Lão Chín Bò năm nay đã ngoài chín mươi. Cái tên "Chín Bò" theo lão từ thời trai trẻ khởi nghiệp bằng đàn bò cha mẹ để lại, lão là con thứ chín trong nhà. Ở cái tuổi gần đất xa trời, lão nhập viện Quận 4 vì chứng rối loạn tiêu hóa.
Lúc đưa vào cấp cứu, lão yếu đến mức không thốt nên lời, chỉ còn những tiếng rên rỉ đứt quãng. Khi y tá kẹp điện tâm đồ, lão nằm bất động, các chỉ số bỗng dưng phẳng lặng như tờ giấy trắng. Sự sống biến mất. Đám y tá bắt đầu lo lắng, nhìn nhau không biết lão đi từ lúc nào. Nhưng ngay khi họ định báo tin buồn cho gia đình, lão Chín bỗng rên nhẹ một cái. Mọi người sững sờ, chẳng hiểu tại sao lão lại "hồi dương" kỳ lạ đến thế, nhưng rồi cũng tặc lưỡi bỏ qua, đưa lão về phòng bệnh để theo dõi.
Ở lại chăm lão là cô Tâm, con dâu lão. Và cũng từ đây, những chuyện rợn tóc gáy bắt đầu.
Trong phòng bệnh tám giường, ban ngày lão Chín nằm bẹp, ai hỏi gì cũng chỉ đáp lại bằng tiếng rên yếu ớt. Nhưng khi kim đồng hồ nhích dần về phía nửa đêm, cái xác già nua ấy bắt đầu như biến thành một kẻ khác. Đôi mắt lão mở trừng trừng, láo liên, liếc dọc liếc ngang khắp phòng. Lão bắt đầu nói được, và chỉ nói đúng một câu:
- Đói, cho ăn.
Dù bác sĩ dặn lão bị rối loạn tiêu hóa chỉ được truyền dịch, nhưng vì lão đòi quá, cô Tâm đành mua cháo loãng. Lão húp sùm sụp, môi lão dính đầy cháo trắng, nhưng đôi mắt vẫn không rời khỏi những người xung quanh ăn, loáng cái hết sạch tô cháo, lão lại đòi ăn tiếp. Cô Tâm dỗ dành lão đi ngủ, rồi vì quá mệt mỏi, cô cũng ngủ thiếp đi.
Sáng hôm sau, lão Chín lại trở về trạng thái ngày hôm qua, chỉ biết nằm rên rỉ. Lúc cô Tâm đang dọn dẹp, người bệnh giường bên cạnh mới thắc mắc:
- Sao ban ngày không cho ổng ăn, để nửa đêm ổng phải đi lòng vòng xin ăn tội nghiệp vậy?
Cô Tâm ngẩn người, bảo lão già yếu quá có ăn được gì đâu. Người kia mới kể lại:
- Yếu gì mà yếu! Hồi tối qua ổng mò qua giường tui, tay chỉ chỉ vào hộp cơm gà tui ăn dở, miệng cứ cười cười: 'Cho đi, cho đi'. Hộp cơm tui chỉ còn xương thôi, vậy mà ổng cũng thò tay bốc mấy khúc xương ra nhai rau ráu, rồi lùa hết chỗ cơm thừa.
Cô Tâm nghe mà không tin nổi, nghĩ người ta nằm viện mệt nên nhìn lầm. Nhưng đêm tiếp theo, chuyện còn tệ hơn. Sáng ra, những người chung phòng lại xì xào. Có người mắng vốn cô sao để lão đói đi làm phiền mọi người. Một người khác nói:
- Chính mắt tui thấy ổng ngồi dậy, tự tay rút kim truyền dịch rồi mò đi khắp phòng lục tủ của mỗi giường nè. Tui mua hộp bánh để đây, mà sáng ra bị xé nát tươm, ăn sạch sành sanh rồi!
Người đó chìa ra hộp bánh bị xé nham nhở, bên trong chỉ còn vài mảnh vụn. Một người nữa kể thêm:
- Hồi đêm tui đang ngủ, ổng qua vỗ vai tui dậy. Nửa đêm nửa hôm đứng ngay đầu giường cười hì hì, tay cứ chìa ra làm tui muốn xỉu ngang!
