WN

Chương 115: ứng Viên Của Pháp Viện (3)

Chương 115: ứng Viên Của Pháp Viện (3)

Trans: Kdun

Chúc mọi người buổi tối vv ^^

---------------------------------------------------------------------------------------------------------------

Bị lạc trong dòng chảy của thời gian, trong không gian mờ ảo bị bao trùm bởi màn đêm, một tia sáng kim loại le lói trong bóng tối.

“Giáo sư!” Julie hét lên trong khi chạy về phía Deculain, cơ thể cô chằng chịt những vết thương, nhưng cô ấy lại chẳng hề dừng lại một khắc. Cơ thể của hắn ta dựa vào bờ tường, nhưng vẫn vững vàng như mọi khi, từ chối cho phép bản thân được gục ngã.

“Vết thương của anh nặng quá rồi!”

Máu rỉ ra từ vết thương của hắn. Bản năng của một Hiệp Sĩ trỗi dậy trong Julie. Cô ấy hành động nhanh chóng, quan sát vết thương của hắn và cầm máu, cô bắt đầu băng bó với kỹ năng mà bản thân đã tôi luyện trong suốt 20 năm ròng rã.

“Em bình tĩnh thật đấy, Julie à.”

“Đừng cố nói chuyện.”

Julie nói, mặc dù đây không phải là lúc để cảm xúc lấn át, nhưng trái tim cô vẫn đập loạn xạ. Cô cẩn thận chăm sóc vết thương và chuẩn bị sử dụng mana để chữa lành cho hắn.

Vào khoảnh khắc đó…

Siết-!

Deculain nắm chặt lấy tay cô. Khiến cho Julie bối rối nhìn hắn. Hắn ta chỉ nhàn nhạt cười rồi đáp lại.

“…Ta không sao.”

“Không! Anh chắc chắn là có sao đấy!”

“Nếu ta thật sự không ổn…” Deculain chầm chậm đưa tay lên gò má cô, khiến cô khẽ giật và nói.”…Vậy thì, ta đang chết dần sao?”

Julie nhìn vào những vết thương trên người hắn. Bụng hắn, xương chậu và những vùng nội tạng quan trọng đều đã bị xuyên thủng. Cô ấy nghiến chặt răng và đáp lại.

“…Anh đang chết.”

Giọng nói run rẩy đó của cô gợi lại cho Deculain về một hồi ức xa xăm nào đó, khiến hắn nhớ lại khoảng thời gian khi mình còn là Kim Woojin. Từ rất lâu về trước, hắn đã từng thấy cô qua màn hình máy tính nơi cô vung ra đòn kết liễu. Khi hắn nằm đó đón chờ cái chết, lời trăn trối mà hắn thốt lên chỉ là một tiếng thì thào yếu ớt, một tiếng nguyền rủa trước khi trút hơi thở cuối cùng. “Con điếm chết tiệt…”

“Có vẻ như dù cho có là “Người Đàn Ông Thép” thì rồi cũng sẽ đến lúc phải chết…Julie à, ta đã từng chứng kiến cái chết của bản thân rồi.”

“Đừng, xin anh đừng nói nữa!” Julie tuyệt vọng ngăn hắn nói.

Hắn ta càng nói, máu càng chảy, ấy thế nhưng Deculain vẫn tiếp tục.

“Thật lạ…Cái kết này của ta đáng lẽ phải là thứ mang lại cho em nhiều lợi ích nhất.”

“Giáo Sư, tôi xin anh…”

“Ta biết, Julie. Đây không thể là kết thúc.”

Nếu tôi chết ở đây, Julie sẽ không bao giờ tìm lại được chính mình. Cái chết của Deculain, khi mà nó thật sự xảy ra, thì nó phải là điều mà cô ấy tự tay thực hiện.

“Vì lợi ích của em, và cũng là vì ta.”

Hắn đặt tay lên vai cô và nói với sự kiên định chắc chắn.

“Nếu một ngày nào đó em đối diện được với con người mà em sợ hãi nhất, thì ngày đó sẽ là ngày mà chúng ta gặp lại.”

