Tập 12: Gà Rán Karaage và Rồng Cổ Huyền Thoại!
Chương 5-3
2 Bình luận - Độ dài: 3,574 từ - Cập nhật:
[Ooh, vậy cuối cùng cũng đến lúc ăn karaage mà ta đã nghe nhiều về rồi! Ta mong đợi rất nhiều đấy!] Gon hô lớn khi tôi đi vào bếp.
[Wow, phòng này cũng bự thật đấy,] tôi tự nhủ khi bước vào. Nó thậm chí còn có một chiếc bếp ma pháp sáu lò đốt, nghe mà thấy khó tin. [Nếu Gon mong đợi đến vậy, mình phải cố gắng hết sức để không làm lão ta thất vọng! Giờ thì làm karaage thôi!]
Lần này tôi sẽ làm theo hương vị quen thuộc: một mẻ ướp nước tương, và một mẻ chỉ dùng muối. Quyết định đó có thể không bất ngờ, nhưng hai vị này ngon đến mức có ăn bao nhiêu cũng không chán. Tôi tự khích lệ bản thân, lôi ra một đống thịt cockatrice khổng lồ và bắt tay vào việc.
[Ahhh, món này ngon quá! 'Karaage' đúng là ngon như các ngươi đã nói—giờ thì ta hiểu rồi!] Gon vừa nói vừa nhìn chằm chằm vào núi gà rán trước mặt với ánh mắt đầy thèm thuồng. Đây, nhân tiện, là đĩa thứ ba của lão ta. Tôi bắt đầu với karaage vị nước tương, sau đó là vị muối, và giờ quay lại nước tương cho vòng này. Gon cắn một miếng to tướng, nhét đầy miệng rồi nhai ngon lành.
[Heh heh! Ta đã bảo rồi mà,] Fel cười đắc thắng với vẻ mặt hết sức tự mãn. Tôi không hiểu ông ta tự hào cái gì khi mà tôi mới là người nấu cơ đấy.
[Karaage của Chủ Nhân ngon lắm luôn~!] Sui nói, trông có vẻ cực kỳ phấn khích như mọi khi.
[Yeah, món này vẫn ngon như mọi lần. Nhưng có phải chỉ mình ta thấy vị muối lần này hơi lạ không? Không phải tệ đâu, chỉ là có chút khác thôi.] Dora-chan nói trong lúc vẫn đang gặm dở một miếng karaage vị muối.
[Ồ, Dora-chan để ý được luôn à! Tôi thực ra đã ướp mẻ đó với chanh muối đấy. Chanh là một loại trái cây cực kỳ chua, và khi ngâm muối thì nó trở thành một loại gia vị rất ngon!] tôi giải thích.
Có một thời gian, trào lưu chanh muối nở rộ, và tôi cũng bị cuốn theo. Tôi thậm chí còn tự thử làm ở nhà, dù dạo gần đây toàn mua loại làm sẵn cho tiện. Bất cứ khi nào làm món gà rán karaage mà trong tủ lạnh có chanh muối, tôi đều cho một chút vào phần ướp thịt. Nghĩ đến đó, tôi quyết định thử làm lại một lần nữa. Thỉnh thoảng thay đổi khẩu vị cũng tốt mà, đúng không?
[Hương vị chanh làm món chiên kiểu này có cảm giác rất thanh mát, nhỉ?] tôi hỏi rồi tự mình gắp một miếng karaage vị chanh muối để thử. Bên ngoài giòn rụm, bên trong thì mọng nước, cắn một miếng là nước thịt tràn ra. [Ừm, lần này mình làm ngon thật đấy!]
[Ồ? Ngươi thay đổi hương vị sao? Vậy thì ta phải thử lại một lần nữa và chú ý hơn đến những sắc thái của nó. Tất nhiên, ta sẽ ăn vị chanh muối tiếp theo.] Fel nói.
[Cho ta thêm nữa đi, bệ hạ!] Gon thêm vào.
[Sui cũng muốn ăn thêm nữa~!]
Mọi người nghe được cuộc trò chuyện giữa tôi và Dora-chan liền đồng loạt yêu cầu thêm một phần karaage vị chanh muối để tự mình kiểm chứng hương vị.
