Trans + Edit: Ph4ng:3
---
“Đó là lý do em quyết định hẹn hò với Yuu Okita, người mà em đã thầm mến bấy lâu nay!”
“...Hả?”
Ngày hôm sau, Akira đưa tôi đến văn phòng công ty quản lý của cô ấy, Mao Ashida.
Quản lý của cô ấy hoàn toàn sững sờ trước lời tuyên bố thẳng thừng của Akira.
“...Hẹn hò? Ý em là quan hệ yêu đương nghiêm túc đấy à?”
“Vâng ạ!”
“Em bảo đã thích cậu ta từ lâu rồi... vậy rốt cuộc là từ bao giờ?”
“Từ hồi cấp ba cơ!”
“Hảaaa?”
Ashida tiến lại gần Akira, đập mạnh tập tài liệu đang cầm trên tay xuống mặt bàn. Ánh mắt chị ấy lúc này trông dữ tợn chẳng khác gì một con quỷ.
“Em có còn nhớ lần đầu chị phỏng vấn khi mới nhận quản lý em không? ‘Em chưa có người yêu đúng không?’, ‘Thậm chí chẳng có chàng trai nào em thầm thích luôn đúng chứ?’”
“Vâng!”
“Lúc đó em đã khẳng định là không có ai cơ mà!”
“Thì lúc đó em nói dối đấy ạ!”
“Cái đồ ngốc này.”
“Á, đau, đau, đau quá!”
Chẳng nói chẳng rằng, Ashida bất thình lình vòng ra phía sau rồi tung đòn vật khóa cổ cô ấy.
“Rốt cuộc là em đang định giở trò gì thế? Em thực sự nghĩ là chị sẽ tin vào lời nói dối nực cười này sao?”
“Em không nói dối mà! Á, đau, đau, đau! Em đầu hàng, em đầu hàng!”
Ashida cuối cùng cũng chịu buông Akira ra rồi quay sang lườm tôi cháy mặt. Tôi rùng mình lùi lại.
“Còn em, rốt cuộc em chui từ cái xó nào ra vậy?”
Tôi suýt chút nữa đã giật bắn người vì bị quát như một sinh vật lạ, nhưng vì Akira, tôi biết mình phải tỏ ra cứng cỏi vào lúc này.
“E-em là bạn học cùng lớp của cô ấy... hồi cấp ba ạ...”
“Hừm, ra là nó mớm lời cho em nói thế à.”
“Không, không phải đâu chị...”
“Em không thể nói dối trơn tru như thế trước mặt chị đâu!”
Ashida giơ ngón tay ra và tiến thẳng về phía tôi. Trong lúc chị ấy ép tôi sát vào tường, Akira đã kịp chen vào giữa hai người. Tất nhiên, cơ thể tôi vẫn chẳng thích thú gì với sự gần gũi này, nhưng dù sao thì vẫn tốt hơn là bị Ashida “kẹp thịt”.
“Yuu bị chứng sợ phái nữ.”
Khi Akira nói ra điều đó, Ashida đờ lại một chút rồi lại nhướn mày đầy nghi hoặc.
“Lại nói dối cái gì nữa đây?! Thôi nào, nói thật cho chị nghe xem!”
“Em đang nói thật mà.”
Akira đột ngột quay người lại và nhẹ nhàng chạm vào mặt tôi. Cơ thể tôi phản ứng ngay tức khắc, theo bản năng tôi nhảy lùi ra sau một cú cực mạnh.
Rầm!
Đầu tôi đập thẳng vào tường. Kể từ hôm qua tới giờ, có vẻ như cái đầu tôi đã phải chịu trận hơi nhiều rồi.
“Á, x-xin lỗi chị...”
Tôi lí nhí xin lỗi vì sự giật mình thái quá của mình. Cơ thể vẫn cứ khăng khăng không chịu nghe lời, dẫu cho mới ngày hôm qua chúng tôi đã bàn về việc tôi sẽ dần dần thích nghi với cô ấy.
Chị ấy hít một hơi rồi khẽ lắc đầu.
“Chị cũng xin lỗi. Em làm chị hết hồn luôn đấy.”
Với đôi mắt chớp liên tục, Ashida im lặng quan sát cuộc đối thoại giữa hai chúng tôi.
“...Hai đứa nói thật đấy à?”
“Thực sự là Yuu đang phải vật lộn với chứng sợ phái nữ ạ.”
Ashida lắc đầu và tặc lưỡi đầy vẻ bực dọc khi thấy Akira gật đầu xác nhận một cách nghiêm túc.
