“Hoa Minh, tỉnh ngủ nhanh- thầy Chu đang nhìn chúng ta kìa.”
Nghe thấy giọng nói quen thuộc bên cạnh, Hoa Minh từ từ mở mắt, liếc nhìn xung quanh đầy thắc mắc.
Ánh sáng mặt trời chói chang chiếu qua khung cửa sổ của lớp học, ánh lên những học sinh trong phòng- và cả lên cô ấy nữa. Ánh sáng phản lại hình ảnh của cô ấy vào mắt Hoa Minh.
Mái tóc dài màu hạt dẻ, khuôn mặt trắng không tì vết, và ánh nhìn lo lắng đầy thân thuộc đó.
“Yang?”
Hoa Minh vô thức gọi lên cái tên ấy, nhìn chằm chằm cô gái trước mặt.
Cô gái trước mặt cô ngừng lại, nhưng trước khi cô kịp nói gì, âm thanh giận dữ của thầy Chu phát ra từ phía bục giảng.
“Hoa Minh! Tô Tiểu Trạch! Đứng dậy ngay cho tôi!”
“Tôi đã quan sát hai em từ ban nãy. Nếu mà thích nói chuyện như vậy, thì cả hai đi ra ngoài mà nói cho đã!”
Như đã đoán trước, cả hai cô gái đã bị đuổi ra khỏi lớp học bởi “Chu Keo Kiệt” đang bốc hỏa.
Trong hành lang, cả hai nhìn nhau, cùng bối rối trước tình cảnh hiện giờ.
“Chậc, Sao ông thầy Chu Keo Kiệt phải quát to thế? Tất cả lại tại cậu đấy, cái đồ ngái ngủ.”
Má của Hoa Minh bị chụp lấy và liên tục bị nắn bóp bởi cô gái trước mặt cùng nếp nhăn trên trán. Chỉ khi đó cô mới nhận ra rằng chiều cao của mình chỉ còn hai phần ba so với trước kia- chỉ cao đến ngực của cô gái trước mặt.
“Thwar twos ra( thả tớ ra).”
Một giọng nói xa lạ phát ra từ họng cô. Chỉ khi đó Hoa Minh Mới nhận ra: Cơ thể của cô vẫn đang là con gái.
“Không đời nào! Là ai đã làm học sinh gương mẫu như tớ bị vạ lây hả?”
Hành động của cô gái thì nói lên điều khác.
Với chiều cao khiêm tốn hiện tại của Hoa Minh, chỉ khoảng 1 mét 6. Cô không thể cản lại sự trêu trọc của cô gái trước mặt.
Hơn nữa, thể chất của cô gái ấy còn rất khoẻ. Hoa Minh tội nghiệp đã bị trêu ghẹo cho đến khi giờ ra chơi đã điểm thì mới được thả ra.
“Tha cho cậu lần này đấy.”
Cô gái nhìn khuôn mặt đỏ ngầu vì bị véo đầy thoả mãn, sau đó- có lẽ vì cảm thấy hối lỗi- nói thêm:
“Rồi rồi, đừng nhìn tớ như vậy. Tớ mang theo cơm trưa này, cùng ăn ở sân thượng nhé.”
Hoa Minh mở miệng. Cô nhìn Tô Tiểu Trạch đầy quen thuộc nhưng cũng thật xa lạ, rồi chạm vào má của mình và quyết định sẽ chỉ quan sát.
Sau cùng thì, khi cô gọi tên của đối phương vào lúc nãy, Tô Tiểu Trạch đã tỏ ra bối rối trong một khoảnh khắc.
Và nơi này, sự thay đổi của cơ thể cô- cô cần phải tìm hiểu chúng từng chút một để tránh rơi vào một cái bẫy khác.
Nên cô miễn cưỡng gật đầu.
Nhưng Hoa Minh không ngờ rằng bản thân lại gặp một khuôn mặt thân quen khác trên tầng thượng.
“Mặt cậu bị sao thế?”
Lâm Uyển Nhi hỏi, nhìn đôi má đỏ ngầu của Hoa Minh.
Hoa Minh vô thức nhìn về phía Tiểu Trạch, người đang ngây thơ mỉm cười ở kế bên.