Lúc này, cô Tâm mới thực sự thấy lạnh sống lưng. Đêm đó, cô giả vờ ngủ để rình. Đúng 11 giờ rưỡi, tiếng sột soạt vang lên. Qua kẽ mắt, cô thấy lão Chín đang bước đi những bước cứng nhắc, cơ thể vặn vẹo. Lão bước chập chững ra ngoài hành lang, mắt dáo dác nhìn quanh.
Cô Tâm vội vàng bật dậy, chạy theo hỏi:
- Ba! Ba đi đâu giờ này? Ba khỏe lại rồi sao?
Lão không nhìn cô, mắt vẫn láo liên:
- Đói quá... có đồ ăn không....
- Được rồi ba. Ba về giường ngủ đi. Để con mang đồ ăn về cho ba.
Lão quay lại nhìn cô, nở một nụ cười kỳ dị làm cô lạnh toát người.
Cô Tâm tất tả chạy đi tìm bác sĩ và quay trở lại cùng với hộp cơm tấm đêm. Thấy lão đi lại và ăn uống khỏe mạnh, bác sĩ cũng ngạc nhiên và đồng ý cho lão xuất viện vào hôm sau.
Vừa về đến nhà, con cháu mừng rỡ làm tiệc ăn mừng. Anh Xuân - con trai lão - thịt hai con gà để đãi khách. Riêng chú Tư xe ôm - anh trai anh Xuân - linh tính có chuyện chẳng lành nên lẳng lặng rút lui sớm.
Trong lúc mọi người ngồi quanh lão, người thì nói lão Chín thọ mệnh, hưởng phúc, người xoa bóp tay chân cho lão. Lão Chín nằm đó cười hí hí, nhưng đôi mắt lão không nhìn ai, chỉ dán chặt vào đứa cháu nội 3 tuổi đang ngồi chơi giữa nhà.
Chiều tối, người thì đang sắp bàn ghế trước sân, người thì đang dựng loa kéo. Chỉ có anh Xuân đi vào nhà để soạn thêm đồ. Bất chợt anh không thấy ba đâu, vội chạy đi tìm. Khi xuống đến bếp, anh đứng chết lặng: Lão Chín đang ngồi bệt dưới đất, hai tay cầm con gà còn sống nhăn, vừa được lấy ra từ trong nồi nước sôi, đang gặm dở.
- Trời ơi ba! Gà còn sống mà, ba ăn gì kỳ vậy! - Anh Xuân kinh hãi hét lên.
Lão Chín ngước lên, miệng thấp thoáng vết máu gà, cười he he:
- Gà ngon... gà ngon... sống mới ngon.
Tiếng nhai sống của lão làm anh Xuân rợn da gà. Anh vội vàng chạy ra kể với mọi người. Những lời bàn tán về "quỷ nhập tràng" bắt đầu vang lên. Cả nhà kéo vào trong thì chứng kiến một cảnh tượng tột cùng ghê rợn: Lão Chín đang túm lấy cánh tay nhỏ của đứa cháu 3 tuổi, lão hít lấy hít để, rồi thè cái lưỡi dài liếm một đường dọc cánh tay thằng nhỏ.
Lão vừa cười vừa lẩm bẩm:
- Thơm quá, thơm... Cho tao miếng!
Đàn bà khóc thét ôm lấy đứa bé, đàn ông lao vào khống chế lão, nhốt vào phòng kín. Nhưng trong căn phòng đó, lão Chín gào thét, đập cửa rầm rầm:
- Của tao! Thịt của tao! Đưa cho tao!
Rồi một tiếng RẦM kinh hoàng vang lên. Bằng sức mạnh không phải của con người, lão đạp tung cánh cửa gỗ. Lão Chín bước ra, miệng cười hí hí. Lão thè lưỡi liếm môi, dòng máu gà sống vẫn còn dính trên cằm, chậm rãi tiến lại gần...
