Trans + Edit: Ph4ng:3
---
Akira Sezai vốn khởi đầu sự nghiệp trong một nhóm song ca mang tên "ripqle", đứng cùng sân khấu với Anju Majima.
Trong hai người, Akira là mảnh ghép tự do luôn tràn đầy sức sống. Ngược lại, Anju lại mang đến một rung cảm ngọt ngào, dịu dàng với một trái tim vô cùng ấm áp dành cho những người hâm mộ của mình.
Họ là những mảnh ghép bù trừ hoàn hảo cho nhau. Tôi vẫn còn nhớ như in cái ngày cả hai vừa xuất hiện, họ đã tạo nên một cơn địa chấn thực sự trong lòng công chúng.
Cả hai không chỉ sở hữu nhan sắc vượt trội mà còn cực kỳ biết cách chiều lòng fan. Giữa thời đại mà các nhóm nhạc đông thành viên đang chiếm lĩnh thị trường, hai cô gái ấy vẫn khẳng định được vị thế riêng biệt. Rất nhanh thôi, họ đã vươn lên vị trí dẫn đầu trong giới idol ngầm.
Một lý do khác khiến họ được yêu mến đến vậy chính là mối quan hệ gắn bó thân thiết, chẳng hề vương chút hơi thở của sự gượng ép hay diễn kịch vì mục đích kinh doanh.
Những người hâm mộ say mê dõi theo cuộc sống của hai cô gái, khi cô ấy và Anju thường xuyên đăng tải những bức ảnh vui vẻ bên nhau lên mạng xã hội, hay kể về những mẩu chuyện nhỏ nhặt trong giờ giải lao giữa các buổi tập.
Tôi từng rất ấn tượng khi thấy mọi người bàn tán xôn xao về sự thân thiết thực sự của hai người, nhất là những lần họ bị bắt gặp cùng đi chơi vào ngày nghỉ.
Trong văn hóa idol, có một khái niệm gọi là hako-oshi. Hako ám chỉ toàn bộ nhóm nhạc. Nói ngắn gọn, hako-oshi là việc ủng hộ cả một tập thể thay vì chỉ thiên vị một cá nhân nào đó. Thuật ngữ này vốn dĩ chẳng xa lạ gì trong thế giới idol.
"X là chân ái của tôi, nhưng tôi cũng là fan của cả nhóm"—đó là một câu nói cửa miệng quen thuộc của các fan, tôi cũng thường nghe bạn bè mình nhắc đến khi bàn về thần tượng.
Thực tế, "ripqle" sở hữu một lượng hako-oshi đông đảo đến lạ lùng đối với một nhóm nhạc ngầm. Tôi nhớ rất rõ điều đó, bởi nó luôn mang lại cho tôi một cảm giác hạnh phúc khó tả.
Có lẽ bởi vì không giống như những idol chính thống rực rỡ trên màn ảnh, sân khấu của các idol ngầm thường nhỏ hẹp, họ còn tổ chức rất nhiều buổi bắt tay và gặp gỡ trực tiếp. Vì lẽ đó, khoảng cách giữa họ và người hâm mộ trở nên gần gũi hơn bao giờ hết.
Bằng cách này, họ có thể tăng cường tương tác, xây dựng một cộng đồng fan vững chắc và dần dần nâng tầm tên tuổi của mình. Đó chính là con đường gian nan mà bất cứ idol nào khi mới vào nghề cũng đều phải bước qua.
Nếu quả thực là vậy, tôi cho rằng với những người hâm mộ nam, dù bản thân chẳng mấy mặn mà với kiểu hâm mộ kèm theo dụng ý riêng, thì việc chỉ hướng tâm trí về một người duy nhất và dõng dạc tuyên bố “Tôi chỉ dõi theo mỗi mình cô thôi!” vẫn là điều tốt nhất.
Suy cho cùng, việc được một Idol ghi nhớ mặt mình sẽ mang lại một cảm giác gắn kết đầy đặc biệt, cứ như thể giữa cả hai đang tồn tại một mối liên hệ riêng tư vậy.
Chính vì thế, việc “ripqle” sở hữu lượng fan hako-oshi đông đảo đến vậy là một trường hợp hiếm thấy trong giới Idol. Nhưng điều đó cũng chỉ chứng minh rằng họ là một cặp bài trùng cân bằng đến nhường nào. Cả hai đã không ngừng mài giũa kỹ năng và ngày càng mở rộng tầm ảnh hưởng của mình.
Tôi đã từng mơ hồ nghĩ về điều đó. Nhưng rồi từng chút một, mọi thứ bắt đầu thay đổi.
Bắt đầu xuất hiện sự chênh lệch về tính chuyên nghiệp giữa hai người mà ngay cả một con mắt không chuyên cũng có thể nhận ra. Nói một cách thẳng thừng, Akira hoàn thiện hơn hẳn với tư cách là một Idol.
Tôi không nghĩ những người hâm mộ cảm thấy Anju hời hợt với các hoạt động của nhóm. Dù tôi có thể nhận ra Anju đang tận hưởng và nỗ lực hết mình, nhưng đẳng cấp của Akira trong việc chiều lòng fan hay biểu diễn trên sân khấu là hoàn toàn vượt trội. Và khi thời gian trôi qua, sự chú ý của người hâm mộ dần dần đổ dồn về phía Akira.
Tôi cũng nằm trong số đó. Chẳng phải tôi không còn quan tâm đến ripqle với tư cách là một tập thể, bởi thực tế tôi vẫn luôn ủng hộ họ. Nhưng trong thâm tâm, tôi hiểu rằng chìa khóa cho sự thành công của nhóm chắc chắn nằm ở Akira.
Khi “ripqle” lớn mạnh, danh tiếng của Akira cũng tỉ lệ thuận theo. Thế rồi bất thình lình, Anju Majima giải nghệ mà không để lại một lời giải thích.
