Vol 1: <<Đang tiến hành>>

Chương 2

Chương 2

Trans + edit: Ph4ng:3

---

“Yuu-kun này, sau này chúng ta kết hôn nhé, được không?”

“Hả? Kết hôn sao?”

“Đúng vậy! Vì chị yêu em nhất trên đời, nên chúng mình hãy kết hôn với nhau đi.”

“Được thôi, em đồng ý.”

Yuu Okita. Đó chính là tên tôi.

Thuở còn học tiểu học, tôi từng đem lòng thầm thương trộm nhớ một người con gái. Cô ấy lớn hơn tôi ba tuổi và sống cùng một khu phố. Vì khác khối lớp nên chúng tôi chẳng mấy khi chơi cùng nhau ở trường.

Thế nhưng cứ hễ tan học, chúng tôi lại hẹn gặp nhau tại công viên ngay trước tòa chung cư để cùng nhau vui đùa thỏa thích.

Chính là vào năm tôi học lớp ba, cô ấy đã ngỏ lời muốn kết hôn với tôi. Lúc bấy giờ, tôi chẳng thực sự hiểu rõ ý nghĩa của việc đó cho lắm. Nhưng vì tôi thích cô ấy và cô ấy cũng thích tôi, nên mọi chuyện dường như thật hiển nhiên.

Tôi từng nghe người ta bảo rằng kết hôn là điều mà người ta sẽ làm cùng với người mình yêu mến, chính vì lẽ đó mà tôi đã gật đầu đồng ý. Tôi nhớ lúc ấy mình chỉ đơn giản nghĩ rằng, ừ thì, chắc là mọi chuyện vốn dĩ phải diễn ra như vậy thôi.

Cô ấy trông rạng rỡ và hạnh phúc lắm khi nhận được câu trả lời từ tôi, và chính sự vui sướng của cô ấy cũng khiến trái tim tôi tràn ngập niềm vui lây.

Để rồi ngay ngày hôm sau, chúng tôi đã bắt đầu một cuộc sống “hôn nhân” của riêng mình.

Cô ấy đã hôn tôi rất nhiều.

Mới đầu, đó chỉ là những cái chạm môi khẽ khàng, giống hệt như những cảnh tượng tôi từng thấy trên các bộ phim truyền hình. Mỗi khi áp môi mình lên môi cô ấy, tôi lại cảm thấy trái tim đập rộn ràng xen lẫn một chút niềm vui khó tả.

Thế nhưng, cách thức chúng tôi trao nhau nụ hôn đã sớm thay đổi.

Ban đầu, chúng tôi vẫn thường chơi đùa trong công viên của khu chung cư, nhưng rồi từng chút một, cô ấy bắt đầu dẫn tôi đến những góc khuất tối tăm và chật chội hơn.

Có khi đó là phía sau lối thoát hiểm của khu chung cư, hay đôi lúc lại là tại nhà cô ấy vào những khi cha mẹ vắng nhà. Vào những ngày khác, cô ấy lại đưa tôi đến những nơi chỉ có riêng hai người để trao nhau những nụ hôn sâu đầy nồng nhiệt. Đó là kiểu hôn mà lưỡi hai đứa chạm vào nhau và quấn quýt lấy nhau không rời.

Tôi cảm thấy việc đó thật kỳ quặc và có chút đáng sợ, nhưng khi nghe cô ấy bảo rằng “Đã kết hôn rồi thì phải hôn như thế này”, tôi cũng đành tạm thời chấp nhận. Để rồi cuối cùng, tôi và cô ấy đã bước đến cái ngưỡng mà chẳng còn đường lui được nữa.

“Chạm vào chị… ở đây nhé.”

Nghĩ lại bây giờ, khoảng cách ba tuổi giữa chúng tôi thực sự là một điều rất lớn.

Có một sự chênh lệch khá rõ rệt về kiến thức giữa hai đứa và điều đó bao gồm cả kiến thức về tình dục.