“…Giáo Sư.”

“Hãy nhớ lấy. Nếu em chinh phục được nỗi sợ, thì khi đó chúng ta chắc chắn sẽ gặp lại.”

“Ý anh là-“

Lời nói của Deculain dừng lại. Hắn nhắm mắt và chìm vào yên lặng.

“Giáo Sư! Giáo Sư-!”

Hắn ta chưa từng dao động hay chùn bước, nhưng chỉ trong khoảnh khắc ngắn ngủi ấy, hắn đã biến mất.

******

Trở lại thực tại, Julie đưa mắt nhìn qua lại giữa Sophien và Deculain.

“Julie. Trừ khi là ngươi đã thật sự mất trí.”

Sophien nói trong khi ngồi khoanh tay và gõ ngón tay lên bắp tay mình.

“Nếu không thì ngươi đang nói rằng là mình đã hồi quy sao?”

“Vâng, thưa Bệ Hạ. Chính xác là một tuần kể từ hôm nay.”

Julie nói và gật đầu chắc chắn.

Khả năng tiếp nhận và xử lý tình huống của cô ấy thật sự rất đáng kinh ngạc. Ký ức đó hẳn là đã quá rõ ràng để chỉ là một giấc mơ.

“Thật thú vị. Giờ thì, kể cho ta nghe về cái chết của Deculain đi.”

“Có bản báo cáo nói về việc một con quỷ đã xuất hiện trong tầng hầm của Hoàng Cung.”

Julie nói trong khi nghiêng đầu nhẹ để ho.

“Khụ, khụ -! Vậy nên, Giáo Sư và tôi đã tới Hoàng Cung cùng nhau…”

Máu rỉ ra nơi khóe môi cô ấy. Cô nhanh chóng lau đi rồi nói tiếp như thể chẳng có gì xảy ra.

“Còn Giáo Sư, lúc đó anh đã nhờ tôi canh gác cửa vào của tầng hầm. Anh đã tiến vào đó một mình-“

“Và ta đã đón nhận cái chết của mình ở bên trong?”

“…Đúng vậy.”

Julie nói với giọng run rẩy như thể là đang mang một gánh nặng quá sức chịu đựng. Mồ hôi đã bắt đầu lăn xuống từ trán cô.

“Còn nữa...”

Đột nhiên, Yulie khựng lại, như thể là có một màn sương mù phủ lên tâm trí. Cô lắc nhẹ đầu để tỉnh táo, nắm chặt mép bàn, giọng khàn hẳn.

“Lúc đó, Bệ Hạ…người còn đang ngủ. Các chư hầu đã cố đánh thức người nhưng không được.”

“…Vậy sao?”

Sophien đáp lại, cau mày trong khi lắng nghe Julie.

Tôi đứng đó lặng yên, nghiền ngẫm lời nói của Julie.

“Vâng, thưa Bệ Hạ. Khụ-!”

Julie cố trả lời trong khi cơ thể bị hành hạ bởi một cơn ho dữ dội khác, lần này cô phun ra cả máu. Chất lỏng màu đỏ ấy nhuộm màu nền tuyết dưới chân cô, và với một tiếng thở mạnh, cô ấy sụp đổ. Cô ấy đã ngất đi.

Tôi quỳ xuống, bế cô ấy lên.

“Chuyện gì vậy?” Sophien hỏi với sự dồn dập.

Tôi cảm thấy cơ thể Julie nóng khủng khiếp, nhắm mắt, tôi kích hoạt Thông Hiểu để nắm rõ hoàn toàn tình trạng của cô ấy.

“…Cô ấy đã bị tổn thương nặng. Đây là hậu chứng từ việc hồi quy. Julie đang chết dần.”   

Tôi giải thích.

Hồi quy là quá trình nhảy từ tương lai về quá khứ. Hậu quả là nó sẽ để lại một lượng ma lực bùng nổ khổng lồ tràn qua cơ thể, mặc dù chỉ là một lần, nhưng có đôi lúc là nhiều hơn.