“Tiểu Nhi, cậu đến sớm thế? Cho tớ xem hôm nay cậu mang theo món gì ngon không nào.”
Cô ấy tiến lại gần, tựa đầu vào vai của Lâm Uyển Nhi, rồi nhìn chằm chằm vào hộp cơm trưa trên tay cô gái.
Lâm Uyển Nhi dường như đã quá quen thuộc với hành vi không quan tâm đến không gian cá nhân của Tiểu Trạc. Cô chỉ ném hộp cơm trưa của mình về phía cô ấy và đứng dậy.
Tiểu Trạch nhanh chóng chụp lấy nó. Trước khi cô kịp phàn nàn hành vi liều lĩnh ấy, giọng của Uyển Nhi đã vang lên trước.
“Sưng hết lên rồi này. Lại đây, để tớ thoa ít đá lên má cậu.”
Sau khi kiểm tra khuôn mặt của Hoa Minh, Uyển Nhi chụp lấy tay cô để rời khỏi tầng thượng.
“Huh? Không ăn à? Tớ đã dày công làm chả cuốn ở nhà đấy!”
Thủ phạm càu nhàu phản đối ở phía sau họ, Uyển Nhi dường như nhận ra điều gì đó và quay lại nhìn Tiểu Trạch.
“Cậu làm đúng không?”
Mặt Tiểu Trạch cứng đờ. Cô nhìn sang chỗ khác đầy hối lỗi.
“Cậu nói cái gì ấy? Tớ chả biết gì hết. Không phải là cậu định đi lấy đá sao? Nhanh đi- tớ canh hộp đồ ăn cho.”
Nhìn thấy cô như vậy, Uyển Nhi mang cái nhìn “ Đúng như mình nghĩ”. Cô thở dài rồi dẫn Hoa Minh đến phía cầu thang.
“Ờm…”
Hoa Minh vẫn cực kì bối rối, cô đang bị dắt đi theo nhưng vẫn không biết chuyện gì đang xảy ra.
Từ cách hành xử của họ, có vẻ cô gái này và Tiểu Trạch đã quen nhau từ lâu?
“Đừng nói gì cả.”
Uyển Nhi cắt ngang, tiếp tục nói:
“Cậu lại định bao che cho cậu ta đúng không? Thật tình, chuyện này luôn xảy ra vì cậu cứ như này đấy. Hay chả lẽ cậu thích bị cậu ta bắt nạt?”
Hoa Minh liên tục lắc cái đầu mình như lục lạc. Khuôn mặt xấu hổ của cô đang nói lên cảm xúc của cô- Cái người này đang nói cái quái gì vậy? Thích bị bắt nạt? Nghe như cô là một kẻ máu M ấy!
“Tớ sẽ dạy cho cậu ta một bài học sau, cậu ta quá tay rồi đấy. tớ còn chưa kịp sờ má của cậu nữa- ả đàn bà ấy.”
Cơ thể của Hoa Minh cứng đờ. Cô không nhìn thấy biểu cảm của Uyển Nhi, nhưng cái giọng điệu này- cậu ta chắc bên phe của ả ta mà đúng không?
Cô có nên chạy không?
“Nhưng đừng giận cậu ta nhé, cậu ta thích đùa nhảm như vậy đấy. Tớ không ở cùng lớp với cậu ta, nên tớ chỉ có thể mong cậu chịu đựng cái tính cách của cậu ấy.”
Lời nói của Uyển Nhi làm Hoa Minh bất ngờ. Cô có thể cảm nhận được sự thành tâm và tin tưởng ở trong đó- họ chắc hẵn là bạn tốt của nhau.
Giờ trưa trên tầng thượng trống trãi, ba cô gái đang tận hưởng khoảng khắc yên tĩnh hiếm có này.
Nhưng hai trong số đó không có ý định tận hưởng một cách yên tĩnh- cả hai nổ ra một cuộc tranh cãi vì vụ việc ban nãy.
Trung tâm của vụ việc, Hoa Minh tay cầm túi thoa trên má, nhắm mắt như muốn mặc kệ mọi thứ, cố gắng không tham gia vào vụ tranh cãi kia.