Ở các lớp trên của bậc tiểu học, trong giờ giáo dục sức khỏe và thể dục đã bắt đầu dạy về giáo dục giới tính.

Còn cô ấy thì rất tò mò về những chuyện như vậy.

Lúc ấy tôi chẳng hiểu chuyện gì đang xảy ra, nhưng vẫn làm theo lời cô ấy yêu cầu: chạm vào cơ thể cô và để cô chạm vào cơ thể mình.

Chẳng bao lâu sau, tôi và cô ấy đã cùng nhau làm những việc thậm chí còn không thể cứu vãn hơn thế nữa.

Tôi đoán rằng khi ấy cô ấy đã biết tường tận mọi chuyện, còn tôi thì tuyệt nhiên không. Tôi làm vậy chỉ đơn giản vì muốn thấy cô ấy vui. Cảm giác ấy vừa hưng phấn, lại vừa dễ chịu, và cứ thế tôi tiếp tục lún sâu vào những hành vi thân mật cùng cô ấy.

Cho đến một ngày, mẹ cô ấy bắt quả tang chúng tôi ngay tại trận.

Bị vây quanh bởi cả cha lẫn mẹ của hai bên, chúng tôi phải hứng chịu những lời mắng nhiếc thậm tệ không ngớt.

"Đây không phải là trò chơi để các con có thể đem ra đùa giỡn đâu!"

"Nếu không cẩn thận, các con sẽ dính bầu và có con ngoài ý muốn đấy!”

Từng tiếng khóc nức nở và những lời la hét của mẹ như những nhát dao cứa vào tâm trí, khiến tôi sợ hãi đến cực độ.

Dù chẳng thực sự hiểu rõ mình đã làm gì, tôi vẫn lờ mờ nhận ra rằng mình vừa gây ra một điều gì đó thật khủng khiếp đối với người mà tôi hằng trân quý.

Ngay khi nhận thức được điều đó, tôi bắt đầu cảm thấy sợ hãi mỗi khi ở bên cạnh cô ấy.

Khác với tôi, cô vẫn tìm mọi cách để được ở gần tôi, ngay cả khi bị cha mẹ mắng mỏ thậm tệ. Cô ấy lén lút trốn nhà để đến tìm tôi sau lưng người lớn và thì thầm.

“Chị yêu em”.

Thế nhưng, tôi lại bắt đầu ghét bỏ điều đó. Đáng lẽ ra tôi vẫn còn yêu cô ấy, vậy mà chỉ cần nghe thấy tiếng cô gọi tên mình, tôi đã không tự chủ được mà rùng mình, cảm giác buồn nôn trào dâng.

Tôi cứ thế chạy trốn và khoảng cách giữa chúng tôi cứ thế xa dần. Đến khi cô tốt nghiệp và lên cấp hai, tôi đã hoàn toàn biến mất khỏi cuộc đời cô ấy.

Vì không muốn học chung trường với người đó, tôi đã thuyết phục cha mẹ cho mình chuyển đến một ngôi trường ở khu vực khác.

Đó chính là khởi đầu cho hội chứng sợ phái nữ của tôi. Kể từ dạo ấy, tôi bằng mọi cách né tránh bất kỳ mối quan hệ nghiêm túc nào với các bạn nữ, kể cả ở trường học.

Tôi sợ bọn họ.Trong khi những cậu trai cùng trang lứa đều khao khát có bạn gái, tôi lại chẳng bao giờ mảy may để tâm đến điều đó.

Tôi lớn lên thành một đứa trẻ không thể trò chuyện bình thường với con gái và luôn cảm thấy sợ hãi mỗi khi có ai đó chủ động tiếp cận mình. Nhưng sự thật là mọi chuyện cũng dễ dàng hơn cho tôi khi phái nữ vốn dĩ cũng tự động tránh xa tôi.

Bạn bè tôi hoàn toàn là nam giới. Tôi là kiểu người có thể tán gẫu cực kỳ tự nhiên với đám con trai nhưng lại trở nên lúng túng trước phái nữ.