“Thì chị cũng thấy rồi! Nhưng mà em và cậu Yuu-kun này... đang hẹn hò thật á?!”
“Vâng, là thật ạ.”
“Thật luôn...?”
Ashida ngồi phịch xuống ghế sofa trong văn phòng, hai tay ôm lấy đầu. Chẳng hiểu sao, tôi lại thấy chị ấy là một người có cảm xúc rất dễ nắm bắt. Dù sao thì, thật mừng là tôi đã có thể bắt nhịp được với tình huống này. Ít nhất là tôi đã nghĩ vậy.
“...Giờ em muốn chị phải nói gì đây?”
Chị ấy liếc nhìn Akira và tôi với một ánh mắt sắc lẹm.
“Trước hết, đây không phải là nơi thích hợp để bàn chuyện này...”
Ashida đứng dậy khỏi ghế và nhận ra các nhân viên trong văn phòng đều đang đổ dồn sự chú ý về phía chúng tôi.
“Hai đứa có muốn đến một nơi riêng tư hơn để nói chuyện không?”
Chị ấy mỉm cười với tôi, nhưng tôi có thể cảm nhận được một sự nham hiểm ẩn sau nụ cười đó. Chỉ mới nghĩ đến thôi đã khiến tôi rùng mình run rẩy.
Liệu mình có thực sự ổn khi đi theo chị ấy không đây…?
***
“Thế nào? Rốt cuộc chuyện này là sao?”
Ashida dẫn chúng tôi đến một căn phòng trong một tòa chung cư cao cấp. Tôi thậm chí còn chẳng rõ nó nằm ở tầng thứ bao nhiêu nữa, nhưng có vẻ đây chính là nhà riêng của chị ấy.
Đối với một người phụ nữ, căn phòng này được bài trí một cách đáng kinh ngạc với những món đồ nội thất đơn sắc, tạo cảm giác vô hồn và chẳng có chút sức sống nào.
Chúng tôi ngồi đối diện nhau qua một chiếc bàn trắng. Ashida hết nhìn Akira lại quay sang nhìn tôi. Dù vẻ mặt lộ rõ sự khó chịu, chị ấy vẫn pha trà cho cả hai trước khi bắt đầu câu chuyện. Tôi thầm nghĩ, có lẽ suy cho cùng chị ấy vẫn là một người tốt.
“Và làm ơn, đừng có lặp lại cái lời nói dối về việc có bạn trai nữa. Nói thật cho chị biết em đang định giở trò gì đi.”
Ashida lên tiếng đầy kiên quyết. Có lẽ chúng tôi sẽ chẳng bao giờ lừa được người phụ nữ này.
“Chuyện em có bạn trai là thật. Và người đó chính là Yuu.”
Akira đáp lại một cách cứng cỏi, như thể không muốn chịu thua trước áp lực của Ashida.
Đợi đã, cô ấy vừa mới xưng hô không cần kính ngữ với chị ấy sao?
Tôi không khỏi cảm thấy lo lắng và ngượng ngùng trong những tình huống như thế này. Mặc kệ sự hiện diện của tôi, Ashida và Akira vẫn khóa chặt ánh mắt vào nhau để tiếp tục cuộc đối đầu.
“...Em thực sự nghiêm túc đấy à?”
“Em nghiêm túc.”
“Ở đây chỉ có chị thôi, em không cần phải diễn nữa đâu, được chứ?”
“Vâng. Như em đã nói, em không hề nói dối.”
Akira khẳng định mà không hề né tránh ánh nhìn. Ashida nhìn chằm chằm vào mặt cô ấy suốt vài giây trước khi buông một tiếng thở dài thườn thượt.
“Rốt cuộc là em đang nghĩ cái quái gì thế?”
Lần này, chị ấy đưa cả hai tay lên ôm trán, tì khuỷu tay xuống bàn.
“Em vừa mới có một buổi bắt tay thành công rực rỡ, sắp tới còn có một buổi diễn solo lớn, và... mọi thứ mới chỉ bắt đầu thôi. Tại sao lại là lúc này?”
Những lời Ashida nói hoàn toàn có lý. Nếu không được nghe về tình cảnh của Akira trước đó, chắc chắn tôi cũng sẽ nghĩ y hệt như vậy. Trái ngược với sự kích động của Ashida, Akira lại tỏ ra vô cùng điềm tĩnh.
“Bởi vì chẳng có lúc nào thích hợp hơn lúc này cả.”