Cô chưa bao giờ đi hoà giải mâu thuẫn cả, chứ đừng nói đến lúc này.
“Để cậu ấy làm chứng. Hoa Minh, nói cho cậu ấy đi- chả phải cậu muốn tớ véo má cậu sao?”
Nhưng Tiểu Trạch rõ ràng đang lếp vế trước một Uyển Nhi đang tức giận. Cô chụp lấy vai của Hoa Minh và lôi cô ra chắn như một tấm khiên.
Hả?
Hoa Minh, hiện tại là tấm khiên, nhìn Uyển Nhi đầy ngây thơ. Đôi mắt rực rỡ ấy, bị kẹp giữa hai túi băng, bất lực nhìn cô.
Uyển Nhi ngay lập tức nhìn đi chỗ khác, suy nghĩ của cô bị cắt ngang. Tiểu Trạch mỉm cười đầy chiến thắng.
Nhận thấy cơ hội, cô ngay lập tức chuyển chủ đề.
“Mai là thi cuối kì đúng không? Cậu định làm gì vào kì nghỉ hè? Tớ trước nhé- tớ sẽ ngủ bù nguyên một ngày, sau đó mua một đống đĩa game tớ đã bỏ lỡ vào học kỳ này và bù lại khoảng thời gian chơi game đã mất.”
“Không đời nào dì cậu để cậu yên.”
Uyển Nhi tạt cô cô một gáo nước lạnh, nhưng cô gái ấy vẫn thản nhiên:
“Tớ có cách đối phó rồi. Còn cậu thì sao, Tiểu Nhi? Chắc là cậu không định dành cả mùa hè ở trong thư viện như một con mọt sách đâu nhỉ?”
“Chắc vậy, Nhưng chú của tớ sẽ mở một tiệm trà sữa trong thành phố vào hè này. Có lẽ tớ sẽ giúp chú ấy.”
“Ể.., làm thêm hè sao? Cho tớ tham gia được không? Có tựa game AAA tớ đang để mắt đến.. nhưng tớ nghèo quá.”
“Nhót.”
“Lạnh lùng thế. Tớ có thứ để trao đổi này- album ảnh… đầy quý giá. Nếu được, thì nó là của cậu.”
Tiểu Trạch lượn lờ đến chỗ của Uyển nhi cùng nụ cười quỷ quyệt.
Tai của Hoa Minh vểnh lên. Tiếng thì thầm của cả hai làm cô lạnh sống lưng.
“Chốt kèo. Yêu cậu lắm Tiểu Nhi.”
Vì vài nguyên nhân, Uyển Nhi đã đổi tông giọng- còn tránh né ánh mắt của Hoa Minh. Tiểu Trạch đã nói gì….
“Còn Hoa Minh dễ thương thì sao? Cậu định làm gì vào mùa hè này?”
Nghe thấy câu hỏi, Hoa Minh bỗng đóng băng tại chỗ. Nghỉ hè sao?
Cô chưa từng nghĩ về nó.
Từ khi rơi vào lòng lặp ấy, cô chưa bao giờ thoát khỏi mùa hè này- chứ đừng nói đến mơ tưởng về kì nghỉ sẽ không bao giờ xảy ra ấy.
Có lẽ lúc đầu cô còn mơ tưởng chút gì đó, nhưng cô đã sớm quên đi. Dường như là do Yang.
Còn về phần cô, cô muốn làm gì á? Không rõ nữa.
Cô chưa bao giờ nghĩ bản thân sẽ thoát ra khỏi Vùng Tối.
Hoa Minh chợt bất động. Cô thả hai túi chùm xuống và đứng dậy.
Rời khỏi vùng tối?
Cô nhìn hai cô gái bên cạnh cô- cả hai nhìn cô đầy khó hiểu.
“Không, mình không nên ở đây.”
Hoa Minh cúi đầu xuống. Tâm trí cô đang hỗn loạn.
Cô nhớ rằng lần cuối đang tiến về lối ra của Vùng tối cùng Tiền Bối- nhưng tại sao cô lại đang ở đây trong bộ dạng này?
Và họ nữa- Cái quái gì đang diễn ra?
0 Bình luận