách trình diễn khác biệt hoàn toàn so với phần còn lại. Sự tận hiến vì giấc mơ cùng những màn “Fan Service” tận tâm đến chân tơ kẽ tóc của cô ấy thực sự sống động và rực rỡ hơn bất kỳ Idol nào tôi từng thấy trước đây.

Chẳng biết từ bao giờ, tôi đã tìm thấy tia hy vọng cuối cùng nơi cô ấy. Đây chắc chắn sẽ là lần cuối cùng tôi dốc lòng ủng hộ một Idol. Tôi sẽ dõi theo cô ấy cho đến tận cùng với tư cách là một Idol, và lần này, tôi quyết định sẽ thực sự làm chủ cuộc sống của chính mình.

Phải, đây là lần cuối cùng thôi. Tựa như một lời cầu nguyện, tôi không ngừng giằng xé trong thâm tâm. Vì là lần cuối cùng, liệu tôi có thể đặt trọn vẹn niềm tin của mình vào cô ấy được không?

— Phần 2 —

Mỗi khi nhìn thấu đống bùn lầy nhơ nhớp ẩn sau lớp ảo mộng ngọt ngào mà thế giới Idol vẽ ra, đôi mắt tôi như muốn nổ tung trước sự thối nát ấy.

Idol thật rác rưởi.

Ngả người trên chiếc ghế lái của con xe Wrangler đen yêu quý, tôi dán mắt vào lối ra vào của một câu lạc bộ thượng lưu. Với chiếc máy ảnh đặt sẵn trên bụng, tôi giữ nguyên tư thế đó trong im lặng suốt một khoảng thời gian dài. Tấm lưng vẫn còn đau nhức, nhưng cái cảm giác khó chịu này tôi đã quá quen rồi.[note89161]

“...Ồ.”

Sau nhiều giờ đồng hồ ròng rã chờ đợi, cuối cùng mục tiêu tôi mong đợi cũng đã lộ diện. Tôi nhanh chóng chộp lấy chiếc máy ảnh cơ, đưa mắt vào ống ngắm và không quên tắt âm màn trập.

Đó là một gã điều hành béo lùn của công ty đĩa nhạc nào đó đi cùng một Idol đang khá ăn khách, dù chưa thể gọi là sao hạng A. Tôi siết chặt thân máy khi thấy họ khoác tay nhau bước ra khỏi câu lạc bộ đầy tình tứ.

“Đúng là đám Idol chết tiệt...”

Tôi lẩm bẩm như một thói quen khó bỏ rồi kiểm tra lại dữ liệu trong máy.

Một bức ảnh hoàn hảo.

Vài Idol vẫn hay dùng sự quyến rũ và nhan sắc cha mẹ ban cho như một công cụ để mồi chài đàn ông, vơ vét tiền bạc bằng cách thêu dệt nên những giấc mơ và hoài bão viển vông.

Để rồi chính những Idol ấy lại đang dốc sức cho cái công việc làm ăn ngu xuẩn và rẻ tiền như thế này đây.

Bề ngoài thì họ luôn nói những lời hoa mỹ để bòn rút tiền bạc nhiều nhất có thể, nhưng thực chất thành bại của họ lại nằm ở việc họ có làm hài lòng giới nhà giàu hay không.

Thật đáng buồn nôn.

Tôi khinh bỉ đám Idol đó, khinh bỉ cái ngành công nghiệp bẩn thỉu này và càng kinh tởm chính bản thân mình khi phải kiếm tiền dựa trên sự thối nát của họ.

“Giờ thì hai người định đi đâu đây?”

Tôi cần thêm những bằng chứng cụ thể hơn nữa. Đeo dây máy ảnh lên cổ, tôi mở cửa rồi lẳng lặng xuống xe. Tôi bước đi chậm rãi, giữ một khoảng cách vừa đủ để không bị phát hiện nhưng vẫn luôn để họ trong tầm mắt.

“Phải thật cảnh giác mới được.”

Đứa Idol và lão già béo ú đó tản bộ qua khu phố sầm uất sau khi rời khỏi câu lạc bộ. Cô ta ngụy trang khá kỹ với khẩu trang, mũ và kính râm, thế nhưng lại chẳng mảy may để ý xung quanh lấy một lần sau khi rời khỏi nơi đó. Thật ngây thơ khi nghĩ rằng chỉ bấy nhiêu đó là không ai có thể nhận ra mình.

Tôi chỉ muốn chụp cho xong những tấm hình cần thiết rồi biến khỏi đây càng sớm càng tốt. Khi công việc dần đi đến hồi kết, cơn đau lưng lại bắt đầu hành hạ tôi dữ dội hơn.

Đúng là một công việc rác rưởi.

Tôi tặc lưỡi đầy chán chường rồi cứ thế rảo bước giữa lòng thành phố đang chìm trong bóng tối.