“Hả?”
Ashida nhướn mày như thể không hiểu nổi những gì Akira vừa thốt ra.
“Em không tự dưng kiếm bạn trai mà không có lý do đâu. Em không phải đồ ngốc.”
“Không! Em chính là đồ ngốc! Chẳng có giây phút nào mà em không hành động như một kẻ ngốc cả!”
“Không phải, em không có. Chị mới là đồ ngốc ấy.”
“Cái gì cơ?”
Sau cuộc tranh cãi trẻ con đó, Ashida đứng phắt dậy khỏi ghế. Tuy nhiên, chị ấy nhanh chóng lắc đầu rồi thở dài nặng nề.
“Dẹp đi! Tóm lại là em đang muốn nói cái gì? Lúc nào em cũng nói năng quá ngắn gọn. Giải thích rõ ràng cho chị nghe xem nào.”
Akira trở nên nghiêm túc hơn khi Ashida ngồi xuống trở lại.
“Em đã nói với chị rất nhiều lần rồi mà, phải không...? Về Anju.”
Biểu cảm của Ashida thay đổi như thể đã nhận ra điều gì đó, nhưng chị ấy ngay lập tức nghiêng đầu thắc mắc.
“...Nhưng chuyện đó thì liên quan gì đến việc này?”
“Thì đó, em đã có bạn trai, vì vậy em muốn chị hãy làm tất cả những gì có thể để che giấu chuyện này khỏi công chúng.”
Nghe đến đây, Ashida đờ đẫn lại vài giây như đang cân nhắc điều gì đó. Rồi như thể đã thấu tỏ mọi chuyện, chị ấy thở dài ra, đưa tay lên trán.
“...À, tất nhiên rồi. Chị sẽ giấu nó đi.”
“Đúng không? Chuyện đó là hiển nhiên mà.”
“Hiển nhiên cái con khỉ ấy, đồ ngốc này!”
Cả Akira và tôi đều bất giác lùi lại. Chị Ashida ngẩng đầu lên, để lộ gương mặt đáng sợ nhất từ nãy đến giờ.
“Này, em không hề quan tâm đến hình tượng của mình chút nào sao?”
“Em chẳng mảy may bận tâm đến cái hình tượng đó đâu.”
Trái ngược với tông giọng đầy gay gắt của chị Ashida, Akira đáp lại một cách thản nhiên.
“Em có thực sự biết mình đang làm gì không? Em có nhận ra mình đang cố gắng đi trên một sợi dây thừng không hả?!”
“Em biết chứ.”
“Không, em không biết đâu! Akira, em là ngôi sao sáng nhất trong thế hệ của mình. Nếu vụ bê bối này bị phanh phui, làn sóng chỉ trích nhắm vào em sẽ khủng khiếp hơn bất kỳ idol bình thường nào, và tương lai idol của em coi như chấm hết!”
“Em không muốn dấn thân vào con đường idol nơi người ta chẳng thể tiến bước nếu không dùng ai đó làm bàn đạp.”
“...!”
Như thể vừa bị đánh trúng tim đen, Ashida nín thở trước những lời đanh thép của Akira.
“Đây là những gì em cần phải làm để tiến xa hơn trong sự nghiệp của mình.”
Akira nói với một niềm tin mãnh liệt. Ashida lại nín thở lần nữa, rõ ràng là đang vô cùng bối rối.
“Nhưng chuyện đó không có nghĩa là...”
“Chị phải tin em... Mao.”
Khi Akira gọi thẳng tên như vậy, Ashida trao cho cô ấy một ánh nhìn nghiêm nghị.
“Chị... chị rất muốn tin em! Cái đồ ngốc này! Nhưng chuyện này ở một đẳng cấp ích kỷ hoàn toàn khác so với tất cả những gì em từng làm từ trước đến nay đấy...”
“Nếu chị không giúp em, em sẽ giải nghệ, không làm idol nữa.”
Bầu không khí im lặng đến mức có thể nghe thấy cả tiếng kim rơi sau lời tuyên bố của Akira.
Tôi cũng lặng người đi khi quan sát góc nghiêng của cô ấy. Biểu cảm đó không phải là đang đùa hay đang thử lòng đối phương. Cô ấy có vẻ vô cùng quyết tâm.
Ánh mắt chị Ashida đảo qua đảo lại, nhìn sâu vào đôi mắt của Akira.
Và rồi...
“Ha ha ha... Thật tình, cho chị xin đi.”
