Web novel: Chương 1 - 48 <<ĐÃ HOÀN THÀNH>>
Chương 01: Không khí
40 Bình luận - Độ dài: 2,158 từ - Cập nhật:
[note78854]
Tôi - Kogure Ryoma - là một học sinh cao trung bình thường. Vậy, thứ tôi ghét nhất khi ở trường là gì?
Đó chính là giờ ra chơi.
Có thể bạn nghĩ rằng tôi bị bắt nạt hoặc cô lập ở lớp ư? Sự thật thì không phải vậy.
Tôi nằm trong nhóm những học sinh nam ưu tú nhất lớp.
Hay là bạn cho rằng tôi bị lợi dụng? Sai bét luôn!
Tôi là thành viên cốt lõi của nhóm học sinh đứng đầu lớp nhưng lại chẳng có kết quả học tập thực sự nổi bật.
Ngoại hình của tôi cũng không có gì đáng chú ý, và nói thẳng ra thì, tôi là một người khá là tiêu cực.
Do đó, chỉ có một từ ngữ phù hợp để miêu tả vị trí của tôi trong lớp. Chính là… không khí.
“Tao không thấy thoải mái chút nào." - Hirasawa Reo kêu lớn một cách đầy khó chịu.
Cậu ta sở hữu một mái tóc nâu nhạt và một khuôn mặt sắc sảo, cùng với chiếc mũi thon gọn.
Cậu cao và có một đôi chân dài, do đó cụm từ “điển trai” hoàn toàn hợp với cậu ấy.
Reo ngồi lên bàn tôi.
Cậu ta là học sinh nổi tiếng nhất lớp, thậm chí là nhất trường nhờ ngoại hình điển trai và khả năng chơi thể thao thiên phú cùng với học lực xuất sắc. Sự hoàn hảo ấy khiến tôi, một người bình thường, không khỏi ghen tị.
“Mày sao thế Reo?”
Reo là trung tâm của mọi người, và đám con trai lúc nào cũng “dính” lấy cậu ta đều nằm trong top đầu của lớp.
Ví dụ này, có Sato ở đội bóng đá, Suzuki trong đội tennis, và Tanaka trong đội bóng rổ.
Các bạn ấy ai cũng có tính tình vui vẻ, thậm chí còn có bạn gái từ hồi tiểu học.
“Có việc mà tao đang rất muốn làm, nhưng giờ lại chả nhớ đó là cái gì. Cay thật, nghĩ mãi chẳng ra ấy”
“Bị thế đúng là khổ thật”
“Ừ, hôm trước tao cũng bị thế.”
Nhóm tôi là vậy đấy. Bao giờ đám con trai cũng chỉ quan tâm tới Reo, bàn tán với cậu bất kể đó là chuyện gì, có vớ vẩn, lảm nhảm đến mức nào.
Cứ thế, họ nói chuyện quanh tôi, làm tôi cứ phải nhìn hết người này tới người nọ để hiểu được đầu đuôi.
Bỗng, giọng của một cô gái vang lên, cắt ngang cuộc trò chuyện.
“Này, này, Reo!”
Tất cả mọi người hướng về phía giọng nói phát ra.
Bọn tôi là những học sinh đứng đầu lớp mà. Được con gái bắt chuyện cũng chả phải hiếm.
Lần này, bạn nữ nổi tiếng nhất lớp tới gặp Reo mà không giấu nổi sự ngưỡng mộ.
“Bọn tớ đi xem trận bóng rổ hôm qua đấy.”
“Ừ! Đúng thế!”
“Trận đó tuyệt quá luôn ấy!! Reo ghi bàn vào những giây cuối cùng bằng một pha bóng đó ngầu như trong phim, nhỉ?”
“Ừm, ừm. Ngầu lắm cựcccccccc. Reo đúng là tuyệt vời ghê!”
“Ah~ Cảm ơn” - Reo đáp lại một cách cộc lốc.
Reo, át chủ bài của đội bóng rổ, đã chơi rất năng nổ vào trận hôm qua, khiến tất cả mọi người phải ghen tị bởi sự nỗ lực phi thường ấy.
Cậu ấy nổi tiếng đến mức fan nữ lên tới hàng trăm người, tới nỗi họ còn lập ra một fan club cho riêng cậu.
Mấy nàng gal[note76214] trong lớp có vẻ thích cậu ấy, và còn thường xuyên mời cậu đi chơi.
“Hôm nay đi chơi đi! Karaoke hông~?”
“Có nhiều bạn nữ muốn đi chơi với ông lắm đó."
Các cô gái gal nườm nượp tiến tới.
Các bạn ấy tuy ít nói nhưng lại hết sức cuốn hút, xinh xắn và phong cách.
Nếu tôi mà bị tiếp cận như vừa rồi thì chắc cả khuôn mặt sẽ nóng đến mức bốc cháy luôn chứ chẳng đùa.
Nhưng Reo thực sự không để tâm tới những bạn ấy.
“Tớ xin lỗi, nhưng tớ vẫn còn phải hoạt động câu lạc bộ. Gặp lại các cậu sau nhé!”
