"Chính xác thì mối quan hệ giữa ma pháp thiếu nữ và phù thuỷ là gì?"
"Trong mắt ta, thì không có mối liên kết đặc biệt nào."
York trong kí ức của cậu trả lời mà không do dự.
"Vậy tại sao lớp trưởng lại phong ấn cô ta?"
"Ừm thì, đó là lựa chọn mà cô ấy đã quyết định."
"Lựa chọn? Tại sao lại như vậy?"
"Một quyết định tàn nhẫn để ngăn chặn người gần gũi với cô ấy trước kia không bị tha hoá một cách hoàn toàn. Nên là nhóc, sẽ luôn có một cuộc đấu tranh giữa họ, nhóc hiểu không?"
Hứa Minh không hiểu ý định của York khi kể với cậu điều này.
Nhưng bây giờ, khi tâm trí của cậu dần bị kiểm soát bởi phù thuỷ, cậu dường như hiểu được lời nói của York từng chút một.
Bóng tối cuộn trào trong mắt Hứa Minh, và chút tỉnh táo sót lại của cậu bập bùng như ngọn nến trước gió, trên bờ vực lụi tàn.
Ra là như vậy sao?
Hứa Minh thở dài trong lòng. Sau đó, một tia sáng trắng xuất hiện trước cậu.
"Dám đối xử với khách hàng của ta như này- có vẻ ngươi đã quá xa đoạ rồi."
Cô gái cưỡi trên chú ngựa trắng cắt xuyên màn đêm bằng một đường kiếm trong khi nhẹ nhàng kéo Hứa Minh lên lưng ngựa.
"Xa đoạ? Đây là bản thể thực sự của ta!"
Phù Thuỷ Tuyệt Vọng tất nhiên không để miếng ăn dâng tới miệng mình thoát được. Hình dáng của ả ta phồng to, và tạo thành một cái bóng đen khổng lồ bao phủ bầu trời nơi họ đứng.
Hứa Minh nhận ra cái bóng đen to lớn này- nó chính là bóng đen mà Yang đã chiến đấu trong hai vòng lặp trước.
Nhưng trước khi cậu hiểu ra chi tiết, đòn tấn công chỉ đen quen thuộc bắt đầu đổ xuống như mưa, ngay lập tức phong toả mọi đường thoát của họ.
"Vẫn dùng cái trò cổ xưa này."
Yang cười khan. Với một cái vẫy tay, một chiếc gương cỡ lớn xuất hiện từ hư không.
"Gương kia ngự ở trên tường, mở ra con đường chỉ dành cho ta!":
"Như ý định của ngài, chủ nhân xinh đẹp."
Chiếc gương ma thuật bay đến trước chú ngựa trắng. Cảnh quan xung quanh bắt đầu thay đổi, dần dà phản lại một góc của vùng tối.
"Giữ chắc nhé- đường sẽ hơi gập gềnh đấy."
Ngay sau khi Yang nhắc cậu là lúc chú ngựa trắng phóng thẳng vào chiếc gương ma thuật với tốc độ chóng mặt.
Hứa Minh nhanh chóng vòng tay quanh eo cô, chút nữa là bị hất khỏi ngựa.
Thế giới xoay vòng như một quả cầu disco màu sắc, và sau đó họ xuất hiện trên một vùng đất hoang tàn không xa cách với cái bóng đen kia.
"Đây rồi- khoảng cách an toàn."
Yang nhẹ nhàng gỡ tay Hứa Minh khỏi người mình và đứng trên lưng ngựa.
"Ở ngay đây và quan sát kĩ nhé. Đây là trận chiến giữa các truyền thuyết đô thị."
Một vòng sáng phát nổ quanh cô. Hứa Minh còn không có thời gian để chớp mắt trước khi một tia sáng lao thẳng đến bóng đen kia.
"Thật là một tốc độ đáng kinh ngạc."
Cậu không ngừng ngưỡng mộ tốc độ của cô gái- cậu đã chứng kiến nó nhiều lần, và nó vẫn làm cậu bất ngờ trong mọi lần.
"Này nhóc- cậu lại được cứu bởi Yang nhỉ?"
