Trans: Kdun
Chúc mọi người buổi tối vv ^^
---------------------------------------------------------------------------------------------------------------
“,,,Sylvia, đối tượng được đặt dưới sự giám sát, hiện tại đang ở trên Hòn Đảo Vô Danh được chính bản thân cô tạo ra.”
Trụ sở của Lực Lượng Đặc Nhiệm Sylvia, cơ sở được thành lập bởi Cơ Quan Tình Báo phối hợp với Cục An Ninh Cộng Đồng, đã luôn trông như là một căn nhà bình thường. Nó nằm giữa một dãy nhà gạch đỏ tại khu phố Bayjin, nơi tập hợp phần lớn các quan thần của Đế Quốc. Cách bài trí bên trong, từ nội thất cho đến đồ dùng đều mang dáng vẻ của một căn nhà giản dị, mộc mạc.
“Cô ấy có vẻ như cô ấy hiện đang sở hữu một căn hộ nằm trên Đảo Thiên Không được gia đình đứng tên, mặc dù cô ấy hiếm khi tới đó.”
Một điệp viên của Cơ Quan Tình Báo giải thích.
Tôi ngồi trên sofa phòng khách, quan sát các điệp viên của lực lượng tình báo. Phó Cục Trưởng của Cục An Ninh Cộng Đồng, Lillia Primien cũng đang ở đó cùng với các nhân vật được đặt tên thuộc Cơ Quan Tình Báo khác. Lukehal cùng sáu người khác – bọn họ đều là những cá nhân sở hữu năng lực vượt trội.
Primien hỏi.
“Còn con quái vật mà Sylvia vô thức tạo ra thì sao?”
“Hiện tại thì có vẻ như là nó đang ẩn mình, nhưng những nhân chứng đã mô tả hình dạng của nó với hình phác thảo này.”
Sinh vật đó mang hình dạng của một người phụ nữ cao lớn với nước da nhợt nhạt, miệng của cô ta là những chiếc răng sắc nhọn, giống như một con cá mập.
Primien khịt mũi.
“Trông thật ghê tởm. Cần xử lí nó càng nhanh càng tốt. Thế, còn cái Đảo Vô Danh đã giúp cho cô ta đạt được Cấp Bậc Monarch thì sao?”
Trước câu hỏi đó, người điệp viên kia liền truyền mana vào một quả cầu pha lê, nó ngay lập tức phản chiếu khung cảnh của Đảo Thiên Không.
“Hmm…”
Primien khẽ gật, cô chỉ ngồi khoanh tay và im lặng nhìn nó.
Điệp viên với mái tóc đỏ, Lukehal, nói thêm.
“Phó Cục, cô nghĩ sao?”
“…Giờ tôi hiểu tại sao cô ta lại leo lên được Cấp Monarch chỉ trong 3 tháng rồi.”
Primien gật đầu thán phục.
Các điệp viên khác cũng gật đầu khen ngợi, mô phỏng theo cô ấy, nhưng với tôi, khung cảnh của Đảo Vô Danh lại quá mức quen thuộc. Đồng lúa đung đưa, lá rụng ngả vàng như một bức tranh đầy thơ mộng, cùng với ánh mặt trời mang ánh nắng gay gắt chiếu xuống hòn đảo - tất cả đều giống như một bài kiểm tra mà tôi đã từng thiết kế. Sylvia đã tái hiện lại tác phẩm của Van Gogh ngay trên hòn đảo này.
“…Em đã học rất tốt.”
Tôi khẽ nói.
Primien cùng các đặc vụ quay lại nhìn tôi, ánh mắt hiện chút vẻ khó hiểu.
Với giọng châm biếm thường thấy, Primien hỏi.
“Ngài đang ám chỉ tới việc là ngài đã dạy cô ấy cách làm hòn đảo này sao, hay là ngài cố tình vậy?”