Nếu cơ thể đủ mạnh mẽ, thì họ sẽ nhanh chóng thích nghi. Tuy nhiên, Cơ thể và dòng chảy mana của Julie không được phát triển theo hướng đó – một phần là vì lời nguyền đang bị đặt trong tim cô ấy. Cô ấy đã phải chịu đựng cả một tuần hồi quy, đây là cái giá cô ấy phải trả để cứu lấy tôi của tương lai.

“Deculain, ngươi giờ trông rất lạ đấy.”

Sohpien khẽ cười.

“Ta chưa từng thấy vẻ mặt đó của ngươi bao giờ. Ngươi yêu cô ta đến vậy sao?”

Tôi kiểm tra mạch của Julie và tìm kiếm bất cứ dấu hiệu sự sống nào. Hơi thở của cô ấy mỏng manh như sắp tắt.

 “…Không.”

Vậy nên, lời nói sau đây... phải là điều mà cô ấy còn kịp nghe thấy trong ký ức đang mờ dần.

“Thần chưa từng yêu cô ấy nhiều đến vậy. Cô ấy chỉ là một người mà thần thích giữ bên mình. Nhưng gần đây, bệnh tình của cô ấy đang dần trở thành một nỗi phiền nhiễu.”

Sophien nhếch môi cười, ánh mắt sắc lạnh. Một lát sau, đội ngự y xuất hiện. Họ nhanh chóng đưa Julie đi trên cáng, còn tôi đứng lặng nhìn theo bóng cô khuất dần.

Sophien lại lên tiếng.

“Deculain.”

“Vâng, thưa Bệ Hạ.”

“Ta hiểu mọi thứ rất nhanh – phải, tất cả mọi thứ. Khi chúng ta lần đầu gặp, việc đọc vị ngươi thật sự rất khó, nhưng giờ đây thì nó lại trở nên dễ dàng hơn rồi.”

“Vậy sao?”

“Nhưng Deculain này, ngươi đang nói dối ta.”

Sophien nói một cách nghiêm khắc. Tôi không hề chối bỏ.

“Ta thật sự rất thất vọng đấy. Hiện giờ, ta chẳng mong gì hơn ngoài chuyện chặt phăng cái đầu đó của ngươi.”

“…Thứ lỗi cho thần, thưa Bệ Hạ. Tuy nhiên, tôi không nghĩ là tôi yêu cô ấy nhiều như Bệ Hạ nghĩ.”

Khi tôi hoàn thiện Julie, thì cô ấy cũng đã hoàn thiện tôi. Đó là một câu chuyện mà tôi chẳng bao giờ mong có thể thay đổi.

“Sự thật là, tôi yêu cô ấy hơn người nghĩ rất, rất nhiều.”

Không phải là tôi không thể hành động theo cảm xúc này – mà là tôi không cho phép bản thân làm điều đó. Sự cố chấp hướng về Julie đã tạo nên Deculain.

“…Hmph. Sao cũng được.”

Sophien khịt mũi, như thể đã hiểu ra điều hắn muốn nói. Nhưng rồi, cô bất ngờ ngả người xuống bàn.

“Ah…Ta mệt quá…ta lại buồn ngủ rồi. Ta đã định mắng ngươi tiếp…có thể là học thêm vài cổ ngữ Rune nữa…”

Giọng nói cô nhỏ dần, cho đến khi lặng hẳn. Tôi liếc nhìn Keiron, người đang đứng đối diện với tôi và khẽ gật đầu.

Cánh cửa dẫn xuống hầm ngầm lại mở ra một lần nữa.

*****

[Tập 7]

Tôi bước vào quá khứ, vào căn hầm. Khi cánh cửa mở ra, cảnh tượng đón chào tôi trước mắt chính là khung cảnh của khu vườn Hoàng Cung.