***

“Hừm, chán thật đấy. Cô ta tuy thuộc bên FairPro nhưng cũng có bao giờ được làm Center trong bài hát nào đâu đúng không?”[note89167]

Gã tổng biên tập ném cho tôi một cái nhìn đầy ẩn ý khiến tôi không kìm được mà gắt lên.

“Chán là chán thế nào?! Bất kể là ai đi chăng nữa, việc một Idol lén lút 'đi khách' với mấy lão già bên công ty đĩa nhạc là chuyện cực kỳ nghiêm trọng đấy!”

Tôi không thể cam lòng khi những tấm hình mình đã dày công chụp được lại bị gạt đi ngay lập tức. Thế nhưng gã tổng biên tập vẫn giữ vẻ mặt do dự.

“Cũng có thể là vậy... Nhưng vấn đề là thế này, nếu đây là một người nằm trong hạng ba của cuộc tổng tuyển cử thì còn được. Chứ còn hạng tép riu này thì không bõ.”

“Tôi đã nói rồi, đây không phải là vấn đề cô ta là ai....”

“Kasugai. Lại đây một chút.”

Gã hạ thấp giọng xuống rồi khẽ vẫy tay ra hiệu, sau đó lừng lững bước ra phía hành lang. Tôi tặc lưỡi một cái rồi lủi thủi đi theo. Gã dẫn tôi rời khỏi văn phòng biên tập, tiến về phía dãy hành lang vắng lặng không một bóng người.

“Nghe này, tôi chỉ nói chuyện này một lần thôi, tuyệt đối đừng có hé răng với ai đấy.”

Tôi nhướng mày nhìn gã tổng biên tập đầy nghi hoặc khi gã vẫn cố giữ giọng thật thấp dù xung quanh chẳng có ai.

“...Về chuyện các Idol nhà FairPro dùng 'vốn tự có' để thăng tiến, dù cô có nắm trong tay bằng chứng thép đi chăng nữa thì chúng ta cũng không được phép đăng bài.”

“Cái...”

Tôi sững người khi nghe gã nói vậy. Chẳng phải việc các Idol dùng tình đổi tiền chính là lý do tôi đem đống ảnh này đến đây sao?

Với tư cách là một tờ tạp chí chuyên săn tin lá cải, nếu ban biên tập không dám đưa tin về hành vi được coi là sự phản bội lớn nhất trong giới Idol này, thì còn ai đứng ra phán xét tội lỗi của họ nữa đây?

“Tại sao lại như thế chứ...?!”

Tôi cất lời buộc tội. Gã tổng biên tập cau mày, đưa tay ra hiệu như thể đang gạt một làn khói vô hình trước mặt.

“Tôi đang chịu áp lực nặng nề từ cấp trên. Ban lãnh đạo của chúng ta cũng... đang nhận tiền của họ.”

“Cái quái gì thế này! Các người không còn chút lòng tự trọng nào của giới làm báo sao?!”

Khi tôi cao giọng, gã tổng biên tập cũng chẳng vừa mà quát lại.

“Tôi có chứ...! Thôi bỏ đi. Tóm lại, nếu cậu không muốn bị tống cổ khỏi đây thì đừng có mang thêm mấy cái tin kiểu này đến cho tôi nữa.”

“Thật là nực cười...”

“Tôi chắc rằng vẫn còn những thứ khác để cô điều tra mà. Ví dụ như cô nàng Akira Sezai đó. Chẳng phải cô ta đang là Idol hàng đầu thế giới sao? Tôi tin là cậu đủ sức phanh phui được một cái bê bối nào đó liên quan đến cô ta đấy. Lúc đó gặp lại sau nhé.”

“Ơ này, đợi một chút...!”

Sau khi tuôn ra một tràng như muốn đuổi khéo, gã tổng biên tập vẫy tay rồi đi thẳng về văn phòng. Tôi bị bỏ lại đó trong nỗi bất lực tột cùng.

“...Mẹ kiếp!”

Đứng cô độc giữa hành lang, tôi giáng một cú đá thật mạnh xuống mặt đất. Lòng bàn chân đau điếng và co rút lại. Tôi định với lấy điếu thuốc trong túi áo ngực thì đập vào mắt là tấm biển viết tay "Cấm hút thuốc!".

Tôi lại tặc lưỡi. Dạo này ở đâu người ta cũng ép mình phải bỏ thuốc hoặc chui vào mấy cái khu vực quy định, thật là phiền phức. Cái văn phòng không khói thuốc này có ý nghĩa gì chứ, khi mà gần như tất cả mọi người trong ban biên tập đều nghiện thuốc nặng?

“Hừm... mình có xử lý nổi vụ này không đây?”

Lẩm bẩm một mình, tôi khẽ chạm vào chiếc máy ảnh đang đeo trên cổ rồi bước đi. Đôi chân vô thức dẫn tôi tới bãi đậu xe dưới hầm.

Akira Sezai.

