Volume 1

Chap 27: Tiến Về Phía Trước

Chap 27: Tiến Về Phía Trước

“Có chuyện gì sao Hoa Minh?”

“Cậu ổn không?”

Tiểu Trạch và Uyển Nhi đồng loạt nhìn cô lo lắng, nhưng Hoa Minh cảm thấy khung cảnh trước mặt vô thực đến mức cô nhanh chóng gạt đi cánh tay đang vươn đến của họ.

“Đừng lại gần tớ, các cậu chỉ là ảo ảnh thôi, đúng chứ?”

Hoa Minh ngẩng đầu. Ánh sao âm thầm loé sáng trong mắt cô.

Cô đã nhớ lại mọi thứ. Ngay khi chạm đến lối ra, cả cô và Lý Tư đều bị cuốn trôi bởi một cơn sóng. Điều đó có nghĩa là cô vẫn chưa trở về thế giới thực.

Đây không phải là tầng thượng của trường học- nó chỉ là khoảng trống giữa thế giới thực và Vùng Tối. Tất nhiên, cả hai người họ cũng không phải là người quen của cô. nhỉ?

“Sao lại như vậy nhỉ? Chẳng có gì thay đổi cả.”

Màu sắc xung quanh cô không mờ dần sau khi cô nhận ra, và cả hai người trước mặt đều không thay đổi gì- Ít nhất là về ngoại hình.

“Nhận ra nhanh vậy sao? Tớ đã mong được trò chuyện với cậu lâu hơn đấy.”

Tiểu Trạch ngưng giả vờ và đứng dậy, nói chuyện cùng tông giọng mà Hoa Minh đã quá quen thuộc:

“Chúng tớ không phải là ảo ảnh. Lại đây và để tớ cưng nựng đôi má dễ thương kia nào.”

“Yang?”

Hoa Minh vô thức hỏi, rồi chỉ vào Uyển Nhi kế bên cô:

“Vậy cô ấy là ai?”

Yang nhìn về phía bên, Nhìn thấy người kế bên không muốn nói, cô giải thích:

“Bạn cũ của tớ. Cậu cũng nhớ cậu ấy mà.”

Một người có thể xuất hiện ở đây- bạn cũ của Yang- Hoa Minh nhanh chóng tìm thấy câu trả lời.

Nhưng cô không hiểu tại sao họ lại ở cùng nhau. Chẳng phải ả phù thuỷ đã…

Yang dường như nhận ra sự bối rối của cô và cười nói:

“Tự hỏi sao bọn tớ lại ở đây sao? Dễ thôi, tớ đã thành công phong ấn cả hai bọn tớ ở phần sâu hơn trong Vùng Tối. Nhờ nỗ lực của cậu, phong ấn này sẽ kéo dài từ hai mươi đến ba mươi năm.”

Hoa Minh bất động, tưởng bản thân đã nghe nhầm. Ý cô ấy là sao khi mà phong ấn bọn họ chứ?

Hoa Minh đóng băng tại chỗ, không tài nào hiểu nổi.Hơi thở của cô bắt đầu gấp gáp, và cô cảm giác như muốn nôn tại chỗ.

“Tớ có thể nói chuyện với cậu ấy một mình được không?”

Yang nói với cô gái kế bên, rồi đi đến chỗ Hoa Minh và ôm lấy khuôn mặt của cô.

Hoa Minh nhìn vào đôi mắt long lanh kia. Cô không tài nào kìm nén được nữa- nước mắt và tiếng nấc trào dâng.

“Tại sao chứ? Tớ đã cầu một điều ước, đúng chứ? Tại sao mọi chuyện lại thành như này?”

“Nó ổn mà, Đúng không? Tớ vẫn đang đứng trước mặt cậu, hoàn toàn lành lặn.”

Yang nhanh chóng xoa dịu cô, nhưng Hoa Minh càng buồn thêm, khẽ lắc đầu.

“Sao có thể như nhau chứ? Đáng lẽ phải là tớ- người sẽ phong ấn phù thuỷ. Tớ đã trải qua nhiều thứ, hi sinh vô số lần. Tại sao chứ, vào khúc cuối, tớ lại chả thay đổi điều gì? Không thể cứu được cậu chứ?”