Suốt những năm tháng cấp hai, có lẽ trong mắt bạn bè, tôi chính là một kẻ như vậy. Tôi tin rằng mình đã duy trì được một quãng đời học sinh ổn định nhờ vào việc triệt để cắt đứt mọi mối liên hệ với con gái.

Chỉ có điều...

Nếu có một điều thực sự khiến tôi phải phiền lòng, thì đó chính là việc ham muốn của một người đàn ông trong tôi chẳng hề mất đi chút nào.

Ngược lại, tôi đã từng trải qua quan hệ tình dục từ ngay hồi còn học tiểu học và cảm giác ấy cứ in sâu trong đầu đến mức không thể nào quên.

Cái cảm giác đó… nó ấm áp, thoải mái và sung sướng đến mức không thể tin được.

Nếu chỉ xét riêng về phương diện ham muốn, tôi tự tin mình là một trong những cậu trai sung sức và khỏe mạnh nhất so với những người cùng trang lứa.

Tôi không thể tiếp cận con gái ngoài đời thực, nhưng lại khao khát cơ thể phụ nữ.

Con gái thì ai chẳng dễ thương và cứ mỗi lần nhìn thấy họ là tôi lại thấy rạo rực hết cả người. Khổ nỗi, tôi chẳng bao giờ đủ can đảm mà lại gần họ được.

Giữa cái mớ đời khốn khổ đó, Idol chính là cứu cánh duy nhất của tôi. Những nàng Idol luôn phô diễn vẻ ngoài lung linh và biểu diễn hết mình trước đám người hâm mộ khác giới như một lời khẳng định ngầm rằng tôi cứ việc "ngắm nhìn họ mà chẳng cần phải dè dặt". Đơn giản thôi, vì đó chính là cái nghề của họ mà.

Sự quan tâm của tôi dành cho phụ nữ dần bị thay thế bởi sự quan tâm dành cho các Idol. Cho đến khi tôi vào cấp ba, cái ham muốn vốn từng rất dồi dào của tôi đã dần dần dịu lại. Sự ngưỡng mộ của tôi dành cho phụ nữ dần bị thế chỗ bởi một khao khát chân thành là được ủng hộ ước mơ của các Idol khi tôi cổ vũ họ.

Kỳ lạ thay, hội chứng sợ phụ nữ của tôi dần được cải thiện. Lần đầu tiên tôi đã có thể nói chuyện bình thường, dẫu còn gượng gạo với những cô gái trong lớp và không gặp khó khăn gì khi hợp tác với họ trong các sự kiện ở trường.

Điều đó thật tốt biết bao. Những ngày đi học của tôi đã được thay đổi hoàn toàn kể từ khi tôi yêu mến các Idol. Trong lớp cũng có những cậu bạn cùng là người hâm mộ của chính những Idol đó, và việc kết nối với họ thực sự rất vui.

Tôi nợ các Idol cuộc sống cấp ba của mình, và cảm giác như cuối cùng tôi cũng đang vượt qua được hội chứng sợ phụ nữ.

Nhưng…

Tôi ngỡ như mình nghe thấy tiếng chuông cửa reo ở đằng xa.

Lúc này tôi đang ở trong một lớp học giữa buổi hoàng hôn.

“Hửm, vậy ra cậu thích Idol à. Có muốn cho tớ biết lý do tại sao không?”

Một nữ sinh thắt cà vạt, mặc quần tây thay vì váy, đang nhìn chằm chằm vào tôi khi mặt trời lặn. Gương mặt cô ấy cuốn hút đến mức tôi nghĩ nếu cô ấy sinh ra là con trai thì chắc chắn cô ấy sẽ vô cùng nổi tiếng.

Tôi có thể nghe thấy tiếng chuông cửa reo mờ nhạt ở phía sau. Đi cùng với nó là tiếng đóng sầm cửa lại.

“Bởi vì Idol... đã cứu rỗi tớ.”

“Hửm.”

Cô ấy đáp lại với một biểu cảm khó tả trên khuôn mặt. Sau đó, cô ấy tiếp tục nói.