[Được rồi, được rồi,] tôi bật cười, mở ItemBox ra, lấy nốt chỗ karaage vị chanh muối đã chiên sẵn và chia cho ba linh thú còn lại. Không cần phải nói, tôi đã làm cả một núi karaage, và bọn họ thì sung sướng chén sạch với tốc độ kỷ lục.
[Haizz, mấy người đúng là...] Dora-chan càu nhàu. [Rõ ràng là chỉ cần ngon là các người ăn hết, chẳng buồn quan tâm đến hương vị chi tiết! Ta là người duy nhất ở đây có khẩu vị tinh tế đấy, thề luôn!] Cậu ta nói với giọng điệu của một thực khách sành ăn thực thụ.
Tôi thì không chắc Dora-chan là người duy nhất có khẩu vị tinh tế. Sui đã từng thể hiện khả năng nếm vị đáng kinh ngạc không ít lần. Nhưng Dora-chan cũng không hoàn toàn sai—Fel và Sui đúng là kiểu chỉ cần ngon là ăn vô tư không suy nghĩ. Tôi chưa quen Gon lâu, nhưng cũng đang bắt đầu kết luận rằng lão ta cũng y như vậy. Mà nghĩ lại thì, ưu tiên của tôi cũng chẳng khác họ là bao.
[Ngon tuyệt vời, bệ hạ!] Gon gầm lên. [Và nhân tiện, ta muốn thêm phần nữa!] lão ta nói thêm, giơ ra chiếc đĩa trống trơn.
[Ông ăn nhanh dữ vậy, Gon?] tôi bình luận.
[Không phải lỗi của ta! 'Karaage' của người ngon quá trời mà!]
[Ừm, chắc tôi nên vui vì ông thích đến vậy. Tôi sẽ có thêm ngay đây,] tôi nói rồi xếp thêm một đĩa đầy cho Gon, và lão ta lập tức vui vẻ chén tiếp.
[Cho ta thêm nữa!]
[Sui cũng muốn thêm~!]
[Ta cũng vậy, cảm ơn nhé!]
[Có ngay đây!]
Bữa tối hôm đó chỉ kết thúc khi tất cả chúng tôi đều ăn karaage đến mức không thể nhét thêm miếng nào nữa. Sau đó, chúng tôi ngồi xuống uống nước—soda cho các linh thú, còn tôi thì nhâm nhi một tách trà đen—rồi dọn dẹp bàn ăn.
[Được rồi! Vậy là việc cuối cùng trong ngày hôm nay chỉ còn tắm rồi đi ngủ thôi,] tôi nói. [Cậu đã tắt nước giúp tôi rồi, đúng không, Dora-chan?] Tôi đã bắt đầu xả nước vào bồn trước bữa tối và nhờ Dora-chan đi tắt nước khi tôi nghĩ rằng chắc nó đã đầy.
[Làm rồi nhé!] Dora-chan đáp. [Bồn đầy nước rồi, ta cũng bỏ hết mấy thứ phụ gia tắm mà ngươi đưa vào, vậy nên giờ có thể vào bất cứ lúc nào.]
[Tuyệt, cảm ơn cậu! Vậy thì, đến giờ tắm rồi!]
[Yaaaay, tắm nào~!] Sui reo lên.
[Ta sẽ đi ngủ sớm đây,] Fel nói, đã lững thững bước ra cửa.
Tôi đã đoán trước điều này, nên lập tức nhảy ra chắn trước mặt ông ta. [Đứng lại ngay, Fel!]
[G-Gì chứ?]
[Hì hì, ông biết rõ mà! Ông thực sự nghĩ mình có thể trốn thoát khỏi chuyện này sao?] Fel nhăn mặt miễn cưỡng, nhưng tôi không đời nào để chuyện đó ngăn cản mình. [Chúng ta vừa trở về từ hầm ngục, vậy nên ông chắc chắn phải tắm rửa sạch sẽ. Nhớ lần trước tôi bảo ông nên tắm khi nghỉ giữa chừng trong hầm ngục không? Lúc đó ông còn viện cớ là chúng ta sẽ lại bẩn nữa, nên tắm cũng vô ích đúng không? Nhưng lần này thì không có cái cớ đó đâu! Chúng ta đã xong với hầm ngục rồi!]
Sau đó, tôi quay sang Gon. Tôi đưa tay lên chạm vào vảy của lão ta rồi kiểm tra lớp bụi bẩn dính trên ngón tay mình. [Đúng như tôi nghĩ—ông cũng khá là bẩn đấy! Ông cũng phải đi tắm, lão Gon, thế là quyết định rồi nhé!]
