1
Đám đông xôn xao.
Một nhóm người tụ tập quanh bàn. Ban đầu không có đâu, giờ có tận sáu người đang chăm chú quan sát bàn cờ.
“Ông đoán được nước hồi nãy chứ?”
“Đừng có đùa. Tôi đã không theo kịp từ mười nước trước rồi.”
Tiếng thì thầm không lọt vào tai người đàn ông đối diện tôi. Ông che miệng suy ngẫm, mắt dán vào các quân trắng đen.
“Kirby im lặng phết.”
“Cậu nhóc bịt mồm ông ta luôn mà.”
Tôi nhìn ra ngoài cửa sổ. Các bức tường xung quanh đã nhuộm đỏ, báo hiệu trời sắp tối.
“Này cậu.”
Ông Kirby lên tiếng không nhìn lên tôi.
“Sao thế ạ?”
“Sao cậu giỏi vậy? Cậu là quý tộc à?”
“Không, tôi chỉ là một thường dân bình thường thôi.”
“Vô lý. Với khả năng của cậu, cậu lên làm quý tộc bằng cờ vua còn được nữa là.”
Ông Kirby đưa tay ra, ngay lập tức thay đổi suy nghĩ rút về.
Tôi chỉ nở nụ cười nhạt. Đây đâu phải là sức mạnh của chính tôi, chỉ là thứ vay mượn từ những kinh nghiệm tích lũy qua năm tháng.
Phong cách đánh của thế giới này là mau chóng triển khai các quân rồi phát động tấn công ác liệt nhắm thẳng vào Vua của đối thủ. Nó khả thi vì kĩ thuật phòng thủ chưa được nghiên cứu kĩ lưỡng thôi. Theo góc nhìn của tôi, nó là lối chơi cũ rích từ tận tám kiếp rồi.
Từng nước đi phải đảm bảo bản thân chiếm được các ô quan trọng, và thời gian bỏ ra để triển khai các quân chính là mấu chốt của chiến thắng. Tôi đơn giản là mượn kết quả nghiên cứu của những kì thủ hàng đầu đã dành cả đời cống hiến cho cờ vua, do đó dù có được khen tôi chẳng thể lấy làm tự hào được.
Ông Kirby dừng tay hoàn toàn, thở dài và đổ ngã con Vua của mình.
“Tôi chịu thua. Không thấy được đường thắng.”
Thanh âm đón chào kết thúc trận đấu của bọn tôi không phải là reo mừng hay thất vọng, mà là những bình luận kiểu:
“Cứ ngỡ ông ta thắng được cơ, ra là vẫn không thể à.”
Ông lấy một cái túi nhỏ đặt trên bàn.
“Đây, các quân cờ như đã hứa.”
Bốn Tốt, Vua đen, Hậu với Tượng trắng. Tất cả đều là hàng của Alekhin.
“Thế chỉ còn mỗi “Gã chủ tiệm” và Quý ngài quý tộc” thôi đúng không?”
Một người lên tiếng.
“Còn “Người bán cá” Persimmon thì sao?”
“Thất thủ trước “Quý ngài quý tộc” hôm qua rồi.”
“Thất vọng quá. Chẳng có “cái gan của thường dân” gì hết.”
“Erm…”
Tôi đưa tay định hỏi, và mọi người đổ chú ý về tôi.
“Ai là “Quý ngài quý tộc” vậy ạ?”
Nhóm người nhìn nhau, sau đó nhìn lại tôi.
“Đó là một chàng trai cũng đi tập hợp quân cờ của Alekhin. Cậu ta hành xử rất ra dáng quý ông, và có mái tóc vàng óng mượt.”
“Trái ngược hoàn toàn với quả đầu đáng thương chẳng được mấy sợi của ông .”
Tràng cười vang lên.
“Thân dữ chưa mà giỡn kiểu đó! Tôi nói thật, cậu ta mạnh lắm! Liếc cái cũng biết đấy là quý tộc, và nghe nói cậu ta đại diện cho các nhân vật máu mặt tìm kiếm bộ cờ của Alekhin nữa kìa.”