“Cậu thích Idol hơn cả tớ sao?”

Tiếng chuông cửa lại reo lên lần nữa.

“...Hả?!”

Khi tỉnh dậy, tôi thấy mình đang ở trong một căn phòng tối.

Tôi đổ mồ hôi khắp người.

Tiếng chuông cửa đã reo đến lần thứ không biết bao nhiêu rồi.

“...Chắc là mình đã ngủ quên.”

Tôi đứng dậy khỏi ghế dài và bật điện thoại thông minh mà tôi đã để trên bàn. Lúc đó là khoảng mười giờ tối. Đột nhiên, tôi nghe thấy tiếng đập cửa dữ dội.

“Cái quái gì mà lại muốn vào giờ này chứ...?”

Tôi tặc lưỡi. Thường thì chỉ có chủ nhà trọ mới đập cửa vào những giờ điên rồ như thế này. Nhưng tôi chắc chắn rằng mình không nợ tiền thuê nhà tháng này...

Ông ấy có thể muốn gì cơ chứ?

Tôi bước nhanh ra cửa trước và mở nó ra.

“Vâng? Có... chuyện gì... vậy...?”

Khi tôi mở cửa, người ở đó không phải là chủ nhà. Đứng ở cửa là một người phụ nữ nhỏ nhắn với vẻ mặt hờn dỗi.

Cô ấy có phần tóc mái cắt nhọn và đeo một cặp kính tròn gọng đen dày cộp.

Trên người cô là chiếc áo mũ trùm quá khổ phối cùng chân váy ngắn màu đen, đi kèm một đôi tất dài ôm lấy bắp đùi.

Cuối cùng là chiếc mũ lưỡi trai và khẩu trang cũng màu đen nốt.

Dù chỉ mới nhìn qua, phong cách thời trang của cô ấy đích thị là kiểu mà người ta vẫn gọi là Jirai-onna.[note89211]

Việc đột ngột bị một người như cô ấy tìm đến tận nhà khiến tôi không khỏi hoang mang.

“Ừm... ch-cho hỏi cô là ai...?”

Trong khi tôi lắp bắp, cô ấy đảo mắt như thể đang bực bội nhưng vẫn giữ im lặng.

“Nếu cô không có việc gì với tôi thì tôi xin phép...”

Chẳng biết phải làm gì hơn, tôi định đóng cửa lại nhưng cô ấy đã đưa chân ra chặn tôi lại. Tôi hốt hoảng kêu lên.

“Á! Cô đang làm cái gì vậy?!”

“Tôi cũng đang định hỏi cậu câu đó đấy!”

Việc bất ngờ bị quát vào mặt khiến tôi đứng hình không thốt nên lời. Nhưng khoan đã, tôi hình như đã nghe thấy giọng nói này ở đâu đó rồi. Cô ấy sau đó thô bạo đẩy cánh cửa ra.

“Ch-chờ đã...!”

Cô ấy đẩy ngã tôi rồi bước thẳng vào trong nhà. Tôi khẽ thốt lên một tiếng khi ngã quỵ ngay lối vào.

“C-cô muốn cái gì?!”

Tôi hét lên khi cô ấy đóng sầm cửa lại phía sau. Rồi cô ấy nhìn tôi.

“... Tại sao cậu không đến?”

“... Hả?”

“Tôi hỏi là tại sao cậu không đến?!”

“C-cô đang nói cái gì vậy?”

Cô ấy giậm chân thình thịch mấy cái rồi túm lấy cổ áo tôi, hơi thở hừng hực lửa giận.

“Mảnh giấy! Mảnh giấy đó đâu?! Cậu đã nhặt nó lên rồi rời đi mà!”

“Mảnh giấy...? Mảnh giấy nào...?”

Tôi nuốt nước bọt sau khi thốt ra câu đó.

Mảnh giấy tôi nhặt được lúc ấy... Chẳng lẽ là...

Khi cơn ngái ngủ dần tan biến, những chuyện đang xảy ra trước mắt cuối cùng cũng bắt đầu có ý nghĩa.