“Nếu cô thật sự tò mò, thì cô có thể mua một tờ đề kiểm tra cũ của ta. Chúng thỉnh thoảng vẫn được lên kệ tại các nhà đấu giá của Đảo Thiên Không. Ta sẽ miễn phí bản quyền cho cô.”
“…Đấu giá?”
Primien hỏi rồi đưa mắt liếc nhìn Lukehal.
Lukehal ra hiệu cho một người trong số các điệp viên, người đó hiểu ý liền rời khỏi phòng, nhiều khả năng là đang đi tới Đảo Thiên Không.
“Giáo Sư Deculain.”
Lukehal gọi và thu hút sự chú ý của tôi.
Tôi liền quay đầu nhìn anh ta.
“Ngài nghĩ chúng tôi nên xếp cấp độ giám sát nào thì phù hợp? Ý kiến của một chuyên gia như ngài sẽ rất có ích.”
Cấp độ giám sát, là thang đo mức độ nguy hiểm của đối tượng được giám sát, ở đó, Đen là cao nhất, rồi theo thứ tự là Đỏ, Lam và Lục là thấp nhất.
“Chúng tôi dự định là sẽ xếp cô ấy ở cấp Đỏ.”
Lukehal nói tiếp.
“Đã có 5 nạn nhân thiệt mạng bởi sinh vật được Sylvia tạo ra. Nên chúng tôi nghĩ rằng xếp cô ấy vào cấp Đỏ sẽ là hợp lý.”
Primien gật đầu tán thành với đề nghị của anh ta.
Cấp Đỏ là dành cho những đối tượng cần phải theo dõi chặt chẽ ở cự ly gần với vũ trang, được cấp cho những đối tượng đã được xác định là mối đe dọa.
Tôi lắc đầu và nói,
“Không cần thiết. Cấp Lục là đủ rồi.”
“Thứ lỗi?”
Lukehal nói với vẻ mặt kinh ngạc.
Cấp Lục có nghĩa là đối tượng chỉ cần được theo dõi ở khoảng cách xa. Cả Primien và Lukehal đều trố mắt nhìn nhau với vẻ không thể tin được.
Lukehal do dự trước khi nói tiếp.
“Liệu ngài có lý do nào cho đề nghị đó không?”
“Một Ma Thuật Sư đủ khả năng tạo ra cả một hòn đảo chắc chắn sẽ không bỏ qua việc bản thân bị theo dõi. Nếu đặt em ấy ở bất cứ cấp độ giám sát nào cao hơn Lam thì sẽ chỉ gây nên sự căng thẳng không cần thiết.”
Tôi đáp lại.
“Nhưng-“
“Và…”
Tôi ngắt lời, nhìn thẳng vào mắt của anh ta.
“Con bé là một đứa trẻ ngoan.”
Mọi ánh mắt hướng về tôi, ánh mắt của họ như có cả tá câu hỏi nhưng chỉ dám im lặng.
“Chúng ta chỉ cần quan sát con bé từ xa, xem xem Sylvia sẽ phát triển và vươn xa tới mức nào.”
“…Sao?”
“Không có lí do gì phải đối xử với cô bé đó như một con quái vật trong khi rõ ràng là em ấy không phải. Hãy cho con bé chút thời gian, con bé sẽ tự mình xử lí rắc rối mà mình đã gây nên.”
Tôi nói trong khi đứng dậy khỏi ghế.
Lukehal xoa đầu trầm ngâm một lúc, rồi cũng gật đầu và nói.
“Chà. Chúng tôi sẽ làm theo đề nghị của chuyên gia. Hiện tại, chúng tôi tạm thời sẽ xếp cô ấy vào cấp Lục, nhưng quyết định này vẫn có khả năng sẽ thay đổi.”
“Ta cần đi rồi. Hãy cứ tiếp tục công việc của mọi người đi.”
Tôi nói rồi cất bước hướng về phía cửa ra cùng với Primien theo sát phía sau.
“…Giáo Sư.”
Primien nói với giọng vô cảm thường ngày.
“Ngài có chút cảm giác tội lỗi nào đối với đứa trẻ đó không?”