Giữa lúc cái bóng của lão già chín mươi tuổi đang dần tiến đến đám con cháu, một âm thanh xé toạc màn đêm từ phía cổng dội vào.
Không gian náo động bị nghiền nát bởi tiếng động cơ V-Twin, mạnh mẽ và hung hãn như tiếng rống của một con mãnh thú bị xích lâu ngày. Ánh đèn pha cực mạnh quét qua sân nhà, xẻ dọc bóng tối. Tiếng rít bánh vang lên chói tai khi chiếc xe thực hiện một cú drift cháy đường, khói trắng quyện với mùi cao su bốc lên khét lẹt ngay trước thềm nhà.
Không đợi xe dừng hẳn, một bóng người từ yên xe lao vút đi như một mũi tên đen. Vạt áo khoác da bay phần phật, dồn toàn lực vào một đòn tấn công duy nhất.
Cú tống ngang nặng ngàn cân găm thẳng vào lồng ngực lép kẹp của lão Chín. Lực đạo khủng khiếp khiến lồng ngực cái xác lõm vào ngay lập tức, phát ra những tiếng xương sườn gãy vụn thay cho lời chào hỏi. Thân hình gầy guộc của lão bị hất văng đi, đập mạnh vào góc tường, làm vỡ nát mấy chậu kiểng xung quanh.
Bóng người tiếp đất nhẹ nhàng bằng một chân, tay kia chống xuống sàn để giữ thăng bằng. Rồi người đó đứng thẳng dậy, chậm rãi đưa tay vuốt lại búi tóc bị gió đánh rối. Dưới ánh đèn tuýp chập chờn, khuôn mặt góc cạnh hiện lên đầy ngạo nghễ, nhưng không che giấu được đôi mắt mang nỗi buồn man mác. Đôi mắt đó nhìn xoáy vào thân xác lão Chín đang lồm cồm bò dậy.
- Quỷ nhập tràng hả? Mấy người khỏi lo. Tui Phong, cháu ông Mười tới rồi!
Lão Chín gầm lên một tiếng, cái thân xác già nua lao tới, để lại một vệt mùi xác thối nồng nặc trong không khí.
Phong đổ người trượt sang một bên, gót giày rít mạnh trên nền gạch, Khúc Bộ Lưu Phong bẻ gãy chuyển động của nó trong tích tắc, biến cơ thể nó thành một phiến lá lướt đi giữa cơn bão. Ngay khoảnh khắc lão Chín vồ hụt, Phong xoay người, ánh bạc từ mũi kim trên tay nó chợt lóe lên, phía sau mũi kim là sợi chỉ ngũ sắc mỏng manh nhưng rực rỡ.
Phập!
Mũi kim găm sâu vào giữa ngực con quỷ, xuyên qua lớp da thâm tím. Phong không dừng lại một nhịp, nó tung người, băng xuyên qua dãy nội thất giữa phòng khách. Sợi chỉ ngũ sắc kéo căng, rít lên kẽo kẹt khi luồn qua cạnh bàn, móc chặt vào chân ghế.
Rồi nó lướt thấp, luồn qua đôi tay đang quờ quạng của lão Chín như một bóng ma. Nó lao thẳng về phía chân chiếc giường gỗ cũ kỹ - nơi mà mới lúc nãy đám con cháu con đang ngồi xung quanh hỏi han, chúc mừng ông.
Sợi chỉ năm màu quấn gọn ba vòng quanh chân giường, khóa chặt một đầu trận thế. Nó rút nhanh từ túi áo trong hai cây kim phụ đang treo lủng lẳng.
Phập! Phập!
Hai điểm khóa định vị xuống sàn nhà. Lão Chín gào rú, vùng vẫy trong điên cuồng. Nhưng mỗi lần lão giật mạnh, những vòng chỉ ngũ sắc lại siết chặt vào da thịt, tà khí đen đặc từ những vết thương bắn ra tung tóe, bốc khói xèo xèo khi chạm vào sợi chỉ linh lực.
Một vòng. Phong vẫn tiếp tục lướt đi, đôi chân nó dẫm lên mặt sàn tạo thành những luồng gió xoáy thấp.