Ngay lúc Yang rời đi, một con gấu trắng bay từ dưới lên.
"York! tôi tưởng cái thứ đó xé ông thành trăm mảnh rồi chứ."
Con gấu trắng đậu lên vai Hứa Minh như thường lệ, ánh nhìn của nó hướng về phía trước.
"Cô ta không có hứng thú với ta. Hơn nữa, nhóc, đây là cơ hội ngàn năm đấy. Chứng kiến trận chiến giữa ma pháp thiếu nữ ở khoảng cách này là cực kì hiếm- đặc biệt là cậu."
Hứa Minh không nói gì. Cậu nhìn về York, rồi hướng ánh nhìn về phía trận chiến sắp nổ ra ở trước mắt.
Trước khi nó xảy ra, cậu có một câu hỏi cho con gấu.
"Giới hạn của điều ước là gì?"
Nghe những lời đó, đầu của York nghiêng nhẹ về phía cậu. Đôi mắt đen tuyền của nó nhìn cậu một hồi lâu.
Bên phần còn lại, Yang đã xuất hiện trước bóng đen kia, kẻ đã nhận ra cô.
Ngay lập tức, vô số chỉ đen bao vây lấy cô.
"Vượt lối rừng hoang."
Đối mặt với đòn tấn công, Yang không hề hoảng loạn. Cô niệm lên một câu thần chú, và một con đường giữa khu rừng trải ra trước mắt cô. Con đường trải xuống, ngăn chặn các đòn tấn công của phù thuỷ.
Yang nhanh chóng vượt qua con đường. Với một luồng ánh sáng trắng,bóng dáng của cô đã xuất hiện ở cuối con đường, và một đường đường kiếm trắng tinh khôi xuất hiện trên cái bóng đen.
"Yang!"
Cái bóng đen, bị thương nặng bởi đòn tấn công, hét lên giận dữ, gọi tên kẻ gây nên vết thương trước khi lại lao vào tấn công.
"Nếu đó là tất cả ngươi có, ngươi sẽ không bai giờ đánh bại được ta."
Yang không quan tâm đến các đòn tấn công. Băng qua khu rừng, cô dường như tách khỏi thế giới, không hề bị ảnh hưởng bởi lực tác động bên ngoài.
Đây chính là 'trung gian' mà truyền thuyết đô thị dùng để gây ảnh hưởng lên thế giới - lãnh địa của họ.
Truyền thuyết đô thị càng mạnh, thì lãnh địa ấy hoà thành một thể, với quy luật của nó tách biệt với thế giới thường. Trong lãnh địa ấy, mọi quy luật đều được họ quyết định, ban cho họ quyền hạn tối đa.
"Ma pháp thiếu nữ cũng như vậy. Trong lãnh địa mang tên 'phép màu', nó biến thứ không thể thành có thể, nhận thấy ma thuật chỉ tồn tại trong cổ tích, Đây là cội nguồn của trận chiến."
York giải thích:
"Và cô nhóc đó- hầu hết kĩ năng của cô ta đã bị vô hiệu hoá bởi Yang. Không thể sử dụng lãnh địa, thì cô ta sẽ sớm bị đánh bại bởi Yang."
Hứa Minh nhìn tia sáng bay xung quanh bóng đen khổng lồ. Mỗi lần dừng lại sẽ xuất hiện một đường kiếm to lớn, và khối lượng của cái bóng kia sẽ nhỏ dần đi.
Dường như là Yang sẽ nắm chắc phần thắng.
Hứa Minh bỗng cúi đầu xuống. Vô số bóng đen xuất hiện trong mắt của cậu.
York dường như cảm nhận được điều gì đó. Nó nhanh chóng ngưng tụ ánh sáng trắng trong tay và vung về phía đầu Hứa Minh.
Nhưng một bàn tay thon gọn đã chặn tay của York.
"York, chính ngươi đã nói ngươi sẽ không can thiệp vào chuyện của bọn ta."