Khi chúng tôi cùng rảo bước, tôi vẫn chỉ giữ sự im lặng. Sylvia. Có lẽ là tôi đã hình thành nên một mối liên kết nào đó với cô ấy, chỉ bởi vì một tàn dư mơ hồ của sự hối tiếc trong quá khứ. Hoặc cũng có thể là…
“Con bé chỉ là một đứa trẻ đáng thương.”
Sự thương hại không phải là một cảm xúc mà tôi thường có. Với tâm trí của Deculain, cảm xúc ấy là một thứ mà tôi ít khi cảm nhận được. Nhưng sự thật vẫn không thay đổi – cuộc đời của Sylvia vốn chưa bao giờ dễ dàng. Cô ấy chỉ là một đứa trẻ đã phải chịu đựng quá nhiều trong một quãng thời gian quá ngắn ngủi. Cứng rắn nhưng cũng mong manh, cô ấy đang chậm rãi phá hủy từng phần của bản thân suốt ngần ấy năm trời.
“Không cần thiết phải thúc ép con bé thêm nữa.”
Primien chỉ im lặng trong khi bước đi cùng tôi. Sau một thời gian, cô ấy lặng lẽ quay người rời đi, bước đi trên một tuyến được của riêng cô.
Trong lúc đó, cơn gió mà Sylvia tạo ra đã vươn qua bầu trời từ bên dưới. Một Ma Thuật không tên, chỉ được biết đến như cơn gió, và nó chẳng thể bị ngăn cản bởi bất kỳ khoảng cách hay chướng ngại, nó chỉ cần mana làm vật dẫn, để mang âm thanh của thế giới đến với đôi tai của cô.
-… Con bé là một đứa trẻ ngoan.
Âm thanh được cơn gió mang tới vang lên bên đôi tai cô.
-…. Chúng ta chỉ cần quan sát con bé từ xa, xem xem Sylvia sẽ phát triển và vươn xa tới mức nào.
Giọng nói của Deculain vang lên như vô tận, trôi nổi trong không gian rất lâu cho đến khi nó biến mất.
-… Không có lí do gì phải đối xử với cô bé đó như một con quái vật trong khi rõ ràng em ấy không phải. Hãy cho con bé chút thời gian, con bé sẽ tự mình xử lí rắc rối mà mình đã gây nên.
Sylvia đã nghe thấy mọi thứ. Từ cả nghìn mét ở phía trên, cô ấy đã nghe được từ những người cho rằng là họ đang theo dõi cô ấy. Nhưng sự thật thì, chính cô mới là người đang theo dõi họ.
-… Ngài có chút cảm giác tội lỗi nào đối với đứa trẻ đó không?
Câu hỏi đó là từ Phó Cục Trưởng Lillia Primien.
Deculain im lặng một lúc trước khi trả lời.
-… Con bé chỉ là một đứa trẻ đáng thương.
Khoảnh khắc cô nghe thấy những lời đó, Sylvia đã siết chặt nắm tay, trái tim cô thì đập loạn nhịp.
“Ta chưa bao giờ muốn ngươi thương hại ta. Tất cả những gì ta muốn chỉ là…”
Sylvia nghĩ.
-… Không cần thiết phải thúc ép con bé thêm nữa.
Mọi câu nói đều như lưỡi dao đâm xuyên qua trái tim cô. Sylvia nghiến răng, rồi khẽ nguyền rủa.
“…Tên khốn đó.”
Idnik, người đang pha trà gần đó, liếc nhìn cô. Đôi mắt mệt mỏi của Sylvia dần ngấn lệ.
Tặc lưỡi, Idnik tiến lại gần và hỏi.
“Sylvia, cô lại đang nuôi hận tiếp à?”
