Volume 1 : Mùa Hè Không Bao giờ Dừng Lại

Chap 0: Chiến Tranh Nhiệm Màu

Chap 0: Chiến Tranh Nhiệm Màu

“Cô đã từng nghe qua truyền thuyết về chuyến tàu ma ám chưa?”

Tại một trạm xe bus vào buổi đêm, một người đàn ông cùng chiếc máy ảnh đeo trên vai nói với một cô gái đang đứng đợi xe bus, cùng một nụ cười nham hiểm trên khuôn mặt ông ta.

Nhưng phản ứng của cô gái làm ông ta bất động.

“Ông chú à, xã hội phát triển rồi, mấy tên xem bản thân là thần thánh sẽ bị gọi là kì quặc đó, rồi khỏi vác mặt ra đường luôn.”

Câu trả lời sắc bén.

Người đàn ông quay mặt đi vì xấu hổ,đồng thời lẩm bẩm:

“Con nhóc vô vị.”

Ông ta ngẩng đầu lên nhìn màn hình treo trên trần của sảnh đợi, nhìn vào thời gian đang hiện lên ở trên đó: 23:30 ngày 3 Tháng 9 Năm 2000.

Vẫn còn nửa tiếng trước khi chuyến tàu đêm của ông ta mới đến nơi.

Sau đó đi chuyến này cho đến tám giờ sáng hôm sau, và ông ta sẽ đến nơi.

Khá là ngóng chờ nó đấy.

Ông ta cúi đầu xuống và ngắm nghía chiếc máy ảnh trên tay mình, tâm trí dần thả lỏng, và rồi ông chợp mắt nhanh chóng, trông có vẻ khá thoải mái.

Ngay khi ông ta chuẩn bị vào giấc, kế bên ông, cô gái ban nãy bỗng chọt nhẹ vào vai ông ta.

“Ông chú à, ông có thể ngủ trong cái thời tiết lạnh lẽo này sao?”

Ông ta quay sang nhìn cô gái, khi nãy ông ta không để ý, chỉ bây giờ ông ta mới nhận ra là cô gái này có mái tóc dài màu nâu hạt dẻ hiếm có và đôi mắt xanh dương tuyệt đẹp.

Xanh dương ( Azure)*.

Ông ta nhanh chóng hứng thú, và nhìn vào ngoại hình của cô gái, ông ta hứng thú hỏi:

“Mắt của nhóc màu xanh, nhóc là con lai sao?”

Cô gái không quan tâm đến câu hỏi của ông cho lắm, cô nhìn xuống chiếc camera và hỏi:

“Này ông chú, có phải chú là nhiếp ảnh gia không? Lúc nào tôi cũng thấy chú cầm chiếc máy ảnh này.”

Ông ta nâng chiếc máy ảnh trên tay lên, nhưng ông ta không ngờ rằng cô gái trước mặt lại nhìn ra nó. Nhưng nhìn vào chiếc váy của cô, ông ta đoán cô có lẽ là tiểu thư của gia đình giàu có nào đó.

Khá dể hiểu khi cô nhận ra.

“Chắc vậy, nhưng nếu gọi ta là nhà báo thì đúng hơn.”

Cô gái không biết ông ta đã nhớ lại thứ gì, nhưng ông ta bỗng cười cay đắng rồi ngừng nói chuyện.

Đúng vậy, ông ta từng là nhà báo.

Cô gái nhận thấy sắc mặt ông ta thay đổi và hỏi tên của ông ta.

“Họ là Vương, tên là Hiến”

Ông ta trả lời cô gái cùng chút văn thơ.

Cô gái nhìn ông ta, rồi trả lời bằng cách tương tự.

“Họ là Tô, tên Tiểu Trạch.”

Bị bắt chước sẽ làm người còn lại cảm thấy khó chịu một chút, như là Vương Hiến ngay lúc này vậy.

Ông ta gãi đầu và xấu hổ nhìn sang nơi khác:

“Tô Tiểu Trạch à, thật là một cái tên đẹp.”