“Từng có lời đồn thổi rằng cô ấy giải nghệ vì không chịu nổi áp lực khi phải đứng chung hàng ngũ với Akira Sezai.”
Akira lẩm bẩm như đang hồi tưởng lại chuyện cũ. Khi đôi mắt cô ấy trĩu nặng, tôi cảm nhận được một sự nhói buốt không hẳn là giận dữ hay cô đơn đang từ từ rỉ ra từ ánh nhìn ấy.
“...Ý cô là chuyện đó không phải sự thật sao?”
Cô ấy cắn môi trong vài giây rồi khẽ cười nhạt.
“...Ừ. Anju luôn tận hiến cho nghề nghiệp theo cách riêng của mình. Cô ấy từng rất tự hào khi được làm việc cùng tôi.”
Nói xong, cô ấy im lặng một hồi lâu. Rồi cô ấy liếc nhìn tôi, đôi mắt giờ đây mang một sắc thái khác hẳn, tối tăm và nặng nề hơn trước.
“Vậy nên... nói thế nào nhỉ?”
Cô ấy đưa mắt nhìn quanh chiếc bàn cà phê như đang cân nhắc ngôn từ, sau đó lại trao cho tôi một ánh nhìn đầy nghiêm nghị.
“Thứ mà tôi sắp nói ra sau đây có lẽ sẽ thay đổi hoàn toàn cái nhìn của cậu về Idol.”
Cô ấy cúi đầu đầy vẻ bất an.
“Cậu vẫn sẽ nghe tôi nói chứ?”
Trong khoảnh khắc đó, lời nói của tôi nghẹn lại nơi cổ họng.
Thú thật là tôi thấy sợ và không muốn nghe điều đó chút nào. Sự giải nghệ của Anju cũng đã từng khiến tôi suy sụp. Và giống như Akira đã nhắc tới, thời điểm đó có một lời đồn rằng sự kết hợp của cả hai đang gây ra áp lực cho Anju, tôi cũng đã tin là vậy. Chắc chắn là do màn trình diễn quá đỗi xuất sắc của Akira.
Nhưng nếu sự thật không phải thế, thì điều gì đã đẩy Anju rời đi? Nếu việc biết được sự thật này sẽ ảnh hưởng nghiêm trọng đến quyết định tiếp tục ủng hộ Akira Sezai của tôi thì sao? Càng nghĩ, tôi càng thấy sợ hãi.
Thế nhưng, tôi vẫn xoay người về phía Akira đang nhìn tôi với vẻ mặt đầy lo âu. Tôi chưa bao giờ thấy cô ấy lộ ra biểu cảm như vậy. Với tư cách là một Idol, cô ấy luôn hoàn hảo và luôn nở nụ cười trên môi.
Tôi chắc chắn rằng cô ấy cũng có những nỗi lo và sự hoài nghi của riêng mình, nhưng cô ấy chưa bao giờ để lộ điều đó trước mặt fan. Cô ấy đứng trên sân khấu như một thực thể không tì vết, đó là những gì tôi từng nghĩ.
Vậy nên khi nhìn thấy cô ấy lúc này, một người chẳng hề che giấu nỗi bất an hiện rõ trên gương mặt, tôi đã...
“...Một Idol như Akira Sezai sẽ không bao giờ để lộ gương mặt như vậy đâu.”
Tôi nói bằng giọng thầm thì. Cô ấy hít một hơi thật sâu như thể vừa bừng tỉnh sau một cơn mê và gương mặt càng trở nên căng thẳng hơn. Có lẽ cô ấy nghĩ mình sẽ bị khước từ, nhưng tôi khẽ lắc đầu.
“Ý tôi là… chuyện đó cũng hiển nhiên thôi. Bởi vì lúc này cô không phải là một Idol.”
“...Hả?”
Cô ấy nheo mắt nhìn tôi. Tôi liền tiếp tục nói.
“Ngay cả Idol cũng cần có thời gian nghỉ ngơi, tôi hiểu rõ điều đó. Và như cô đã nói lúc nãy, đây là chuyện riêng tư.”
Ngay lúc này, tôi không nói chuyện với Idol Akira Sezai, mà là với con người thật của Akira Sezai.
“Tôi chưa bao giờ tưởng tượng rằng mình sẽ xuất hiện trong một ngày nghỉ của cô. Nhưng dù có nghĩ thế nào đi nữa, thì thực tế hiện giờ là như vậy.”
Với vẻ mặt ngẩn ngơ, Akira lắng nghe những lời tôi nói.
“Vì vậy, tôi sẽ nghe. Tôi sẽ lắng nghe chuyện riêng tư này của cô.”
Tôi nói với chất giọng hơi run rẩy.
Lý do cô ấy đến nhà tôi, tại sao cô ấy lại đòi tôi làm bạn trai, và tại sao chúng tôi lại đang bàn về những chủ đề mà một fan thông thường không có cách nào biết được. Tôi tin chắc rằng cô ấy làm tất cả những điều này đều vì sự nghiệp của mình.
Việc cô ấy bàn luận về Idol trong khi gọi đó là chuyện riêng tư cho thấy dường như cô ấy vẫn luôn trăn trở về nó ngay cả khi không làm việc. Và những gì cô ấy đang suy nghĩ chắc chắn có liên kết chặt chẽ với chính hình ảnh của mình.
Nếu quả thực là vậy, tôi biết mình nên làm gì với tư cách là một người hâm mộ của Akira Sezai.
Khi tôi nở một nụ cười gượng gạo, cô ấy vẫn chỉ đứng lặng yên.
“Ha ha...”
Cô ấy bất chợt cười khúc khích.
“Cậu thực sự đúng là... một fan idol điển hình mà...”
Cô ấy vừa nói vừa nấc lên một tiếng nghẹn ngào, rồi đưa mắt nhìn tôi chằm chằm đầy kiên định.