Sylvia quay phắt sang, lườm Idnik. Idnik nhấc môi cười trong khi đưa cho cô ấy một tách trà và ngồi xuống bên cạnh cô ấy, nhìn ra khung cảnh của hòn đảo. Khung cảnh như thể là một bức tranh sống động được vẽ nên bởi ma thuật. Nhanh Nhảu bay lượn trên cánh đồng lúa, trong khi Gấu Trúc Con đang vui đùa ở gần đó. Mọi thứ trông thật yên bình, nhưng biểu cảm của Sylvia lại vẫn giữ chút vẻ bực bội.
Nhấp ngụm trà, Idnik nói,
“Thư giãn đi. Cô đang hơi làm quá rồi đấy.”
“…Đừng xen vào chuyện của tôi.”
“Xen vào sao? Sylvia này, cô có bao giờ nghe tới nhân tướng học chưa?”
“Tôi không tin vào thứ nhảm nhí đó.”
“Nó không phải là vấn đề niềm tin; nó là một sự thật.”
Idnik nói trong khi ngả người về gần để đánh giá gương mặt của Sylvia. Sylvia cau mày, đẩy cô ra.
“Nét của một người là tấm gương phản chiếu nội tâm. Nếu trái tim thối rữa, thì gương mặt cũng sẽ như vậy.”
Sylvia không đặt lời cô ấy vào tai.
“Nếu cô cứ giữ cái gương mặt thối rữa đó quá lâu, thì nó sẽ in hằn lên mặt cô mãi mãi. Đó là thứ bọn tôi gọi là nhân tướng học đấy, và giờ thì cô đang thể hiện nó rõ mồn một kìa.”
Không nói một lời, Sylvia đứng dậy và quay lại căn hộ mà cô đã tự tay dựng lên, một căn nhà trông tựa như là một bức tranh sơn dầu.
Idnik khẽ cười và nói.
“Ừ, đúng rồi. Cô nên nghỉ ngơi đi.”
*******
Vầng trăng khuyết treo lơ lững giữa bầu trời đêm, mang hình dạng như một chiếc bánh sừng bò. Sau khi đã ở ngoài trong một khoảng thời gian dài, Ifrin cuối cùng cũng được trở lại ký túc xá. Hình ảnh vầng trăng làm cô nhớ đến chiếc bánh, nó đã làm cô phải mua thêm ba miếng bánh ngọt trên đường về nhà.
Khẽ thở dài, cô đặt chiếc cặp cùng túi bánh xuống. Với xuống bên dưới giường, cô lôi ra một chiếc vali du lịch cũ. Qua một vài thao tác, nó cuối cùng cũng mở ra. Bên trong là lá thư của cha cô. Cô nhớ lại những ngày mà cô đã đọc lá thư – đôi khi là với niềm vui, nhưng đôi khi lại là với sự tức giận.
Khi ấy, cô đã từng ôm giấc mộng viển vông rằng ông ấy rồi sẽ trở về, và rồi họ sẽ được trở lại làm một gia đình hạnh phục thêm một lần nữa. Nhưng những ngày đó đã qua rồi. Đứa trẻ ấy giờ đã không còn, và thời gian của cha cô cũng đã ngừng lại, đóng băng mãi mãi tại khoảnh khắc đó.
“…Gót chân Achilles sao.”
Lúc ấy, Ihelm đã nói rằng cô chính là Gót chân Achilles của Deculain, anh ta thuyết phục cô rằng lòng tốt của hắn không gì hơn là để lấy lòng cô. Thế nhưng, bản thân của tương lai mà cô đã gặp ở Lokralen – nói rằng là những ký ức đó rồi cũng sẽ phai mờ dần theo thời gian – và rằng cô không nên đối với Deculain như kẻ thù
“Mình chẳng biết nữa…”
Ifrin thở dài, thổi tóc mái trên trán của cô theo làn khí. Cảm thấy lộn xộn, cô mở một ngăn kéo bàn và lấy ra tờ đơn chứng nhận tài trợ - bằng chứng cho sự giúp đỡ của Deculain. Cô đặt tờ đơn đăng ký nhân chứng của Ihelm xuống bên cạnh nó.
“…Cha ơi. Con chẳng biết phải làm gì nữa.”