Chị ấy ngửa mặt lên trời than thở.
“Idol lấy chính bản thân mình ra làm con tin... chuyện này thật là quá quắt mà...”
Tôi cũng có phần đồng tình với những lời đó. Tuy nhiên, cả chị Ashida và tôi, những người luôn dõi theo sát sao các hoạt động của Akira, đều hiểu rõ sự tận hiến của cô ấy đối với nghề nghiệp này lớn lao đến nhường nào. Chính vì thế, lời đe dọa đó mới có sức nặng khủng khiếp đến vậy.
“…Vậy là em thừa nhận chuyện ‘người yêu’ này chỉ là giả vờ sao?”
Chị Ashida im lặng một hồi lâu, rồi chậm rãi ngẩng đầu nhìn về phía tôi và Akira.
“Hai đứa không thực sự yêu nhau, đúng chứ?”
Đáp lại câu hỏi của chị, Akira làm một bộ mặt lém lỉnh, cố tình nói lảng sang chuyện khác.
“E hèm? Em cũng không chắc nữa. Nhưng mà em thích Yuu lắm đó nhaaa.”
Ánh mắt chị Ashida trợn ngược lên trước câu trả lời đầy vẻ đùa cợt của cô ấy.
“Không đâu ạ.”
Tôi lên tiếng ngay lập tức trước khi chị Ashida kịp bùng nổ cơn giận. Cả hai người họ đồng loạt nhìn tôi chằm chằm đầy căng thẳng.
“Em là fan của... Akira Sezai. Em không có ý định làm bất cứ điều gì gây cản trở đến hoạt động của cô ấy.”
Dù đứng trước một người quyền lực như chị Ashida, tôi cứ ngỡ mình sẽ bị át vía, nhưng những lời đó lại thốt ra vô cùng dõng dạc và rành mạch.
Ashida chớp mắt, nhìn sâu vào mắt tôi suốt vài giây.
Tôi không hề né tránh.
Tôi biết nếu mình quay đi lúc này, chị ấy sẽ chẳng bao giờ hiểu được sự chân thành của mình.
Chị ấy thở ra một hơi dài rồi gật đầu khi thấy tôi cố gắng giữ cho cơ thể không run rẩy.
“...Chị hiểu rồi. Được thôi.”
Akira mỉm cười đắc ý.
“Đó chính là điểm em thích ở Yuu đóoo.”
“Em im miệng ngay cho chị.”
Ashida quát khẽ, dập tắt ngay cái vẻ nhí nhố của Akira.
“Yuu-kun. Chị biết... em là người nghiêm túc, và chị cũng biết em rất quan tâm đến Akira. Nhưng chị có một điều kiện.”
Chị ấy giơ ngón trỏ lên đầy nghiêm nghị.
“Tuyệt đối, tuyệt đối không được biến chuyện này thành một mối quan hệ yêu đương thật sự!!!”
“Vâng.”
“Mọi hành động có thể dẫn đến chuyện đó đều bị cấm tiệt!!!”
Ashida tuyên bố dõng dạc. Tôi chỉ còn biết gật đầu lia lịa.
“Ừm... cụ thể là sao ạ...?”
Tôi rụt rè hỏi, và chị ấy đáp lại tức thì.
“Không nắm tay, không hôn, và đương nhiên là không có chuyện giường chiếu!”
“Giường— làm gì có chuyện em làm thế chứ!”
Từ đó suýt chút nữa vọt ra khỏi miệng khiến tôi không nhịn được mà kêu lên một tiếng thất thanh. Nhưng Akira ngồi cạnh bên lại đảo mắt nhìn tôi đầy vẻ tinh quái.
“Gì vậy, cậu không muốn à?”
“Hả...?”
Mọi suy nghĩ trong đầu tôi hoàn toàn đình trệ.
“Cái gì cơ...?! Em còn hào hứng cái gì hả?! Không, không! Tuyệt đối không!!!”
Ashida hét vào mặt Akira bằng tông giọng lớn nhất từ trước đến giờ. Akira thì chỉ đứng đó cười trừ.
Tôi thầm nghĩ không biết đây có phải là cách giao tiếp bình thường của họ không, nếu đúng thế thật thì sức chịu đựng tinh thần của Ashida quả là phi thường...
“Điều duy nhất chị có thể cho phép là hai đứa ở bên nhau để đánh lừa công ty và những người xung quanh. Nhưng đừng có mà xích lại gần nhau quá mức cần thiết, rõ chưa?!”
