Trans + edit: Ph4ng:3
---
Đôi mi tôi nặng trĩu.
Tôi chậm rãi mở mắt, để rồi gương mặt của một cô gái xinh đẹp hiện diện ngay trong tầm mắt. Ngay khoảnh khắc đó, tôi cảm nhận được một sự êm ái lạ kỳ khẽ truyền đến từ phía sau gáy.
“Ồ, cậu tỉnh rồi à.”
“...Á!”
Phản xạ của cơ thể còn nhanh hơn cả ý thức. Tôi giật nảy người, lộn nhào một vòng rồi ngã lăn ra sàn. Theo đà đó, đầu tôi va sầm vào chân chiếc bàn gần đó.
“Đau quá...”
“Này, cậu làm gì vậy...? Có sao không?”
Akira đang ngồi bệt trên sàn ngay phía sau, đưa mắt nhìn tôi chằm chằm.
Phải rồi, mình đã cho cô ấy vào nhà... rồi sau đó thì sao nhỉ?
Tâm trí tôi thoáng chút bối rối, nhưng trước khi kịp định thần, tôi đã vội vàng lên tiếng phản kháng.
“Tôi thực sự xin lỗi, nhưng mà... ch-ch-chứng sợ phái nữ của tôi...”
“Á! Đúng rồi... tôi xin lỗi... Tôi chỉ định dành cho cậu một sự ưu ái thôi.”
Vẻ mặt cô ấy lộ rõ sự hối lỗi. Thật chẳng thể tin nổi, tôi vừa được một Idol cho gối đầu lên đùi làm “fan service”.
Khi đã lùi ra được một khoảng cách an toàn và bình tâm lại đôi chút, tâm trí tôi bắt đầu hoảng loạn trước cái thực tại phi lý rằng Akira đang hiện diện ngay trong căn phòng này.
“Đù má...”
Theo phản xạ, tôi lùi sát vào tường khiến cô ấy nhìn tôi bằng ánh mắt sửng sốt.
“Lần này lại chuyện gì nữa đây?!”
“Hả? Kh-không phải là mơ sao...?”
“Lại chuyện đó nữa à? Ừ, không phải mơ đâu.”
“Nếu không phải thì tại sao...!”
Trong lúc tôi còn đang nhăn mặt đầy thắc mắc, cô ấy đứng dậy, hít một hơi thật sâu để lấy lại bình tĩnh.
“Được rồi, giờ tôi sẽ giải thích cho cậu... Ôi, chân tôi tê hết cả rồi...”
Cô ấy vừa vỗ nhẹ vào bắp chân vừa ngồi lại xuống ghế sofa. Hóa ra tôi đã bất tỉnh một lúc, và trong suốt thời gian đó, cô ấy đã để tôi gối đầu lên đùi mình.
Tôi cố gắng xâu chuỗi lại mọi thứ, nhưng vẫn chẳng thấy chút hợp lý nào. Tại sao tôi lại rơi vào tình cảnh lấy đùi của nàng Idol mình mến mộ nhất để làm gối thế này? Người con gái tôi hằng mơ mộng đang ở ngay trước mắt, vậy mà tôi chẳng cảm thấy chút xao xuyến nào.
Cảm giác duy nhất còn lại lúc này là sự bất an trước sự hiện diện của cô ấy. Việc không biết điều gì đã dẫn lối cô ấy đến đây khiến tôi thấy bồn chồn khôn tả.
“Cậu cứ ngồi xuống trước đã. Cậu không bình tĩnh lại thì tôi chẳng nói chuyện được đâu.”
Cô vỗ vào chỗ trống trên chiếc ghế sofa đang ngồi. Tôi lập tức lắc đầu nguầy nguậy.
“Không, không cần đâu, tôi ngồi dưới sàn là được rồi. Có thảm mà...”
Akira đang ngồi trên chiếc sofa đôi mà tôi đã mua bằng số tiền tích góp từ công việc làm thêm. Đúng như tên gọi, nó đủ rộng cho một người ngồi thoải mái, nhưng nếu hai người cùng ngồi thì cơ thể gần như sẽ chạm vào nhau. Chắc chắn là vậy rồi.
Kể cả khi tạm gạt bỏ chứng sợ phái nữ sang một bên, thì việc được nàng Idol mình mến mộ nhất cho gối đầu lên đùi lúc bất tỉnh cũng đủ khiến tôi rơi vào trạng thái bàng hoàng. Tôi chẳng tài nào giữ nổi sự tỉnh táo khi ở khoảng cách quá gần với cô ấy như thế này.
Tôi lấy hết can đảm.
