Trans + Edit: Ph4ng:3
---
Tiếng cửa đóng sầm lại đánh thức tôi khỏi giấc ngủ. Tôi gượng người ngồi dậy khi những tia nắng ban mai đã xuyên qua khe rèm cửa.
“Hửm...?”
Tôi đứng dậy nhìn ra phía cửa, nơi Akira đang đứng với khuôn mặt đỏ bừng, mồ hôi vã ra như tắm.
“Ồ, xin lỗi nhé. Tôi làm cậu thức giấc à?”
Cô ấy vừa tháo giày vừa nói.
“...Cô vừa ra ngoài sao?”
Trước câu hỏi của tôi, Akira khẽ gật đầu đáp lại.
“Ừ, tôi vừa đi chạy bộ về.”
“Chạy bộ à...”
Hèn chi mồ hôi cô ấy lại đầm đìa đến thế. Quan sát kỹ hơn, tôi nhận ra lồng ngực cô ấy vẫn còn phập phồng theo từng nhịp thở dồn dập. Cảm giác như mình đang nhìn vào một hình ảnh không nên nhìn, tôi vội vàng dời mắt đi chỗ khác.
“Đó là thói quen mỗi ngày của tôi rồi. Lần trước ở lại đây, tôi không dám chạy vì vẫn còn chút e dè... Thế nên hôm qua tôi đã mang sẵn cả giày chạy chuyên dụng theo rồi đấy.”
Akira thản nhiên đưa đôi giày ra khoe, khiến tôi chỉ biết đáp lại bằng một nụ cười gượng gạo. Thấy vậy, cô ấy tinh nghịch lè lưỡi trêu chọc tôi.
Tôi chợt nhớ về ngày đầu tiên hai đứa bắt đầu mối quan hệ “hợp tác” này. Lúc đó cô ấy nằng nặc đòi ở lại nhà tôi bằng được, nhưng tuyệt đối không hề đụng đến một giọt rượu hay điếu thuốc nào.
“Lúc đó cô đã phải nhịn cả thuốc lẫn rượu sao?”
“Ừ, đúng thế. Hôm đó... tôi không rõ cậu sẽ phản ứng ra sao nữa. Nói thật là lúc ấy không được hút thuốc làm tôi bứt rứt không chịu nổi luôn.”
“Cô không cần phải khách sáo đến mức đó đâu.”
Đã tự ý xông vào nhà người ta đòi ở lại qua đêm rồi thì còn gì để mà kiêng dè nữa chứ...
Tôi thầm nghĩ như vậy, nhưng chẳng dại gì mà nói hớ ra ngoài.
Tôi đưa mắt nhìn Akira, cô ấy đang dùng tay làm quạt để hạ nhiệt cho gương mặt. Dù đêm qua đã nốc rượu đến mức nôn thốc nôn tháo, nhưng trông cô ấy hôm nay lại rạng rỡ và tỉnh táo đến khó tin.
“Cô chạy được bao lâu rồi?”
“Khoảng một tiếng. Tầm này đường xá vắng vẻ nên chạy thích lắm.”
Cô ấy mỉm cười đáp lại, rồi chỉ tay về phía cánh cửa cạnh gian bếp.
“Xin lỗi nhé, tôi dùng vòi hoa sen của cậu được không?”
“V-Vòi hoa sen á... Đ-Được thôi, nhưng tôi không có khăn tắm dự phòng đâu.”
“Ồ, không sao, tôi dùng tạm khăn của cậu cũng được.”
Akira nói thản nhiên đến mức làm tôi không khỏi hoảng hốt.
“Thế không được! Để tôi chạy ra cửa hàng tiện lợi mua cái mới cho cô.”
“Không, không, không! Cậu không cần phải làm thế đâu!”
Cô ấy khăng khăng từ chối. Dù rất muốn tranh luận nhưng dường như tôi chẳng thể xoay chuyển được tình hình. Tôi muốn cô ấy dùng khăn mới, nhưng cô ấy lại có vẻ không thoải mái với chuyện đó. Cuối cùng, tôi đành mở tủ lấy ra một chiếc khăn tắm sạch.
“Cô chắc là ổn với cái này chứ...?”
Nghe tôi hỏi, cô ấy nở một nụ cười dịu dàng rồi đón lấy chiếc khăn từ tay tôi.
“Ừ, không sao đâu. Ý tôi là...”
Akira áp mũi vào chiếc khăn tắm rồi hít hà một hơi thật sâu.
“Được dùng chiếc khăn tắm còn vương lại mùi hương của bạn trai mình, chẳng phải cảm giác đó rất tuyệt sao?”
Tim tôi lỡ mất một nhịp, nhưng ngay sau đó, cảm giác bực dọc vì bị trêu chọc lập tức ập đến.
“...Lại cái trò đó nữa rồi.”
Tôi quay lưng đi để cô ấy không nhận thấy mặt mình đã đỏ bừng đến tận mang tai. Sau lưng, tôi vẫn có thể nghe được tiếng cười khúc khích cùng tiếng hít hà của cô ấy. Sau đó, cánh cửa phòng tắm đóng sầm lại.