“Cậu chắc chắn muốn làm chuyện này chứ?”
“Vâng, tôi sẽ nghe.”
“Được rồi. Vậy chúng ta sẽ nói chuyện.”
Cô ấy nói khẽ sau khi nở một nụ cười dịu dàng. Nhưng ngay khi chuẩn bị bắt đầu, dáng vẻ của cô ấy lập tức trở lại sự nghiêm nghị lúc ban đầu.
“Việc lòng nhiệt huyết của các fan ‘ripqle’ dần chuyển hướng sang tôi là điều mà ai cũng thấy rõ. Có đúng vậy không?”
“Phải.”
“Dẫu vậy, Anju vẫn luôn nỗ lực hết mình. Và tôi cũng đã ủng hộ cô ấy... nhưng...”
Gương mặt Akira nhăn lại như vừa nếm phải thứ gì đó đắng ngắt.
“Giới thượng tầng đã không công nhận nỗ lực của cô ấy.”
“Giới thượng tầng sao?”
“Phải. Nói cách khác, đó là những kẻ đầu tư vào ngành công nghiệp idol. Không... đúng hơn là những kẻ nắm giữ quyền sinh quyền sát trong tay.”
Cô ấy nói bằng một tông giọng buốt giá, ánh mắt sắc lẹm. Chỉ cần nhìn qua cũng đủ hiểu cô ấy căm ghét những kẻ đó đến nhường nào. Cô ấy khẽ nghiêng đầu, nhìn xoáy vào tôi với đôi mắt đầy áp lực ấy.
“Cậu có biết chuyện gì sẽ xảy ra với các idol khi họ không còn danh tiếng nữa không?”
Giọng nói của cô ấy mang một sắc thái lạnh lẽo đến ghê người, khiến tôi cảm thấy rùng mình ớn lạnh dọc sống lưng.
“Ừm...”
Ánh mắt tôi lảng tránh khi cố tìm kiếm những từ ngữ phù hợp. Tôi đã nghe những chuyện này vài lần, nhưng tất cả chỉ là những tin đồn trôi nổi trong cộng đồng fan, chẳng ai thực sự biết điều gì đang diễn ra phía sau tấm màn nhung.
“Ừm... họ sẽ trở thành miihaa... Ý tôi là... đó chỉ là những đồn đoán mà một người bình thường hay nghe thấy thôi... đúng không?”[note89327]
Ngay khi tôi vừa dứt lời, cô ấy lập tức đáp lại.
“Phải, có lẽ đó là câu trả lời đúng.”
Nghe thấy thế, tôi lại cảm thấy rùng mình lần nữa. Tôi không muốn tin rằng những lời đàm tiếu đó là sự thật. Trong cơn sợ hãi, tôi chậm rãi mở lời.
“...Hay là, bị ép phải đóng phim AV... kiểu như thế...”[note89329]
“...Ừ. Chuyện đó cũng có... Cậu đoán đúng rồi đấy...”
“...Hả?”
Tôi không kìm được mà chớp mắt liên tục. Tôi cứ ngỡ mình vừa thốt ra điều tồi tệ nhất có thể nói, vậy mà cô ấy chỉ thản nhiên đáp lại bằng một câu “Cậu đoán đúng rồi”.
“Bởi vì nó vẫn tạo ra thu nhập.”
Cô ấy nói như thể đó là một sự thật hiển nhiên.
“Có rất nhiều lão già thích được phục vụ bởi những cô gái là idol hết thời.”
“...Điều đó có nghĩa là gì?”
“Chúng dùng họ như những công cụ để phục vụ lợi ích của mình.”
Mọi chi tiết trong lời nói của Akira trở nên rõ ràng ngay lập tức, nhưng tôi chẳng đủ can đảm để thốt chúng thành lời. Tuy nhiên, cô ấy thì khác. Cô ấy cứ thế liệt kê những sự thật tàn khốc.
“Nói trắng ra, chúng ép những idol đang trên đà hết thời phải bán thân mình cho hết khách này đến khách khác.”
Tận sâu trong lồng ngực, tôi cảm thấy một cơn đau nhói buốt.
“Không, thật nực cười... Chuyện đó tuyệt đối không được phép xảy ra...!”
“Tôi chắc chắn đó là hành vi phạm pháp. Tuy nhiên, chúng vẫn cứ thản nhiên làm đấy thôi.”
Cô ấy khẳng định một cách khó chịu.
“...Anju đã từng là mục tiêu của chúng.”
Vẻ mặt cô ấy lộ rõ sự căm phẫn.
Cả người tôi sững sờ.
Tôi vốn đã chuẩn bị tâm lý dựa trên mạch câu chuyện, cứ ngỡ mình đã sẵn sàng để đối mặt. Thế nhưng, khi những điều đó được thốt ra bằng lời, sự chấn động vẫn vượt xa những gì tôi tưởng tượng.
“Trời đất...”
“Đó là lý do tôi bảo cô ấy hãy chạy trốn đi, để không phải làm những chuyện ngu ngốc như vậy.”
Cô ấy siết chặt nắm đấm, run rẩy trong cơn giận dữ tột độ rồi tiếp tục câu chuyện.
“Tôi không thể để Anju bị vấy bẩn bởi những kẻ muốn bắt làm con tin giấc mơ của cô ấy để ép làm chuyện đó. Tôi muốn được làm việc cùng cô ấy nhiều hơn, nhưng... quan trọng hơn tất cả... tôi thực sự trân trọng cô ấy.”
Tôi chẳng thể thốt lên lời nào.
Tôi hoàn toàn bị sốc.
Không ngờ rằng việc Anju giải nghệ lại ẩn chứa một góc khuất đen tối đến thế. Và ngay cả khi những chuyện như vậy diễn ra sau cánh cửa đóng kín, thế giới idol vẫn hiện ra lung linh và lấp lánh trong mắt những người hâm mộ như chúng tôi.