Một người khác đứng dậy lên tiếng:
“Kirby thua rồi nên chỉ còn lại “Quý ngài quý tộc” với cậu trụ lại thôi. Tôi sẽ cổ vũ cho cậu.”
“Tôi cũng thế. Hãy thể hiện cái gan của thường dân xem nào!”
Tôi cảm ơn lời ủng hộ của họ, lòng nghĩ tới chàng trai muốn mua con Mã đen hôm nọ. Anh ta chỉ cần liếc qua cũng đưa ra được nước đi tương tự với tôi.
“Người ấy biết tôi giữ quân cờ đúng không?”
Tôi hỏi, và ông Kirby xác nhận.
“Chính xác. Lời đồn rằng “Gã chủ tiệm” đây vô cùng mạnh đã lan xa khắp ngách mà.”
Tự dưng thấy phiền ghê. Ai đã tung tin đồn vậy trời?
Tôi chợt nhớ lời Toto nói. Hẳn thanh niên quý tộc ấy đang giúp ông của Aina thu thập các quân cờ. Đồng nghĩa rằng, sớm muộn tôi cũng phải đấu với anh ta.
Nếu thua, chuyện hôn nhân đang bị trì hoãn của Aina sẽ tiếp tục được tiến hành. Còn nếu tôi thắng thì sao?
Liệu ông của cô ấy sẽ trực tiếp ra mặt chứ? Không, không thể nào đâu ha.
2
Mùa thay đổi kéo theo buổi tối cũng đến sớm hơn. Dù còn khoảng thời gian nữa mới tới giờ ăn tối, bên ngoài đã đen kịt từ lúc nào.
Khi Aina đến, quán không có mống khách, do đó cô tiếp tục dạy tôi. Vì thời gian cũng không còn nhiều nữa, chúng tôi trải lá thư của Tize ra để giải thích từng chỗ.
“Nghe nè bạn thường dân ơi. Chỗ này là viết tắt, thường dùng giữa những người thân cận với nhau hoặc trường hợp khẩn cấp. Trên mặt chữ thì là “Tôi quan tâm tới vấn đề bạn đang mắc phải”, nhưng khi viết tắt thì lại có nghĩa “Bạn khỏe không?” đó.”
“Nghe nó nhức nhức cái đầu á.”
“Phải chứ? Trừ khi đó là một bức thư siêu cấp trang trọng, còn không người ta toàn dùng viết tắt để giải nghĩa không à.”
“Rồi tự dưng dạy cái này cho người ta chi?”
Đôi mắt Aina sau cặp kính cong lên thành một nụ cười.
“Úi chà, tôi lỡ dạy nhầm mất tiêu. Ố hô hô.”
Cố tình là rõ.
“Cậu vẫn giữ oán niệm vụ anh Phil à. Tôi đã bảo tôi xin lỗi rồi mà.”
“Ôi chao, cậu nói cái gì vậy nè, tôi hổng có biết cái gì hết trơn. Có nghĩa là tôi đâu có thù hằn gì cậu đâu, yup yup.”
“Thật không thế?”
Tôi nhìn thẳng vào Aina, còn cô thẳng lưng với gò má ửng đỏ.
“Còn giận hay không không phải là vấn đề. Tôi cũng phải tự kiểm điểm bản thân vì đã để cảm xúc trào dâng lúc ấy nữa.”
“Trào dâng tới mức khóc luôn hả?”
“Ê nha! Tôi nhắc cậu!”
Cô trừng mắt với khuôn mặt đỏ bừng.
“Đào lại quá khứ của một quý cô là bất lịch sự lắm nghe chưa! Quên nó ngay mau!”
“Rồi rồi, biết rồi.”
“Đợi đã, bạn thường dân, cậu có thực sự hiểu không vậy? Dù rõ ràng là tôi không khóc gì hết, làm cái bộ mặt khó coi kia ở nơi công cộng đã là hành vi không phù hợp với một quý tiểu thư rồi đấy. Này này, cậu có nghe không đó?”