Chẳng ích gì nếu cứ mãi chìm trong bối rối. Nói thực lòng, tôi cảm thấy mình không thể chấp nhận được tình cảnh này dù lý do có là gì đi chăng nữa. Nhưng nếu không nghe cô ấy nói, mọi chuyện sẽ chẳng đi đến đâu.
“...Vậy, rốt cuộc là có chuyện gì? Tại sao cô lại tự tiện xông vào nhà người hâm mộ như thế này?”
Tôi hỏi cô ấy.
“Đây là một dạng... dự án gì đó sao?”
Tôi chẳng thể nghĩ ra lý do nào khác. Nhưng nếu đúng là vậy, tại sao cô ấy lại đến đây một mình?
Cô nhìn tôi chằm chằm đầy ngạc nhiên và giữ im lặng trong vài giây. Rồi cô chậm rãi lên tiếng.
“Này, cậu không có chút kỳ vọng nào khi thần tượng mình yêu thích đột nhiên đến tận nhà sao?”
“...Kỳ vọng?”
Tôi nghiêng đầu thắc mắc. Mang trong người chút bực dọc, cô nhịp chân vài cái xuống sàn.
“Sự thật là... hình như tôi phải lòng cậu rồi... đại loại thế.”
Nghe những lời đó, tôi nổi hết cả da gà. Trong đầu tôi hiện ra hình ảnh của một cựu Idol nào đó, người đã đột ngột giải nghệ ngay sau khi có bạn trai.
“Không đời nào.”
Tôi đáp lại một cách thẳng thừng làm cho cô ấy sững sờ.
“Điều đó... tuyệt đối không thể nào là sự thật.”
Cô khẽ lảo đảo trước câu trả lời của tôi, rồi hỏi vặn lại với vẻ như đang trách móc.
“T-Tại sao cậu lại nói thế? Sao cậu có thể chắc chắn đến vậy chứ? Cậu cũng biết là tôi đã lặn lội đến tận đây một mình dù chẳng hề được cho địa chỉ cơ mà.”
Phải, cô ấy nói đúng. Nhưng trong lòng tôi vẫn còn hàng tá thắc mắc về việc tại sao một ngôi sao lại tìm đến tận nhà của một người hâm mộ, và tôi thực sự muốn cô ấy giải thích rõ ràng mọi chuyện.
Dù vậy...
“Không, chuyện đó là không thể. Bởi vì cô là...”
Tôi khẳng định một cách chắc nịch. Cô ấy không tìm đến đây vì những rung động kiểu đó. Đó là điều duy nhất tôi có thể tin tưởng vào lúc này...
“Bởi vì cô là... Akira Sezai.”
Đôi mắt cô ấy mở to.
“Akira Sezai tuyệt đối không bao giờ yêu người hâm mộ của mình. Từ trước đến nay, dẫu trong bất kỳ hoàn cảnh nào, cô vẫn luôn giữ vững sự chuyên nghiệp đó. Tôi đã dõi theo cô từ rất lâu rồi, và cũng chính vì sự chuyên nghiệp ấy mà tôi mới có thể an tâm ủng hộ cô. Thế nên...”
Tôi nhìn thẳng vào đôi mắt cô ấy rồi tiếp lời.
“Tôi sẽ không mắc phải một sai lầm ngu ngốc như vậy đâu.”
Lắng nghe những lời ấy, cô ấy nhìn tôi chằm chằm suốt vài giây, đôi môi khẽ hé mở vì kinh ngạc.
Và rồi...
“Ha ha!”
Cô ấy đột nhiên bật cười khúc khích như một đứa trẻ.
“Ha ha ha! Tuyệt thật đấy!”
Cô ấy cười một cách tự nhiên, tựa như vừa trút bỏ được một gánh nặng vô hình, rồi dành cho tôi một nụ cười rạng rỡ. Tôi lập tức ngoảnh mặt đi chỗ khác, chẳng thể nào chịu nổi sức ép từ ánh nhìn đầy rạng ngời ấy.
“Cậu vượt xa những gì tôi mong đợi... Thật mừng vì tôi đã quyết định chọn cậu.”
Cô ấy trút ra một hơi thở dài đầy nhẹ nhõm. Tôi cố ngồi thẳng lưng lại, thầm nghĩ cuối cùng thì cô ấy cũng chịu giải thích đầu đuôi mọi chuyện.
“Này, tôi có chuyện muốn nhờ cậu.”
Cô ấy lên tiếng sau một quãng lặng ngắn. Cách cô ấy mở lời bằng một đề nghị đầy mơ hồ khiến tôi không khỏi băn khoăn.
“Ừm... là một dự án nào đó, đúng không?”
“Không, không phải. Đây là chuyện cá nhân thôi.”
“Cá nhân sao?”
“Phải.”