“Tôi biết chứ. Idol cũng là một hình thức kinh doanh. Tiền bạc là yếu tố sống còn trong giới giải trí, và tất cả chúng ta đều biết tiền là thứ quyết định mọi chuyện.”
Giọng của Akira bắt đầu run rẩy đôi chút.
“Nhưng...! Chúng tôi vẫn luôn nỗ lực... để tạo ra thứ gì đó vượt xa cả tiền bạc...!”
Những lời nói của cô ấy thật đau xé lòng. Là một người hâm mộ, tôi có thể cảm nhận được cô ấy tự hào đến nhường nào khi được làm idol. Không chỉ riêng cô ấy, mà cả Anju cũng vậy. Hai cô gái ấy luôn nở nụ cười rạng rỡ khi hát và nhảy trên sân khấu.
Ai cũng hiểu rằng đằng sau ánh hào quang là những buổi tập khắc nghiệt và sự cạnh tranh gay gắt. Dẫu vậy, cả hai đã biến những nhọc nhằn đó thành nụ cười trên sân khấu và không ngừng cống hiến cho fan những màn trình diễn tuyệt vời nhất. Rõ ràng, họ không làm điều đó chỉ vì lợi nhuận.
“Tạo ra thứ gì đó vượt xa tiền bạc, đó mới là cách mọi chuyện nên vận hành. Bằng cách đó, lợi nhuận sẽ tự khắc sinh ra... Lẽ ra mọi thứ phải như vậy.”
Lời nói của Akira vang vọng khắp căn phòng.
“Tôi không thể chịu nổi cái thực tế rằng... những kẻ đầu tư lại không hề tin vào những điều như thế...!”
Cô ấy rướn người về phía trước, thoát khỏi tư thế rũ rượi ban nãy và tiếp tục.
“Tôi muốn thanh trừng những kẻ đó khỏi ngành công nghiệp idol.”
“...Tôi hiểu rồi.”
“Vì vậy… làm ơn, hãy giúp tôi.”
Cô ấy nhìn tôi với một ánh mắt chân thành đến lạ... Nhưng thành thật mà nói, tôi vẫn còn cảm thấy vô cùng bối rối.
Tôi nhìn cô ấy rồi cất lời.
“Bây giờ tôi đã hiểu lý do Anju giải nghệ. Tôi cũng biết cô đang phẫn nộ về những gì đã xảy ra. Nhưng chuyện đó thì có liên quan gì đến việc tôi phải trở thành bạn trai của cô?”
Đây là phần khiến tôi thắc mắc nhất. Akira đã thốt ra lời đề nghị kỳ quặc đó. Làm sao nó có thể liên quan đến những gì cô ấy vừa giải thích? Tôi thực sự không nắm bắt được.
Cô ấy thở dài rồi cúi đầu xuống.
“Xin lỗi, cậu nói phải. Đúng là có hơi đường đột. Để tôi giải thích cặn kẽ hơn.”
Cô ấy hít một hơi thật sâu để lấy lại bình tĩnh.
“Có rất nhiều công ty đầu tư vào giới idol.”
Cô ấy khựng lại một chút trước khi tiếp tục.
“Tôi vốn đã quen mặt kẻ đã tiếp cận Anju. Nhưng tôi biết hắn không phải là kẻ cầm đầu thực sự. Nếu chúng ta không triệt hạ tận gốc rễ, chuyện tương tự sẽ lại tiếp diễn, đúng không?”
Tôi lặng lẽ gật đầu. Tôi hiểu điều cô ấy đang nói.
“Đó là lý do tôi muốn tìm ra ngọn nguồn của tất cả. Nhưng... nói sao nhỉ...? Tôi không chắc mình có nên tự nói điều này ra không, nhưng mà...”
Một nụ cười gượng gạo hiện lên trên gương mặt cô ấy.
“Cậu biết đấy, tôi rất hoàn hảo.”
Tôi lại lặng lẽ gật đầu lần nữa. Đó là một sự thật hiển nhiên.
“Chẳng mấy khi những lời đó lại phát ra trực tiếp từ miệng tôi đâu.”
“...Ồ, tôi hiểu.”
“Đó là lý do tôi muốn có một vết nhơ thật nổi bật trong sự nghiệp của mình.”
Khi Akira nói câu đó, cuối cùng tôi cũng cảm thấy mình đã hiểu ra vấn đề.
“Đó là lý do... cô tìm kiếm một người bạn trai sao?”
“Phải. Và để che giấu nó... một cách kỹ lưỡng khỏi công chúng.”
Cô ấy đặt hai tay lên đùi, những đầu ngón tay khẽ cử động như đang cào nhẹ. Ánh mắt cô ấy hướng về phía bức tường, như thể đang nhìn vào một nơi nào đó xa xôi.
“Tôi không muốn phản bội người hâm mộ của mình.”
“Ừm.”
“Nhưng tôi cần tạo ra một vụ bê bối.”
“...Ừm.”
“Tôi là một idol hoàn hảo. Đó là cách tôi kiếm ra rất nhiều tiền. Vậy nên...”
“Nên cô muốn những kẻ cấp trên đó phải gánh chịu trách nhiệm vì sự hoàn hảo của cô sao?”
Cô ấy gật đầu như thể vừa trút được gánh nặng.
“Tôi thực sự cảm kích vì cậu hiểu chuyện nhanh như vậy.”
Nói xong, cô ấy thở dài ra một hơi nặng nề. Tôi gãi đầu, rồi lặng lẽ nhìn xuống sàn nhà.
Anju giải nghệ là vì những gã thượng tầng, những kẻ đã cắm rễ sâu trong ngành công nghiệp idol này. Akira cảm thấy chuyện đó là không thể tha thứ, nên cô ấy sẵn sàng mạo hiểm cả danh tiếng của mình để truy lùng những kẻ đã đẩy Anju ra ngoài.