“Tôi vứt nó rồi...”

Tôi lý nhí trả lời.

“Cái quái gì cơ?! Cậu vứt nó rồi á?!”

Cô ấy lại gào lên làm người tôi cứ run lên theo mỗi tiếng quát của cô ấy.

“Cậu được đích thân mời đến bằng mảnh giấy có ghi tên nàng Idol yêu thích của mình, thế mà cậu dám vứt nó đi hả?!”

“Vì không đời nào Akira lại làm cái trò đó cả!”

Tôi cãi lại, cố gắng chống chọi với cái giọng đầy áp đảo ấy. Cô ấy bỗng đứng đờ người ra.

“Sự thật là... khi một người lạ như cô... xuất hiện... tôi lập tức nghĩ rằng... mình bị ăn quả lừa rồi...”

Tôi bắt đầu nói năng lộn xộn. Tôi cứ nghĩ đó là một trò đùa và không hiểu chuyện gì sẽ xảy ra nếu mình thực sự đến đó.

Biết đâu một lũ côn đồ đang chờ sẵn để trấn lột mình thì sao.

Trong khi tôi còn đang run rẩy vì nghĩ đến những viễn cảnh tồi tệ, cô ấy đột nhiên thở dài một hơi thật dài. Rồi cô ấy lên tiếng với tông giọng nhẹ nhàng hơn lúc nãy một chút.

“Tôi xin lỗi. Tôi không cố ý làm cậu sợ.”

“G-Giờ mới nói thì quá muộn rồi.”

Tôi thảm hại phản kháng khi ngồi bệt xuống. Cô ấy dường như chẳng bận tâm mà chỉ thở dài lần nữa. Sau đó, cô ấy luồn tay vào sợi dây đen đang móc ở tai rồi chậm rãi kéo khẩu trang xuống.

“... Hả?”

Tim tôi lỡ mất một nhịp. Cô ấy tháo tiếp chiếc mũ lưỡi trai đang đội sụp xuống, bỏ cặp kính đen ra rồi nhìn tôi thật kỹ.

“Tôi đâu có phải người lạ.”

Cô ấy nói rồi mỉm cười với tôi.

“Cái gì... tại sao...”

“Nàng Idol yêu thích của cậu đã lặn lội đến tận đây gặp cậu rồi, lẽ ra cậu phải thấy hạnh phúc hơn mới đúng chứ.”

Đang đứng ngay lối vào nhà tôi chính là nàng Idol đó, Akira Sezai.

Mấy nốt tàn nhang trên sống mũi cô ấy nhìn hơi lạ, nhưng những phần còn lại trên khuôn mặt thì đúng là người mà tôi vẫn biết. Cô ấy thản nhiên đưa tay bật đèn hành lang lên. Tôi không thể tin nổi vào mắt mình khi nhìn thấy mặt cô ấy rõ mồn một dưới ánh đèn.

“Akira Sezai... Th-thật sự là cô sao...?”

Tôi đứng đờ người ra, mắt cứ dán chặt vào cô ấy không rời. Cô ấy khẽ cười rồi gật đầu. Cô ấy lấy móng tay cào nhẹ phần dưới mắt, một lớp mỏng gì đó bong ra. Hóa ra mấy nốt tàn nhang chỉ là miếng dán thôi. Vậy là cô ấy đã cải trang để lặn lội tới tận đây.

“Vẫn chưa tin được sao?”

c364c5fe-456f-4882-bfcf-8a6abf4c0b6e.jpg“...”

Tôi lặng lẽ lắc đầu khi lớp cải trang đã được trút bỏ. Chẳng còn nghi ngờ gì nữa, cô ấy đích thị là Akira Sezai.

“Tôi xin lỗi vì đã tự tiện xông vào nhà cậu, nhưng hôm nay tôi đến đây vì có chuyện quan trọng muốn bàn bạc. Lẽ ra mọi chuyện đã chẳng rắc rối thế này nếu cậu ngoan ngoãn đến đúng địa chỉ ghi trên mảnh giấy đó. Mà này, cậu đứng dậy được rồi đấy.”

