Lão Tạ đứng chôn chân một chỗ, đôi mắt lão trợn trừng nhìn gã thanh niên mặc đạo bào trắng vừa xuất hiện như từ dưới đất chui lên. Dù chẳng biết gã là ai, nhưng cái cách gã tiện tay chém đứt lìa cánh tay con quỷ khiến lão thở phào một cái, như thể vừa vớt được khúc gỗ mục giữa dòng nước xiết.
Thái Quân liếc nhìn vào Phong, đôi chân mày khẽ nhíu lại đầy vẻ dò xét:
- Mới có hai ngày không gặp mà cảm giác tà khí trong người cậu nó nặng quá rồi đó. Cậu đã nạp cái gì vào người vậy?
Phong hít một hơi để tìm lại nguồn không khí bị bóp nghẹn lúc nãy, nó nhìn Quân, giọng vẫn còn khàn khàn vì bị siết cổ:
- Cảm ơn anh trai đã quan tâm, mà đó là chuyện của tui. Còn anh, sao anh lại biết mà tới được đây?
Thái Quân hơi lộ vẻ ngạc nhiên, nhưng vẫn giữ nét điềm đạm:
- Chứ không phải cậu đã đốt tấm phù tôi đưa cho cậu sao?
Phong sững người. Nó đưa tay mò vào túi đeo chéo.
Trống không. Lá phù màu vàng biến mất từ đời nào. Nó quay sang nhìn Linh bằng ánh mắt đầy thắc mắc. Linh nhìn nó, mặt hơi cúi xuống, nở một nụ cười trừ:
- Lúc nãy... trước khi đi tui lén đốt á.
Phong nhìn Linh, trong lòng nó đan xen đủ thứ cảm xúc. Vừa bực vì nhỏ này tự ý làm sau lưng mình, nhưng sâu bên trong, một luồng ấm áp len lỏi vì cái sự lo xa của cô. Nó quay sang Quân, giọng dịu đi một chút:
- Dù sao cũng cảm ơn anh đã tới. Nếu tới rồi thì nhờ anh giữ chân nó một chút để tui phục hồi lại.
Linh nhìn Quân, tò mò hỏi:
- Mà sao anh tìm tới đúng địa chỉ hay vậy?
- Phù của tôi sẽ dẫn khí tức của người đốt để tôi đi...
Trong lúc cuộc đối thoại của ba người đang diễn ra, ở phía bên kia, nơi cánh tay bị đứt lìa của con quỷ bắt đầu mọc ra những thớ thịt xám xịt, chúng quấn lấy nhau, đan lại thành hình xương cốt.
Không để gã đạo sĩ nói hết câu, luồng âm khí quanh con quỷ bỗng bùng lên dữ dội. Nó đạp mạnh xuống sàn gỗ, lướt tới như một bóng ma đen đặc, móng tay sắc lạnh nhắm thẳng tới hai người trẻ.
Thái Quân lướt nhanh tới, chắn ngang trước mặt Phong và Linh. Gã rút thanh kiếm gỗ đào đeo trên lưng ra, động cơ dứt khoát như một thói quen. Một tiếng "choác" đanh gọn nổ ra khi bàn tay quỷ va chạm mạnh vào lưỡi kiếm gỗ đào. Luồng xung lực từ cú va chạm hất tung lớp bụi bặm dưới sàn nhà, tạo ra một làn sóng áp lực khiến lão Tạ phải lùi lại mấy bước.
Gã hét lên, những vẫn cố giữ sự bình tĩnh trong giọng nói:
- Mau ra ngoài đi, chuyện ở đây để tôi xử lý!
Linh nhìn xuống thấy Phong đã đổi sang tư thế ngồi xếp bằng, cô lo lắng hỏi:
- Nè? Ông đi nổi không, để tui đỡ ông dậy?
Phong lắc đầu, gương mặt nó bắt đầu giãn ra khi tập trung vào nhịp thở:
- Bà ra ngoài trước đi, tui cần nghỉ một chút.
Lúc này, ngay cổ tay Phong, hình xăm cái miệng phát ra ánh sáng tím rực rỡ. Ánh sáng đó lan tỏa chậm chạp, thanh mị, dần dần bao bọc lấy toàn bộ cơ thể nó như một cái kén. Giống như là ấn Tham đang điên cuồng làm việc để vá víu lại những tổn thương bên trong.