Hai vòng. Bước chân dồn dập, tà áo da phất phơ tạo thành một cơn lốc nhỏ cuốn phăng bụi bặm xung quanh.
Đến vòng cuối cùng, Phong xoay cổ tay, dồn toàn bộ sức mạnh vào đầu ngón tay cái. Mũi kim cuối cùng - kim chủ đạo của trận pháp - được nó cắm mạnh xuống tâm trận. Nó quát lớn, tiếng quát mang theo kình lực chấn động không gian trong căn nhà.
- NGŨ PHONG - CHỈ ẤN LƯU HÌNH!
Một luồng kình khí hình vòng tròn từ tâm mũi kim bùng nổ, quét ngang mặt sàn với tốc độ kinh người, đẩy lùi toàn bộ bụi bặm và những mảnh vỡ ra sát vách tường.
Toàn bộ sợi chỉ ngũ sắc đồng loạt căng lên, phát ra một âm thanh vang vọng như tiếng dây đàn bị kéo quá mức và chực chờ đứt đoạn. Luồng hào quang năm màu bùng lên, ép chặt cái xác của lão Chín đứng im lìm giữa phòng khách, chỉ còn đôi mắt đỏ lựng là vẫn không ngừng láo liên điên dại.
Phong đứng dậy, thở dốc, mồ hôi đã thấm đẫm vệt tóc sau gáy. Nó rút một điếu thuốc, chưa kịp châm đã quay sang nhìn thân xác con quỷ nhập tràng, lạnh lùng nói:
- Giờ tới lúc lấy cái "gốc" của ông ra rồi đó, ông Chín.
Nói rồi, nó lẳng lặng rút ra tấm phù xám.
Nó tiến lại gần cái xác đang bị xích chặt bởi những sợi chỉ ngũ sắc. Đôi mắt lão Chín vẫn láo liên, điên cuồng, nhưng Phong không để tâm đến. Nó dán mạnh tấm phù lên trán lão.
Không khí xung quanh rung động. Từ tâm tấm phù, một luồng khói xám bốc lên, loang lổ như những vệt mực tàu đổ vào nước. Không gian thực tại mờ đi, và một miền ký ức vỡ vụn bắt đầu hiện ra rõ nét...
Trong vũng mực loang, một bóng nhỏ hiện lên.
Thằng nhỏ chừng mười tuổi, mặc cái áo thun đã sờn rách và cái quần đùi bạc màu dính đầy bùn đất khô.
Không ai biết tên thằng nhỏ. Ngay cả chính nó, cái tên cũng đã rơi rớt lại ở một xó xỉnh nào đó trong quá khứ xa xăm. Lần cuối cùng có người gọi tên thằng nhỏ ấy là một âm thanh mơ hồ, trong một giấc ngủ trưa oi nồng mà nó không bao giờ muốn tỉnh lại.
Thằng nhỏ đứng đó, sau khu chợ Quận 4: nơi người ta đổ những đống rau héo úa đã bắt đầu nhũn nước, những con cá ươn bốc mùi tanh nồng, và những thùng xốp vỡ vụn nằm chỏng chơ. Nó ngồi nép mình sau những bao rác cao quá đầu người, đôi mắt to quá khổ so với khuôn mặt gầy sạm luôn canh chừng những lúc người bán quay lưng, chỉ để nhặt những thứ mà thế giới đã từ bỏ.
Có hôm, thằng nhỏ tìm thấy một cái bánh bao nguội ngắt, trên đó còn vết cắn dở của ai đó vừa quăng đi. Nó vội dùng cái vạt áo bẩn thỉu lau qua loa rồi đưa lên miệng. Nó nhai chậm. Thật chậm. Từng miếng bột nhão ra, nó cố kéo dài thời gian để đánh lừa cái bụng rằng đang được lấp đầy. Sự hạnh phúc nhỏ bé ánh lên trong đôi mắt ấy, lấp lánh và bình yên.