“Mao này, sẽ ổn thôi mà.”
Akira ngắt lời Ashida đang kích động bằng một nụ cười gượng gạo.
“Sẽ ổn là ổn thế nào hả?! Chuyện này nghiêm trọng lắm đấy, em biết không...”
“Yuu, như em đã nói, cậu ấy bị chứng sợ phái nữ.”
Khi Akira nhắc lại điều đó, Ashida chớp mắt rồi nhìn tôi một lượt với vẻ mặt đã dịu đi hẳn, như thể vừa nhớ ra điều gì đó.
“À, đúng rồi, em có nói qua... Phải rồi... đúng là thế thật...”
Ashida cúi đầu đầy hối lỗi.
“Chị xin lỗi nhé.”
“Không, không đâu ạ, em mới là người phải xin lỗi vì chuyện này...”
“Không, không phải do em muốn thế mà. Mỗi người đều có hoàn cảnh riêng mà.”
Bầu không khí bỗng trở nên ngột ngạt. Ashida vỗ tay cái bộp để thay đổi tâm trạng.
“Chị đã hiểu chuyện hai đứa định bí mật tạo ra bê bối để gài bẫy cấp trên. Nhưng sau đó thì sao?”
Câu hỏi của Ashida khiến Akira, người vừa mới nhí nhố ban nãy lập tức trở nên nghiêm túc.
“Em sẽ tận dụng tình huống đó để thu thập bằng chứng.”
“Rồi sau đó?”
“Em sẽ báo cáo trực tiếp với chủ tịch.”
“Chủ tịch... Ngài ấy sao...”
Ashida hít một hơi thật sâu. Chủ tịch có lẽ là nhân vật quyền lực nhất, người đứng đầu ngành công nghiệp idol.
Trong giới hâm mộ, ai cũng biết đến sự tồn tại của ngài ấy. Tôi nhớ có đứa bạn otaku từng say sưa kể rằng giới idol phát triển rực rỡ suốt mấy thập kỷ qua chính là nhờ vào tài năng và tầm nhìn của "Ngài chủ tịch".
“Những kẻ ở dưới đáy của hệ thống quyền lực này chính là những kẻ ép idol phải bán mình. Đó là các công ty nhãn hàng và những gã cấp trên khác.”
“Em gọi họ là 'kẻ dưới đáy', nhưng họ vẫn đứng cao hơn chị và em nhiều lắm đấy. Em có ý thức được điều đó không?”
“Em biết mình đang nói gì mà.”
Kế hoạch của Akira là tạo ra một vụ bê bối giả để thu hút sự chú ý của giới thượng tầng. Từ đó, cô ấy có thể thu thập những bằng chứng xác thực về việc cưỡng bức bán dâm để trình lên chủ tịch.
“Chị không nghĩ mọi chuyện sẽ suôn sẻ như thế đâu...”
Tôi hoàn toàn đồng ý với cảm nhận của Ashida. Tôi không tin rằng một hệ thống đã tồn tại lâu đời như vậy lại có thể dễ dàng bị sụp đổ chỉ bởi một kế hoạch như thế.
“Nhưng em không còn lựa chọn nào khác.”
Dù Ashida đầy lo ngại, nhưng quyết tâm của Akira vẫn không hề lay chuyển. Khi nhận ra không còn cách nào để thay đổi tình hình, chị ấy chỉ biết thở dài cam chịu.
“Ha ha... Dù vậy, những gì chị có thể giúp cũng có hạn thôi đấy.”
“Em biết mà. Chị chịu hợp tác là em mừng lắm rồi.”
Akira mỉm cười. Ashida cau mày khó chịu nhưng vẫn gật đầu.
“...Thì coi như em đã có bạn trai thật đi! Chị sẽ ít nhất là giả vờ phát điên lên như thế.”
Nói xong, Ashida nhìn Akira đầy nghiêm nghị.
“Em có nhận ra là chị đang làm tất cả những chuyện này vì em không?”
“Em biết mà.”
“Thật sự nhận ra chứ?”
“Vâng.”
“Chị thách em dám làm chuyện gì dại dột đấy.”
“Em nhớ rồi.”
Ashida mỉm cười nhẹ nhõm khi thấy Akira gật đầu.
“...Được rồi, hôm nay chị sẽ lái xe đưa hai đứa về.”
Chị ấy đứng dậy và nói tiếp, liếc nhìn tôi bằng một ánh mắt có chút mỉa mai.