Vì đây là một căn hộ giá rẻ nên không có phòng thay đồ riêng. Bình thường khi ở một mình, tôi vẫn thản nhiên thay đồ ngay ngoài hành lang, nhưng bây giờ thì khác.
Tôi liếc nhìn về phía cánh cửa phòng tắm đang đóng chặt. Chỉ cần nghĩ đến việc Akira đang cởi bỏ nội y ngay bên trong thôi cũng đủ khiến tôi bồn chồn không yên.
Bất thình lình, cửa mở hé ra và cô ấy nhanh tay ném quần áo ra ngoài. Khi thấy cả đồ lót của cô ấy nằm lẫn lộn trong mớ hỗn độn đó, tôi vội vã quay mặt đi chỗ khác.
“Yuuu.”
“Gì thế?”
Tôi đáp lại nhưng mặt vẫn nhìn đi hướng khác để tránh nhìn vào đống đồ lót trên sàn.
“Cậu đừng có mà lén ngửi mùi quần áo của tôi hay làm trò gì đại loại thế đấy, nghe rõ chưa?”
“Tôi không thèm làm mấy trò đó!”
“Tuyệt đối, tuyệt đối là không được làm đâu đấy nhé!”
“Đã bảo là tôi không có làm rồi mà!”
“Ha ha.”
Tôi cảm thấy cực kỳ xấu hổ vì biết thừa mình đang bị cô ấy đem ra làm trò cười. Tiếng cửa lại đóng sầm một lần nữa, và rồi tiếng nước từ vòi hoa sen bắt đầu vang lên.
Nàng Idol mà tôi yêu quý nhất bấy lâu nay lại đang tắm ngay trong chính phòng tắm của mình.
Chỉ cần nghe tiếng nước róc rách thôi, tâm trí tôi đã bắt đầu vẽ ra những hình ảnh vô cùng... Bậy bạ.
Tôi vội vàng vớ lấy chiếc máy tính bảng, cắm tai nghe vào rồi mở lại buổi biểu diễn trực tiếp yêu thích của mình để đánh lạc hướng bản thân.
Tôi thực sự ước cô ấy đừng bao giờ ở lại đây thêm lần nào nữa.
Trái tim tôi thực sự chẳng thể nào chịu đựng thêm được sự kích thích quá mức này đâu.
***
“Phóng viên của báo Buntou tìm đến em thật sao?!”
“Vâng, tối qua ạ.”
Ashida-san trợn tròn mắt nhìn Akira đầy căng thẳng trong phòng họp của văn phòng FairPro.
Trái ngược với vẻ lo sốt vó của chị quản lý, Akira trông chẳng có vẻ gì là bận tâm.
“Hắn có chụp hay quay được gì không?”
Ashida-san gặng hỏi, mồ hôi hột bắt đầu túa ra trên trán. Akira nở nụ cười tươi rói, giơ tay làm dấu chữ V đầy đắc ý.
“Vâng, chắc chắn là có rồi ạ.”
“Cái đồ ngốc này!”
“Á, đau, đau, đau!”
Ashida-san lại tung chiêu vật lộn để trừng trị Akira lần nữa. Tôi biết ngay mà, kịch bản cũ rích này lại tái diễn. Tôi chẳng biết làm gì hơn ngoài việc đứng nhìn và nở một nụ cười chán nản.
“Chị đừng lo, đừng lo mà! Em chỉ cần thuyết phục gã đó một chút rồi để hắn đi thôi.”
“Em không thể làm thế được!”
“Nhưng em làm rồi! Em đầu hàng, em đầu hàng! Đau quá chị ơi!”
Cuối cùng Akira cũng được thả ra khi cô ấy vỗ liên tục vào tay Ashida-san. Vừa xoay nhẹ bả vai cho đỡ mỏi, cô ấy vừa tiếp lời.
“Em đã đưa danh thiếp của chị cho gã đó, nên có lẽ hôm nay chúng ta sẽ nhận được tin từ hắn đấy.”
“Hả?! Sao em lại đưa danh thiếp của chị cho hắn?!”
Đôi mắt Ashida-san càng trợn ngược lên vì kinh ngạc.
“Em đã hỏi hắn ‘Anh không muốn viết một bài phóng sự chấn động về FairPro sao?’”
“Cái gì cơ???”
“Tên phóng viên đó chắc là ghét idol lắm.” Akira giải thích.
“Mà chuyện đó thì hiển nhiên rồi, người của báo Buntou mà thích idol thì đã chẳng viết những bài báo kiểu đó. Chính vì thế nên chắc chắn hắn sẽ hứng thú với một bài viết về những góc khuất phía sau hậu trường của ngành công nghiệp này.”
Nghe Akira nói vậy, Ashida-san dường như đã bình tĩnh lại đôi chút.
“Đừng nói với chị là em định...”
“Vâng. Chẳng phải sẽ là một công đôi việc sao nếu chúng ta thu thập càng nhiều thông tin càng tốt rồi để hắn viết bài về chuyện đó?”
Nhìn đôi mắt lấp lánh của Akira, Ashida-san chỉ biết thở dài và lắc đầu.
“...Chuyện đó có lẽ là không thể đâu.”
“Tại sao ạ?”
Vẻ mặt Ashida-san bỗng trở nên nghiêm trọng.