Cô ấy dự định sẽ gây ra rắc rối cho công ty quản lý và nhãn hàng bằng cách buộc họ phải gánh vác trách nhiệm che giấu sự thật trước công chúng và người hâm mộ.
Bằng cách này, cô ấy chỉ gây phiền hà cho duy nhất những người trong ngành. Sau đó, chúng tôi sẽ chờ đợi cho đến khi tiếng nói của mình được họ lắng nghe. Và việc có một người bạn trai chính là vết nhơ mà cô ấy chọn cho sự nghiệp của mình.
Cuối cùng, tôi cũng đã hiểu tại sao cô ấy lại đến đây và đột ngột yêu cầu tôi làm bạn trai. Ngoại trừ một câu hỏi.
“Tôi đã hiểu mọi chuyện rồi, nhưng mà...”
Tôi chậm rãi ngẩng đầu lên và liếc nhìn Akira. Trước khi tiến xa hơn, tôi biết mình phải hỏi câu này cho bằng được.
“...Tại sao lại là tôi?”
Khi tôi đặt câu hỏi đó, cảm giác kỳ lạ mà tôi vẫn luôn mang theo kể từ buổi bắt tay bắt đầu vơi bớt.
Kể cả khi cô ấy mỉm cười với tôi lúc tôi đang đứng đợi trong hàng.
Kể cả khi tôi phát hiện ra cô gái tự tiện xông vào nhà mình chính là cô ấy.
Thậm chí là khi đang nghe một câu chuyện như thế này. Trong lòng tôi vẫn luôn tồn tại một cảm giác lạ lùng.
Chẳng đời nào Akira Sezai lại dành sự chú ý đặc biệt cho một người hâm mộ ngẫu nhiên cả.
Với suy nghĩ đó, tôi đã chọn cách gạt bỏ cái nhìn mà cô ấy dành cho mình trong buổi bắt tay, coi đó chỉ là sản phẩm của trí tưởng tượng.
Khi cô ấy ép tôi phải nhặt tờ giấy, tôi đã cho rằng đó là một trò đùa dai vì tôi tin cô ấy sẽ chẳng bao giờ muốn gặp mình.
Khi cô ấy xuất hiện tại nhà tôi, tôi đã giả định rằng cô ấy đến đây vì một dự án cần thiết nào đó.
Nhưng rồi tôi biết được rằng tất cả đều là một hành động có tính toán và đầy ích kỷ. Dù hoàn cảnh đã được giải thích, một câu hỏi vẫn chưa có lời đáp. Đó chính là điều tôi vừa nêu ra.
Tại sao lại là tôi?
Akira cần một người bạn trai giả. Tôi có thể nhận thấy qua lời giải thích rằng cô ấy đang khao khát có được một người như vậy. Nhưng trong bao nhiêu con người, tại sao tôi lại là người được cô ấy tiếp cận để nhờ giúp đỡ?
Cho đến tận ngày hôm nay, tôi cũng chỉ là một trong số rất nhiều người hâm mộ chưa từng đến bất kỳ buổi bắt tay nào của ‘ripqle’. Và dù tôi có ủng hộ Akira đi chăng nữa, tôi chắc chắn cô ấy chẳng thể nhận ra tôi.
Đáp lại câu hỏi của tôi, đôi mắt cô ấy khẽ dao động trong giây lát, rồi gương mặt ấy chùng xuống. Đột nhiên cô ấy ngẩng cao đầu, hít một hơi thật sâu và tự gật đầu với chính mình vài cái.
“Suốt một năm qua... tôi đã luôn để mắt đến những người hâm mộ của mình. Tôi dành thời gian để... quan sát từng người một trong tầm mắt. Đặc biệt là những người... liên tục vẫy gậy phát sáng ở những hàng ghế đầu.”
Tôi nín thở.
“Cậu luôn ngồi trong năm hàng ghế đầu kể từ khi tôi hoạt động solo.”
“...Vâng.”
Tôi chỉ đơn giản là gật đầu, nhưng bên trong lòng thì vô cùng sửng sốt. Cô ấy nói cô ấy đã quan sát từng người hâm mộ của mình. Khi nghe câu trả lời đó, tôi không hề có cảm giác muốn thốt lên rằng “Cô đã nhận ra tôi sao!”.
Thay vào đó, tôi thấy bàng hoàng trước việc làm sao cô ấy có thể vừa tập trung vào khán giả, vừa mang lại một màn trình diễn hoàn hảo đến thế.
“Hầu hết fan idol đều là gachi-koi.”
Thuật ngữ gachi-koi ám chỉ những người hâm mộ yêu thần tượng một cách điên cuồng, dù họ biết rõ rằng thần tượng sẽ chẳng bao giờ trở thành người yêu của mình.
“Nhìn thoáng qua, thật khó để phân biệt giữa một người hâm mộ cuồng si và một người bình thường. Nhưng... tôi đã kiên nhẫn quan sát.”
Khi cô ấy tiếp tục nói một cách kiên định khiến tôi hoàn toàn đờ người ra.
“Những người yêu tôi... trông họ thực sự rất hạnh phúc khi chúng tôi chạm mắt nhau trong buổi biểu diễn. Giống như khi cậu chạm mắt với một cô gái cậu thích trong một căn phòng vậy. Nhưng... cậu thì khác.”
Nói xong, Akira khóa chặt ánh nhìn vào mắt tôi. Tôi cảm giác như mình đang bị hút vào đôi mắt tròn trịa ấy của cô ấy.
“Cậu dường như chẳng hề bận tâm khi mắt chúng ta chạm nhau.”
“Phải... bởi vì cô là...”