Mặt hồ mùa xuân lấp lánh, phản chiếu bóng dáng Sophien đang ngồi trên xe lăn. Tôi muốn tiến đến gần cô ấy, nhưng có lẽ đã quá muộn. Cô đã mất thị lực và thính lực. Đây là những khoảnh khắc cuối đời của cô ấy. Tôi sẽ không thể để cô ấy biết là tôi đang ở đây. Không thể nói với cô ấy rằng là tôi đã thất hứa.

“Thưa Bệ Hạ-!”

Các hoạn quan vây quanh cô, cố gọi cô trong khi gương mặt nhuốm nhem nước mắt. Tôi đến gần cô ấy, thảm cỏ xào xạc dưới chân tôi cùng với mặt đất lõm xuống.

Dưới hơi thở cận tử, Sophien nói với giọng yếu ớt.

“Có ai đó…bên cạnh ta không?”

Tai cô ấy đã không còn có thể nghe được nữa, cô ấy đã không còn có thể nghe được câu trả lời.

“Có, thần đang bên cạnh người.”

Khoảnh khắc tôi trao cho cô ấy câu trả lời…

“…Ta mong là có.”

Khi những lời đó được thốt lên từ đôi môi cô, thế giới bắt đầu rung chuyển.

Ruuuumble—!

Cơn rung chấn lật đổ cả trời đất. Không lâu sau, toàn bộ không gian sụp đổ, đảo ngược và tự tái tạo lại chính nó một lần nữa. Quá trình hồi quy đang nhanh chóng bắt đầu.

[…Tập 13]

Hoàng Cung được dựng lên một lần nữa. Trong vòng lặp thứ 13, Sophien đã tự sát, cô ấy tự treo cổ mình để không phải chịu đựng nỗi đau đến từ bệnh tật. Và lần nữa, thế giới lại rung chuyển.

[…Tập 21]

Vòng lặp thứ 21, kiệt quệ vì sự hồi quy vô tận, tiếng khóc thấu trời vang lên trước khi cô ấy dùng hòn đá tự đập nát đầu mình cho tới chết.

[…Tập 29]

Vòng lặp thứ 29, Sophien bỏ đói bản thân tới chết, từ chối toàn bộ việc ăn uống.

Và cứ vậy cho tới vòng lặp thứ 33, 37, 40, 43, 48 và vòng lặp thứ 53. Tôi chứng kiến từng cái chết của cô qua Gương Quỷ. Chiếc gương cố tình cho tôi chứng kiến tất cả.

Qua những khoảnh khắc đó, Nescius đã tức giận, nhưng tôi chẳng thể làm gì. Khi tôi chứng kiến và chấp nhận từng cái chết của cô, tôi đã tỉnh ngộ.

“…Tấm gương kia. Ta cuối cùng cũng đã hiểu ngươi muốn gì rồi.”

Tại sao Gương Quỷ lại lưu giữ những thế giới đã bị vứt bỏ, tại sao nó lại ám ảnh với những cái chết của Sophien tới vậy, và tại sao nó lại chọn tồn tại dưới hình dạng tầm thường của một tấm gương.

Khoảnh khắc đó, một cánh cửa xuất hiện trong không gian trống rỗng – một cánh cửa gỗ rất đỗi bình thường, nói rằng câu trả lời của tôi đã chính xác. Nó nhẹ nhàng đáp xuống, như thể một bông tuyết nhàn nhạ rơi xuống mặt đất. Tôi bước đến và mở cánh cửa.

*****

Tôi đã trở lại Hoàng Cung và bước qua hành lang tầng 1 với Keiron. Cả hai bên hành lang đều được trang trí bằng tượng các hiệp sĩ mặc giáp—nơi này được gọi là Khu Rừng Hiệp Sĩ.

“Ngài đã tìm thấy gì bên trong vậy?” Keiron hỏi.

“Ta đã nhận ra một điều.” Tôi đáp lại.

Những bức tượng hiệp sĩ phát ra ma lực cộng hưởng đặc biệt, khiến nơi này không thể bị nghe lén hay ghi hình.

“Điều gì?” Keiron hỏi.

“Đầu tiên, trung tâm của sự hồi quy là chính Bệ Hạ. Điều này thì ta gần như chắc chắc.”