“Chuyện này đã xảy ra vài lần trong quá khứ rồi. Buntou từng định phanh phui những bí mật nội bộ của giới idol. Nhưng rồi...”
Chị ấy hơi khom người xuống, giọng chùng hẳn đi.
“Ngay trước khi bài báo được xuất bản, cấp trên đã can thiệp.”
“Và rồi sao nữa ạ?”
“Họ bị ra lệnh phải thay đổi nội dung bài báo. Sau đó, họ được trả tiền để ngậm miệng.”
Akira khẽ chuyển ánh mắt về phía tôi, rồi cô ấy bật ra một tiếng cười kỳ lạ.
“Ha-ha.”
“Em cười cái gì vậy?”
“Không, em chỉ nghĩ là những gì mình bịa đại ra hôm qua hóa ra lại là sự thật đang diễn ra thôi.”
“Cái quái gì thế này...?”
Tôi cảm thấy một luồng điện lạnh chạy dọc sống lưng.
Kể từ khi Akira xông vào nhà tôi, tôi đã được nghe quá nhiều về những mảng tối của ngành công nghiệp này, và cảm giác buồn bã cứ thế tích tụ dần.
Tiền.
Tất cả rốt cuộc cũng chỉ xoay quanh tiền.
Tôi hiểu ngành giải trí vận hành nhờ nó, nhưng chứng kiến cách mà “tiền” thao túng mọi thứ một cách trắng trợn thế này vẫn thật là khó chịu.
“Dù sao thì, hy vọng vào việc Buntou viết bài là vô ích thôi.”
Ashida-san khẳng định chắc nịch. Nhưng Akira vẫn không chịu lùi bước.
“Dù có đúng là vậy, gã đó chắc chắn biết nhiều thứ hơn chúng ta. Cứ nghe xem hắn nói gì đã.”
Ashida-san thở dài, nhìn đống giấy tờ trên bàn. Tôi đã chẳng còn đếm nổi chị ấy đã thở dài bao nhiêu lần trong vài ngày qua nữa.
“...Thế khi nào thì gã đó sẽ liên lạc?”
“Em bảo hắn gọi lại vào tối nay.”
“...À, ra vậy. Được thôi. Chị đã nói là sẽ hỗ trợ hết mình mà.”
Ashida-san lắc đầu. Sau đó, chị ấy nhìn thẳng vào mắt Akira.
“Vậy là... chúng ta có thời gian từ giờ đến tối đúng không?”
“Chắc vậy...?”
Ashida-san im lặng một lát rồi nói tiếp.
“...Sáng nay chị nhận được tin nhắn từ Anju.”
“Từ Anju sao?!”
Akira đứng bật dậy, nhoài người về phía trước.
“Em ấy muốn gặp em đấy. Chị sẽ đưa em đến đó, hãy nói chuyện với em ấy đi.”
Nói xong, Ashida-san quay sang nhìn tôi.
“Cả cậu nữa.”
“Hả? Cả em nữa sao?”
“Anju muốn gặp cả em đấy.”
“Tại sao...?”
Tôi nghiêng đầu đầy khó hiểu.
Ashida-san quay mắt nhìn tôi.
“Tất nhiên là vì cậu đột nhiên trở thành bạn trai của Akira rồi!”
“Nhưng đó chỉ là giả thôi mà...”
“Chị vẫn chưa nói với Anju chuyện đó là giả.”
“Hả?!”
“Đồ ngốc, đừng nói là hai người định bắt chị đi dọn dẹp đống rắc rối này đấy nhé? Tự đi mà giải thích với em ấy đi.”
Giọng Ashida-san bỗng hạ thấp xuống, dù chúng tôi đang ở trong phòng họp kín.
“Hãy tự mình giải quyết sự hiểu lầm này. Nói cho em ấy những gì cần biết. Hiểu chưa?”
“Em hiểu rồi. Cảm ơn nhé, Mao.”
Akira gật đầu, gương mặt cô bừng sáng với một nụ cười kỳ lạ.
Tôi chắc rằng Ashida-san đang quan tâm theo cách riêng của mình. Akira đang đánh cược cả sự nghiệp chỉ vì sự phẫn nộ trước việc Anju giải nghệ, nếu Anju nghe những chuyện này từ người khác, chắc chắn cô ấy sẽ vô cùng bất an.
Thấy biểu cảm của Akira, Ashida-san bỗng đứng dậy đầy gượng gạo.
“Được rồi, chị đi lấy xe đây.”
Chị ấy nói cụt ngủn rồi bước ra ngoài.
***
“Akira-chan!”
“Ư-ưm…!”
“Cậu có bạn trai thật à?! Cậu có thấy mệt trong người không? Có ăn uống tử tế không đấy? Cậu không dính vào chuyện gì nguy hiểm đấy chứ? Mỗi ngày có ngủ đủ giấc không?”
“M-Mmm…”
Ashida-san đưa chúng tôi đến nhà Anju. Ngay khi cánh cửa vừa mở ra, Akira đã bị Anju ôm chầm lấy một cách mãnh liệt.
Gương mặt Akira bị vùi chặt vào vòng một đầy đặn của Anju—thứ mà ngay cả lớp áo len dày cộp cũng chẳng thể che giấu nổi sự nảy nở ấy.