“Eeh! Lúc nào cậu cũng từ chối thôiii. Tớ sẽ mời thêm cả Arisa nữa.”
Đám con trai (trừ Reo) náo loạn hết cả lên sau khi nghe thấy cái tên ấy.
“Thật à??”
“Nghiêm túc đấy, tao muốn điii!”
“Này này, đừng có dùng tên của tôi khi chưa được cho phép chứ.” - “Cái tên đó” lập tức hét lên đầy tức giận.
Cô cau mày khó chịu, ném cái nhìn khinh thường vào đám con trai.
Đúng vậy, cô ấy là học sinh nữ nổi tiếng nhất trường.
“Xin lỗi, xin lỗi. Nhưng nếu có thể thì xin cậu hãy tham gia với bọn tớ, được cả Reo nữa thì càng tốt...”
Đám con trai, trừ Reo, nhìn cô ấy với ánh mắt cầu xin.
“Nếu chỉ con gái thì được, chứ tôi không muốn đi với bọn con trai đâu.”
Cô gái xinh đẹp ấy ngay lập tức từ chối lời đề nghị của các cô gái gal.
Cũng bình thường thôi, tại tôi chưa từng thấy cô ấy thân với con trai bao giờ.
Tên của cô là Asahina Arisa.
Cô sở hữu mái tóc vàng bạch kim kết hợp với đôi mắt ngọc lục bảo lấp lánh, tạo nên một vẻ đẹp hoàn mĩ khiến bất cứ ai cũng phải ngỡ ngàng. Nhờ ngoại hình xinh như thiên sứ ấy mà cô luôn nổi bật giữa đám đông.
Thân hình cô mảnh mai, săn chắc; cả tay lẫn chân đều không hề có tì vết, cuốn hút chẳng thua kém gì người mẫu. Cô hiếm khi cười nhưng nụ cười của cô rạng rỡ đến mức có thể đánh gục bất cứ ai.
Cô là con của một gia đình danh giá đang sở hữu một công ti lớn.
Thêm vào đó, cô còn có tài năng thể thao thiên phú, tài năng, luôn hoàn thành tốt các nhiệm vụ được giao. Trình độ học vấn của cô cũng không phải bàn cãi: luôn ở vị trí đầu lớp. Thực sự không ngoa khi khẳng định rằng cô ấy hoàn hảo.
Do đó, hơn nửa số học sinh nam trong trường đều có cảm tình với cô ấy. Nếu tôi nhớ không nhầm thì có tới 3 người ở đây cũng nằm trong số đó.
“Asahina này. Nếu cậu có hứng thú thì tuần sau có trận bóng đá đó. Tới và xem với bọn mình đi.”
“Nếu Asahina không đi karaoke được thì ít nhất cậu cũng nên đi ăn...”
“Xin lỗi! Tôi bận rồi. Để dịp khác nhé.”
Tình cảm của hai chàng trai bị gạt bỏ một cách phũ phàng như thể đã bị đoán trước. Thật là thảm hại mà.
“Mouu. Arisa à”
Otsuki - cô gái xinh xắn đứng cạnh Arisa - trách móc cô.
Ngoài ra, Asahina-san còn là tâm điểm của nhóm học nữ đứng đầu lớp nữa.
Phái nam là Reo. Phái nữ là Asahina-san. Có thể nói rằng hai người họ là người cầm trịch của lớp tôi. Như tôi đã nói ở trên, họ có ngoại hình nổi bật và từng lời ăn tiếng nói đều có sức nặng nhất định.
Không phải lúc nào họ bàn tán về những câu chuyện thú vị, nhưng sự cuốn hút và sắc sảo trong những câu nói ngắn gọn của các bạn ấy thực sự rất đặc biệt.
Mỗi khi Reo lên tiếng, chủ đề mà cậu nói tới lúc nào cũng khiến cả đám bàn tán xôn xao. Mỗi khi Asahina mở lời, ý kiến của cô luôn đại diện cho cả hội con gái. Có lẽ đó là do hai bạn ấy được mọi người quý mến và tôn trọng.
Hai người họ chắc chắn là tâm điểm của cả năm học này.
“Arisa này! Reo thực sự rất tuyệt vời.”
Matoba giơ tay một cách đầy khoa trương. Lại là một gal có cảm tình với Reo khác.
“Ngày hôm qua trong trận bóng rổ, khi trận đấu chỉ còn có mười giây, đội ta vẫn còn thua một điểm. Ngay khi đội vừa giành được bóng, Reo băng ra, nhận lấy cú chuyền rồi ném thẳng vào rổ. Nhờ đó, đội đã có được những điểm số quý giá cuối trận và đảo ngược tình thế!! Cú đó gọi là gì nhỉ? Tớ nghĩ là buzzer-beater.[note76215]”
“Có lẽ vậy.”
Suzuki gật đầu đồng ý với quan điểm của Matoba-san. Trận bóng hôm qua của Reo thực sự ấn tượng.