Akira Sezai đang đứng nói chuyện ngay trước mặt tôi.

Trong bộ đồ phong cách Jirai-onna, cô ấy nói bằng một tông giọng khác hẳn thường ngày.

“...Này, cậu có nghe tôi nói gì không? Định ngồi bệt dưới đó đến bao giờ hả?”

Tôi vẫn cứ đứng đờ người ra đó, còn cô ấy thì nhìn tôi với vẻ đầy nghi hoặc. Tôi hít một hơi thật sâu rồi cố lấy sức để đứng dậy. Dù đã dồn hết lực vào hai cánh tay nhưng cái lưng tôi cứ nặng trịch, chẳng tài nào nhấc nổi người lên. Đầu óc tôi lúc này cứ lùng bùng, chẳng còn nghĩ ngợi được gì nữa.

“...C-Cái lưng của tôi cảm giác nặng quá.”

Cô ấy thở dài một tiếng rồi ngồi thụp xuống ngay trước mặt tôi.

“Ơ... ừm...”

Trong khi tôi còn đang thốt ra những tiếng ngớ ngẩn thì cô ấy đã ghé sát lại gần để cho tôi tựa vào vai mình.

Toàn thân tôi nổi hết cả da gà.

“Đừng chạm vào tôi!”

Tôi hét lên với cô ấy. Cô ấy giật nảy mình rồi trố mắt nhìn tôi. Sau đó, cô ấy bật ra một tiếng cười khô khan, gương mặt không giấu nổi nét đượm buồn.

“Đ-được rồi, cậu không cần phải hốt hoảng quá thế đâu... Tôi thực sự xin lỗi vì đã tự ý xông vào nhà cậu thế này...”

“Kh-không phải vậy đâu...! Là tại...!”

Tôi cuống cuồng lắc đầu trong cơn hoảng loạn. Tôi cố gắng lấy lại nhịp thở đang dần trở nên dồn dập rồi nuốt nước bọt.

“Th-thực ra là... ừm, tôi mắc chứng sợ phái nữ...”

Nghe tôi nói vậy, Akira nhìn tôi chằm chằm. Không gian bỗng chìm vào im lặng mất vài giây. Cô ấy mấp máy môi vài lần như đang cẩn thận cân nhắc xem nên nói lời nào cho phải.

“Hóa... ra... là vậy sao...?”

“Ừ, đúng vậy... Xin lỗi cô nhé...”

“Không, cậu không việc gì phải xin lỗi cả. Mà, chuyện này bắt đầu từ khi nào vậy?”

“Hả?”

Cô ấy lắc đầu.

“À không, ý tôi là... cậu thích Idol mà, đúng không?”

Câu hỏi đó hoàn toàn hợp lý. Đối với tôi, Idol vốn không phải là những người để mình tiến lại gần và chính nhờ vậy mà tôi mới có thể ủng hộ họ. Nhưng tôi hiểu rằng việc một người mắc chứng sợ phụ nữ lại đi hâm mộ Idol cũng là điều khiến người khác phải thắc mắc.

“À, vâng... Nhưng mà, nếu khoảng cách, ừm, quá gần... thì tôi không chịu nổi...”

Tôi thấy ngượng vô cùng, nhưng Akira nhìn tôi với vẻ lo lắng.

“Tôi có thể giúp được gì cho cậu không?”

Những lời đó làm tôi thấy nhẹ lòng đến khó tả. Cô ấy không xoáy sâu vào bệnh tình của tôi mà lại dịu dàng hỏi xem có thể giúp được gì. Phản ứng này giống hệt như cách cô ấy chân thành đáp lại người hâm mộ khi đang ở trạng thái Idol.

“Vâng, ừm, cô cứ vào trong trước đi... Tôi nghĩ mình có thể tự đứng dậy sau một lát nữa.”

“Đ-được rồi...”

Cô ấy gật đầu.