Ifrin tự lẩm bẩm, nhìn chằm chằm vào 2 tờ giấy. Cô khó chịu vò đầu, chìm trong biển suy nghĩ giữa những câu hỏi không có lời giải.
“Tại sao…”
Dù cho cô có vắt óc suy nghĩ thế nào, thì lựa chọn của cô cũng chỉ có vậy thôi. Cách duy nhất để hiểu được ý định thật sự của Deculain và tìm ra chân tướng thật sự giữa quá khứ giữa cha cô và hắn đó là cô phải chấp nhận lá đơn đăng ký nhân chứng. Siết chặt lấy tờ đơn, cô nhìn lên vầng trăng khuyết trông như chiếc bánh sừng bò nơi bầu trời kia. Ifrin mở túi và cắn lấy một miếng bánh ngọt. [note77634]
********
Ngày hôm sau, tôi đã thuê và giám sát hàng loạt các thợ thủ công của Đế Quốc để làm ra vô số những chiếc gương, dựng nên một tòa Tháp Gương ở sau khu vườn của dinh thự Yukline. Đây là bước đánh dấu cho quá trình làm chủ Đặc Tính Khởi Nguyên - Gương của tôi.
“Thưa chủ nhân, người còn cần gì khác không ạ?”
Quản gia của tôi, Ren lên tiếng.
Tôi lắc đầu và đáp.
“Không, vậy là đủ rồi. Hãy chắc chắn rằng là không một ai được phép được vào đây kể từ giờ.”
“Vâng, thưa chủ nhân.”
Khi Ren đã cúi người rời đi, tôi liền mở cánh cửa bước vào Tháp Gương. Bên trong là vô số những chiếc gương đang phản chiếu vô tận hình ảnh của tôi trên mọi góc của tòa tháp.
“…Tốt rồi.”
Tôi nhanh chóng cảm thấy cơ thể và mana của tôi trở nên nhẹ nhàng hơn. Mối liên kết của Khởi Nguyên với Gương có nghĩa là đặc trưng, thuộc tính, bản chất và cả sự tồn tại của nó đều đã trở thành tài năng của tôi. Được bao quanh bởi chúng, tôi cảm thấy như thể mình đã trở về cội nguồn – vừa là bản năng, nhưng cũng lại vừa hòa hợp một cách mạnh mẽ. Với tay vào trong túi, tôi lấy ra một mảnh Thiết Mộc.
Tách—!
Chỉ với một cú búng tay, mảnh Thiết Mộc đã lập tức bay đi theo đường thẳng trước khi chuyển hướng về phía bên phải. Như thể là nó đã tự mình tách thành 2 mảnh, với mỗi mảnh lại di chuyển độc lập với nhau.
“Truyền thêm một chút mana…”
Từ một chiếc shuriken trở thành hàng tá chiếc, những lưỡi dao sắc bén lóe lên khi chúng phản chiếu qua những chiếc gương. Hiện tượng này được gọi là khúc xạ phản chiếu.
“Chắc chắn nó sẽ trở thành một vũ khí cực kỳ đáng gờm…”
Dù cho là tôi có đối mặt với con người hay quái vật, thì kỹ năng này cũng đều sẽ cực kỳ hữu dụng. Hiện tại, thì nó vẫn cần những chiếc gương để làm vật dẫn, nhưng nếu tôi chịu luyện tập, thì tôi sẽ sớm có thể sử dụng bất kỳ bề mặt kim loại có khả năng phản chiếu nào – điều đó sẽ cho phép tôi ứng dụng phản xạ và khúc xạ ở một mức độ còn cao hơn nữa.
<div>OP chưa, giờ mấy thanh Bông Tuyết mà tự phản chiếu được chính nó xem =)) Đố ai bắt bài được anh nữa luôn.</div>
[note77635]
“Hmm.”
Mặc dù vậy, thì đây hiện tại vẫn chỉ là một bước đệm. Mục tiêu cuối cùng của tôi là áp dụng Đặc Tính Khởi Nguyên này cho Ám Tuyết [note77636]. Một thứ kim loại trong suốt và thuần khuyết như gương. Điều đó chắc chắn là hoàn toàn khả thi.