Aina lườm tôi với thái độ thường ngày, như thể cô chưa từng nói tới chuyện hôn nhân của mình. Hẳn cổ đang ám chỉ đừng nhắc tới chủ đề đó, thế thì tôi sẽ tuân theo.
Tôi vẫn được dạy kèm như thường lệ, và Aina vẫn giảng cho tôi như mọi khi. Cảm tưởng những giây phút yên bình này sẽ kéo dài mãi vậy. Có khi nào việc cô nàng kết hôn chỉ là cơn mơ lúc tôi sốt hôm trước?
Đang đọc dở lá thư, Aina bảo giải lao.
“Để tôi đi pha ít cà phê.”
“Ừm, cảm ơn nha.”
Tôi ra sau quầy để chuẩn bị, còn Aina lấy ra một xấp giấy trong cặp.
Hình như Toto có kể cô nàng mỗi đêm viết cái gì đấy rất say mê thì phải. Đắn đo một lúc, tôi không nhịn được nữa bèn hỏi:
“Gần đây cậu đắm chìm trong đống ấy nhỉ. Trên đó viết cái gì thế?”
Vai Aina giật bắn. Cô từ từ ngước đầu nhìn tôi qua kẽ hở của cặp kính.
“Ờm, thì, ờ…”
Má cô chuyển sang màu gấc, tay âu yếm ôm lấy xấp giấy. Lát sau, cô mới nhìn vào mặt tôi.
“Cậu hứa không được cười nhé?”
“Nó buồn cười lắm à?”
“Không, ý tôi là, đừng có trêu hay chế nhạo tôi ấy.”
Cô nàng bĩu môi. Tò mò lấn át quá nên tôi gật đầu không nghĩ nhiều.
Aina đảo mắt qua lại giữa tôi với xấp giấy một lúc nữa mới chịu mở miệng:
“Tôi đang viết truyện.”
“Truyện? Kiểu tiểu thuyết á hả?”
Tôi thắc mắc, còn cô bẽn lẽn gật đầu.
“Truyện à. Cậu có nói cậu thích chúng nhỉ?”
Toto từng bảo Aina rất yêu những câu chuyện phiêu lưu mạo hiểm.
“Kì lắm phải không? Con gái lại đi viết tiểu thuyết ý.”
Cô dường như đang thăm dò tôi, và tôi cũng chẳng buồn giấu ý kiến của mình.
“Có kì gì đâu chứ.”
Ở thế giới của tôi có rất nhiều nữ tác giả nên tôi chẳng có ý kiến gì khi thấy Aina viết truyện. Có điều thường thức ấy áp dụng được bên này không thì là chuyện khác.
“À xin lỗi, phụ nữ viết tiểu thuyết lạ lắm sao?”
Tôi hỏi, còn cô nhìn tôi với đôi mắt bàng hoàng. Rồi, cô che miệng, cúi đầu, vai run bần bật.
“Sao thế Aina?”
Cô không đáp, song tôi biết cô đang kiềm nén gì đó. Cứ ngỡ cổ khóc cơ, ai dè đang cười sằng sặc.
“Cười gì cười dữ vậy?”
Tôi đâu có đùa đâu.
Tôi bày tỏ sự bất mãn của mình, tiếc là cô nàng chẳng để tâm. Mãi lúc sau cổ mới dừng lau nước mắt và nói:
“Cậu đúng là chẳng có tí thường thức nào nhỉ.”
Lạ ghê ấy, cô thì thầm.
“Nói chuyện với cậu xong tự dưng mấy cái rắc rối tôi phải gánh vác trở nên tầm thường luôn rồi.”
“Đó là lời khen hả?”
“Chà, đoán xem?”
Nụ cười tinh nghịch kia là nụ cười bình thản và thoải mái nhất của cô nàng từ trước tới giờ. Phải chăng đây mới là con người thật của cô?