Có vẻ ông ta đã quá quen với với việc này nên Vương Hiến đã không nhận ra người ông ta vừa khen chỉ là một cô nhóc, và lời khen ấy có chút kỳ quặc.

Nhưng cô gái không cảm thấy khó chịu, cô chỉ nhìn vào chiếc máy ảnh lần nữa và nói với nụ cười trên môi:

“Vậy, nhà báo Vương, kĩ năng chụp ảnh của chú phải tốt lắm đúng không?”

Vương Hiến nghe thấy cô nói và không do dự khoe khoang:

“Tất nhiên rồi, nếu ta bảo ta đúng thứ hai trong toà soạn, thì không ai là thứ nhất cả.”

Cô  không chút nghi ngờ ông ta,bởi cô cảm giác được rằng Vương Hiến không hề nói dối, nên cô lập tức đứng dậy và kêu tên ông trong khi nhanh chân đi đến ga tàu:

“Vậy nhà báo Vương chụp cho tôi tấm ảnh nhé?”

Giọng của cô lớn đến cả ga tàu có thể nghe được, nên có người ném một ánh mắt nghi hoặc nhìn họ.

Đồng thời giọng của cô cũng bé đến mức chỉ mình ông có thể nghe thấy, nên ông nhanh chóng đồng ý.

Hơn nữa, đây có lẽ là lần đầu Vương Hiến chụp ảnh một cô gái.

Ông nâng máy ảnh lên và hướng nó về cô gái đứng trên gà tàu kia.

Cô đứng trước ống kính, nụ cười tinh nghịch, và khuôn mặt xinh đẹp của cô đẹp đến mức ông có thể nhìn hoài mà không chán.

Nói gì thì nói, chụp ảnh một cô gái xinh đẹp như thế này thật không phí phim ảnh một chút nào.

Vương Hiến nhấn nút chụp, lưu lại nụ cười của cô trên bức ảnh.

Khi cô gái nhìn thấy ông ta đã chụp xong, cô cũng dần đi lại.

“Có lạ không ông chú? Chụp ảnh một người không quen biết?”

Cô hỏi trong khi tiến lại gần.

Vương Hiến lắc đầu, ông ta lôi bức ảnh từ máy ảnh ra, đưa nó cho cô gái và nói:

“Cứ xem như đây là quà gặp mặt, mặc dù có hơi bất cẩn. Nhưng đây là lần đầu ta chụp ảnh một cô gái, nên nếu nó không đẹp cho lắm, xin đừng trách ta.”

Nhưng cô gái không thèm nhận tấm ảnh, cô vắt hai tay sau lưng và nói với nụ cười trên môi:

“Tôi không nói là tôi muốn bức ảnh của chú, tôi chỉ muốn chú chụp tôi thôi.”

Vương Hiến bất ngờ trong một thoáng, ông bị bối rối trước hành vi của cô gái, nhưng lại không có thời gian để hỏi đối phương.

Chuyến tàu đã đến và ông phải đi lên.

Toa tàu màu xanh dần tiến vào ga tàu, và lễ tân cũng đã thông báo ngay lúc này.Vương Hiến nhìn về phía toa tàu một lúc, rồi nhìn lại phía sau.

Tại đó vẫn đứng một cô gái tóc hạt dẻ và mắt xanh nhìn ông, và cả bức ảnh ông vừa chụp nữa.

Vương Hiến, người nhìn xung quanh một lúc rồi bỏ cuộc, vẫn quyết định rằng đi lên tàu trước là quan trọng hơn, sau cùng thì, chỉ là một cuộc gặp mặt bất ngờ, tại sao phải chào tạm biệt chứ?

Ông tiến lên toa tàu xanh, và bởi vì là chuyến tàu đêm, chỉ có vài hàng khách ở trên nó, và ghế của ông là một ghế kế bên cửa sổ, có vẻ sẽ mất một lúc lâu trước khi ông đến nơi.