[Tắm?] Gon nghiêng đầu. [Tắm là gì?]
[Rồi ông sẽ tự mình biết thôi! Và đừng hòng chạy, Fel! Nếu chưa chịu đi tắm thì ông không có bữa ăn tiếp theo đâu!] tôi nói, biết rõ rằng khi bữa ăn bị đe dọa, Fel sẽ chẳng còn lựa chọn nào khác ngoài ngoan ngoãn làm theo.
..............
[Phòng tắm này thực sự quá rộng,] tôi trầm trồ khi bước vào, chỉ quấn mỗi một chiếc khăn quanh eo. Tôi đã nhìn qua căn phòng này khi mở nước lúc trước, nhưng sự rộng lớn và lộng lẫy của nó vẫn khiến tôi phải nín thở thêm lần nữa.
Nghe nói tòa nhà này vốn do một lãnh chúa xây dựng, nhưng lý do đó thôi thì chưa đủ để giải thích về phòng tắm này. Vị lãnh chúa đó chắc hẳn là một người cực kỳ đam mê tắm, hoặc một kẻ thích khoe khoang không ai sánh bằng. Fel, Gon và tôi có thể vào cùng nhau mà vẫn còn dư không gian—cảm giác giống một nhà tắm công cộng hơn là một phòng tắm thông thường.
[À,] Gon nói khi bước vào. [Vậy tắm đơn giản là rửa sạch bản thân bằng nước sao?]
[Uh-uh-uh,] tôi lắc ngón tay. [Đừng có nghĩ rằng tắm chỉ là rửa sạch bản thân thôi, Gon! Tắm là phải ngâm mình trong nước, chứ không chỉ là dội qua người đâu! Đó là cảm giác tuyệt vời nhất thế gian đấy!] Tôi hy vọng một chút khích lệ sẽ biến Gon thành một người yêu thích việc tắm. Chúng tôi có đủ không gian để lão ta tận hưởng trọn vẹn trải nghiệm đầu tiên của mình mà!
[Tắm thôi~!] Sui hí hửng.
[Woohoo! Ta chưa được tắm suốt bao lâu rồi ấy!] Dora-chan la lớn, bay ngay phía sau Sui. Cả hai đều đã trở thành fan cứng của việc tắm, và đang háo hức lao vào.
[Khoan đã, hai người!] tôi hét lên. [Phải rửa sạch người trước khi vào bồn nước, nhớ không?]
[Okaaay~!]
[Phù! Phải rồi ha. Cái đó.]
Tôi lấy ra một cái xô từ ItemBox, múc nước rồi dội rửa cho Sui và Dora-chan. [Được rồi, giờ hai đứa có thể vào bồn.] Không cần tôi phải nói lần thứ hai, cả hai lập tức lao ngay vào.
[Ahh~] Dora-chan thở dài khoan khoái. [Giờ thì đúng chuẩn rồi!]
[Cảm giác thật tuyệt~] Sui hài lòng nhận xét.
[Này, Sui?] tôi gọi. [Xin lỗi vì làm phiền lúc đang thư giãn, nhưng có thể xịt nước cho Fel giúp ta được không?]
[Okaaay~!] Sui đáp, rồi thò một cái xúc tu ra khỏi bồn và bắt đầu phun nước nóng lên Fel.
[Tôi sẽ tắm cho ông sau Fel, Gon, nên cứ đợi một chút nhé.]
[Được thôi,] Gon gật đầu.
[Rồi, bắt tay vào việc nào!] tôi nói, quay lại với Fel. Khi bộ lông của ông ta đã ướt hoàn toàn, tôi lấy từ ItemBox ra một chai dầu gội mới toanh. [Heh heh heh, dầu gội lần này là hàng mới mua từ tiệm thuốc đó, Fel! Họ có đủ loại khác nhau, và lần này tôi chọn loại dầu gội hữu cơ đặc biệt dành cho chó! Hoàn toàn chiết xuất từ thực vật, không cay mắt, và còn giúp lông mềm mượt hơn nữa!]
[Ta không quan tâm. Nếu ngươi đã nhất quyết tắm cho ta thì làm nhanh rồi xong đi,] Fel nói với vẻ cực kỳ khó chịu. Tôi đoán ông ta đơn giản là ghét cảm giác bị ướt.