Akira phải liên tục vỗ bộp bộp vào vai Anju như muốn phát tín hiệu cầu cứu để được thả ra.
Nhìn cảnh tượng đó, tôi không khỏi thầm nghĩ rằng chẳng biết hôm nay là lần thứ bao nhiêu cô nàng Idol này bị vùi dập về mặt thể chất theo đúng nghĩa đen như thế này rồi.
“Ôi, tớ xin lỗi! Chắc là đau lắm hả…?!”
“Thì tại cậu cao quá, lại còn... ngực khủng nữa chứ!”
“T-Tớ xin lỗi… vì đã cao lại còn có ngực khủng…”
Anju trông có vẻ hối lỗi trong thoáng chốc, còn Akira thì bật cười khoái chí.
“Đây là Yuu, bạn trai tớ.”
Cái “khoảng không riêng” của hai cô gái vừa bày ra trước mắt tôi bỗng chốc tan biến.
Tôi bắt đầu thấy tim mình đập loạn lên khi tiêu điểm của cuộc trò chuyện đột ngột chuyển hướng sang mình.
Anju nhìn tôi chằm chằm, đôi mắt tròn xoe lấp lánh như hai viên pha lê.
“Là cậu ấy sao? Ô-ồ, cậu có bạn trai thật này... Cậu ấy trông thư sinh thế... Ồ, mà cũng dễ thương đấy chứ... Kiểu con trai đáng yêu như thế này là gu của cậu hả? Ồ, tớ là Anju Majima! Chào cậu nhé!”
“Từ từ đã nào!”
Akira bước tới, đứng chắn giữa tôi và Anju khi cô nàng vẫn đang mải mê săm soi tôi từ đầu đến chân.
“Chúng mình vào trong rồi nói tiếp được không?”
“À ừ nhỉ, cứ mải đứng ngay cửa nãy giờ!”
Anju khẽ thở phào. Chúng tôi tháo giày rồi bước vào trong.
“Mọi người vào đi.”
Cô ấy nói khẽ, giọng đầy vẻ hiếu khách. Nhìn dáng vẻ vui tươi này của Anju, tôi cảm thấy nhẹ nhõm phần nào vì cô ấy vẫn giữ được nét rạng rỡ như thời còn là Idol.
***
“Tôi là Yuu Okita.”
Sau khi vào bên trong nhà của Anju, tôi chính thức giới thiệu bản thân mình.
“Vậy ra cậu là Yuu-kun! Một lần nữa nhé, tớ là Anju Majima.”
“T-Tôi biết mà...”
Đôi mắt Anju mở to đầy ngạc nhiên khi nghe tôi nói vậy.
“Hả? Sao cậu lại biết?!”
“Tôi vốn là fan của nhóm ripqle...”
“Ôi, thật sao?! Tớ vui quá xá luôn!”
Thấy Anju định nắm lấy tay mình theo bản năng, tôi sợ hãi lùi lại ngay lập tức. Hành động đó khiến cô ấy thoáng bối rối và vội vàng xin lỗi.
“À, ừm, tôi cũng xin lỗi... Tại tôi... tôi mắc chứng sợ phụ nữ.”
Tôi nhìn thấy vẻ ngẩn ngơ hiện rõ trên khuôn mặt cô ấy.
“Hả? Nhưng chẳng phải hai cậu đang trong một mối quan hệ hẹn hò sao...?”
“Không, thực ra là...”
“Ừ, tụi này đang yêu nhau.”
Akira lập tức cắt ngang lời tôi ngay khi tôi vừa định phản hồi.
“Yuu vẫn ổn miễn là khoảng cách cơ thể không quá gần.”
“À, tớ hiểu rồi... Vậy tớ xin lỗi nhé? Khoảng cách này đã an toàn chưa cậu?”
“Vâng. Xin lỗi vì đã khiến cô phải bận tâm...”
“Không sao đâu. Mỗi người mỗi vẻ mà.”
Nhìn nụ cười dịu dàng của Anju, tôi không khỏi thở phào nhẹ nhõm.
Trời ạ, các Idol thật là tốt bụng... cả chị Mao cũng vậy.
Khi tôi vô thức bày tỏ điều đó, cả hai cô gái đều đồng loạt nhìn tôi chằm chằm.
“Gì vậy?”
Akira nghiêng đầu thắc mắc. Tôi đáp lại, ánh mắt dán chặt xuống sàn nhà.
“Thì... Hai người biết đấy... chứng sợ phụ nữ của tôi... không có nhiều người thông cảm đâu.”
“...Thế sao?”
“Ừ... đa số họ đều đem tôi ra làm trò cười. Đó là lý do tôi luôn cố giữ bí mật này.”
Tôi gật đầu khi nhớ về quá khứ đầy ám ảnh. Cho đến tận gần đây, mỗi khi tôi tiết lộ bệnh tình, tôi thường bị mỉa mai hoặc nghe những câu kiểu như “đùa à”. Càng gặp nhiều chuyện như vậy, tôi càng khó mở lòng với người khác.
Tôi không thể thay đổi tâm lý ngay lập tức, và cũng chẳng chắc liệu mình có thể giải thích cặn kẽ mọi chi tiết để nhận lấy sự thấu hiểu từ họ hay không.