“Mà, cứ cho tôi đọc sau khi cậu viết xong nhé. Trong lúc đó thì tôi sẽ học cách đọc trước đã.”
Aina nheo mắt cười.
“Ừ nhỉ. Nếu nó được hoàn thành thì tốt quá.”
Giọng của cô không mang theo sự quyết tâm, dường như đến cả cái mong muốn có thể viết xong cô cũng phải đắn đo xem xét.
“Cậu không nghĩ mình sẽ làm được à?”
“Không phải. Tôi chỉ tự hỏi liệu nó có ý nghĩa gì thôi. Thời gian không còn nhiều, và sau khi kết hôn thì sẽ mãi là số không luôn. Tôi thậm chí còn giảm thời gian ngủ nữa cơ. Ấy nhưng, nếu xong rồi, thì sao nữa? Nó có thay đổi được gì đâu? Suy cho cùng việc này cũng chẳng khác trốn tránh thực tại là bao.”
Aina đặt xấp giấy lên quầy, âu yếm vuốt ve chúng.
“Tôi là con gái của quý tộc. Một cuộc đời đã được định sẵn từ khi sinh ra. Một nền giáo dục dạy rằng chỉ làm những gì nên làm từ thuở tấm bé. Do đó, viết truyện vốn là thứ không cần thiết với tôi.”
“Dù rằng đấy là ước mơ của cậu?”
Cô quay sang.
“Xét theo thực tế, ước mơ là những thứ không nên theo đuổi. Thành công không có gì đảm bảo, một khi thất bại sẽ chẳng thể quay đầu, suốt cả chặng đường bị người đời chế nhạo bủa vây. Tuy nhiên, có lẽ đó mới là vẻ đẹp của thứ mang tên “ước mơ”. Được mất không quan trọng, vì mắt ta chỉ hướng đến thứ mình hằng khao khát thôi. Dốc hết tâm sức để chạy theo một mong muốn khó thành hiện thực, phải chăng mới là thứ ý vị của cuộc đời?”
Aina nhìn tôi không nói một lời. Nghiêm túc thảo luận một chủ đề nhạy cảm thế này làm tôi không khỏi thấy ngượng.
“Ừm thì, thà hành động để rồi thất bại vẫn tốt hơn là không làm gì, không phải sao?”
Tôi cao giọng để tỏ ra bình thường, thành ra chẳng biết mình vừa nói gì.
Nhìn phản ứng của tôi, cô nàng chỉ cười. Một nụ cười vương chút nỗi buồn.
“Có lẽ là vậy ha-À, tôi hiểu rồi. Ra đó là thứ người ta gọi là “ước mơ”.”
Cô nói thật nhẹ nhàng, như thể đang tận hưởng dư âm của một thứ cao lương mỹ vị, nụ cười trên môi cô lại càng sâu lắng.
“Đắng cay làm sao, cái “ước mơ” ấy. Nó tựa như ánh mặt trời vậy, rạng rỡ, đem lại niềm vui cho ta, song lại quá đỗi xa vời.” Cô nhắm mắt, thở dài. “Với tôi, ước mơ này chỉ là một câu chuyện cổ tích không hơn không kém, đẹp đẽ, lí tưởng, nhưng không bao giờ là hiện thực.”
Tôi nhìn chằm chằm vào Aina.
Hồi đi học, tôi không bao giờ xem xét tương lai hay ước mơ của bản thân một cách nghiêm túc cả. Cuộc sống của tôi luôn ngập tràn tự do, bởi thế tôi mới có thể thoải mái đưa ra lựa chọn.
Song, ở thế giới này, quý tộc thậm chí còn không được theo đuổi ước mơ của mình.
Aina nhẹ nhàng chạm lên những con chữ viết trên giấy. Chúng là khao khát của cô. Chỉ vài trăm trang là không đủ, vì toàn bộ câu chuyện mới là điều cô hằng nhắm tới.
4 Bình luận