[Ồ hô?] Gon cười nhếch mép khi thấy vẻ mặt khó chịu của Fel. [Đừng nói với ta là đại Fenrir vĩ đại lại sợ một ít nước đấy nhé?]
[Ta không sợ gì hết! Ta chỉ ghét nước thôi!] Fel hừ mũi đầy phẫn nộ.
[Ừ ừ, biết rồi,] tôi thở dài. [Giờ tôi bắt đầu gội đây.] Tôi vốc một lượng dầu gội đầy tay rồi bắt đầu xoa lên bộ lông của Fel.
[Đã tắm thì nhớ chà kỹ cổ và ngực ta nữa,] Fel nhắc.
[Biết rồi, biết rồi!]
*Chà chà chà chà!*
[Chỗ đó nữa. Nhớ kỳ cọ cẩn thận.]
*Kỳ kỳ kỳ kỳ!*
[Ở đó nữa.]
*Cọ cọ cọ cọ!*
[Phù! Chắc vậy là ổn rồi đó!]
[Ừm.]
[Rồi, đến lượt nhóc đấy, Sui! Xả sạch bọt cho Fel đi!]
[Okaaay~!] Sui lại thò xúc tu ra và phun nước rửa sạch xà phòng trên lông Fel.
[Được rồi, vậy là xong... Khoan! Đừng có—] tôi hét lên, nhưng đã quá muộn. Fel lắc mạnh người một cái, làm nước và lông bắn tung tóe khắp nơi.
[Phù! Pặc! Trời ạ, Fel, tôi đã cố ngăn ông lại mà!]
[Đó không phải chuyện của ta. Ta đi đây,] Fel nói rồi rời khỏi phòng tắm mà không thèm quay đầu lại.
[Tên nhãi này...]
[Ga ha ha ha ha!] Gon cười ầm lên. [Đúng là số nhọ, bệ hạ!]
[Hả? Ông cũng dính nước mà, đúng không Gon?] tôi hỏi.
[Tất nhiên là không! Ta đã dùng ma pháp để bảo vệ mình.]
[Ồ, ma pháp lá chắn à? Tôi cũng đoán ông có thể dùng nó giống như Fel.]
[Chính xác,] Gon xác nhận.
[Vậy lẽ ra ông cũng có thể dùng nó bảo vệ tôi luôn chứ?] tôi hỏi với giọng điệu đầy ẩn ý.
[Nếu ngươi nhờ thì ta đã làm rồi,] Gon đáp thản nhiên.
Argh, mấy tên nhãi này! Tôi dội một xô nước lên đầu để rửa sạch đám lông của Fel dính đầy trên người, rồi bắt đầu tắm cho Gon. [Được rồi, tới lượt ông! Sui, xịt nước cho Gon đi!]
[Okaaay~!] Sui lại bật vòi lên.
[Hmm... không biết nên tắm lão ấy bằng gì nhỉ... Chắc cứ dùng xà phòng tắm bình thường như mọi người thôi.] Tôi xoa xà phòng khắp người Gon, rồi lấy ra một món đồ đặc biệt từ ItemBox. [Tadaaa! Một bàn chải cọ sàn! Tôi có linh cảm đây sẽ là công cụ hoàn hảo để chà sạch vảy của ông!]
[Cái đó là gì?] Gon hỏi.
[Đây, để tôi cho ông thấy!] tôi nói rồi bắt đầu dùng bàn chải chà lên vảy của lão ta.
[Oooh, cảm giác thích đấy,] Gon lim dim mắt tận hưởng.
[Ugh, nhìn bọt xà phòng này, đen thui luôn! Ông bẩn khiếp luôn đó, Gon!]
[Cứ mạnh tay một chút cũng được, bệ hạ.]
[Rồi rồi, để tôi cố hết sức!] tôi nói rồi chà mạnh hơn, kỳ cọ thật kỹ hai bên hông, lưng và đuôi của Gon.
*Chà chà chà chà!*
[Á!] Khi đang kỳ cọ, cái khăn quấn quanh eo tôi bị tuột và rơi xuống đất. [Mà kệ đi, không sao.]
*Chà chà chà chà chà chà chà chà!*
[Phù! Mới có nửa đường thôi á?] tôi lẩm bầm. [Thiệt tình, mình đang chà rửa một con rồng bằng bàn chải cọ sàn trong tình trạng khỏa thân đây... Đúng là không thể tin nổi. Phải mau kết thúc chuyện này thôi.]