Sau khi ngồi xuống, đoàn tàu nhanh chóng khởi hành, và ngay lúc này thì Vương Hiến mới thấy cô gái tên Tiểu trạch này đứng trên ga tàu qua cửa sổ.

Cô gái có vẻ đã đến đây để chào tạm biệt ông.

Nhưng vì vài lý do gì đó, Vương Hiến cảm nhận được một chút u buồn và cảm thông trong nụ cười của cô.

Thật là một cô gái kì lạ, vậy mà cô bé ấy lại bảo ông kỳ quặc.

Vương Hiến không màng đến nữa, ông tựa vào ghế, nhìn vào thời gian trên tàu: Đã quá 10 giờ đêm rồi, rồi dần chìm vào giấc ngủ trên con tàu đang rời đi.

Tại ga tàu, nhìn đoàn tàu xanh đậm rời đi, Tiểu Trạch khẽ thở dài buồn bã.

Nhưng trước khi cô kịp nói gì, một giọng nữ khác phát ra từ kế bên cô:

“Đây là chuyến tàu ma ám cuối cùng nhỉ? Dựa trên tính toán của cô, thì mọi truyền thuyết kỳ lạ trên thế giới sẽ tụ hội ở nơi đây vào lúc này nhỉ?”

Một cô gái mặc đồng phục đen đã xuất hiện bên cô.

Cô ấy có mái tóc đen dài đến vai, và khuôn mặt mang vẻ trưởng thành, sớm phai đi nét trẻ con,chăm chú nhìn cô gái trước mặt:

“ Chủ sở hữu cũ của ‘phép màu’, Ma pháp thiếu nữ Yang, hay tôi nên gọi cậu là, Tô Tiểu Trạch, sếp cũ của tôi.”

“ Giờ thì cậu gọi tôi bằng cái nào cũng được.”

Cô gái nhìn sang người bạn cũ trước mặt và trêu chọc:

“Lãnh đạo hiện tại của cục Điều Tra, Trần Gia Hân.”

“Cô biết tôi không chỉ hỏi tên của cô mà.”

Đối mặt với nụ cười của cô gái, cô nhăn mặt và lạnh lùng nói không một chút dao động:

“Trong vài năm gần đây, cô đã dùng ‘phép màu’ để điều hướng vô số truyền thuyết đến nơi này, mong muốn tạo ra một ‘ Chiến tranh nhiệm màu’ và quyết định chủ sở hữu ‘phép màu’ tiếp theo.”

“Tôi không biết cô định làm gì, nhưng tôi biết tôi, bạn cũ của cô ấy, đủ tư cách để biết- rằng người trước mặt tôi có còn là Tô Tiểu Trạch mà tôi từng quen hay không.”

Một câu hỏi khó khăn ngay trên ga tàu này, nhất là đến từ người bạn mà cô đã không gặp mặt sau một khoảng thời gian dài.

Nhưng, nó là sự thật.

Cô gái quay đầu lại, khoé miệng cô cong lên, không phản đối hay công nhận câu hỏi của đối phương, nhưng đáp lại:

“Tớ không nghĩ là câu trả lời của tớ có ý nghĩa với cậu đúng không, Gia Hân? Cậu chỉ muốn một vé tham dự vào ‘Chiến Tranh nhiệm màu’ từ tớ, đây là mục đích của cậu, đúng chứ?”

—---------------------------------------------------------------------------------------------

Ps: Chiến tranh nhiệm màu: Từng có một thứ sức mạnh mang tên ‘phép màu’ trên thế giới này, thứ có thể phá vỡ ranh giới giữa thực tại và ảo ảnh, và trở thành một tồn tại mới với gần với con người. Chính vì vậy, mỗi truyền thuyết có ý thức đều truy đuổi nó, và mỗi trận chiến diễn ra vì nó đều được gọi là ‘Chiến Tranh nhiệm màu’ bởi các thế hệ sau.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!