Sự thật là còn hơn thế. Cả thế giới này có thể đã được dựng lên qua Sophien.

“Gương Quỷ thèm khát trở thành một thế giới thật sự.” Tôi giải thích.

“…Trở thành thế giới?” Keiron hỏi.

“Phải. Thực thể dưới tầng hầm là một con quỷ đã vượt xa hiểu biết của loài người.”

Con quỷ đó có mục đích, một ý chí, một khao khát. Khi vô số thế giới sụp đổ dưới sự hồi quy của Sophien, con quỷ đó, cũng đã trưởng thành cùng với chúng, qua thời gian, nó đã có mong ước của riêng mình.

Ta muốn giống như thế giới đó. Ta muốn có người sống trong thế giới của ta, ta muốn thấy ngày tháng trôi qua trong nó. Ta muốn trở thành hiện thực, không phải chỉ là một thế giới trong gương…

Lúc đó, Gương Quỷ đã bắt đầu tìm tới Sophien, người đang nắm giữ quyền năng định hình thế giới – minh chứng duy nhất cho sự tồn tại của nó.

“Nó đang muốn trở thành thần hay sao?” Keiron hỏi.

“Nó sẽ còn vươn xa hơn vậy.”

“Vậy ta phải làm gì?”

Tôi quay đầu về phía Keiron. Ánh mắt anh ta vẫn luôn vững vàng như đá tạc.

“Keiron, dấu vết hiện tại của Nescius thế nào?” Tôi hỏi.

“Tôi vẫn đang theo dấu nó, nhưng nó xoay tôi như chong chóng vậy, như thể là đang cười nhạo nỗ lực của tôi. Tôi vẫn chưa thể khoanh vùng được một địa điểm nào.”

“Phải, nó giống như là mồi như hơn.”

Gương Quỷ đã luôn muốn trở thành thế giới thực, không phải chỉ là một thế giới trong gương. Thành toàn mong ước đó hoàn toàn không phải là lựa chọn tốt nhất.

“Nó đã phân tán đám Nescius ra khắp Đại Lục như mồi nhử. Tuy nhiên, ta tin là ta đã tìm ra nơi mà Tế Đàn tập trung năng lượng sống của sự hồi quy.”

“Nơi đó là ở đâu?”

Ánh mắt Keiron chăm chú dõi theo từng lời tôi nói, ánh nhìn nóng rực đến mức khiến tôi hơi khó chịu.

“Julie đã cho ta manh mối.” Tôi nói.

“Manh mối?”

“Phải. Ngươi còn nhớ báo cáo về đám quỷ xuất hiện dưới tầng hầm Hoàng Cung chứ?”

“…Sao?” Keiron đáp lại, lông mày hơi nhíu lại.

Tôi đang nhắc anh ta về thứ mà anh ta đã biết.

“Nhớ kỹ đi. Có hơn một cánh cửa dẫn vào tầng hầm.”

Đúng vậy, tầng hầm chưa bao giờ chỉ có một cánh cửa. Trong khi lối phụ dẫn đến Gương Quỷ, thì cửa chính vẫn luôn đóng chặt, chưa một lần được mở.

“Ngươi đang bỏ qua cả khu rừng vì một cái cây đấy, Keiron.”

Đó là cánh của mà Jolang từng thất bại trong việc dẫn tôi tới, cánh cửa chưa từng được mở.

Một nụ cười mỉa mai hiện trên môi Keiron. “Ha.”

“Chúng ta không thể chắc chắn được là liệu Tế Đàn đã gom nhặt hàng thế kỷ hay thiên niên kỷ hồi quy, nhưng chúng ta cần phải hành động trước.” Tôi nói.

“…Tôi hiểu ý của ngài rồi. Tuy nhiên thì, liệu có khả năng là không chỉ có Julie hồi quy vào ngày đó không? Có thể là kẻ thù của ta cũng đã-“

Tôi lắc đầu. Mặc dù nghi ngờ này là có cơ sở, nhưng bản chất của đám quỷ Nescius đã phủ nhận nó.