“Bởi vì cậu tin rằng tôi là một idol luôn mang đến sự phục vụ kiểu đó... đúng không?”
“...Vâng, đúng là vậy.”
Tôi đã có ấn tượng mạnh mẽ rằng sự chú ý của mình thường xuyên bị hút về phía cô ấy trong các buổi biểu diễn trực tiếp.
Đó là một khoảnh khắc thoáng qua và việc tôi cảm thấy một chút nhói lòng mỗi khi chuyện đó xảy ra là điều tự nhiên. Nhưng tôi đã cho rằng đó là một phần trong kế hoạch của cô ấy.
Cô ấy sẽ mang đến sự phục vụ tuyệt vời nhất có thể cho những người hâm mộ tận tụy ở hàng ghế đầu. Tôi biết cô ấy là kiểu idol như vậy.
“Tôi đã không ngừng quan sát cậu. Nhưng phản ứng của cậu vẫn luôn như vậy. Nếu cậu yêu tôi, chuyện đó sẽ không bao giờ xảy ra.”
Cô ấy khịt mũi sau khi nói xong.
“Chẳng lẽ cậu không cảm thấy đó là định mệnh khi mắt chúng ta liên tục chạm nhau sao?”
Tôi chẳng biết phải trả lời câu hỏi của cô ấy thế nào, nên chỉ đành nở một nụ cười gượng gạo.
Hồi vẫn còn nhạy cảm nhất ở năm cấp hai và cấp ba, tôi đã dành phần lớn thời gian để cảm thấy khiếp sợ con gái, nên tôi thực sự không thể đồng cảm với những chủ đề này.
Cô ấy chắc chắn đang nhìn mình!
Trong thế giới idol, chuyện nghe thấy các fan nói câu đó là rất phổ biến. Mặc dù đó thường là một trò đùa kết thúc bằng câu “Cậu nhầm rồi”, tôi hiểu có một số người thực sự coi trọng nó. Nếu cậu liên tục nhìn thấy cô gái mình thích, cậu sẽ cảm thấy đó là định mệnh đúng như lời Akira đã nói.
“Tôi không nghĩ ý tưởng đó là ngu ngốc. Bởi vì tình yêu chính là như vậy mà, phải không?”
“...Vâng, có lẽ vậy.”
Akira thu lại nụ cười nhạt và tiếp tục nói với tông giọng nghiêm túc.
“Tôi đã luôn tìm kiếm một người sẽ không yêu mình. Một người chỉ quan tâm đến tôi với tư cách là một idol. Chỉ một người như vậy mới có thể tin tưởng để ở bên cạnh tôi.”
“...Ý cô người đó là tôi sao?”
“Phải. Một người yêu tôi sẽ không thể khiến mối quan hệ này thành công. Nhưng cũng không thể là một người chẳng hề quan tâm đến tôi, vì tôi sẽ chẳng bao giờ biết được khi nào họ sẽ làm rò rỉ thứ gì đó chỉ để mua vui.”
Cô ấy tiếp tục nói một cách quyết đoán. Tất cả những gì tôi có thể nghĩ lúc này là sự kinh ngạc tột độ.
“Tôi đã dành một năm để tìm kiếm một người vừa say mê idol nói chung, vừa yêu mến idol Akira Sezai nói riêng. Người đó chính là... cậu.”
Tôi thật sự sửng sốt khi mình lại được chọn theo một cách phi lý như vậy. Nhưng khi lắng nghe cô ấy, một câu hỏi khác lại nảy ra trong đầu tôi.
“Làm thế nào mà cô tìm được nhà tôi...?”
Cô ấy giật mình khi tôi hỏi. Rồi cô ấy nở một nụ cười đầy hối lỗi.
“Đơn giản thôi... tôi đã thuê một thám tử tư. Tôi xin lỗi vì đã phải gây ra tất cả những phiền toái này.”
“Cô đang đùa tôi à...?”
“Tôi không đùa. Tôi không thể tự mình đi theo cậu sau một buổi biểu diễn. Vì vậy, tôi đã thuê một công ty thám tử tư danh tiếng để... điều tra việc 'bạn trai' mình bị nghi ngờ ngoại tình. Họ phải là một công ty nổi tiếng để tôi có thể tin tưởng rằng họ sẽ bảo vệ quyền riêng tư của khách hàng.”
Người tôi chết lặng.
“Cô sẽ làm gì nếu tôi không giống như những gì cô nghĩ?”
“Tôi tin vào những gì mình đã thấy.”
“Cô chưa bao giờ nghi ngờ tôi dù chỉ một giây sao?”
“Phải. Bởi vì... tôi hoàn hảo mà.”
“...Tôi hiểu rồi.”
Khi Akira nói điều đó một cách đầy tự tin, tôi chẳng biết phải nói gì thêm.
Tôi giữ im lặng trong vài khoảnh khắc để tiêu hóa những thông tin gây sốc mà cô ấy vừa tiết lộ. Cô ấy ngồi trên ghế sofa, không nhúc nhích, ánh mắt xuyên thấu lên trần nhà như muốn nói rằng cô ấy sẽ đợi cho đến khi tôi sẵn sàng.
Thành thật mà nói, tôi không chắc mình có thể tin những gì cô ấy nói hay không. Mọi chuyện nghe có vẻ xa vời đến mức... tôi thà tin nếu cô ấy nói “Đây là một dự án bất ngờ!”. Cả những tiết lộ của Akira và những sự thật xoay quanh việc giải nghệ của Anju đều khiến tôi bất an.
Đối với tôi, việc giải nghệ của người thần tượng mình yêu quý cũng giống như cảm giác tuyệt vọng mà tôi đã trải qua vô số lần. Thần tượng đầu tiên tôi theo dõi đã có bạn trai, và người thứ hai dính vào một vụ bê bối rồi phải giải nghệ. Khi tôi cân nhắc việc rời bỏ thế giới idol, những thần tượng cuối cùng thu hút sự chú ý của tôi là Akira Sezai và Anju Majima từ ripqle.
