Volume 1

Chap 25: Ép Buộc

Chap 25: Ép Buộc

Lý Tư nhận ra rằng bản thân đã quá lời. Anh thở dài và nhẹ nhàng hỏi:"Em thật sự đơn độc định đối đầu với mọi thứ sao? Em đã đi từng bước để làm việc này- nhưng còn anh thì sao? Còn mọi người nữa? Em có bao giờ nghĩ về mọi người khi làm việc này không?"

"Lãng quên sự tồn tại của em là cách tốt nhất trong mắt em- nhưng dù cho ký ức có phai nhạt đi chăng nữa, thì linh hồn vẫn không lãng quên sự tồn tại của em."

"Hoa Minh, bọn anh không muốn em rời đi, càng không muốn lãng quên em. Quay trở lại cùng anh. Sự tái sinh của phù thuỷ không phải là trách nhiệm của em, chúng ta có thể cùng nhau đối mặt nó. Em sẽ không bao giờ phải đơn thương độc mã nữa."

Hoa Minh âm thầm lắng nghe Lý Tư. Như mọi khi, anh là một người lớn đáng tin cậy.

"Nhưng em-"

"Không nhưng nhị gì hết. Em cũng chả di chuyển được. Đúng hơn, anh chả cần sự đồng ý của em."

Lý Tư nhìn lên và nói ra câu nói bỉ ổi nhất đời mình.

"Tiền bối, sao anh dám?!"

Hoa Minh đang hoảng loạn, nhưng không thể phản kháng, cô chỉ có thể tấn công anh bằng lời lẽ của mình.

"Đáng ghét! Anh là đồ bỉ ổi bắt cóc con gái chưa đủ tuổi! Thả em xuống, không thì em-"

"Em sao? Báo chính quyền à?"

Lý Tư nhíu mày, mặt dày nói.

Đằng sau họ, ả phù thuỷ nhìn bộ đôi này- người thì ôm cả hai tháo chạy, kẻ thì dùng sao băng để phòng vệ sau lưng, chặn các đòn tấn công từ điểm mù.

Sự phối hợp nhịp nhàng của họ làm ả phù thuỷ đau đầu, ấy vậy mà ả phù thuỷ có thể rời khỏi kết giới này và tái sinh ở thế giới thực.

Nhưng ả lại chọn đuổi theo họ, có lẽ vì sự nhỏ nhen trong tính cách của ả?

Phù thuỷ lại triệu hồi lưỡi hái. Một vòng xoáy đen tuyền xuất hiện xung quanh ả.Một chút- nhưng là đủ với Hoa Minh. Ả vẫn chưa kể với cô khi nãy: Cốt lõi ma thuật của ả là ăn mòn và hấp thụ, nên đòn tấn công của ả mang theo sự ăn mòn đáng sợ.

Nếu không có sự can thiệp của Lý Tư, Hoa Minh sẽ chết ngay khi lá chắn khi nãy biến mất- Rồi sau đó, ả sẽ sở hữu ma pháp thiếu nữ mang tên Stellar này.

Nếu ma pháp thiếu nữ đại diện cho trách nhiệm, thì phù thuỷ sẽ là cảm hứng.

Liệu một phù thuỷ đầy hứng thú sẽ để con mồi của mình thoát đi?Tất nhiên là không.Ả phù thuỷ nhìn vòng đen bay qua bộ đội kia.

Giây tiếp theo, lưỡi hái của ả chém từ màn đen phía trên.Cách đó, cô gái đang trách mắng Lý Tư bỗng ngừng lại và thì thầm:

"Cầu Thang."

Ả phù thuỷ, nhìn thấy đòn tấn công đã hụt của mình, nghiêng đầu đầy thắc mắc. Rồi ả nhìn thấy chiếc cầu thang màu xanh chặn lại những luồn chỉ đen của ả.

"Một trung gian, hay là 'phép màu' của cô ta?"

Ả nhìn rõ hơn. Xuyên qua Lý Tư, ả nhìn thấy một ánh sáng vàng nằm trên tay cô gái.

"Nó thật sự hoạt động. Tiền bối, cuối cùng anh cũng thành công."Hoa Minh nhìn vào chiếc huy hiệu măt trời toả sáng trong tay mình, ấm áp dâng lên trong lòng.

Cô đã thử kích hoạt nó khi trước, nhưng điều ước của cô đã ngăn lại.Bây giờ, khi mà Lý Tư đang ở đây, cô đã thử một lần nữa- và nó hoạt động.

Yang, cậu đang quan sát bọn tớ, phải chứ?

Lý Tư nhìn thấy ánh sáng vàng quen thuộc. Anh cười phá lên:"Nói chuyện cái kiểu gì thế tiểu muội? Tiền bối đây chưa bao giờ làm sai việc nhé?"