Tất cả những gì tôi có thể làm là né tránh tiếp xúc với phụ nữ.
“Tôi thấy rất an tâm khi thành thật như thế này mà cô không hề chế nhạo, lại còn bảo ‘Mỗi người mỗi vẻ’.”
Nghe tôi nói vậy, Anju đang ngồi đối diện qua chiếc bàn khẽ gật đầu với ánh mắt hiền từ.
“Tớ sẽ không bao giờ cười nhạo cậu đâu. Thật đấy, thế giới này có đủ kiểu người mà... Idol vốn dĩ phải công bằng với tất cả mọi người.”
Anju tiếp tục chia sẻ với vẻ mặt đầy chân thành.
“Ai cũng có những góc khuất trong cuộc sống, và họ là những người đã tìm thấy chúng tớ. Bằng cách trân trọng từng người trong số họ, họ cũng sẽ trân trọng lại chúng tớ. Đó là cách một Idol xây dựng mối quan hệ tin cậy với người hâm mộ của mình...”
Nói đến đây, Anju bỗng sững người lại vì kinh ngạc, cô ấy vội vàng lấy tay che miệng. Rồi cô ấy xua cả hai tay và mỉm cười.
“Nhưng mà, nghe những lời này từ một cựu Idol thì chẳng có sức thuyết phục mấy nhỉ?”
Dù gương mặt vẫn rạng rỡ nhưng giọng nói của cô ấy khẽ run lên. Nhận ra sự u sầu ẩn sau những lời đó, tôi vô thức đứng phắt dậy và cao giọng khẳng định.
“Kh-Không phải thế đâu!”
“Cô rất tận tâm, lịch sự... và những hoạt động Idol của cô thực sự rất tuyệt vời. Tôi đã luôn ngưỡng mộ cô! Tôi đã cực kỳ sốc khi... khi biết tin cô giải nghệ.”
Nói xong, tôi nhận ra mình vừa nói ra những lời đáng xấu hổ trong lúc xúc động, giọng tôi nhỏ dần rồi tắt hẳn. Tôi ngượng nghịu ngồi xuống, nhưng Anju lại đang nhìn tôi với đôi mắt tròn xoe rồi bất ngờ đỏ mặt.
“Hì hì, lâu lắm rồi tớ mới nhận được một lời khen trực tiếp như thế... Cảm ơn cậu nhé.”
“Kh-Không có gì đâu ạ...”
“Này, đừng có mà sướt mướt với bạn trai tớ thế chứ?”
Một ánh nhìn sắc lạnh đâm thẳng vào người tôi từ phía bên cạnh.
“Anh bảo chỉ thích mình em thôi mà...”
“Hả, không, ý anh là với tư cách Idol thôi...”
“Em biết thừa rồi, đồ ngốc này!”
Tâm trạng Akira thay đổi xoành xoạch khiến tôi không kịp trở tay. Anju xen vào với vẻ mặt hơi lo lắng.
“À, tớ xin lỗi. Tớ không có ý đó đâu...”
Tôi thầm thấy nhẹ nhõm khi nhận ra mối quan hệ của họ vẫn không hề thay đổi dù không còn đứng chung sân khấu.
Thế rồi, Anju ngập ngừng hỏi liệu bây giờ tớ có thể nói điều này được không, đôi bàn tay cô ấy đan vào nhau đầy bồn chồn trên mặt bàn.
Tôi biết cô ấy định nói gì, và Akira cũng vậy. Bầu không khí bỗng chốc đông cứng lại.
“Khi Akira-chan bảo cậu ấy có bạn trai... tớ thực sự đã không thể tin nổi.”
“...Ừ.”
“Akira-chan là một ‘dân chuyên nghiệp’ cơ mà? Vậy mà giờ cậu lại bảo cậu có bạn trai... Ồ, còn Yuu-kun này? Tớ thấy cậu là một người rất thu hút... Nhưng không phải chuyện này quá đột ngột sao?”
Anju đang ngầm ám chỉ rằng “Hai cậu thực sự đang trong một mối quan hệ sao?”. Akira gật đầu như thể hiểu hết những gì cô bạn định nói và khẳng định.
“Tớ muốn nói là... tụi tớ thực sự đang hẹn hò.”
Nghe vậy, Anju khẽ rùng mình và nhìn Akira với ánh mắt nghiêm nghị chưa từng thấy.
“Ý của cậu là sao?”
“...Anju, cậu không phải là người lẽ ra nên giải nghệ.”
“Ch-Chuyện đó thì...”
“Nếu chuyện đó không xảy ra, tớ và cậu đã có thể cùng nhau leo lên đỉnh vinh quang rồi.”
“Akira-chan, tớ xong chuyện đó rồi mà...”
“Vậy là cậu nói cậu không còn quan tâm nữa sao? Không đời nào. Cậu vừa mới nói về Idol với đôi mắt lấp lánh kia kìa.”
“...!”
Anju nghẹn lời trước sự truy vấn của bạn mình. Akira dõng dạc tuyên bố.
“Tớ... muốn quét sạch những kẻ đang làm những việc kinh tởm trong ngành công nghiệp này.”
“...Ôi, đừng mà.”