“..Lần nữa.”
Tôi quay lại việc tập luyện.
Keng—! Keng, keng, keng—! Keng, keng, keng, keng, keng—!
Thiết Mộc trào ra từ những tấm gương, liên tục tạo ra những bản sao của chính nó. Psychokinesís đang dẫn dắt chúng cảm thấy sắc bén hơn bao giờ hết. Tôi cứ tiếp tục tập luyện như vậy cho tới khi gần 90% mana của tôi đã cạn kiệt.
◆ Trạng Thái Ghi Nhớ:
Psychokinesis Sơ - Trung (96%)
┏ Ngự Hỏa Sơ - Trung (72%)
┣ Ngự Thủy Sơ - Trung (71%)
┗Cường Hóa Kim Loại (95%)
“Thế này là đủ.”
Cả Psychokinesis Trung Cấp và Cường Hóa Kim Loại của tôi đều đã gần đạt ngưỡng thông thạo. Tôi vẫn còn thời gian cho tới khi đám quái vật mùa đông tràn vào. Sau khi loại bỏ mồ hôi trên cơ thể bằng Rửa Sạch, tôi liền bước ra ngoài. Bầu trời đã chìm trong màn đêm.
“Ôi chao, cuối cùng thì anh cũng chịu ra rồi à?”
Tuy nhiên, có một vị khách bất ngờ đã chờ tôi ở đó.
“Gặp được anh thật tốt quá.”
Đó là Josephine đang ngồi trên bàn trà nằm trong khu vườn, cùng những tách cà phê. Cô ta vẫy tay và nói với tôi.
“Tôi đã chờ dài cả cổ đó, chẳng biết là bao giờ anh mới chịu ra~”
“…Cô trông có vẻ khá vui đấy nhỉ.”
Tôi chỉnh lại cà vạt và làm phẳng lại áo, rồi bước tới.
“Cô tới đây làm gì?”
Với một nụ cười ma mãnh, Josephine đáp lại.
“Tôi sẽ thông báo với Julie việc cơ thể của Veron đã được thu hồi. Con bé chắc là sẽ tổ chức một đám tang cho hắn thôi.”
Tôi vẫn im lặng ngồi nghe cô ta nói tiếp.
“Mọi Hiệp Sĩ trực thuộc Hội Hiệp Sĩ Freyhem đều sẽ có mặt tại tang lễ, và khi đó tôi sẽ thực hiện điều mà anh đã yêu cầu.”
Tôi gật đầu, và còn Josephine, má cô ta phồng lên một chút như thể là đang chịu ủy khuất, rồi nói thêm.
“Nhưng mà…đây thật sự là chuyện nên làm sao? Nếu như Jullie quá sốc và tự kết liểu mạng mình thì-“
“Đây là cách duy nhất.”
Tôi hiểu rõ đặc tính của Mùa Đông Vĩnh Cửu hơn Julie rất nhiều..
“…Thôi được rồi~”
Josephine đáp, rồi di chuyển ngón tay trên mặt bàn trà, viết đi viết lại một từ duy nhất.
Nguyền. Nguyền. Nguyền. Nguyền. Nguyền. Nguyền. Nguyền. Nguyền…
Sau đó cô ta đưa mắt lên nhìn tôi và nói.
“Sau cùng, chuyện xảy ra cũng là vì con bé đã bảo vệ anh mà. Việc chịu trách nhiệm cũng là lẽ thường tình thôi.”
Giọng n ói của cô ta lạnh như băng, và còn trong đôi mắt trống rỗng của cô ta, trông như thể tôi đang nhìn vào một vực thẳm lạnh lẽo vậy.
Tôi đáp lại.
“Tin ta đi. Julie sẽ được chữa khỏi.”
“Rồi. Tôi sẽ tin anh. Nhưng…nếu con bé không được chữa khỏi. Thì tôi không biết được là mình sẽ thay đổi ra sao đâu.”