*Chà chà chà chà!*
*Chà chà chà chà!*
Cuối cùng, tôi cũng hoàn thành công việc và nhờ Sui xịt nước rửa sạch cho Gon.
[Giờ ta vào bồn được chưa?] Gon hỏi.
[Chờ chút đã! Nếu ông nhảy thẳng vào thì nước sẽ văng hết ra ngoài mất. Tôi vào trước, rồi ông từ từ vào sau nhé.]
[Rất hợp lý.]
Tôi trèo vào bồn trước, rồi ra hiệu cho Gon từ từ trượt xuống nước.
[Whoa, coi chừng đó!]
[Waaah!]
Dora-chan và Sui suýt nữa bị hất văng ra khỏi bồn khi Gon ngâm mình vào, làm nước tràn ra ngoài. May mắn thay, tôi kịp chụp lấy cả hai đúng lúc.
[Hmm, vậy đây là tắm bồn à,] Gon nhận xét. [Đúng là cảm giác rất dễ chịu!]
[Tôi biết mà!] tôi đáp. [Nhưng với kích thước của ông thì chắc sẽ khó tắm bồn nếu nó không to cỡ cái này.] Nghĩ lại thì, bồn tắm ở nhà tôi tại Karelina lớn cỡ nào nhỉ? Tôi nhớ lại phòng tắm của mình, rồi quyết định ngay khi trở về sẽ thuê người cải tạo lại.
[Món karaage mà người đã cho ta ăn hôm nay quả thực vượt xa mong đợi, bệ hạ,] Gon đổi chủ đề. [Ta rất mong chờ những mỹ vị mà người sẽ nấu cho ta từ giờ trở đi!]
[Món của Chủ Nhân lúc nào cũng ngon lắm!] Sui khoe.
[Với cả, cậu ấy còn cho chúng ta ăn thịt cả vào buổi sáng nữa đó! Sướng nhất luôn!] Dora-chan thêm vào.
[Oh? Vậy là yến tiệc bắt đầu ngay từ sáng sớm à? Trở thành linh thú khế ước của người có lẽ là quyết định đúng đắn nhất của ta từ trước đến giờ!] Gon nói.
[Cậu ấy nói quá thôi! Tôi chỉ cho họ ăn thịt buổi sáng vì nếu không, họ sẽ làm loạn lên mất!] tôi vội giải thích. Cá nhân tôi thích bữa sáng nhẹ nhàng và đơn giản, nên luôn nấu một món hoàn toàn khác cho mình. Nhắc mới nhớ... [Mà này, không hiểu sao tôi thấy việc làm karaage hôm nay nhanh hơn bình thường hẳn. Kiểu như tôi chắc chắn là mình không nấu nhanh vậy mọi khi! Không lẽ chỉ là ảo giác?]
[Ta đoán là người vừa lên cấp thôi,] Gon buột miệng nói.
[Tôi biết nói vậy nghe có vẻ lười biếng, nhưng trong lần đi hầm ngục thứ hai, tôi chẳng làm gì để tăng cấp cả,] tôi thú nhận. [Dora-chan, cậu cũng ở đó mà—chẳng có lý do gì để tôi nhận được kinh nghiệm từ chuyến đó, đúng không?]
[Khi nghe vậy thì... chắc là không. Chủ Nhân chỉ nhặt vật phẩm rơi ra thôi mà.]
[Đấy! Mà không chiến đấu thì đâu có lên cấp được...]
[Vậy có thể là người đã nhận được danh hiệu nào đó,] Gon gợi ý. [Ta cũng không rõ lắm, nhưng lâu lâu lại có mấy kẻ tự xưng là 'anh hùng' tìm đến ta. Một trong số chúng có một câu chuyện khá thú vị...]
Gon kể lại câu chuyện về một anh hùng nọ đã tuyên bố rằng lão ta là một "ác long" cần phải "bị tiêu diệt". Gon đã giải thích lão là một Cổ Long, nhưng tên đó nhất quyết không chịu nghe. Cuối cùng, Gon chán ngấy với mớ vớ vẩn đó và kết thúc cuộc đối thoại theo cách không mấy thân thiện. Theo lời lão ta: [Việc một con người nhỏ bé dám đứng lên chống lại ta cũng đáng khen, ít nhất là về mặt tinh thần. Ta có thể kết liễu hắn chỉ bằng một cú vuốt, nhưng sự dũng cảm vô vọng đó lại quá bi thương, nên ta chỉ đánh hắn tới mức gần chết thôi.]