“Chuyện đó sẽ không xảy ra. Nescius là những hạ quỷ, chúng tồn tại chỉ là để thu thập và chuyển sinh lực. Để tiếp nhận sinh lực được thu hoạch, thì con quỷ cầm nó phải bị giết, và điều đó là vi phạm hợp đồng.”

“Vi phạm hợp đồng?”

“Phải. Hạ quỷ như Nescius thường bị bó buộc bởi hợp đồng. Bọn chúng có trí khôn và cảm xúc, và nếu hợp đồng bị vi phạm, chúng sẽ sinh ra hận thù. Chúng sẽ từ chối phục vụ bất kỳ ai dám sát hại đồng loại của mình.”

“…Hận thù sao?” Keiron nói với giọng điệu dường như khó tin.

“Keiron, chúng ta sẽ tiếp tục công việc trong 5 ngày nữa. Cho tới lúc đó, hãy cứ làm như thường lệ.”

“Tôi hiểu rồi.”

Với nó, tôi quay người rời đi. Tuy nhiên, khi tôi chưa đi được mấy bước, thì Keiron đã gọi tôi lại và nói.

“Ngài rời đi luôn sao? Hiệp Sĩ Julie sẽ tỉnh lại sớm thôi, ngài không định gặp cô ấy à?”

Bước chân tôi khựng lại. Trong đầu tôi hiện lên hình ảnh Julie đang nằm bất tỉnh trong phòng y tế.

“…Không cần thiết.”

Sự hỗn loạn mà quá trình hồi quy gây ra chắc chắn đã gây thương tổn nặng nề lên cơ thể và tinh thần của Julie. Tôi không thể tưởng tượng nổi là sinh lực của cô ấy đã bị bào mòn đến mức nào chỉ để gặp được tôi. Đó là lí do mà tôi không thể ở bên cô ấy. Tôi không phải là một người có thể tạo cho cô ấy cảm giác an toàn – tôi chỉ là một gánh nặng.

“Ta sẽ không cần đến sự bảo vệ của Julie nữa. Ta sẽ tự mình thông báo cho Bệ Hạ. Một Hiệp Sĩ đang sống dở chết dở thì chẳng là gì hơn một gánh nặng.”

Khi thốt lên những lời đó, một cảm giác nặng trĩu liền đè nén tôi. Hồi kết của mối quan hệ này đang tới gần, như một cành hoa đang tách khỏi nhụy, héo úa chỉ chờ để bị dẫm nát.

*****

“…Hmm” Primien để lộ ra tiếng thở dài khi cô ấy đặt bức thư xuống bàn.

Quá trình tái hiện lại hiện trường thông qua những thông tin thu thập được vốn là một Đặc Tính gắn liền với mana của cô. Chỉ trong vòng 28 giờ, cô ấy đã có được cái nhìn tổng quát của sự việc.

Két—!

Cô trích xuất dòng thời gian đã dựng nên bằng sức mạnh tinh thần, rồi đưa nó vào Bình chứa Ma lực, như cái tên đã gợi ý, nó là một một khối vuông hoàn toàn cấu thành từ mana..

Bằng cách lưu trữ thông tin ở trong, bình chứa sẽ tự động tiếp tục quá trình giải thuật – một quá trình được biết đến như là Hình Tượng Hóa Của Suy Nghĩ và Ký Ức. Chính năng lực này đã giúp Primien trở thành Phó Cục Trưởng trẻ nhất của Cục An Ninh Cộng Đồng.

Bíp-Bíp---Bíp---Bíp----

Suy nghĩ và ký ức của cô ấy lướt qua trong thoáng chốc thông qua quá trình giải thuật. Khi việc giải thuật gần hoàn tất, Primien đưa những ký ức đã xử lý trở lại vào đầu mình.

Với lý luận giờ đây đã rõ ràng và khách quan, cô ấy quay đầu và nói.

“Ellie.”

“Sao thế?”