Trông có vẻ hơi lúng túng, cô tháo giày ngay trước mặt tôi rồi đi thẳng vào phòng khách. Khi tôi nhìn theo bóng lưng cô ấy, bước chân cô chợt dừng lại rồi khẽ quay người về phía tôi.

“Tôi... xin lỗi vì chuyện vừa rồi. Tôi không biết là...”

Cô ấy nói với vẻ hối lỗi chân thành. Tôi mỉm cười gượng gạo rồi lắc đầu.

“Tất nhiên rồi... cô làm sao mà biết được chuyện đó chứ.”

Nghe tôi nói vậy, cô ấy hơi đờ lại một giây rồi lập tức mỉm cười, y hệt như tôi.

“À, ừ... đúng thật.”

Tôi thở phào một hơi dài khi nhìn cô ấy bước vào phòng khách.

Tại sao Akira lại ở trong nhà mình nhỉ?

Câu hỏi này lại hiện lên trong đầu tôi lần nữa, nhưng tôi chẳng thể nào ngừng suy nghĩ về nó. Chắc chắn phải có lý do gì đó cho chuyện này.

Tôi hít một hơi thật sâu rồi lại cố đứng lên. Lần này tôi đã có thể dồn trọng tâm tốt hơn. Từng chút một, tôi đứng dậy, tay giữ khư khư lấy cái lưng đau.

Tôi thấy nhẹ người nhưng cũng không khỏi bồn chồn khi biết có khách đang ở ngay trong phòng mình. Tôi chợt nhận ra căn nhà mình có mùi khác hẳn ngày thường. Có một hương thơm ngọt ngào thoang thoảng trong không khí ở nơi Akira vừa đi qua.

Chính điều đó lại làm đầu óc tôi rối tung lên thêm lần nữa. Hẳn là phải có lý do nào đó. Dù đã cố tự trấn an rằng cô ấy đang hiện diện ngay đây bằng xương bằng thịt, tôi vẫn chẳng thể gạt bỏ được cái suy nghĩ rằng mọi chuyện thật quá điên rồ.

Tại sao Akira Sezai lại ở trong nhà mình kia chứ?

Chuyện này có thật không vậy?

Những câu hỏi mà tôi từng cố kìm nén giờ đây cứ thế ùa về.

Hay là mình đang bị ảo giác do thiếu ngủ nhỉ?

Vừa nghĩ ngợi, tôi vừa chậm rãi bước vào phòng khách.

“Ồ, cậu đứng dậy được rồi hả? Tốt quá.”

Khi tôi bước vào phòng, Akira đã ngồi sẵn trên ghế sofa rồi. Thế rồi bỗng nhiên mọi thứ trước mắt tôi nhòe đi. Có vẻ như bộ não của tôi đã chạm đến giới hạn mất rồi.

“...Ư... ư.”

Tôi khẽ rên lên một tiếng, tầm nhìn bắt đầu chao đảo và một cơn chóng mặt dữ dội ập tới.

“Hả...?! Này!”

Tôi nghe thấy tiếng hét của cô ấy từ xa vẳng lại khi mình dần dần lịm đi.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!

Ghi chú

[Lên trên]
Phong cách Jirai-onna (地雷系) là kiểu ăn mặc dễ thương nhưng hơi u tối, thường phối đồ tông đen, hồng đậm hoặc tím, mặc váy ren, nhiều nơ, tất cao, giày đế dày và trang điểm mắt đậm. Nhìn vừa đáng yêu vừa tạo cảm giác khó gần, có chút “nguy hiểm” vì toát ra vẻ cảm xúc thất thường.
Phong cách Jirai-onna (地雷系) là kiểu ăn mặc dễ thương nhưng hơi u tối, thường phối đồ tông đen, hồng đậm hoặc tím, mặc váy ren, nhiều nơ, tất cao, giày đế dày và trang điểm mắt đậm. Nhìn vừa đáng yêu vừa tạo cảm giác khó gần, có chút “nguy hiểm” vì toát ra vẻ cảm xúc thất thường.