Về phía anh hùng, thất bại của hắn là điều không thể tưởng tượng được. Nghe nói hắn ta bắt đầu gào thét điên cuồng—"Nhưng ta là anh hùng! Ta có danh hiệu và mọi thứ! Nó đã tăng toàn bộ chỉ số của ta! Ta là kẻ mạnh nhất thế giới, vậy tại sao ta lại không thắng được ngươi?!"
Gon, dĩ nhiên, chẳng có lý do gì để chịu đựng cơn giận dữ vô nghĩa đó và chỉ đơn giản là bay đi không nói thêm lời nào. Nhưng tên anh hùng phiền phức đó lại khiến lão ta nhớ đến chuyện tôi có thể đã nhận được một danh hiệu tương tự.
[Hmm, thú vị đấy!] tôi nói khi nghe xong.
[A-ha, ta biết ngay mà—người thật sự có một danh hiệu!] Gon kết luận.
[À đúng rồi, tôi quên mất ông cậu có Thẩm Định,] tôi nói. [Khoan... Tôi có danh hiệu á?! Nhưng vừa nãy tôi có thấy gì khi kiểm tra trạng thái của mình đâu!]
Tôi lập tức mở bảng trạng thái lên xem lại.
[Tên]: Mukohda (Tsuyoshi Mukouda)
[Tuổi]: 27
[Chủng tộc]: Chắc là con người
[Danh hiệu]: Đầu Bếp Cô Độc
[Công việc]: Đầu Bếp, Nhà Thám Hiểm (Tạm gọi), Nạn nhân từ thế giới khác.
[Cấp độ]: 90
[HP]: 508
[MP]: 499
[Tấn công]: 495
[Phòng thủ]: 480
[Nhanh nhẹn]: 394
[Kỹ năng]: Thẩm Định, Item Box, Ma pháp Lửa, Ma pháp Đất, Phòng Thủ Toàn Diện, Tăng Kinh Nghiệm Gấp Đôi.
[Linh thú Đã Ký Khế Ước]: Fenrir, Slime Khổng Lồ, Rồng Pixie, Rồng Cổ Đại (Khế ước có thời hạn 300 năm)
[Kỹ năng Độc Nhất]: Siêu Thị Online
[Chi Nhánh Cửa Hàng]: Cửa hàng bánh ngọt Fumiya, Cửa hàng rượu Tanaka, Cửa hàng mỹ phẩm Matsumura Kiyomi
[Chúc phúc]: Phước lành của Nữ thần Gió, Ninrir (nhỏ); Phước lành của Nữ thần Lửa, Agni (nhỏ); Phước lành của Nữ thần Đất, Kisharle (nhỏ), Phước lành của Thần Sáng Tạo, Demiurge (nhỏ).
"Đầu Bếp Cô Độc?" Cái gì cơ? Nghĩa là sao đây?
Tôi chạm vào danh hiệu hiển thị trên màn hình bán trong suốt của bảng trạng thái, và một cửa sổ khác hiện lên với mô tả chi tiết hơn.
[Đầu Bếp Cô Độc]: *Một danh hiệu được trao cho những ai tự tay nấu một lượng đồ ăn cao cấp khổng lồ. Tăng đáng kể tốc độ và hiệu suất nấu ăn của người sở hữu, miễn là họ nấu một mình.*
Woohoo! Nó tăng tốc độ nấu ăn của mình lên đáng kể à? Vậy từ giờ mình sẽ nấu nhanh hơn hẳn luôn sao?! Thật tuyệt vời... mới lạ ấy!!!
Khoan đã, sao "Đầu Bếp" lại nhảy lên đầu danh sách nghề nghiệp của tôi?! Mà còn cái gì mà "Nhà Thám Hiểm (Tạm Gọi)" sau danh hiệu Nhà Thám Hiểm vậy chứ?! Tôi có đăng ký với Hội Thám Hiểm hẳn hoi mà!
[Ai mà lại muốn có cái danh hiệu này cơ chứ?!] Tôi than trời, tiếng kêu vang vọng vô ích khắp phòng tắm.


2 Bình luận