Ma pháp thiếu nữ Stella đã hoàn toàn bất lực. Cô không hiểu- dẫu cho cô có toàn tâm toàn sức, ngay cả hi sinh điều ước, tại sao lại là kết cục này chứ?

Yang nhìn cô gái đẫm nước mắt trước mặt và trả lời cô:

“Cần cậu hỏi sao? Vì tớ là một ả đàn bà ích kỷ.”

“Tớ là một ma pháp thiếu nữ, tiền bối của cậu, và là bạn của cậu. Cậu nghĩ tớ sẽ để yên cho cậu từ bỏ tương lai của mình cho tớ sao?”

Yang lau đi nước mắt trên mặt Hoa Minh, nở một nụ cười tươi.

“Ngay cả Lý Tư còn không chấp nhận điều đó. Tớ cũng không để mất mặt bản thân. Nào, ngừng khóc nào- mặt cậu thành một mớ bầy hầy rồi kìa, tớ chưa chết mà.”

“Nhưng-”

Trước khi Hoa Minh kịp nói, Yang đã khiến cô im lặng bằng một ngón tay để lên môi. Người mà cô muốn cứu nhất nhìn cô với sự ân cần bật nhất, rồi thành thật thổ lộ.

“Không nhưng nhị. Tớ không muốn nhìn cậu chết nữa- ngay cả một cũng không.”

Cô gái bỗng nhớ lại câu hỏi của tiền bối:

“Cậu đã nghĩ đến cảm xúc của bọn tớ chưa?”

“Cậu có bao giờ nghĩ những cái chết của cậu, những cuộc chia ly của cậu, có ý nghĩa như nào với bọn tớ chứ?”

“Cậu nhớ sao?”

Yang gật đầu. Ý nghĩ của cô truyền đến Hoa Minh- bởi vì trong mỗi vòng lặp cô gặp Yang, cô đều chết trước.

“Cậu đúng là đồ ngốc cứng đầu đấy- ngu ngốc và không chịu nghe lời gì cả.”

Yang đang che giấu cảm xúc gì khi cô ấy nói điều này? Hoa Minh không biết, nhưng cô biết rằng đối phương cũng đã chịu đựng như cô.

“Nhưng chính xác là vì cậu mà tớ không muốn cậu phải hi sinh mùa hè tuyệt đẹp này cho tớ.”

“Nên là, hứa với tớ nhé? Hướng về tương lai[note91373]. Đừng nhìn lại quá khứ.”

“Không.”

Sao mà Hoa Minh có thể chấp nhận được chứ? Toàn bộ nguyện vọng sống của cô là vì cô gái này. Để lại cô ấy? Không đời nào.

Sau đó, lần đầu tiên trong đời, Yang cảm thấy khó xử.

Cô thở dài và tiếp tục nói:

“Hoa Minh. nhớ những gì mà tớ đã nói về nguyện vọng khi chúng ta gặp nhau lần đầu chứ? Đã đến lúc để hoàn thành nó.”

Hoa Minh cảm nhận được điều gì đó khác thường. Cô không muốn phải từ bỏ Yang, nên cô khóc to hơn. Nó có thể làm quá khứ của cô phải xấu hổ, nhưng cô biết điểm yếu của bản thân- và đây là điều duy nhất cô có thể làm ngay lúc này.

Yang bất lực, nhưng vẫn kiên nhẫn chờ cho Hoa Minh khóc hết nước mắt trước khi tiếp tục nói:

“Đây không phải là vĩnh biệt. Nó là trái lại với luật lệ, nhưng tớ vẫn muốn dùng phần thưởng của nguyện vọng đó để đổi lại một nguyện vọng không thể chối từ.”

“Văn Phòng Ma Pháp Thiếu Nữ là nơi chứa đựng kỷ niệm của tớ, nên nguyện vọng của tớ là: Sau khi rời khỏi đây, hãy chăm sóc nó cho đến khi tớ quay lại nhé.”

“Nghĩ lại thì, tớ là khách hàng đầu tiên sau khi cậu trở thành ma pháp thiếu nữ đó. Liệu nó có ý nghĩa đặc biệt gì không?”

