Hứa Minh nhìn con gấu trắng, bất lực tột độ. "Ông đúng là dai như đỉa đói nhỉ."
Con gấu bay lên, không phủ nhận hay xác nhận lời nói của cậu.
"Nhóc, nói vậy với bạn đồng hành là không hay đâu."
"Chúng ta là bạn từ khi nào vậy?"
Hứa Minh cạn lời. Cái thứ này đã làm phiền cậu từ lúc chạm mắt nhau lúc buổi chiều rồi. Nó thấy cậu bằng cách nào chứ?
Lạ hơn là, nó chưa bao giờ báo với Tiểu Trạch là cậu nhìn thấy nó. Hôm đó ở trong lớp, cả hai đã âm thầm giấu diếm sau lưng Tiểu Trạch.
Nhưng Hứa Minh không nghĩ là cậu cùng phe với nó. Bạn đồng hành sao? tha cho cậu đi.
Cậu giấu những việc này khỏi lớp trưởng để tránh Tuyệt Vọng khai thác lỗ hổng.
York giấu diếm sau lưng cô ấy sao? Chắc chắn là đang bày trò.
Cậu vẫn nhớ nó cố lừa cậu lập giao kèo.
"Ma pháp thiếu nữ cũng là truyền thuyết đô thị đấy. Không phải con người đâu."
Lời thì thầm của Tiểu Trạch hôm đó vang lên trong tai cậu. Cậu biết ý cô là gì.
Vậy cái của nợ tên York này đang cố gắng lừa cậu lập giao kèo ma pháp thiếu nữ vì lí do cá nhân của nó.
Cái gì cũng có cái giá của nó.
Cậu không có ngu mà đồng ý với tất cả mọi thứ.
"Đừng phí lời nữa. Tôi không đồng ý đâu."
York ngiêng đầu sang một bên, không hề giận dữ chút nào. Nó đậu lên lưng cậu rồi ngồi xuống.
"Tiếc thật. Ta nghĩ là sau khi lặp lại thì nhóc sẽ tìm sức mạnh chứ."
"Nhưng không sao- giao kèo này là vĩnh viễn. Nhóc sẽ đổi ý thôi."
Hứa Minh đóng băng.
"Ông.. còn nhớ sao?"
York trả lời như hiển nhiên.
"Nếu ý nhóc là Tuyệt Chi Luân, thì ta nhớ. Lần trước nhóc liều lĩnh đó- tự đâm vào tim mà không do dự luôn. Nhóc sẽ là một ma pháp thiếu nữ mạnh mẽ đó."
Não của Hứa Minh chập mạch.
Cậu chắc chắn đã quên thứ gì đó.
York là linh thú của Tiểu Trạch đúng không? Vậy tại sao nó nhớ mà cô ấy thì không?
Từ đã- Nhỡ đâu cô ấy đã biết thì sao? lỡ cô ấy đang cười vào cậu sao?
Không đời nào. Lớp trưởng không ác độc như vậy.
Nhưng cái quái gì đang diễn ra vậy? Nếu theo như Tuyệt Vọng, thì chỉ mình cậu có thể nhớ thôi chứ.
"Nhóc, nhìn cậu bối rối phết. Dễ hiểu thôi. Cứ nghĩ những vòng lặp là sức mạnh ta trao cho cô ta. Nên tất nhiên là ta miễn nhiễm với nó."
York giải thích nhẹ nhàng. Rất dễ hiểu.
Quá dễ là đằng khác.
Hứa Minh nhìn nó như nhìn thấy ma. Hay tệ hơn là- một con trùm cuối.
"Ông nói là... ông trao sức mạnh cho cái thứ đó?"
"Chỉ là một giao kèo thôi nhóc."
Giọng kiêu ngạo của York làm cậu nổi da gà.
"Ta trao cho cô ta điều ước, cô ta trở thành ma pháp thiếu nữ. Rồi như cậu biết, cô ta là phù thuỷ ngay lúc này."