Josephine đáp lại. Gương mặt vô hồn của cô ta bỗng dưng lại hiện lên một nụ cười ngây thơ, ngọt ngào. Cô ta đứng dậy khỏi ghế, chỉ bước một vài bước trước khi chìm hoàn toàn vào bóng tôi.
“…Đúng là một ả điên.”
Josephine, Kẻ Tâm Thần được đặt tên nguy hiểm nhất của thế giới này, không nghi ngờ gì là một mối đe dọa đáng gờm. Tự nói với mình, tôi bắt đầu hướng về phía dinh thự.
Ren đến gần tôi đúng lúc và nói.
“Thưa chủ nhân, Trợ Lý Giáo Sư Allen đã tới để gặp ngài.”
“Allen?”
“Vâng, thưa chủ nhân.”
Ren đáp lại và ra hiệu về phía phòng khách, Allen đang ngồi ở đó, gật gù trên ghế sofa.
“Allen.”
Tôi gọi.
Nghe tiếng gọi của tôi, cậu ta dựng người dậy, một nụ cười giãn ra trên gương mặt của cậu ta và cậu ta nói,
“Giáo Sư ~”
“Cậu tới đây làm gì?”
“…Oh! Tôi sắp hết thời gian rồi! Đó là về việc chuẩn bị lớp học. Tôi phải lên kế hoạch cho lớp thứ 2 như thế nào bây giờ? Nó sắp tới rồi.”
Chuẩn bị lớp học sao. Tôi không cần suy nghĩ lâu, vì kế hoạch đã được quyết định từ trước, tôi liền đáp.
“Ta dự định là sẽ ra một bài kiểm tra đột xuất.”
“Một bài kiểm tra đột xuất sao? Nhưng chúng ta chỉ mới học được một lớp thôi mà.”
“Những kẻ không nắm vững được kiến thức từ bài giảng đầu tiên thì không đáng để được ta chỉ dạy lần thứ hai. Đi theo ta.”
“Vâng thưa Giáo Sư!”
Tôi dẫn Allen tới thư phòng của tầng 3. Sau khi để cậu ta đứng chờ một cách lúng túng, tôi mở ngăn kéo, lấy ra một tờ giấy và đưa cho cậu ta.
“Hãy xem qua những thứ này. Đây là những câu hỏi mà ta đã tự tay soạn.”
“V-vâng thưa giáo sư!”
Allen đáp với vẻ mặt hơi căng thẳng khi cậu ta đón nhận tờ giấy và…
*******
Thứ 4, ngày mở tiết học định kỳ hai tuần một lần của Deculain. Ifrin lên tới tầng 80 của Pháp Viện, nơi mà thứ đầu tiên thu hút sự chú ý của cô lại là một con mèo đang ngồi bên cạnh Kreto.
“Đó là con méo của người sao, thưa Đại Hoàng Tử? Nó nhìn đáng yêu thật đấy.”
Ifrin nói.
“Ồ, không. Nó không phải là mèo của ta.”
Kreto đáp.
“Là Bệ Hạ đã bảo ta phải trông chừng nó..”
“... Sao?” Ifrin giật mình, nhanh chóng rút bàn tay đang vuốt ve cằm con mèo về.
Con mèo Munchkin lông đỏ như hừ mạnh một tiếng, nhìn theo cô với đôi mắt lười biếng, như thể là đang thấy không thoải mái vì vừa bị chạm vào.
“…Tao xin lỗi.”
Ifrin nói nhỏ rồi lùi lại và quay về chỗ của mình.
Trong lúc đó, các học viên khác cũng lần lượt bước vào giảng đường. Vào đúng chính xác 12h trưa, Giáo Sư Deculain xuất hiện, không lệch một giây.
“Chào mừng.”
Deculain nói.
“Ây, này, Giáo Sư Deculain! Con mèo đó lần trước đã làm hỏng hết cả việc ghi chép của tôi rồi đấy, thầy biết không? Nó làm tôi chép thiếu hầu hết tài liệu luôn đấy.”