Hoa Minh mở miệng, hết khả năng từ chối- và không thể, dưới áp lực của nguyện vọng, từ chối yêu cầu của Yang.

Cô chỉ có thể nhìn trong khi Yang ghé vào tai cô.

“Còn về phần thưởng thì- tớ sẽ trao cho cậu ngay đây.”

Nói xong, Yang hôn môi của Hoa Minh một cách nồng nhiệt. Não của cô nhanh chóng quá tải, và để chiếc lưỡi làm mọi thứ nó muốn.

Sau khi Yang hôn xong, cô gái quên cả việc khóc- nhìn cô như mất hồn.

Yang liếm môi của mình và nói với Hoa Minh:

“ ‘Phép màu’ của tớ chính là phần thưởng.”

Hoa Minh khựng lại, rồi kiểm tra cơ thể của mình. Sớm thôi, ngay tại tim cô toả ra một ánh sáng vàng chói rực, liên tục cung cấp ma lực cho cô.

Yang thả cô ra. Khoảng cách của họ nới rộng ra- không phải vì người nào rời đi cả, nhưng vì thời gian ở đây đã cạn.

“Có lẽ thời gian đã điểm. Tàn dư sức mạnh bọn tớ để lại ở đây sắp hết rồi.”

“Đã đến lúc tiến lên phía trước rồi Hoa Minh.”

Sau khi khóc xong, cảm xúc của Hoa Minh đã sớm ổn định trở lại- nhưng “ổn định” ở đây liệu có chấp nhận sự chia lìa này?

Cô mím môi lại rồi cuối cùng cũng hỏi Yang:

“Liệu chúng ta có đoàn tụ không?”

“Tất nhiên là có rồi. Chỉ việc đợi tớ trong tương lai thôi nhé, Tiểu Minh dễ thương.”

Nghe thấy giọng của Yang hoà vào cơn gió, Hoa Minh mở miệng cùng một chút luyến tiếc- nhưng hối tiếc lại tạo ra hy vọng mới.

“Tớ đã bảo cậu đừng gọi tớ là ‘tiểu minh’ mà.”

Cô lẩm bẩm, đầu cúi xuống. Sau đó Hoa Minh hít một hơi dài và đi đến cầu thang tầng thượng. Như đã hứa, cô không nhìn lại- chỉ tiến lên phía trước.

Đẩy cánh cửa ra, cô bước vào một vùng xám. Phía trước, một con gấu trắng chào đón cô.

“Chúng ta lại gặp nhau rồi, nhóc con- à không, Stellar. ta đã đợi được một lúc rồi đấy.”

“York?”

Nhìn thấy York lần nữa, cảm xúc của Hoa Minh rất phức tạp. Nó đã hoàn thành điều ước của cô, nhưng điều ước ấy lại không như cô mong muốn.

Nhưng lạ thay, cô lại không chút trách móc nó.

“Nhóc cũng chọn tiến lên phía trước rồi ha.”

Hoa Minh cay đắng mỉm cười, lắc đầu, rồi kể cho nó mọi thứ.

“Tôi bị lôi lên phía trước thì có. Có tính là một lựa chọn không?”

York nhìn cô gái, giọng không thay đổi:

“Nó không phải là lựa chọn- mà là điều ước của cô ấy, và cả của họ nữa, đúng không?”

“Stellar, điều ước của nhóc đã sớm thực hiện. Chỉ là điều ước của nhóc phản hồi lại nhóc- và nhóc đã đáp lại.”

Hoa Minh nhìn con gấu trắng. Cô không thể bác bỏ hay đồng ý được.

York nhìn thấy cô đang mâu thuẫn trong lòng và giơ một bên tay.

“Vậy nhóc sẽ tiếp tục tiến về phía trước đúng không? Cần ta ở bên không?”

Mắt Hoa Minh mở to, rồi cô cười:

“Tất nhiên rồi, York.”

Ngay khi cô nói, một cánh cửa xuất hiện trước họ.

York bay lên vai cô và đậu trên đó. Hoa Minh chạm vào cánh cửa và đẩy nó ra.