Ánh mắt Anju trĩu nặng nhìn xuống mặt bàn. Akira động viên cô bạn đang run rẩy rồi quay sang nhìn tôi, khẳng định rằng cô ấy có thể làm được.
“Với Idol, có bạn trai là điều cấm kỵ nhất trong các loại cấm kỵ. Vì vậy, tớ phải biến nó thành sự thật để ép công ty phải dốc toàn lực bao che cho tớ. Khi đó, tớ sẽ chính thức trở thành một ‘kẻ gây rối’ cả về danh nghĩa lẫn thực tế, đúng không?”
“Akira-chan… cậu định…?”
Anju ngẩng đầu nhìn Akira với ánh mắt đầy lo âu.
Người bạn đồng hành của cô khẽ gật đầu một cách nghiêm nghị rồi đáp lại.
“Chính xác. Giống như cậu vậy Anju, tớ cần được ‘mời đi khách’.”
“Không, cậu không được làm thế!”
Anju đập mạnh tay xuống bàn rồi đứng phắt dậy.
Cả tôi và Akira đều giật mình sửng sốt. Akira chắc chắn đã không ngờ Anju lại có thể lớn tiếng đến vậy.
“Cậu không cần phải làm thế đâu Akira-chan! Không sao cả mà! Kể cả khi chỉ có một mình, cậu vẫn có thể đứng trên đỉnh cao sự nghiệp… Tại-Tại sao cậu lại hành động như vậy chứ?! Thật chẳng hợp lý chút nào!”
“Hợp lý chứ!!”
Akira hét trả lại. Lần này đến lượt Anju phải chùn bước.
“Cậu không nghĩ là tớ đã bị cướp mất người cộng sự quý giá một cách đầy bất công sao…? Cái ngành công nghiệp idol này là một đống rác rưởi khi để những chuyện đó diễn ra. Tớ biết idol là phải chia sẻ giấc mơ với người khác! Nhưng điều đó không có nghĩa là giấc mơ của họ được phép bị lợi dụng và chà đạp!”
“…!”
Akira vẫn tiếp tục nói trong cơn kích động. Giọng cô căng thẳng khi khóa chặt ánh nhìn vào Anju.
“Còn giấc mơ của cậu thì sao?! Giấc mơ của chúng ta sẽ ra sao?!”
“Nhưng… chuyện đó… tớ không còn là…”
Một idol nữa.
Trước khi Anju kịp nói ra những lời đó…
“Chúng ta sẽ cùng làm, đúng không?!”
Akira thốt lên đầy mãnh liệt.
“Cậu và tớ, cùng nhau!! Chẳng phải chúng ta đã hứa sẽ biểu diễn tại Budokan sao?!”
Đôi mắt Anju mở to khi nghe những lời của Akira.
“Akira-chan… lời hứa đó…”
“Làm sao tớ quên được chứ…? Kể từ… kể từ cái ngày cậu giải nghệ… tớ vẫn luôn nghĩ về nó từng giây từng phút…!”
Tôi hít một hơi thật sâu và nhớ lại.
Họ từng giành vị trí thứ nhất trong cuộc bình chọn mức độ nổi tiếng khi còn ở nhóm ripqle. Khi đó, một phóng viên đã hỏi họ.
“Nói một cách đơn giản, mục tiêu của các bạn là gì?!”
Akira và Anju nhìn nhau cười như những đứa trẻ.
“Là được biểu diễn Live tại Budokan!!”
Họ đã nói một cách hồn nhiên như thế.
Tôi chắc chắn các fan đều tin rằng họ có thể làm được điều đó… cùng nhau.
Chính tôi cũng chưa bao giờ nghi ngờ điều đó.
“Tớ muốn đảm bảo rằng cậu có thể quay trở lại một cách bình yên nhất, Anju. Đó là lý do… canh bạc này là cực kỳ quan trọng.”
“…Tớ hiểu rồi. Ừm…”
Anju nhìn Akira với đôi mắt ngấn lệ.
“Này, Akira-chan…”
“Gì thế?”
“Tớ rất vui vì cậu nghĩ như vậy. Nhưng…”
Nước mắt Anju trào ra, cô gục xuống trong chốc lát.
Khi ngẩng đầu lên lần nữa, ánh mắt của cô khiến cả tôi và Akira đều phải nín thở.
“Nhưng nếu cậu không còn là idol nữa, tớ sẽ không bao giờ tha thứ cho cậu suốt quãng đời còn lại đâu.”
“…!”
Đó là những lời lẽ mạnh mẽ đến không ngờ từ một người vốn dĩ hiền lành như cô ấy.
“Tớ thực sự rất thích làm việc cùng cậu, Akira-chan. Nhưng hơn cả thế… tớ đã lỡ yêu một ‘Idol Akira-chan’ mất rồi. Vì thế nên….”
Với đôi mắt đẫm lệ, Anju dừng lại một nhịp.
“Tớ sẽ không bao giờ, không bao giờ… quay lại thế giới idol nếu không có cậu ở đó, Akira-chan.”
Akira thở dài trước những lời của bạn mình.
“…Ừ, lời hứa nhé.”
Nói xong, cô đưa ngón út bàn tay phải về phía Anju.