Akira hạ thấp ánh nhìn, dường như đang cân nhắc xem nên nói gì tiếp theo. Thái độ của cô ấy lúc này đã khác hẳn khi nãy. Sau một hồi im lặng thật dài, cô ấy khẽ thốt lên “Phải rồi, chuyện là...” rồi đột ngột đặt cho tôi một câu hỏi.
“Cậu... làm bạn trai tôi nhé?”
“...Hả?”
Câu hỏi phi lý ấy lập tức khiến mọi suy nghĩ trong đầu tôi ngừng trệ.
Bạn trai?
Cô ấy đang nói cái điều quái quỷ gì vậy?
Làm thế nào mà cuộc hội thoại này lại dẫn tới cái kết cục đó được?
Tâm trí tôi giờ đây chỉ còn là một mớ hỗn độn, chẳng thể nào xâu chuỗi nổi điều gì cho thông suốt.
“Như tôi đã nói, tôi muốn cậu làm bạn trai của tôi.”
“Cái... cái gì cơ? Tôi á? Làm bạn trai? Tôi thực sự chẳng hiểu cô đang nói gì cả...”
“Cậu bảo 'không hiểu' là ý gì?”
“Thì bởi vì, cô chính là Akira Sezai mà, phải không?”
“Phải, nhưng mà—”
“Ha ha, làm gì có chuyện Akira Sezai lại có bạn trai. Cô đang nói mấy lời điên rồ gì thế?”
“Chính vì thế đấy! Vì Akira Sezai không thể có bạn trai, nên cô ấy mới cần một người!”
“Không, chẳng hợp lý chút nào cả... Mà tại sao lại là tôi...?”
“Tôi sẽ giải thích sau!!!”
Tiếng quát đột ngột của cô ấy khiến tôi giật bắn mình. Rồi cô ấy đứng phắt dậy khỏi ghế sofa, tỏa ra một áp lực nặng nề buộc tôi phải đưa ra lựa chọn ngay lập tức.
“Có hay không?! Cậu chọn đi?!”
“Tôi không thể!!”
Trước sự lớn tiếng của cô ấy, tôi cũng chẳng thể kiềm chế mà hét lên theo. Đây quả là một đề nghị nằm ngoài mọi sự tưởng tượng. Cô ấy đột ngột xông vào nhà tôi, rồi lại đòi tôi làm bạn trai. Tôi cứ ngỡ cô ấy sẽ đưa ra một lời giải thích cho cái tình huống phi lý này, nhưng rốt cuộc mọi chuyện thậm chí còn khó hiểu hơn ban nãy.
Dẫu cô ấy có đang nghiêm túc hay không, thì chuyện này cũng đã vượt quá giới hạn chịu đựng của tôi rồi.
Khi tôi đã dứt khoát khẳng định rằng chuyện đó sẽ không bao giờ xảy ra, gương mặt cô ấy bỗng trùng xuống. Ánh nhìn ấy khiến tôi cảm thấy một luồng điện lạnh toát chạy dọc sống lưng.
“Ồ... ra là vậy sao...”
Cô ấy lẩm bẩm với chất giọng trầm hẳn xuống, rồi lừng lững tiến về phía tôi.
“Khoan đã... đ-đừng lại gần tôi...”
Cô ấy cứ thế thu hẹp khoảng cách. Tôi cố sức lùi lại, nhưng nhận ra tấm lưng mình đã chạm tường từ lúc nào. Đột nhiên, cô ấy đã đứng sát bên cạnh, tựa lưng vào tường và ghé vai sát rạt vào tôi.
“Đừng mà...!”
Một tiếng rên thảm hại bật ra khỏi cổ họng tôi, đất trời như tối sầm lại. Cảm giác buồn nôn ập đến dữ dội. Thế nhưng, chẳng đợi tôi kịp phản ứng, cô ấy nhanh tay rút chiếc điện thoại từ túi áo Jirai-onna đen tuyền ra và chụp một tấm selfie với tôi.
“Thế này là xong!”
Vừa dứt lời, cô ấy lập tức đẩy tôi ra, hai tay chắp lại rồi khẽ cúi đầu hối lỗi.
“Xin lỗi nhé, nhưng kể từ giờ chúng ta buộc phải ràng buộc với nhau rồi.”
“Cô... cô vừa nói cái quái gì thế?”
Cô ấy thong thả bước ngược lại phía sofa rồi ngồi phịch xuống, vắt chéo chân đầy tự tại.
“Cậu nghĩ đây là cái gì?”
Cô ấy xoay màn hình điện thoại về phía tôi. Trên đó là bức ảnh cả hai vừa mới chụp xong.
“Hả...? Chẳng phải là bức ảnh cô vừa tự ý chụp sao?”