Ở phía xa, ánh sáng chói loà rọi vào mắt cô- nhưng ở giữa nó, cô nhìn thấy bóng lưng quen thuộc. Bóng dáng ấy cũng nhận ra cô và sớm quay lại.

“Hoa Minh!”

Nghe thấy tiếng gọi đó, Hoa Minh đã rời khỏi mùa hè bị đóng băng ấy.

Vài ngày sau.

Lưu Thanh, như thường lệ, mở điện thoại để trên bàn và nhắn vào tài khoản có hình cánh cụt tên “Tiểu Minh” : “Dậy đê.”

Rồi cậu nhìn chằm chằm vào nó, chờ đợi.

Sớm thôi, một tin nhắn trả lời:

“Làm thêm hè,, tối nay nhé ❥ ฅ՞•ﻌ•՞ฅ”

Với một emoji gấu dễ thương.

“Đéo thể chấp nhận được”

Lưu Thanh càu nhàu đặt chiếc điện thoại xuống. Đây là lần từ chối thứ ba của Hoa Minh rồi, cùng một lí do: Việc làm thêm hè.

“Không đời nào. Mai đi kiểm tra thằng cu này làm việc gì. Địa chỉ là số 12 Đường Tân Vạn nhỉ?”

Trong khi đó, trên một con hẻm vắng vẻ trong thành phố Thanh Hà, một người trẻ cùng mái tóc đuôi ngựa mặc một bộ vest bước ra khỏi cửa hàng tiện lợi, chào hỏi nhân viên.

Anh ta cầm một thanh tàng đao[note91371], biểu cảm cứng ngắc và nghiêm nghị, toả ra một lượng sát khí đáng gờm.

Sau khi cửa hàng tiện lợi biến mất, anh ta bỗng giơ cao hai tay và hét lên:

“Thành phố Thanh Hà- Cuối cùng! Ma pháp thiếu nữ, tôi đến đây!”

Khác hoàn toàn so với khi nãy.

Người nhân viên trung niên nhìn xuyên tấm kính, rồi từ từ lôi đoạn ghi hình từ camera an ninh và copy vào điện thoại của mình.

Người trẻ này, lạc trong mơ tưởng của bản thân, không biết danh tiếng của bản thân sắp bị bôi nhọ.

Ngay tại số 12 đường Tân Vạn, ngay ngoài cửa Văn phòng Ma Pháp thiếu nữ, một người có phong cách nổi bật lôi một chiếc valio vào cửa.

Mái tóc đỏ rực và hai bím thắt hai bên, đội mũ tránh nắng, trang phục thời thượng, và một chiếc vòng tay đắt tiền nằm trên cổ tay phải.

“Vậy đây là văn phòng của tiền bối?”

Người phụ nữ lẩm bẩm, rồi mở cánh cửa gỗ.

Tiếng chuông cửa vang lên, và một giọng nữ mềm dịu phát ra từ bên trong:

“Chào mừng đến với Văn Phòng ma pháp Thiếu Nữ- khách hàng thứ ba của chúng tôi.”

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!

Ghi chú

[Lên trên]
71rj-b3GMfL._AC_UF894,1000_QL80_.jpgKiếm thẳng Tq = tàng đao
idk tôi không biết tên cây này, và dịch ai thì nó không trả lời cho tôi.
71rj-b3GMfL._AC_UF894,1000_QL80_.jpgKiếm thẳng Tq = tàng đao
idk tôi không biết tên cây này, và dịch ai thì nó không trả lời cho tôi.
[Lên trên]
Tôi luôn phân vân những đoạn mà nó bảo move foward ( hướng về phía trước) thì nó khá hợp, nhưng thuộc context thì nó sẽ là hướng về tương lai, nên dịch khá phân vân.
就麻烦你在未来等我了(jiù máfan nǐ zài wèilái děng wǒ le) Đã đến lúc tiến về phía trước, Hướng Minh
Tôi luôn phân vân những đoạn mà nó bảo move foward ( hướng về phía trước) thì nó khá hợp, nhưng thuộc context thì nó sẽ là hướng về tương lai, nên dịch khá phân vân.
就麻烦你在未来等我了(jiù máfan nǐ zài wèilái děng wǒ le) Đã đến lúc tiến về phía trước, Hướng Minh