"Nhưng đổ lỗi cho ai được? Trở thành phù thuỷ là lựa chọn của cô ta."
Chân mày Hứa Minh nhăn lại.
"Ông nghĩ là 'lựa chọn của cô ta' không liên quan đến ông?"
"Nhảm c*t!"
Cậu chộp lấy con gấu trên vai và đập nó xuống bàn.
"Ông có biết cái thứ đó đã cho tôi trải qua cái gì không? Và ông- gốc rẽ của lần này- mặc kệ nó vì 'chỉ là giao kèo'?"
Giọng cậu thất thanh. Cậu bùng nổ cảm xúc.
Cậu chỉ là một học sinh cao trung bình thường. Đáng ra phải học, rồi thi cuối kì, tận hưởng kì nghỉ hè.
Nhưng chỉ vì cái thứ này và cái giao kèo ngu ngốc của nó, mà cậu bị lôi xuống địa ngục.
Và nó vờ như mọi thứ không liên quan đến nó?
Vậy những cái chết của cậu chỉ vô nghĩa như cái "giao kèo" kia?
"Nhóc, nếu ai đó bị bắn, thì họ đổ lỗi cho khẩu súng sao? Nhóc nên hiểu ta nói gì."
York không vùng vẫy trong tay cậu- có lẽ vì nó chỉ là một con gấu bông.
"Ta trao cho cô ta sức mạnh. Nhóc đổ lỗi cho ta vì điều đó? Vậy thì nhóc cũng nên biết ơn ta- Tiểu Trạch đã hoá thành Yang nhờ ơn của ta. Cô ấy đã cứu nhóc vô số lần đấy."
"Sức mạnh là trung lập. Chỉ có người dùng chúng là quyết định là nó xấu hay tốt. Và nếu mà nhóc ở trong tình huống của cô ta thì nhóc cũng làm điều tương tự thôi."
Hứa Minh nghe nó nói. Không muốn thừa nhận, nhưng York nói đúng.
Cậu thả nó ra. Cậu đã mất kiểm soát ban nãy. Cảm xúc khó lòng ma kiểm soát- Nhất là khi tức giận tích tụ sau khi chết.
York chẳng may bị dính đạn lạc.
"Này nhóc, nhìn nhóc hiểu ra rồi. Vậy~ lập giao kèo thôi?"
Nó bay vòng quanh cậu. Phải công nhận sự chai lì của nó.
Vẫn muốn lập giao kèo sau vụ việc ban nãy.
Nhưng lần này Hứa Minh không từ chối.
Cậu nhận ra điều gì đó.
"Kể cho tôi hết đi. Chính xác thì giao kèo là gì? Tại sao phải thúc ép tôi? Ma pháp thiếu nữ, phù thuỷ- toàn bộ sự thật. Tất cả luôn. Hoặc tôi sẽ không bao giờ đồng ý."
Con mắt cúc áo đen của York nhìn cậu một hồi lâu.
"Nhóc, ta sẽ kể cho cậu miễn phí luôn. Nhưng cảnh giác này- một khi cậu đã nghe rồi, thì cậu hết đường lui nhé."
Hứa Minh xụ mặt. hết đường lui luôn sao?
"Những gì cậu sắp trải nghiệm- là ảnh hưởng nhận thức- ta sắp xâm nhập vào nhận thức của một người thường."
"Nếu xui xẻo, thì cậu hết làm người thường luôn."
Cậu hiểu ra. nhưng nếu không biết ngọn ngành, thì sao mà cậu lập kế hoạch được chứ?
Cậu sẵn sàng chết đi sống lại cho đến khi thành công.
Giờ đã có kế hoạch cụ thể.
Hoá thành quái vật sao? Ổn thôi.
So với chết đi sống lại liên tục thì một chút biến dạng cơ thể có là gì?
"Nói đi, tôi không sợ."