Tôi đã rất buồn khi một người giải nghệ, nhưng tôi không mảy may suy nghĩ về lý do tại sao. Mọi thứ lẽ ra đã ổn nếu không có những gã thượng tầng đó. Nhưng Akira vẫn ở lại, nên mọi thứ vẫn ổn.
Đó là một cảm giác buồn vui lẫn lộn và tôi đã không hề cân nhắc đến cảm xúc của Anju và Akira. Tôi thậm chí còn chấp nhận những lời đồn rằng Anju rời đi vì không hòa hợp với Akira. Cuối cùng, đó chỉ là những suy đoán vô căn cứ.
Với tư cách là một người hâm mộ, mọi thứ trước đây vẫn thật tốt đẹp. Tôi tin rằng chính những nỗ lực che giấu những góc khuất đầy khó chịu trong cuộc sống của Akira đã giữ cho thực tại ấy luôn vẹn nguyên. Nhưng sau khi nghe câu chuyện này, tôi bắt đầu nghi ngờ khả năng mình có thể tiếp tục làm một fan lạc quan như trước.
“Nếu cô thực sự nghiêm túc... muốn làm chuyện đó...”
Giọng tôi run rẩy, nhưng tôi biết mình cần phải nói ra. Akira nuốt ực một cái rồi nhìn tôi đầy mong chờ.
“...Tôi sẽ giúp cô.”
Đôi mắt cô ấy tỏa sáng rực rỡ đến mức tôi không thể không chú ý. Rồi như thể bị cảm xúc lấn át, cô ấy đứng bật dậy và bước thẳng về phía tôi.
“Cảm ơn cậu!”
“Á!”
Cô ấy định nắm lấy tay tôi, nhưng tôi đã vội vã lùi lại một bước và đập mạnh đầu vào tường. Một tiếng uỳnh lớn vang lên.
“A... xin lỗi, tôi xin lỗi...”
Cô ấy rùng mình và nhanh chóng rụt tay lại.
“Tôi... tôi không sao... nhưng làm ơn... hãy giữ khoảng cách với tôi...”
“À, được rồi...”
Akira lủi thủi quay lại ghế sofa.
“Cậu biết không, bị từ chối như thế... cũng hơi đau lòng đấy...”
Cô ấy lẩm bẩm với vẻ mặt phụng phịu khi ngồi xuống.
“Hả?”
“Cảm giác bị một chàng trai mà mình biết chắc là fan chân chính hắt hủi đến mức đó...”
“Kh-không, không phải như vậy đâu.”
“Tôi biết mà. Xin lỗi nhé... tôi không có ý mỉa mai cậu đâu.”
“Tôi... tôi hiểu.”
Tôi cảm thấy thật tệ hại và chỉ biết cúi gầm mặt xuống.
Tôi tự hỏi sẽ tuyệt vời biết bao nếu bản thân có thể trò chuyện với Akira một cách bình thường. Nhưng cơ thể tôi không chịu nghe lời.
Kể từ thời trung học, chứng sợ phái nữ của tôi đã trỗi dậy và trở nên tồi tệ hơn bao giờ hết. Hình ảnh về “cô bạn giống con trai” ấy lại một lần nữa vụt qua tâm trí tôi.
“Này, ừm... liệu có thể mắc chứng sợ phái nữ ngay cả với một người mà cậu đã quen thuộc không?”
Cô ấy đột ngột hỏi.
Tôi liền khẽ lắc đầu.
“Như tôi đã nói, tôi vẫn ổn với những người mà mình đã quen biết một thời gian. Những người hiểu rõ con người bên trong tôi sẽ không khiến tôi sợ hãi. Nhìn này, giờ tôi đã bình tĩnh hơn lúc đầu nhiều rồi.”
“Tôi... tôi hiểu rồi. Được thôi.”
Cô ấy gật đầu, nhưng tôi không chắc liệu cô ấy có thực sự tin vào những gì tôi vừa nói hay không.
Lúc đầu tôi có hơi chậm chạp, nhưng giờ đây, sau một khoảng thời gian ở cùng phòng với Akira, tôi không còn cảm thấy bị nghẹn lời nữa. Tuy nhiên, việc tiếp xúc vật lý ở khoảng cách gần dường như vẫn là một điều cấm kỵ.
Akira cụp mắt xuống trong vài giây như đang suy ngẫm điều gì đó, rồi đột nhiên ngẩng lên với một nụ cười rạng rỡ.
“Vậy thì kể từ giờ cậu sẽ là bạn trai của tôi! Cậu sẽ dần làm quen với tôi, rồi cậu sẽ không còn sợ tôi nữa.”
Tôi hoảng hốt khi nghe những lời đó.
“Ch-chờ một chút đã.”
“Chuyện gì thế?”
“Tôi không thực sự trở thành bạn trai của cô, đúng không? Tất cả chỉ là một màn kịch thôi mà?”
Cô ấy nhíu mày tỏ vẻ không hài lòng và nhún vai.
“Chuyện đó thực sự quan trọng đến thế sao?”
“Quan trọng chứ! Nếu cô yêu cầu tôi làm bạn trai thực sự, tôi sẽ từ chối ngay lập tức!”
“Xì. Ra là vậy sao? Được thôi, tùy cậu. Nhưng mà...”
Đôi môi cô ấy khẽ nhếch lên đầy vẻ không phục trước khi gật đầu.
“Ngay cả khi đó là một ‘mối quan hệ giả tạo’, cậu cũng sẽ chẳng thể diễn kịch nổi nếu cứ sợ hãi tôi như thế.”
“Vâng, chuyện đó... đúng là như vậy. Tôi sẽ cố gắng hết sức...”