Rogerio quát lớn, chỉ thẳng đầu ngón tay về phía con mèo munchkin lông đỏ. Một vài Ma Thuật Sư khác cũng nhìn con mèo đó với ánh mắt khinh bỉ, nhưng nó cũng chỉ ngoe nguẩy đuôi, trông như chẳng hề bận tâm.
“Nhìn nó mà xem! Ngứa mắt kinh-“
“Im lặng. Ngồi xuống ngay lập tức.”
Deculain ra lệnh với giọng nói sắc như dao. Rogerio xị mặt, nhưng vẫn tuân lời, ngồi phịch xuống ghế.
“Tiết học sẽ bắt đầu ngay bây giờ.”
Sau đó, Trợ Lý Giáo Sư Allen cũng tiến vào phòng, gương mặt của cậu ta phờ phạc và trắng bệch. Quầng thâm hiện rõ dưới mắt và đôi tay cũng đang khẽ run rẩy. Hình dạng đó của cậu ấy mang theo một điều gì đó bất thường, một cảm giác bất an tràn ngập căn phòng…
Deculain nói tiếp.
“Hôm nay, tôi sẽ ra một bài kiểm tra đột xuất.”
“Kiểm tra?”
“Kiểm tra nhanh vậy sao, ngay khi chỉ vừa mới bước sang lớp thứ 2 á?”
Ifrin nghĩ trong khi nhìn xung quanh.
Các học viên khác cũng đang mang vẻ bối rối như vậy, nhưng dù thế, thì cũng không có ai là quá sôi động. Mọi người đều nhận thức rõ được rằng là những bài giảng của Deculain đều sẽ đi đôi cùng với phong cách giảng dạy khó đoán của hắn ta.
“Allen.” Deculain gọi.
“V-vâng thưa Giáo Sư.”
Allen nói trong khi run rẩy phát cho mọi người đề kiểm tra.
Ifrin nhìn chằm chằm vào tờ đề trên bàn. Nó dường như không phát ra một dấu hiệu nào liên quan đến ma thuật.
“Mọi tờ đề kiểm tra đều đã được phát đủ ạ.” Allen nói.
Deculain gật đầu, đứng giữa căn phòng với một chiếc đồng hồ đếm giờ trong tay và nói.
“Nếu không ai có câu hỏi nào thì…bài kiểm tra, bắt đầu.”
Cạch-!
Tiếng đồng hồ báo hiệu bắt đầu làm bài. Ifrin nhanh chóng lật mặt trước của tờ đề kiểm tra.
“…Cái quái?”
Tờ đề này chỉ có duy nhất hai câu hỏi.
“Cái này…có khác gì ngoại ngữ đâu.”
Tuy nhiên, cả hai câu hỏi đều khó một cách điên rồ. Câu đầu tiên đã chẳng có một từ nào liên quan đến ngôn ngữ phổ thông của Đế Quốc rồi – nó chỉ có câu chú, thuật thức và những vòng tròn ma thuật phức tạp.
Trong khi những học viên khác đều đang thất hồn nhìn vào đề kiểm tra, thì Deculain nói thêm.
“Đây sẽ là một bài kiểm tra mở. Mọi người có thể mở ghi chép và thảo luận với nhau. Tuy nhiên, nếu xảy ra bất kỳ cuộc xung đột nào như hồi nãy, thì toàn bộ lớp sẽ bị đánh trượt.” [note77637]
Ifrin chậm rãi ngẩng đầu lên và nhìn quanh lớp. Giống như cô, nhiều học viên khác cũng đều đang lo lắng tìm cho mình một người để hợp tác.
----------------------------------------------------------------------
Xin lỗi anh em vì chương tuần trước không có, tôi có chút việc cá nhân nên không gõ được.
Cuối tuần sẽ bù lại 2 chương sau.
4 Bình luận
t ngồi tích chap đuổi mốc cũ:))