Như mọi người đều biết, cô ta chính là Idol rực rỡ nhất thời điểm hiện tại. Khởi đầu là thành viên của một nhóm nhạc hai người, nhưng sau khi thành viên kia đột ngột giải nghệ, cô ta hiện đang hoạt động với tư cách nghệ sĩ đơn ca.

Dù đã quá chán ngấy giới Idol, tôi vẫn không thể phủ nhận phong cách trình diễn của cô ta xuất sắc đến nhường nào. Đó là một nàng Idol mang trong mình sức quyến rũ khác biệt hoàn toàn so với phần còn lại.

Tôi leo lên chiếc Wrangler của mình rồi đóng sầm cửa lại. Hít một hơi thật sâu, tôi lẩm nhẩm cái tên đó.

“Akira Sezai...”

Khi tôi vặn chìa khóa khởi động, chiếc xe rung lên với tiếng âm trầm nặng nề, những rung cảm ấy truyền thẳng vào bụng tôi. Ngay lập tức, tôi chuyển sang chế độ làm việc.

“Nếu những bê bối của cô ta bị phanh phui, đó cũng chính là dấu chấm hết cho thế giới Idol này.”

Vừa lẩm bẩm, tôi — Yoshiharu Kasugai — vừa nhấn ga phóng đi.

— Phần 3 —

Tôi từng xem việc trở thành một Idol chẳng qua cũng chỉ là phương tiện để đạt lấy đích đến của riêng mình. Thuở ban đầu, tâm trí tôi chỉ quẩn quanh một mong ước duy nhất: khiến chàng trai ấy phải dõi theo mình. Một chàng trai tử tế, ân cần và thật dịu dàng. Tôi khao khát được trở thành vì sao duy nhất hiện lên trong ánh mắt anh.

Tôi chưa bao giờ hình dung nổi cái sự nghiệp Idol vốn bắt đầu từ một phút ngẫu hứng lại trở thành cả lẽ sống của mình. Bạn không thể chạm đến trái tim người khác nếu chỉ cất tiếng hát một cách hời hợt. Những vũ điệu thiếu vắng đam mê chỉ là những chuyển động vô nghĩa. Và chẳng một ai bị mê hoặc bởi một nụ cười gượng gạo như được lập trình sẵn.

Ngay khi đứng trên sân khấu với một hành trang trống rỗng, tôi mới bàng hoàng nhận ra mình yếu ớt đến nhường nào.

Từ một cặp đôi vô danh chẳng thể lấp đầy nổi một trăm chỗ ngồi, cho đến một bộ đôi lừng lẫy có thể khiến những khán đài hàng ngàn người không còn một chỗ trống. Mỗi khi hồi tưởng về khoảng cách vời vợi giữa quá khứ và hiện tại, trái tim tôi lại không khỏi đập liên tục. Đó là bởi tôi thấu hiểu rõ vì sao ngôi sao mà chàng trai tôi yêu đang sùng bái lại có thể rực rỡ và chói lòa đến thế.

Tôi muốn trở thành vì sao rực sáng hơn bất cứ thứ gì trên đời này. Được hàng vạn người dõi theo và thầm hy vọng rằng trong số đó có cả anh.

Thế nhưng, giữa lúc tôi đang gồng mình để chạm tới đỉnh cao ấy, tôi chợt nhìn thấy một vực thẳm hun hút ngay dưới chân mình. Ngay phía sau giấc mơ lộng lẫy của một Idol, một vòng xoáy tội lỗi vẫn luôn chực chờ với cái miệng rộng hoác. Cộng sự của tôi đã bị vực thẳm ấy nuốt chửng rồi tan biến không một dấu vết.

“Chúng mình hãy cùng nhau hát tại Budokan nhé.”

Lời hứa thuần khiết ấy bỗng chốc tan thành tro bụi chỉ trong chớp mắt.

Thật không thể tha thứ được.

Chính nỗi căm phẫn đã trở thành động lực thúc đẩy tôi tiến bước.

Tôi cất tiếng hát đầy vui tươi.

Tôi thực hiện những bước nhảy đầy uyển chuyển.

Tôi nở nụ cười ngập tràn hạnh phúc.

Chẳng một ai hay biết về cơn thịnh nộ đang bén rễ sâu thẳm trong tim tôi.

Tôi khao khát dùng chính ánh hào quang của mình để thiêu rụi màn đêm đang bủa vây xung quanh.

Với khát vọng ấy...

Với ngọn lửa giận dữ rực cháy trong lòng...

Tôi vẫn đứng đây, tiếp tục sống với danh nghĩa một Idol.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!

Ghi chú

[Lên trên]
Goods (グッズ / guzzu): nghĩa là đồ lưu niệm, vật phẩm.
Goods (グッズ / guzzu): nghĩa là đồ lưu niệm, vật phẩm.
[Lên trên]
Center = thành viên đứng giữa đội hình, nổi bật nhất trong bài hát và được chú ý nhiều nhất.
Center = thành viên đứng giữa đội hình, nổi bật nhất trong bài hát và được chú ý nhiều nhất.