York ngưng lại, rồi nói:
"Nhóc, ta nghĩ là ta biết tại sao nhóc nhìn thấy ta rồi."
"Tại sao?"
York mặc kệ câu hỏi và lơ lửng trước mặt cậu.
"Bắt đầu từ đâu nhỉ.... vậy bắt đầu từ nguồn gốc của truyền thuyết đô thị về ma pháp thiếu nữ nhỉ. Ban đầu nó chỉ là thuật ngữ phi khoa học từ phim ảnh, sách và manga. Nhưng càng nhiều người nhắc về nó, thì ta, linh thú đầu tiên được sinh ra."
"Sự sinh ra của ta là sự trả lời cho mong ước của con người cho những thứ phi thực tế. Là một linh thú, ta nhận được sức mạnh để lập giao kèo ma pháp thiếu nữ. Hoặc gọi ta như ban đầu- một truyền thuyết đô thị."
"Truyền thuyết đô thị, truyện Đô thị- những thực thể phi nhân sinh sống và phát triển thông qua lời truyền miệng. Ta không phải ngoại lệ."
"Điều tra viên kia đã kể cho cậu về trung gian kết nối giữa thần thoại và thực tại, đúng không?"
Hứa Minh nhớ lại- cái chết đầu tiên của cậu, trước đó là bài giảng của Lý Tư về truyền thuyết đô thị.
Cậu gật đầu, rồi nhận ra.
"Nhóc hiểu đúng rồi đấy. Đối với ta, Ma pháp thiếu nữ là trung gian của ta. Ta phát hiện được rằng không phải con người nào cũng có thể thấy ta."
"Là một truyền thuyết đô thị, không có trung gian thì ta sẽ đi vào dĩ vãng. Nên cậu hiểu tại sao ta lại cố gắng lập giao kèo với cậu, phải chứ?"
"Ma pháp thiếu nữ ngày càng khó tìm thấy. Nhận thức của con người ngày càng tiến hoá- những thứ như 'nghề nguy hiểm' chồng chất. Ma pháp thiếu nữ còn hoạt động rất hiếm. Một số có danh tiếng như Yang còn hiếm hơn để có thể giúp ta tồn tại."
Hứa Minh xoa cằm. Chả trách sao mà nó lại nghe lời Tiểu Trạch đến vậy- mạng sống của nó đang nằm trong tay cô.
"Vậy tại sao ông nói rằng ông biết tại sao tôi nhìn thấy ông? Có điều kiện gì sao?"
York ưỡng ngực tự hào.
"Tất nhiên, người thường không thể nhìn thấy ta. Chỉ có hai loại mới có thể:
1. Những người mang đầy mong muốn- thường là những người sắp chết.
2. Những người sinh ra với hi vọng bẩm sinh- Ma pháp thiếu nữ tự nhiên. Lớp trưởng của cậu là một trong số đó."
"Và nhóc nữa, cậu- không bất ngờ lắm- y hệt như Yang vậy."
Mặt Hứa Minh tối xầm lại. Một ma pháp thiếu nữ bẩm sinh? Cậu là nam cơ mà!
Hơn nữa. Vấn đề lớn hơn.
"Câu hỏi cuối. Thế phù thuỷ là gì?"
York nhìn cậu, rồi trả lời:
"Phù thuỷ là những ma pháp thiếu nữ mất đi hi vọng. Sản phẩm của ác ý của nhân loại. Những đứa trẻ tội nghiệp bị nguyền rủa những kẻ không chấp nhận cái đẹp."
"Ta biết nhóc muốn hỏi gì. Cái lời nguyền mà nhóc đang bị- Tuyệt Chi Luân- đến từ Phù Thuỷ Tuyệt Vọng. Cô ta bị phong ấn trong vùng tối của Thanh Hà số 2. Đó là lí do mà Yang đã phóng ấn cô ta vài thập kỉ trước- cô ta không thể bị giết."
"Cô ta sắp thoát ra rồi. Lời nguyền của cậu là cách mà cô ta thu thập sức mạnh."