Tôi ngập ngừng gật đầu và Akira lập tức mướn đôi mắt nhìn tôi đầy khí thế.
“Thế vẫn chưa đủ đâu!”
Cô ấy nhảy bật khỏi ghế sofa và chỉ ngón trỏ về phía tôi.
“Tôi sẽ tìm ra vấn đề nằm ở đâu. Rồi cậu sẽ được chữa khỏi chứng sợ phái nữ đó.”
“Hả...?”
“Tôi sẽ làm hết sức để giúp cậu. Hãy biến đây thành một mối quan hệ có ý nghĩa bằng cách đặt ra mục tiêu cho nhau nhé.”
Gương mặt tươi cười của cô ấy lúc nói câu đó hoàn toàn trùng khớp với hình ảnh của Idol Akira Sezai mà tôi vốn đã quá quen thuộc. Tôi hít một hơi thật sâu và gật đầu.
“...Tôi hiểu rồi.”
“Tốt lắm!”
Akira gật đầu hài lòng rồi vui vẻ đưa tay về phía tôi.
“Vậy thì từ giờ nhờ cậu giúp đỡ nhé, bạn trai-kun.”
“...T-tôi cũng vậy.”
Vừa gật đầu vừa tựa lưng vào tường, tôi thấy cô ấy lại từ từ đưa tay ra lần nữa.
“...Cậu không thấy tôi đang đưa tay ra sao?”
“Tôi thấy mà.”
“Bắt tay đi chứ!!!”
“Đ-Được rồi...”
Tôi đứng thẳng dậy, nhấc tấm lưng nặng nề của mình lên và thận trọng đưa tay phải về phía cô ấy. Cô ấy nắm lấy tay tôi và siết thật chặt. Tôi hơi giật mình nhưng vẫn cố gắng giữ bình tĩnh. Cô ấy mỉm cười, lắc mạnh đôi tay đang nắm chặt của chúng tôi lên xuống vài lần rồi mới buông ra.
“Vậy thì, giờ chúng ta đã thành người yêu của nhau rồi, hôm nay tôi sẽ ở lại đây!”
Cô ấy thản nhiên tuyên bố.
“Cái gì cơ?!”
“Cái phản ứng đó là sao chứ?! Chẳng phải chuyện này là bình thường sao? Giờ tôi là bạn gái của cậu rồi mà.”
“Không, không... Chúng ta đâu cần phải đi xa đến mức đó?”
“Tại sao không? Dù sao thì việc rời đi lúc này cũng rắc rối lắm.”
“Không, chuyện này thật phiền phức cho tôi đấy... Cô về đi...”
“Thật tình, sao một người hâm mộ lại có thể lạnh lùng với thần tượng mình yêu thích nhất đến thế chứ...?”
Đêm đó trôi qua với một loạt những sự kiện dồn dập, đánh dấu sự bắt đầu của một cuộc sống đầy biến động mà tôi chưa bao giờ ngờ tới.
***
Tại một khu dân cư cách nhà ga khoảng mười lăm phút đi bộ, một nơi hẻo lánh nằm xa tận chân trời và tách biệt hẳn với sự xô bồ của trung tâm thành phố.
Tôi đỗ chiếc Wrangler [note89330] của mình trước một tòa chung cư giá rẻ cũ nát và đã nằm vùng ở đây được vài tiếng đồng hồ. Sức nặng của chiếc máy ảnh DSLR [note89331] khiến cổ và vai tôi cứng đờ lại. Tôi hạ thấp ghế lái, tháo dây đeo máy ảnh khỏi cổ rồi đặt nó lên bụng.
“Đã bao lâu rồi nhỉ... Rốt cuộc cô đùa tôi đấy à...?”
Tôi rút một điếu Lucky Strike từ bao thuốc trong túi ngực, châm lửa rồi quay mặt về phía tòa chung cư.[note89332]
“Cô có thể tự tin vào bộ dạng cải trang đó, nhưng đừng hòng qua mắt được tôi, thứ Idol chết tiệt...”
Tôi lầm bầm trong khi rít một hơi khói.
“...Hự?! Khụ! Khụ! Mẹ nó chứ!”
Vì nằm hút thuốc nên khói lọt vào mấy chỗ quái ác khiến tôi ho sặc sụa. Mọi thứ thật là phiền phức. Tôi tặc lưỡi, dụi tắt điếu thuốc vào gạt tàn trong xe.
Trong thâm tâm, tôi từng tin rằng Akira Sezai là người duy nhất không bao giờ dính vào bê bối. Thế nhưng, thực tế là cô ấy đã lặn lội tới nơi khỉ ho cò gáy này giữa đêm khuya trong bộ dạng cải trang, rồi mãi vẫn chưa thấy trở ra. Tôi vốn đã biết địa chỉ nhà cô ấy là ở một nơi hoàn toàn khác.
Mười lần thì hết chín là vì một gã đàn ông nào đó. Tôi thực sự phát ngán mấy đứa Idol chết dẫm rồi.
“Cô làm tôi thất vọng rồi đấy… cái con chết tiệt này.”
Tôi càu nhàu, rồi lại tặc lưỡi một tiếng thật to.
“...Thật đáng thất vọng. Đồ ngu xuẩn.”
Tôi định với lấy một điếu thuốc nữa nhưng chợt dừng lại. Ngồi dậy thì thật phiền phức, nhưng nếu cứ nằm thế này mà hút để rồi lại bị sặc thì chắc tôi phát điên mất. Cảm giác thật khó chịu.
“... Mình không hề thất vọng hay gì cả. Chỉ là, đã đến lúc phải ngừng hy vọng rồi.”
Tôi lẩm bẩm một mình. Khẽ hạ cửa kính xe xuống một chút, tôi nheo mắt, tiếp tục nhìn chằm chằm qua lớp kính màu về phía lối vào tòa chung cư.
3 Bình luận