Những ngày không nhặt được gì, thằng nhỏ uống nước. Nước mưa đọng trong nắp thùng xốp, váng dầu và bụi bặm nổi lềnh bềnh. Nó uống cho đến khi bụng căng cứng, rồi nằm im trên nền đất, ép mình vào giấc ngủ. Vì chỉ có ngủ mới được buông tha bởi cái bụng rỗng đang biểu tình.
Buổi trưa, thằng nhỏ soi mặt mình trong vũng nước đọng. Khuôn mặt hốc hác, đôi mắt sâu hoắm. Nó khẽ chạm tay vào hình phản chiếu, nó đã từng nghĩ rằng: “Mắt to thế này, chắc người ta dễ thương mình hơn.”
Nhưng không. Những đôi giày bóng lộn lướt qua. Những vạt áo lụa bay sượt qua vai. Người lớn nhìn xuyên qua thằng nhỏ như nhìn vào một khoảng không rỗng tuếch.
Thằng nhỏ học được cách chọn người để xin. Không phải người giàu nhất, mà là người nhìn hiền nhất.
- Cô ơi…
Tiếng nó nhỏ như tiếng muỗi kêu. Nếu người ta lắc đầu, nó gật đầu trước. Nó gật thật nhanh, rồi lùi lại, giữ một khoảng cách an toàn để người ta không phải khó chịu vì mùi hôi hám trên người mình.
Nó biết, nếu đi chậm một chút, cúi đầu thấp một chút, thì người ta sẽ bớt ghét nó hơn.
Một lần nọ, thằng nhỏ được cho một ổ bánh mì. Nó không ăn hết. Nó cẩn thận bẻ đôi, nhét một nửa vào túi áo rách. Không phải nó để dành cho ngày mai, mà nó thích cái cảm giác cộm lên ở hông - để biết rằng mình vẫn còn sở hữu một thứ gì đó trên đời này.
Khi ăn, nó nhai đến khi miếng bánh tan ra thành nước. Nó sợ cái khoảnh khắc miếng cuối cùng biến mất, cái khoảnh khắc mà sự thật ập đến: “Hết rồi. "
Buổi tối, cái bóng nhỏ cuộn tròn dưới gầm cầu. Tiếng xe cộ ồn ào trên đầu giống như một bản nhạc ru ngủ kỳ quái. Nó ôm lấy bụng mình, để nó thấy lòng mình bớt trống trải hơn. Trước khi chìm vào giấc ngủ, nó chỉ nghĩ đúng một chuyện: “Ước gì ngày mai mình sẽ được ăn no. Chỉ một lần thôi cũng được.”
Vào một buổi tối nồng nặc mùi hơi đất sau cơn mưa, khi nó đang đi quanh chợ. Nó cố gắng tìm chút gì đó còn sót lại, để lấp cho cái bụng rỗng của một ngày chưa ăn gì.
Nó bỗng dưng thấy mệt. Một cái mệt lạ lùng. Chân nó không còn run nữa. Cái bụng cũng im bặt, không còn cào cấu.
Nó nằm xuống bãi đất sau chợ. Đất đêm nay mát quá, như một cái giường êm ái mà nó chưa từng được nằm.
“Giá mà hôm nay có cơm... cơm trắng thôi cũng được.”
Nó nghĩ đến thằng nhỏ đầu hẻm hay cho nó uống ké nước. “Nếu mình có cơm, mình sẽ cho nó một nửa.”
Nó mỉm cười. Một nụ cười nhẹ tênh.
Sáng hôm sau, chợ vẫn mở.
Người ta đi ngang qua một thằng bé gầy gò nằm bất động giữa những thùng xốp vỡ.
Có người liếc nhìn rồi bước nhanh hơn.
Có người vòng qua để tránh đụng phải.
Khi nó được đưa đi, giá thịt vẫn tăng, cuộc sống vẫn chạy.
Giữa đất Sài Gòn hoa lệ, cái hoa ấy không dành cho nó, và giọt lệ của nó cũng chẳng ai biết đến.
Không ai biết nó tên gì, không ai biết nó đã từng khát khao một bát cơm trắng đến nhường nào.
0 Bình luận