“Chị cũng phải nắm được địa chỉ nhà của em nữa chứ, đúng không?”
Tôi thở phào nhẹ nhõm khi thấy gương mặt chị ấy không còn u ám như lúc đầu. Có vẻ như chị ấy đã bắt đầu chấp nhận sự hiện diện của tôi.
“Em... em cảm ơn chị nhiều lắm...”
“Hãy chăm sóc tốt cho Akira... nhé?”
Giọng Ashida bỗng trở nên vô cùng dịu dàng khi thì thầm câu đó. Tôi có thể cảm nhận được mối liên kết bền chặt giữa hai người họ.
***
“Vậy thôi, hôm nay thế là đủ rồi. Chị đã nắm được địa chỉ của em, nên đừng có mà làm trò gì kỳ quặc đấy.”
Tôi cúi đầu thật sâu khi Ashida cho tôi xuống xe trước cửa căn hộ của mình.
“Em cảm ơn chị nhiều lắm ạ.”
“Không có gì. Hẹn gặp lại sau nhé.”
“Chị làm việc tốt nhé, Maooo.”
Ashida định lái xe đi thì Akira bất ngờ xen vào.
“Hả?”
Đôi mắt Ashida mở to khi nhận thấy Akira, người lẽ ra phải ngồi ở ghế sau, cũng đã bước xuống xe một cách vô cùng tự nhiên.
“Chẳng phải em đang có cuộc họp với chị ngay bây giờ sao?”
“Chuyện tình cảm của Idol mà chị đang quản lý vừa bị bại lộ rồi cơ mà? Chị chắc đây là lúc để ngồi họp hành à?”
Akira thản nhiên buông một câu xanh rờn.
“Đừng có bô bô mấy chuyện đó ở ngoài đường như thế...!”
“Đừng lo mà. Nhìn kiểu gì thì lúc này trông em cũng chỉ là một ‘jirai-onna’ bình thường thôi.”
“Hừm... Vậy ý em là hôm nay chị cứ nên quay lại văn phòng và làm một trận ầm ĩ cho mọi người thấy hả?”
“Vâng! Chị hiểu ý em nhanh lắm, Mao!”
“Nhưng em cũng đâu cần phải xuống xe ở đây!”
“Tại sao không? Em và bạn trai đang có một buổi hẹn hò tại gia mà.”
“Hả?”
Tôi chẳng nghe thấy gì về chuyện đó cả. Khi tôi liếc nhìn Akira, cô ấy khẽ nháy mắt với tôi. Ashida nhìn thấy cảnh đó nên chỉ biết lắc đầu đầy ngán ngẩm.
“Thôi được rồi... Tùy em. Muốn làm gì thì làm.”
Chị ấy nói nhưng không quên trao cho Akira và tôi một ánh nhìn sắc lẹm.
“Nhưng mà...”
“Cấm tiệt mọi hành vi tiếp xúc quá mức đúng không ạ?!”
“Biết thế là tốt.”
Vì Akira đã đoán trước được những gì chị định nói, chị Ashida chỉ biết thở dài một tiếng thật lớn rồi khởi động lại động cơ xe.
“Được rồi, chào nhé.”
Chị Ashida nhẹ nhàng vẫy tay, kéo cửa kính lên và lái xe đi. Khi chiếc xe đã đi xa, Akira mỉm cười với tôi.
“Vậy thì! Bắt đầu buổi hẹn hò thôi nào.”
“Ừm, ý cô là sao cơ...?”
“Còn phải nói sao nữa. Bởi vì chúng ta đang...”
Cô ấy nở một nụ cười đầy quyến rũ và tiến lại gần hơn. Tôi nhìn cô ấy trong khi vẫn cố giữ khoảng cách.
“...đang hẹn hò mà, đúng không?”
“Chúng ta có cần phải diễn cả khi chỉ có hai người thế này không?”
Khi tôi nói vậy, đôi môi cô khẽ chu lên như đang hờn dỗi.
“Này, cậu thực sự là fan ruột của tôi đấy à?”
“Đúng thế.”
“Thế thì cậu nên vui lên một chút đi chứ... Nào, đi thôi!”
“Ơ, này...!”
Tôi vội vã lủi thủi đi theo sau khi cô ấy tự tiện lao thẳng về phía căn hộ của tôi. Phía sau ánh hào quang, Akira thực sự là một người ích kỷ, độc đoán và kiêu ngạo, đúng như những gì tôi đã nghi ngờ kể từ ngày hôm qua.
4 Bình luận