Ánh sáng này chắc chắn là sức mạnh của Tiểu thư Yang- ánh sáng của phép màu.Vết thương của anh cũng đã được chữa lành bởi cô.

Tiểu thư Yang à- Chính xác thì cô đang âm mưu gì?

Cả hai người họ thầm nghĩ về một người, không nhận ra rằng ở trên đầu họ, người mà họ đang nghĩ đến đang quan sát cả hai với nụ cười tươi rói.

"Nhân viên của cục thật sự đáng khen ngợi- chạy lâu đến như vậy mà vẫn không mệt."

"Và Hứa Minh..... đã trở thành một cô gái dễ thương rồi. Mình muốn xuống đó và chạm vào đôi má đó quá. Làn da ấy hẳn tuyệt lắm."

Khuôn mặt của Yang ánh lên sự bối rối cảm xúc hiếm thấy, nhưng cô nhanh chóng bình tĩnh lại.

"Nếu chúng ta có cơ hội gặp lại."

Sau đó cô quay lại nhìn phù thuỷ ở đằng sau, người nhìn lên cùng lúc cô quay lại.

"Đã bao lâu rồi từ lần cuối ta thấy ngươi ở trong cái dạng này? Có vẻ Hứa Minh đã cho ngươi một trận đáng nhớ đấy."

Giọng của phù thuỷ vang lên bên tai Yang qua vực sâu.

"Bảy mươi năm năm đối đầu- mạnh hơn cả ta khi mới nhận sức mạnh. Cô thật sự có một kẻ kế nghiệp xuất sắc đấy."

Yang lắc đầu, sự hoài niệm ánh lên trong đôi mắt cô. "Cô ấy không phải là người kế nhiệm của ta. Nhưng bảy mươi năm năm sao? Cô ấy thật sự là một đứa trẻ tuyệt vời."

"Đó là lí do tại sao cô ấy không nên bị trói buộc bởi định mệnh giữa chúng ta."

Hình dáng trắng tinh hạ trần. Mặt trời rực rỡ toả sáng sau lưng cô, ánh sáng của nó xua đuổi bóng đêm xung quanh.

"Hay là chúng ta kết thúc cái định mệnh vô nghĩa giữa chúng ta ngay tại đây nào, hỡi người bạn thân yêu của tôi?"

Ả phù thuỷ nhìn cô. Sương đen bất tận bao bọc ả, đứng dối diện với cô.

"Ngươi của ngày xưa thì còn có thể. Nhưng sau bao nhiêu vòng lặp và tất cả sự hao mòn kia, sức mạnh của ngươi chỉ còn một phần mười so với ban đầu."

Yang mỉm cười. Một cây gậy ma pháp lung linh ánh vàng xuất hiện trong tay cô.

"Chưa thử sao mà biết được? Hơn nữa, chẳng phải cô cũng bị mài mòn sau hơn vài thế kỉ bị phong ấn sao? Nếu không thì, nhát chém ấy đã giết chết cô ấy rồi."

Ả phù thuỷ bất động, rồi bật cười như vừa nghe được một câu truyện vô lí.

"Ra là vậy sao- ngươi đã luôn quan sát từ ban đầu. Ta bắt đầu tò mò rồi đấy. Nếu cô bé đó biết được người mà nó tin tưởng đã luôn lợi dụng nó suốt khoảng thời gian qua, liệu con bé ấy có đánh mất bản thân ngay tại chỗ không?"

Biểu cảm của Yang không đổi. Cô nhẹ nhàng đáp lại:"Cô ấy rồi sẽ biết được tất cả mọi thứ thôi. Cô không cần phải lo. Và nếu đứa trẻ ấy dễ sa ngã như vậy, ngươi sẽ không phải chiến đấu với cô ấy suốt bảy mươi năm năm qua."

"Còn ngay lúc này- thì chuyện giữa ta và cô."Sự rực rỡ của mặt trời và bóng tối bất tận- hai sức mạnh đối lập đối đầu với nhau mà không hề báo trước trong vùng đất hoang tàn này.Trong tức khắc, thế giới ấy hoá thành sự trống vắng bất tận, như thể bị xoá bỏ bởi một cục tẩy.

Còn về phần Hoa Minh và Lý Tư, ngay trước khi họ bị sự xoá sổ ấy bắt kịp, anh đã kịp nhảy vào kết giới bằng thể chất phi thường của mình trong khi mang cô gái trên tay.

Sau đó hư vô và tĩnh lặng trở thành bản chất tự nhiên của lãnh địa này.Sau đó, Cục điều tra chính thức đã xác nhận rằng mặt ngoài vùng tối của thành phố Thanh Hà đã tan biến thành hư vô mà không còn cách khắc phục. Nhưng đó là câu truyện sau này.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!