Hình dạng của tuyệt vọng xuất hiện sau lưng Hứa Minh như một bóng ma không biết từ bao giờ. Sau khi đe doạ York, cô ta hướng về phía Hứa Minh và thì thầm:
"Kẻ giao kèo, ta đã gỡ bỏ xiềng xích trên người ngươi. Ngươi nên nhớ thoả thuận giữa chúng ta. Giúp ta ngay lúc này, và ta sẽ cho ngươi mọi thứ ngươi muốn. Nếu không thì...."
Giọng của phù thuỷ liên tục thay đổi, cuối cùng trở về giọng cảu Lâm Uyển Nhi.
"Cô nhóc này vẫn nằm trong tay ta. Với cả hai bọn ngươi đang ở đây, thì ngươi nghĩ cô ta đang ở đâu chứ?"
"Ta biết ngươi mong ước thứ gì. Giúp ta- và ta sẽ giải thoát cho cô ta và cho ngươi cái kết mà ngươi mong muốn."
Lời thì thầm của phù thuỷ vang lên bên tai Hứa Minh. Miễn là cậu từng giao kèo với ả ta một lần nữa, đưa cho ả ta mọi sự tuyệt vọng từ hai triệu vòng lặp kia, thứ sức mạnh ấy sẽ đủ để phá vỡ phong ấn mà Yang đã đặt lên ả ta.
Sau đó, Phù Thuỷ Tuyệt Vọng sẽ quay trở lại hiện thực. Khi đó thì ngay cả Yang hay bất cứ ma pháp thiếu nữ nào cũng không thể ngăn cản ả ta.
Nên là gật đầu nhanh lên. Đưa cho tất cả mọi thứ của ngươi, nhân loại.
"Tôi sẽ đồng ý- nhưng trước hết, cô phải gỡ bỏ tái sinh phù thuỷ khỏi người Lâm Uyển Nhi."
Sự tỉnh táo bất ngờ của Hứa Minh làm phù thuỷ cảm thấy bất an, nhưng giờ không phải là lúc để quan tâm. Yang ở đằng xa đã thấy mưu đồ của ả ta.
"Tiểu Bạch! Nhanh chóng đuổi cô ta!"
Chú ngựa bên dưới Hứa Minh nhanh chóng hành động. Vô số tai ánh sáng toả ra từ người nó, nhưng chúng vô dụng trước tái sinh được điều khiển bởi chính phù thuỷ.
Khói đen dày đặc ngay lập tức bao quanh chú ngựa. Phù thuỷ biết ả không thể kéo dài thêm bất cứ giây phút nào. Dù mong ước của nhân loại này là gì, thì cả hai đều sẽ có thứ mình muốn.
"Giao kèo thiết lập, ta sẽ trao đổi sự tự do của tái sinh này với toàn bộ tuyệt vọng của ngươi."
Hứa Minh nhìn phù thuỷ trước mắt từ bỏ ngoại hình của Uyển Nhi, hoá thành mây thành tràn vào trái tim cậu, một nụ cười nhỏ nở lên trên môi của cậu ngay lúc đó.
Ả phù thuỷ, thu nhập tuyệt vọng từ tim của cậu, cảm thấy lạnh sống lưng bất thình lình vì nụ cười ấy.
Chính xác thì nhân loại này đang âm mưu gì?
"Chúng ta cuối cùng cũng đã thành công- vòng lặp thứ 2,432,889."
Trong mắt chàng trai, ả phù thuỷ nhìn thấy sự kiệt quệ của tinh thần và sự thoã mãn vì thành công.
Một cơn bất an to lớn siết chặt tim của mụ phù thuỷ cổ đại này.
Ở đằng xa, Yang, chạy trên con đường trải đầy hoa đến chỗ họ- dường như cũng cảm nhận được nó. Cái cảm giác này là không thể chối cãi. Cô ngưng lại. Từ đằng xa, cô thấy chàng trai kia nhìn về phía cô.
"Nếu đây là lựa chọn của cậu, tớ sẽ ủng hộ cậu."
Yang quay đi. Ánh sáng vàng toả ra từ kiếm của cô. Cô lao vào bóng đen một lần nữa- lần này, không còn nhân nhượng.
0 Bình luận