“Cậu ấy ngầu lắmm. Ý tớ là, tớ lại rơi vào lưới tình của cậu nữa rồi.”
Matoba-san quấn lấy Reo, ép ngực vào cậu ấy.
Cách tiếp cận này của cô cũng chẳng có gì xa lạ. Đúng là gal có khác, cô luôn hết mình vì người cô yêu.
“Chẳng có gì to tát đâu.”
Reo lắc tay đầy khó chịu.
“Tớ thì thấy nó tuyệt lắm! Tớ bất ngời tới mức phải hét lên luôn!”
Miyoshi chắp tay lại như muốn được cùng Matoba trò chuyện với Reo. Hai bạn ấy nhích tới sát hơn, liên tục khen ngợi. Tuy vậy, Reo lại chẳng vui vẻ chút nào.
“Ryoma mới là người giành được bóng và tạo ra cơ hội! Sự nỗ lực của cậu ấy xứng đáng được ghi nhận!!”
“Không phải khiêm tốn đâu! Reo tuyệt vời thật mà!”
“Khiêm tốn chính là một trong những lí do Reo là át chủ bài của đội bóng rổ đó!”
Đám con trai quanh Reo sung sướng khi thấy cậu chẳng để tâm tới lời tán tỉnh của bọn con gái.
Cả lớp khen ngợi Reo ầm ĩ.
Tôi thực sự rất hạnh phúc khi thấy cậu ấy được tung hô như vậy. Mà chẳng rõ vì sao, gần đây mọi người cứ nói "Sasareo" ấy.
“Hee, cậu thắng trận à? Tuyệt thật.”
“Ờ. Giỏi ghê”
Asahina-san và Otsuki-san hùa theo khen ngợi.
Dẫu chẳng phải là lời khen thật lòng, song nó có thể làm bất cứ thằng con trai nào (trừ Reo) khóc vì hạnh phúc.
Tóm lại, "logic" của trường tôi là thế này: mỗi khi học sinh nam nổi tiếng nhất trường tỏa sáng thì mọi người đều khen ngợi cậu ấy.
Còn nếu người thường như tôi lập công thì sẽ chẳng có mấy ai để ý.
Hirasawa Reo trước giờ luôn là hình tượng của mọi người con trai trong trường nhờ sự hoàn hảo kia.
Và tôi biết Reo sẽ không bao giờ đáp lại lời khen ngợi chỉ cho có như vừa rồi…….
“V-Vậy sao? Cảm ơn”
Nghiêm túc hả?
Reo chưa một lần xấu hổ khi được con gái khen ngợi, thậm chí là một mi-li-mét cũng không.
Ờ thì, cô ấy là người xinh đẹp nhất trong lớp mà. Chắc cậu ta cũng phải xấu hổ khi được Asahina-san khen ngợi thôi.
Sau đó, cuộc trò chuyện tiếp tục xoay quanh Reo và Asahina-san.
Và nếu bạn để ý kĩ thì..., tôi chưa nói một lời nào từ nãy đến giờ.
Cũng không có gì đáng ngạc nhiên. Nên nhớ, tôi là không khí - thứ vật chất vốn chẳng thể tồn tại trong nhóm này.
Tôi ghét giờ ra chơi.
Nhưng tôi cũng chẳng thể cứ lẳng lặng mà tránh xa người bạn của mình.
“À, giờ tao nhớ ra rồi!” - Reo hét lên.
Cậu ấy đập mạnh vào bàn của tôi.
“Ryoma! Mày bảo là mày đã mua tập mới của bộ manga mà tao mượn hôm nọ đúng không? Để tao đọc nó tối nay nhé!”
“Eh?”
“Không, tao muốn đọc thật mà, nhưng tao lỡ quên mất thôi. May là tao nhớ lại được đấy!”
Mọi người sửng sốt nhìn chằm chằm vào tôi và Reo.
Tôi không muốn bị chú ý như thế này. Suzuki ngơ ngác lên tiếng:
“Reo và Kogure thân nhau ghê... ha.”
“Ouu!”
Reo đáp:
“Tao và Ryoma đã quen nhau từ thuở nhỏ, cho nên thân nhau là đúng rồi còn gì!”
Lí do duy nhất mà tôi, Kogure Ryoma, tồn tại trong nhóm học sinh đứng đầu lớp là vì tôi là bạn thuở nhỏ của Hirasawa Reo.
Từ đầu, tôi chưa bao giờ có ý định trở nên nổi bật ở lớp.
Tất cả những gì muốn làm trong giờ ra chơi chỉ là chờ đợi tiết mới.
Nhưng giờ ra chơi nào Reo cũng tìm đến chỗ tôi, theo sau là bọn con trai và cả đám con gái thích Reo nữa.
Phải thay đổi bầu không khí căng thẳng quanh tôi thôi!! Ôi không, có khi bọn nó nghĩ tất cả đều là lỗi của tôi. Đau đớn thật đấy.


40 Bình luận
Mặc kệ thg bạn thân đi, kiếm chỗ nào đó yên tĩnh ngồi đọc truyện có phải hơn ko.