Volume 1

Chap 22: Quyết Tâm

Chap 22: Quyết Tâm

Trận chiến này đã diễn ra trong vòng bao lâu?

Hứa Minh rơi tự do từ trên không, vô số chỉ đen tạo thành một tấm lưới ngay bên dưới cô nhằm trói chặt cô.

"LÁ CHẮN!"

Theo lời gọi của cô, ánh sao lung linh ở trên đầu cô hoá thành một chiếc khiên to lớn. Sự xuất hiện bất thình lình ấy đã ngăn chặn đòn tấn công kia.

Nhưng nó chỉ ngăn tạm thời. Tấm lưới làm từ chỉ đen dễ dàng phá vỡ tấm khiên của cô.

Hoa Minh chớp lấy thời cơ và tháo chạy.

"Tiểu Minh, về nhà đi con. Mẹ nhớ con lắm."

Khuôn mặt cô gái cứng đờ. Một bóng đen đáng sợ xuất hiện ở phía trước.

Cái bóng của cái chết.

Ngay tại chỗ Hoa Minh đứng, một cây đột đen ngúm trồi lên. Ngay tức khắc, bóng dáng của cô đã bị nuốt chửng bởi thứ năng lượng đen ngòm ấy.

"Sao băng!"

Sau một thoáng im lặng, một tia màu xanh toả ra từ trung tâm cây cột. Một quả cầu xanh lam bay ra, cô gái ngồi ở trong nó khuỵu gối, thở gấp cùng khuôn mặt tái nhợt.

"Thời gian của ngươi sắp cạn rồi."

Ả phù thuỷ vô diện xuất hiện từ hư vô cách đó không xa. Ả ta không vội vàng tấn công, mà tiếp tục nói:

"Cái phong ấn của ngươi thiết lập đã giết ta trong vô số thập kỷ. Nhưng phù thuỷ không thể chết. Những gì ngươi đang làm là vô ích."

Hoa Minh liếc nhìn ả ta, môi nhếch lên:

"Vậy sao? vậy tại sao cô phải vội? Sao không để tôi giết cô thêm một lần nữa, nhanh và gọn?"

Ả phù thuỷ mặc kệ lời khiêu khích, chỉ giải thích đơn giản:

"Ta biết kế hoạch của ngươi. Thời gian trôi qua khác nhau giữa vùng tối và hiện thực, nhưng chỉ số ít mới nhận ra chúng vẫn liên kết với nhau."

"Và mỗi lần ngươi 'giết' ta, trong khi đợi cho sự hồi sinh của ta, ngươi sẽ đóng lại một cổng kết nối giữa vùng tối với hiện thực- làm cho ta mắc kẹt ở đây thêm vài thập kỷ."

"Ngươi biết ngươi sẽ không bao giờ đánh bại được ta, nên ngươi liều mạng chỉ để giúp cho ả đàn bà kia có thêm vài thập kỉ yên bình."

"Và bây giờ..."

Ả phù thuỷ quan sát cảnh quan xung quanh: Mảnh vụn của robot khổng lồ, những tảng thiên thạch khổng lồ- cảnh quan duy nhất, là kết quả của trận chiến giữa cả hai.

"Ngươi chỉ còn một cánh cổng duy nhất để đóng. Nghĩa là ngươi sẽ phải giết ta một lần nữa. Nhưng liệu ngươi có thể? Trong cái tình trạng đó?"

Con ngươi của Hoa Minh đục dần như đối diện với cái chết. Cô đứng trong quả cầu xanh lam và tuyên bố:

"Ngươi đã sai ở một chỗ. Ta không cần phải giết ngươi. Những cánh cổng kia đóng lại là vì ước muốn của ta. Ta giết ngươi cũng chỉ vì cơn tức giận."

"Còn bây giờ, ta chỉ cần câu thời gian- ngăn ngươi cản trở sự đóng lại của chiếc cổng này."

Quả cầu xanh lam đã biến mất, thay vào đó là vô số sao băng lơ lửng xung quanh cô.

"Câu thời gian? Liệu một cây nến đứng trước ngọn gió dữ sẽ trụ được bao lâu?"

Ả phù thuỷ giơ tay. Vô số chỉ đen xuất hiện từ hư vô, bao vây Hoa Minh. Cùng lúc đó, một vòng tròn màu đen lan ra từ dưới chân ả ta.

"Hơn nữa, ngươi vẫn chưa tìm được trung gian của mình."

Hoa Minh biết chính xác ả phù thuỷ đang làm gì- và nó là báo hiệu rằng tình huống đã xấu đi trông thấy. Cánh cổng đang mở kia đã cung cấp cho ả ta toàn bộ sức mạnh ban đầu.