Khi nói ra lời đó, tôi mới chợt nhận thấy một cái nhếch mép đầy đắc thắng trên gương mặt cô ấy.
“Tất nhiên cậu sẽ nói vậy. Nhưng cậu biết không...?”
Cô ấy bỏ lửng câu nói, rồi liếc nhìn tôi bằng một nụ cười bí hiểm đến rợn người.
“Tôi tự hỏi, nếu tấm hình này chẳng may bị lọt ra ngoài, chuyện gì sẽ xảy ra nhỉ...?”
Nghe đến đó, tôi cảm giác như toàn bộ máu trong cơ thể mình đang bị rút cạn. Hình ảnh nàng Idol hoàn hảo Akira Sezai xuất hiện bên cạnh một gã đàn ông lạ hoắc không rõ lai lịch... Nếu thứ đó bị phát tán rộng rãi, hậu quả sẽ thế nào? Chẳng cần phải suy nghĩ thêm cũng biết nó sẽ khủng khiếp đến mức nào.
“...Chờ đã. Cô đang định ám chỉ điều gì?”
Đôi vai cô ấy rung lên vì những tiếng cười thầm.
“Chấn động: Akira Sezai lén lút quan hệ bất chính với người hâm mộ?!”
Cô ấy thốt ra bằng cái giọng bông đùa ấy. Lần này, toàn bộ máu vừa rút đi lúc nãy lại dồn ngược lên não. Tôi cảm thấy đầu mình như muốn nổ tung vì uất ức.
“D-Dừng lại đi!! Chuyện đó tuyệt đối không được phép xảy ra...!!”
Tôi gào lên. Dù vẫn còn đang khúc khích, nhưng biểu cảm của cô ấy dường như đã bắt đầu thay đổi.
“Tôi biết chứ. Chuyện đó rõ ràng là không được rồi.”
Nụ cười vụt tắt trên môi, cô ấy tiếp lời với vẻ lạnh lùng.
“Vậy nên, nếu cậu không chịu hẹn hò với tôi, tôi sẽ tung bức ảnh này ra khắp nơi.”
“Đó... đó là...”
Đầu óc tôi trống rỗng hoàn toàn. Những từ ngữ cứ thế vô thức tuôn ra.
“Đó chẳng phải là hành vi tống tiền trắng trợn sao?!”
“Phải, đúng là vậy đấy.”
Dù tôi có quát tháo, cô ấy vẫn giữ vẻ điềm tĩnh đến lạ lùng.
“Bởi vì tôi biết, sâu thẳm trong thâm tâm, cậu vẫn luôn muốn bảo vệ cái tên Akira Sezai.”
Ánh mắt cô ấy đầy kiên định khi tuyên bố điều đó. Cô ấy khóa chặt ánh nhìn vào tôi chẳng một chút do dự. Tôi hít một hơi thật sâu để trấn tĩnh. Sự bàng hoàng vẫn chưa hề nguôi ngoai, nhưng qua thái độ quyết liệt ấy, tôi hiểu rằng cô ấy hoàn toàn không hề đùa giỡn. Sự cưỡng ép này quá mức tàn nhẫn, nhưng tôi lại chẳng tìm thấy lối thoát nào để khước từ.
“...Làm ơn, hãy cho tôi một lời giải thích thỏa đáng.”
Tôi hạ giọng, chỉ còn là những tiếng thì thầm.
“Đây không phải là một trò đùa hay dự án gì đó, đúng không?”
“Phải.”
“Việc bắt tôi đóng vai người yêu chỉ là phương tiện để đạt được một mục đích nào đó khác, có đúng không?”
Cô ấy khẽ run vai, rồi thở phào nhẹ nhõm.
“...Cậu thực sự hiểu tôi hơn tôi tưởng đấy.”
Tôi không biết phải đáp lại lời cô ấy thế nào cho phải. Giữa cái mớ bòng bong này, tôi thấy có chút hãnh diện khi được cô ấy công nhận, nhưng lại chẳng thể ép mình gật đầu đồng thuận. Vì vậy, tôi chỉ khẽ thốt lên một câu duy nhất.
“Bởi vì tôi là fan của cô mà...”
Cô ấy nhìn tôi với một biểu cảm phức tạp không thể gọi tên.
“Hãy giải thích đi. Tôi sẽ nghe.”
Khi tôi nhắc lại lần nữa, cô ấy khẽ gật đầu rồi ngồi lại ngay ngắn trên sofa. Câu chuyện bắt đầu bằng một giọng nói trầm lặng.
“Cậu cũng biết rồi đúng không? Về việc tôi từng là thành viên của nhóm 'ripqle9' cho đến tận một năm trước…”
1 Bình luận