Anju cuối cùng cũng mỉm cười khi thấy vậy.
“Ngoéo tay nhé.”
Anju móc ngón út vào tay Akira.
Rồi cả hai cùng cười khúc khích.
Akira thở dài ra một hơi dài khi tựa lưng vào ghế.
“Phù, tớ đã hồi hộp chết đi được.”
“Hồi… hồi hộp á?”
Khi Anju nghiêng đầu, Akira bĩu môi và nhìn xéo cô bạn.
“…Tớ chưa bao giờ thấy cậu làm vẻ mặt đáng sợ như thế cả.”
“T-Tớ đâu có thấy mình đáng sợ lắm đâu.”
“Đáng sợ cực kỳ luôn! Đúng không, Yuu?”
“Hả? À, ừ… đúng thế…”
Tôi gật đầu tán thành.
Quả thực, tôi chưa bao giờ thấy Anju có biểu cảm nghiêm trọng đến vậy. Cứ như thể cô ấy định nuốt chửng Akira tới nơi.
Biết đâu đấy, có lẽ Anju chỉ đang duy trì một “hình tượng vui vẻ” khi ở trên sân khấu và trong các hoạt động thôi.
“Xin lỗi vì đã cắt ngang khoảnh khắc này, nhưng…”
Akira ngập ngừng nhìn Anju đầy vẻ khúm núm.
“Hết hồi hộp cái là tớ lại thèm hút thuốc quá…”
Anju nhướn mày càu nhàu khi nghe Akira nói vậy.
“Cậu vẫn còn hút thuốc đấy à? Tớ đã bảo cậu bỏ đi mà.”
“Không thể nào đâu. Đời tớ mà thiếu rượu với thuốc lá thì không tưởng tượng nổi.”
“Cậu biết nó có hại cho sức khỏe mà… Ra ban công mà hút đi. Tớ chắc là sẽ không chuyển đi đâu, nhưng tớ muốn giữ chỗ này sạch sẽ để còn lấy lại toàn bộ tiền đặt cọc phòng trường hợp cần thiết.”
“Rõ rồi, tớ mượn ban công nhé.”
Akira phóng vèo ra phía ban công.
Cánh cửa khép lại, vài giây sau tôi nghe thấy tiếng “tạch” và âm thanh của chiếc bật lửa Zippo vang lên.
Chỉ còn tôi và Anju ở lại trong phòng khách, một bầu không khí im lặng gượng gạo bao trùm.
“Ờm… Yuu-kun đúng không?”
“À, v-vâng. Đúng là tôi.”
Anju là người lên tiếng trước.
“Cậu có thích Akira-chan không?”
Cô ấy hỏi với một nụ cười dịu dàng.
Trong khoảnh khắc đó, tôi không biết phải nói gì.
Tôi chắc chắn cô ấy đã nhận ra tôi và Akira không thực sự hẹn hò. Tôi nghĩ cô hỏi tôi câu đó vì muốn biết liệu tôi có “cảm xúc lãng mạn” nào dành cho Akira hay không.
Và nếu đúng như vậy, chỉ có một câu trả lời duy nhất.
“Tôi thích Akira… ‘với tư cách là một idol’.”
Đôi mắt Anju mở to khi nghe tôi lo lắng nói vậy, nhưng rồi cô nhanh chóng gật đầu nhẹ nhõm.
“…Tớ hiểu rồi.”
Cô mỉm cười và gật đầu liên tục.
“Cậu biết đấy, cậu ấy sâu tận cốt lõi là một người mạnh mẽ và chính trực… Tớ thực sự ngưỡng mộ cậu ấy.”
“Tôi… tôi hiểu ý cô mà.”
Cô ấy mân mê đôi bàn tay đang đan vào nhau trên bàn và tiếp tục nói với vẻ chân thành.
“Tuy nhiên, cái vẻ ngoài cứng cỏi đó đôi khi khiến tớ thấy lo lắng vô cùng.”
Tôi cảm nhận được một sự bảo bọc tỏa ra từ cô nàng khi cô nhìn về phía ban công.
“Cậu ấy có vẻ nghĩ rằng mình có thể tự mình gánh vác mọi chuyện. Dù thực tế không phải như vậy.”
“Có vẻ là thế thật….”
Tôi tin rằng những gì Anju nói không chỉ đơn thuần là lời nói suông.
Đặc biệt là với một người đã bị ép phải giải nghệ vì những “mặt tối của người lớn”.
“Vì thế, nếu cậu là một fan chân chính của cậu ấy… hãy hứa là cậu sẽ ngăn cậu ấy lại nếu cậu ấy định làm điều gì đó quá nguy hiểm nhé.”
Anju sau đó nhìn thẳng vào mắt tôi.
“Tớ mong cậu sẽ giúp Akira-chan tiếp tục sự nghiệp idol theo cách mà cậu ấy xứng đáng được nhận.”
Trái tim tôi thắt lại khi nghe những lời của Anju.
Hai thành viên của ripqle vẫn dành cho nhau những tình cảm thật sâu đậm.
Là một fan, tôi thực sự thấy hạnh phúc khi chứng kiến điều đó.
“Vâng… Với tư cách là một fan của Akira, tôi sẽ cố gắng hết sức.”