Ellie đáp lại, ngừng việc tìm kiếm qua các tủ kệ của Phòng Tím.

Primien gãi cổ và hỏi.

“Cậu nói là Giáo Sư Deculain có đánh dấu một ngày quan trọng phải không?”

“Ngày quan trọng?”

“Ngày giỗ vị hôn thê đã mất của hắn ấy.”

“À, phải! Ngài ấy chưa từng bỏ lỡ nó, dù chỉ là một lần trong suốt những năm qua.”

Một nụ cười nhếch nhẹ nơi khóe môi Primien khi cô ấy nói.

“Thế thì tôi hiểu tại sao tên Giáo Sư đó lại yêu cầu điều tra Cielia rồi.”

“Thật sao?”

“Ừm. Mặc dù vẫn chỉ là suy đoán thôi, nhưng tôi cũng gần như chắc chắn.”

“Ồ, hiểu rồi! Thế thì cậu hãy chuẩn bị báo cáo và gửi cho ngài ấy nhé.”

Primien đông cứng trước lời của Ellie, cau mày nhìn cô ấy và hỏi.

“…Báo cáo ư?”

“Đúng. Giáo Sư thích mọi thứ được thể hiện bằng báo cáo. Dù cho là một chi tiết nhỏ cũng cần phải được trình lên theo cách đó. Ngài ấy nói rằng những cuộc họp quá phí thời gian, mọi người nói quá nhiều, và nước bọt thì vương vãi khắp nơi.”

“Đúng là một tên khốn cặn kẽ đến phiền phức.”

Primien càu nhàu xoa thái dương.

Mình phải dồn hết mớ này thành báo cáo á…hắn nghĩ mình là gì chứ, một nhân viên quèn chắc? Đ*t m*, m* đ*t, tiên sư, tổ mạ nó…[note76037]

Chửi thầm trong đầu, cô ấy nói thêm.

“Được rồi…Nhưng tôi chắc chắn là sẽ gửi nó đi cùng với một bãi nước bọt của mình.”

“Không, đừng mà, cậu không thể làm vậy được.”

“Tôi sẽ làm bất cứ thứ gì mình thích.”

Primien đáp lại, đặt một mảnh giấy lên bàn và cầm bút lên.

Cùng lúc đó, cô bắt đầu rà soát lại toàn bộ phát hiện liên quan đến vụ điều tra Cielia mà Deculein đã yêu cầu. Từng dòng sự thật dẫn cô đến một kết luận nặng nề: Deculain đã giết cô ấy.

Nói thẳng ra thì, Deculain đã giết Cielia. Động cơ có lẽ là trả thù, hoặc có thể là hắn đã bị kẻ khác xúi giục.

Thế nhưng, vụ án vẫn còn uẩn khúc – một điều gì đó mà chỉ có Cơ Quan Tình Báo biết – thứ đó là gì vẫn chưa rõ.

“Ellie, liên lạc với một người bên Cơ Quan Tình Báo giúp tôi. Bảo họ xử lý những tài liệu này.”

“Okay~ Tôi sẽ bảo họ.”

Tài liệu này được bảo mật ở cấp độ từ 1 tới 2, có nghĩa là nó không được phép mở, kể cả là đang ở trong Phòng Tím. Mở nó ra đồng nghĩa với việc tiết lộ tất cả mọi thứ.

“Báo cáo à…Tên Giáo Sư đó thật sự biết cách phức tạp hóa mọi chuyện đấy…”

Không lâu sau đó, Primien bắt đầu thực hiện báo cáo, khởi đầu với dòng thời gian mà cô đã tái dựng.

---------------------------------------------------------------------------------------------------------------

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!

Ghi chú

[Lên trên]
Hả? Bạn nghĩ tôi đang dịch xàm á? Nguyên văn thì nó chỉ là biến tấu của từ “Fuck” thôi ¯\_(ツ)_/¯
Hả? Bạn nghĩ tôi đang dịch xàm á? Nguyên văn thì nó chỉ là biến tấu của từ “Fuck” thôi ¯\_(ツ)_/¯