Linh nhìn cái ánh sáng tím đó, lòng vẫn bồn chồn nhưng biết mình không thể làm gì hơn ngoài việc nghe lời:
- Vậy tui ra ngoài đợi, hai người nhớ cẩn thận đó nghe!
Nói rồi, cô chạy ra cửa phòng thờ, nơi mà lão Tạ vẫn đang chết trân ở đó. Cô quay lại, đứng nép sau cánh cửa nhìn vào cảnh tượng bên trong, tay vẫn nắm chặt lá bùa sẵn sàng chuẩn bị nếu như có tình huống xấu xảy đến.
Lúc này, bàn tay quỷ ép xuống, những sợi gân đen nổi cuồn cuộn như rễ cây cổ thụ. Trên thanh kiếm gỗ đào, những hàng phù văn khắc chìm bắt đầu rực sáng, phản kháng lại sự ô uế đang tràn tới. Móng tay đen kịt của con quỷ cắm sâu vào thân kiếm, khói trắng bốc lên nghi ngút - âm khí bị linh khí từ gỗ đào thiêu rụi thành tro bụi.
Nhưng nó không buông.
Con quỷ gầm lên một tiếng, lực ép từ cánh tay xám xịt tăng thêm gấp bội. Thái Quân đột ngột rút một chân về sau, hạ thấp trọng tâm để giữ vững bộ pháp, rồi bất ngờ trượt lưỡi kiếm sang ngang, mượn chính lực ép của đối phương để thoát thân.
Chớp lấy khoảnh khắc con quỷ mất đà, lưỡi kiếm gỗ đào quét một đường hiểm hóc ngang sườn nó. Một vệt sáng đỏ hằn lên trên lớp da, trông như cơ thể con quỷ đang bị nung chảy từ bên trong bởi dung nham. Quỷ gào lên điên dại, vung tay chộp thẳng vào cổ gã.
Thái Quân hụp người xuống, xoay nửa vòng chân rồi vung mũi kiếm lên trên, xuyên qua cổ tay con quỷ một cách chuẩn xác. Toàn bộ phù văn trên thân kiếm bùng cháy dữ dội. Ánh sáng đỏ cam từ điểm tiếp xúc phóng thẳng lên cánh tay nó như dòng chảy của hỏa ngục.
Con quỷ rú lên, cánh tay bốc khói đen kịt, nhưng ngay trong cơn đau đớn tột cùng, nó lập tức tung cú đấm từ tay còn lại. Thái Quân không kịp tránh, gã hứng trọn một đòn trực diện vào ngực. Cả người gã bay xuyên qua tấm màn chắn gỗ trong phòng thờ. Gỗ vỡ tung thành từng mảnh, bụi bặm và mạng nhện bay mù mịt trong không gian đỏ quái đản.
Con quỷ không cho gã một giây để thở. Nó lao vào ngay lập tức. Khối bóng tối di chuyển nhanh như một cơn lốc với hai cánh tay khổng lồ sẵn sàng nghiền nát mọi thứ.
Xa Thái Quân bật dậy giữa đống đổ nát, gã quệt vệt máu tươi rỉ ra nơi khóe miệng. Thanh kiếm gỗ đào trên tay gã giờ đây đã xuất hiện một đường nứt dài chạy dọc thân kiếm. Gã buông tay, thanh kiếm rơi xuống sàn gỗ vang lên tiếng "cộp" khô khốc.
Hai tay gã bắt đầu chuyển động, kết những ấn chú phức tạp với tốc độ kinh người, môi lẩm nhẩm:
"Ngũ Lôi Chính Pháp."
Năm tia sét mang màu sắc của ngũ hành đột ngột bùng lên từ lòng bàn tay gã, lách tách và rực rỡ đến chói mắt. Không một chút chần chừ, Thái Quân lách người né một cú vồ của bóng tối, rồi tung chưởng thẳng vào giữa ngực con quỷ đang lao tới.
Một luồng sáng trắng xóa nổ tung từ bên trong thân thể con quỷ. Nó bị bật ngược về phía sau, va mạnh vào bức tường đối diện khiến cả căn biệt thự dường như rung chuyển.
Mỗi người giờ đây đứng ở một góc phòng thờ. Ánh sáng vàng kim từ sét ngũ hành và bóng tối đen đặc từ oán khí quấn lấy nhau, tạo nên một vòng xoáy hỗn loạn. Trận đấu vẫn chưa ngã ngũ, không gian nồng đậm mùi khét của linh hồn bị thiêu cháy.