Đôi mắt Anju long lanh như thể bị cảm xúc lấn át. Cô đột ngột đứng dậy.
“Hả…?”
Trong lúc tôi còn đang ngẩn người, cô ấy đi vòng qua bàn và tiến lại gần tôi.
“Cảm ơn cậu!”
Rồi cô ấy ôm chầm lấy tôi khi tôi còn đang ngồi trên ghế.
“…?!”
Đầu óc tôi như bị chập mạch.
Mặt tôi ép chặt vào bụng Anju, và một cảm giác nặng nề nhưng mềm mại đang đè lên đầu tôi.
Sự “mềm mại” của cô thấm đẫm khắp cơ thể tôi.
Sự kiện bất ngờ khiến suy nghĩ và cơ thể tôi đông cứng, nhưng não bộ dần nắm bắt được tình hình và ra lệnh “Mau cử động đi!”.
“Ưm… ưm…!”
Khi tôi vùng vẫy, bụng cô ấy càng ép chặt hơn vào mặt tôi khiến tôi không thể thở nổi.
“Á?! Tớ-Tớ xin lỗi! Tớ quên mất chứng sợ phụ nữ của cậu!”
Anju hét lên rồi buông tôi ra.
“Phù…! Ồ, không, ừm, k-không sao đâu….”
Mặt tôi đỏ bừng vì nóng.
Giống như một con robot bị hỏng, tôi lắc đầu nguầy nguậy một cách cứng nhắc.
“Tớ vốn hay bị bảo là tự nhiên quá trớn… Tớ biết là không tốt nhưng tớ không kìm lòng được… Hơn nữa, Yuu-kun à, cậu thật đáng yêu, như một cậu em trai vậy…”
“Annnjuuu???”
“Hả?!”
Cánh cửa ban công mở toang, Akira đứng đó với vẻ mặt đầy sát khí.
“Tớ biết cậu vốn thích kiểu con trai có xu hướng ‘ăn cỏ’, nhưng mà…”
“Kh-Không phải như cậu nghĩ đâu Akira-chan…”
“Cớ sao cậu ra tay nhanh thế hả?”
“Chỉ là hiểu lầm thôi.”
Anju sợ hãi xua tay giải thích.
Sau đó, ánh nhìn sắc lẹm của Akira chuyển sang tôi khiến tôi giật bắn mình.
“Còn anh nữa, anh đang làm cái quái gì thế? Lúc nào tôi tiếp cận anh cũng đẩy ra, vậy mà sao với Anju cô lại ngoan ngoãn và cam chịu thế hả...?”
Vẻ “ghen tuông” lộ rõ trong mắt cô khiến tôi lúng túng.
Tôi tự hỏi, đúng là tôi và Akira đang giả vờ làm “người yêu”, nhưng điều đó đâu có nghĩa là cô phải nổi đóa vì chuyện như thế này…
Đồng thời, tôi không khỏi thắc mắc tại sao khi Anju ôm, tôi lại không phản kháng dữ dội như khi Akira xông vào nhà mình.
Anju và Akira đều mang nét nữ tính như nhau, và chẳng có mấy sự khác biệt giữa họ.
Hơn nữa, đây là lần đầu tiên tôi trò chuyện trực tiếp với Anju, lẽ ra cơ thể tôi phải phản ứng gay gắt hơn mới đúng…
Liệu có khi nào việc dính líu với Akira đã khiến tôi dần quen với phụ nữ hơn chăng…?
Đó là những gì tôi đang nghĩ.
“Em biết rồi. Là do bộ ngực đúng không?!”
Akira hét lên.
“Hử?”
Anju và tôi đồng thanh lên tiếng.
“Kể từ thời còn ở ripqle, em thề là do mấy bộ ngực khủng đó...!”
Akira lườm chằm chằm vào ngực Anju. Sau đó cô dùng ngón tay trỏ ấn mạnh vào đó hết mức có thể.
Tôi vội vàng dời mắt đi chỗ khác. Đây không phải cảnh tượng tôi nên nhìn.
“Em cũng đầy đặn mà, nhưng chỉ vì kích cỡ của em luôn bị đem ra so sánh với cậu ấy nên tớ bị gán mác ‘đứa lùn ngực phẳng’ trên mấy diễn đàn đó!”
“Tớ đã luôn nhắc cậu là đừng có xem mấy cái diễn đàn đó rồi mà, toàn là anti-fan thôi!”
Anju cố gắng trấn an Akira khi cô đang nổi khùng.
“Im đi! Chỉ vì cậu không bị gọi bằng mấy cái tên xấu xí suốt ngày không có nghĩa là cậu có quyền dạy đời tớ!”
“Tớ cũng bị gọi là ‘con bò sữa kiêu căng’ mà cậu biết đấy.”
“Cậu cũng xem rồi! Cậu cũng xem mấy cái diễn đàn đó rồi!!”
Tôi mỉm cười khi nhìn họ cãi vã một lần nữa.
Sẽ thật tuyệt nếu hai người này có thể cùng nhau đứng trên sân khấu thêm một lần nữa.
Tôi thầm nghĩ như vậy trong khi lắng nghe những giọng nói ồn ào đầy sức sống của họ.
2 Bình luận
Tfnc