"Không biết tại sao mà cô ta lại chọn cậu, nhưng đúng rồi đấy- cô ta gây rất nhiều rắc rối cho cậu."
"Vậy ông đang xin lỗi dùm cô ta?"
Hứa Minh liếc nhìn ông.
"Không lảm nhảm nữa. Chỉ cho tôi cách để phá huỷ lời nguyền này và phong ấn mụ ta vĩnh viễn."
York ngiêng đầu.
"Cái đó nằm ngoài giao kèo."
"Nhưng ta sẽ chỉ cậu hai cách:
1. Giao kèo với ta, trở thành ma pháp thiếu nữ. Ngang bằng với cô ta- phá hủy lời nguyền dễ như bỡn.
2. Để Yang phá huỷ lời nguyền. Cậu làm người thường, dọn sang chõ khác. Nhưng ngay khi cô ấy gỡ xong, toàn bộ Tuyệt Chi Âm phát động. Đó là lúc mà phù thuỷ được giải phóng."
"À phải- cậu trải qua một lần rồi- cái lúc mà ta mang cậu đi ấy."
Mắt đen củ York nhìn vào cậu, tò mò cậu sẽ chọn cách nào.
"Không có lựa chọn bao gồm cả hai sao?"
Cả hai phương an đều rất tệ.
"Vậy thì ta hết cách rồi nhóc, dù cho phù thuỷ hấp thụ ma pháp thiếu nữ hay ma pháp thiếu nữ phong ấn ả ta- nó không ảnh hưởng đến ta. Miễn là còn một truyền thuyết đô thị đủ mạnh để duy trì sự sống cho ta thì ta không quan tâm ai thắng."
Hứa Minh rơi vào trầm tư. Sự ích kỉ của York làm cậu bị động. bạo lực cũng không có ý nghĩa.
Lựa chọn một cần phải suy nghĩ thêm. Còn cái thứ hai? Bỏ qua ngay lập tức.
Cậu sẽ không bao giờ phản bội lớp trưởng sau khi cô cứu cậu trong lúc cậu đang gặp thế khó.
"Vậy tôi sẽ tìm cách thứ ba."
Cậu đúng dậy ngay lập tức, mắt cháy lên với niềm tin.
"Cho tới lúc đó, làm một linh thú ngoan ngoãn đi."
York nhìn cậu, không nói gì, thúc ép thêm chỉ tổ vô nghĩa.
Nhưng nó vẫn nói thêm:
"Đừng hối hận nhé nhóc."
Ban đêm. Một cửa hàng tiện lợi không tên.
Lý Tư thanh toán một vài gói kẹo bạc hà tại quầy.
"Và một chai nước nữa."
Người bán hàng che mặt trung niên nhặt lấy một chai, quét mã, rồi bỏ vào bịch.
"Báo cáo của cậu đã được gửi về trụ sở. Nếu nó là thật, thì hỗ trợ đang trên đường đến. Đây là hồ sơ mà cậu đã yêu cầu vào hôm qua."
Lý Tư nhận nước và bạc hà. Thu ngân gửi kèm một tệp hồ sơ.
"Tốt, bảo họ nhanh lên. Tôi có linh cảm xấu."
Anh trả tiền rồi đi ra ngoài.
Đến phố, anh nhìn lại.
Không có cửa hàng nào hết, chỉ là khu đất trống
Anh không bất ngờ. Uống một ngụm nước, ngồi xuống một ánh đèn đường, và mở tập hồ sơ.
Hồ sơ học sinh bình thường- cho đến chỗ Hứa Minh.
"Gia đình mất trong một vụ tai nạn một năm trước. Bệnh nhận mắc phải Trầm Cảm nghiêm trọng. Tình trạng khá hơn từ tháng trước."
Lý Tư đóng tập hồ sơ, cắn một viên bạc hà.
"Trầm cảm? Nhìn không giống lắm."
0 Bình luận