Nếu cô thất bại trong việc ngăn cản ả ta, không chỉ mọi nỗ lực của cô sẽ đổ vỡ, mà mọi thứ mà cô muốn bảo vệ sẽ gặp nguy bởi sự trở lại của phù thuỷ.

Nên Hoa Minh không rút lui. Những sao băng đang bao quanh cô tăng tốc. Không chần chừ, cô nhắm thẳng vào lõi của ả phù thuỷ.

Cô đang liều mạng.

Ả phù thuỷ chỉ liếc qua cô. Những chỉ đen lan ra ngăn Hoa Minh trên đường bay của mình.

Cô đã bước vào lãnh địa của ả phù thuỷ.

Ả phù thuỳ chỉ tiến đến, rối một cảnh tượng khó tin diễn ra: Cơ thể của Hoa Minh xuất hiện hư không nơi ả ta chụp lấy.

Trước khi cô gái kịp phản ứng, lòng bàn tay của phù thuỷ phóng to và nắm chặt đầu của Hoa Minh.

"Không có trung gian, một ngọn nến như ngươi- chỉ là kiến trong mắt ta."

Ả phù thuỷ thì thầm vào tai Hoa Minh. Nỗi Tuyệt Vọng không thể kiểm soát mắc kẹt trong tâm trí của cô.

Ánh sao mập mờ trong mắt cô. Hai viên sao băng xuất hiện từ đằng sau, chém đứt cánh tay của phù thuỷ một cách chuẩn xác.

Phép màu siêu tốc độ- vừa công vừa thủ đều được.

Ả phù thuỷ nhìn Hoa Minh thoát khỏi khống chế, rồi quay đi. Cánh tay đã hồi phục của ả ta lôi ra một chiếc lươi hái đen đúa, quỷ quyệt từ hư vô.

"Giòi bọ."

Ả ta chém vào hư không. Mọi sao băng trong lãnh dịa đều bị chém đôi ngay lập tức. Vô số chỉ đen ngay lập tức bao vây Hoa Minh đang thất thủ.

Hoa Minh chứng kiến mọi thứ mà không hề sợ hãi. Khuôn mặt đang tái nhợt của cô tràn đầy quyết tâm. Cô giơ cánh tay phải lên cao.

"Tinh Tú! ( Thiên Thạch)"

Một thiên thạch có bán kính hàng trăm mét rơi xuống đằng sau cô, huỷ diệt mọi đòn tấn công trên đường đi bằng sự to lớn của mình và nhắm thẳng vào phù thuỷ.

"Nghươi nghĩ một trò sẽ hiệu quả hai lần?"

Ả phù thuỷ chém thêm một lần nữa. Trong cái chớp mắt, viên thiên thạch bị chém làm đôi. Kì lạ thay, ả ta không phát hiện dấu vết của Hoa Minh sau đó.

"Hmm? Tự nộp mạng sao?"

Không cần quay lưng, ả đâm cây lưỡi hái về sau. Cây lưỡi hái đánh dính mục tiêu, máu đỏ chảy xuống từ lưỡi của nó.

Hoa Minh cúi người, yếu ớt đặt tay lên lưỡi hái như đang chật vật giữ nó.

Nhìn cô gái mà đã "giết" ả vô số lần và bây giờ dễ dàng bị đâm bằng cây lưỡi hái của mình, ả phù thuỷ không cảm thấy nhẹ nhõm- chỉ có sự nghi ngờ tột độ.

Liều mạng nhắm vào bên hông? Ma pháp thiếu nữ Stellar ta biết không ngu ngốc tới mức từ bỏ mạng sống trong lãnh địa của phù thuỷ.

Cô thiếu nữ này đang âm mưu điều gì?

Cô gái ngẩng đầu lên. Khuôn mặt cắt không còn giọt máu của cô nở một nụ cười. Dưới sự cẩn trọng của phù thuỷ, cô giơ một tay lên.

Ở trên nó: Một khối vuông màu ánh sao.

Không ổn!

Ả phù thuỷ nhận ra điều gì đó. Ả cố gắng lùi lại và tạo khoảng cách, nhưng đã quá trễ- hay đúng hơn, khoảng khắc cây lưỡi hái đâm dính cô gái kia, thất bại là không thể tránh khỏi cho ả.

"Phù Phép ( Lá chắn)"

Cô gái thì thầm. Ánh sao phát ra từ bàn tay cô. Ánh sáng lung linh bao trùm lấy mọi thứ. Khi ánh sáng dịu đi, cả cô và ả phù thuỷ đã biến mất tại chỗ.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!