Ánh sáng tím bao quanh Phong bắt đầu co rút lại, lặn dần vào những đường mực trên cổ tay. Sắc mặt nó bớt đi vẻ trắng bệch, hơi thở dần ổn định dù lồng ngực vẫn còn nhói lên từng cơn. Nó nhổ một bãi máu loãng sang bên cạnh, rồi quay sang gọi lớn:
- Này! Anh có chiêu nào khóa chết nó lại không?
Thái Quân không đáp, gã lùi lại một bước, tay thò vào trong đạo bào rút ra một cái ấn đồng mà gã vẫn thường hay cầm trên tay. Lần này, dưới ánh đỏ quái đản của phòng thờ, Phong mới nhìn kỹ được món pháp bảo của gã. Đó là một khối ấn vuông vức, đúc bằng loại đồng cổ sẫm màu, bốn cạnh mòn nhẵn theo năm tháng nhưng vẫn toát ra một thứ uy nghiêm lạnh lẽo. Trên mặt ấn, tám quẻ Càn - Khôn - Chấn - Tốn - Khảm - Ly - Cấn - Đoài được khắc sâu, đường nét sắc sảo.
Nhân lúc con quỷ còn đang choáng váng sau đòn Ngũ Lôi, Thái Quân dậm mạnh chân xuống đất, tay cầm ấn đập thẳng xuống nền gạch:
- Thiên địa định vị,
Âm dương quy tông.
Bát phương khai trận,
Cấp cấp như luật lệnh!
Tiếng đồng chạm gạch vang lên, nhưng ngay sau đó, một vòng sáng từ tâm điểm nơi con quỷ lan nhanh ra mặt đất, hóa thành một trận đồ bát quái khổng lồ. Tám quẻ hiện lên trên nền gạch, rực cháy như được khắc bằng lửa đỏ, vây hãm khối bóng tối vào giữa. Gã tiếp tục niệm chú:
- Càn trấn thiên linh,
Khôn khóa địa mạch,
Chấn động hồn phách,
Tốn bế khí căn.
Con quỷ gầm lên:
"Ba đời ta thờ... Ba đời ta chờ... Ngươi dám phá khế... ngươi dám..."
Nói rồi, nó lao vút ra phía rìa vòng tròn định thoát thân. Nhưng ngay khoảnh khắc chân nó vừa chạm đến ranh giới, một cột sáng từ quẻ Khảm bắn thẳng lên, như một bức tường băng chặn đứng đường đi.
Nó điên cuồng chuyển hướng sang phía đối diện, nhưng quẻ Ly lập tức phát sáng, một luồng hỏa khí vô hình bùng lên, thiêu đốt lớp oán khí quanh thân nó thành những làn khói đen khét lẹt.
Điên tiết, con quỷ tung một cú đấm ngàn cân định phá vỡ vòng trận. Nhưng khi nắm đấm vừa chạm vào rìa bát quái, toàn bộ lực đạo của nó như đụng phải một khối nam châm khổng lồ, xoắn ngược lại hoàn toàn, hất văng nó ngược trở lại tâm trận.
Thái Quân không ngừng một nhịp, gã nâng ấn đồng lên ngang trán, mặt ấn hướng thẳng về phía thực thể đang vật lộn, gã đanh giọng hét lớn:
- Bát Quái quy nhất. Âm dương phản vị. TRẤN!
Tám quẻ đồng loạt rực sáng. Từ tám hướng, tám sợi quang tuyến dựng đứng lên như những cột trụ vững chãi của đất trời. Con quỷ cố hết sức nhảy vọt lên không trung để thoát khỏi cái lồng ánh sáng, nhưng ngay trên đầu nó, quẻ Càn hiện ra, mang theo áp lực của cả bầu trời nén xuống, ép nó rơi rụng xuống sàn.
Vừa chạm đất, mặt gạch dưới chân nó bỗng mềm nhão ra như bùn lầy của quẻ Khôn, hút chặt lấy hai chân không cho nhúc nhích. Nó điên cuồng giơ tay xé toạc không khí, nhưng hai cánh tay lại đụng phải luồng khí tức nặng nề từ quẻ Cấn, cứng và dày như một dãy núi trường thành.
Luồng bóng tối quanh thân nó bắt đầu bị ép dồn vào trong, co quắp lại, không còn cách nào tỏa ra được nữa. Thấy thời cơ chín muồi, Phong không chần chừ một giây. Tay nó cầm lá phù màu tro, vận sức lao đến như một mũi tên:
- Niệm Ảnh Truy Hồi!
0 Bình luận