Tiếng khối động cơ xe của Phong nổ trầm đều, khiến bầu không khí trước cổng tiệm xăm rung chuyển. Hai tay nó siết chặt ghi đông, vẻ mặt đầy sốt ruột. Nó ngoái đầu gọi vọng vào trong:
- Xong chưa bà? Làm gì mà lâu quá vậy?
- Đợi một xíu! Ra liền đây! - Tiếng Linh đáp lại, lanh lảnh nhưng cũng không kém phần vội vã.
Một lúc sau, cô lật đật chạy ra, vừa chạy vừa chỉnh lại cái quai ví nhỏ đeo chéo. Linh nhảy tót lên yên sau chiếc Harley, vỗ mạnh vào vai Phong:
- Rồi đó, đi thôi!
Phong hừ một tiếng rồi rồ ga. Chiếc xe lướt nhanh ra khỏi con hẻm, hướng về phía Nhà Bè. Gió bắt đầu thốc vào mặt nhưng Linh chẳng quan tâm. Cô nhích người lại gần, hét to qua tiếng gió để Phong có thể nghe thấy:
- Nè, ông chưa nói cho tui nghe. Nếu ông cứ hút nhiều quá thì bị làm sao? Giờ thì kể đi!
Đôi mắt Phong vẫn chăm chú nhìn đường, giọng nó vang lên qua lớp nón bảo hiểm:
- Trong sách nói: Các ấn của hình xăm trên người tui tương ứng với từng loại sức mạnh khác nhau. Tham giúp tui tăng tốc độ phục hồi thể lực. Sân làm cho sức mạnh của tui lớn hơn. Si thì cho tui trực giác với giác quan nhạy hơn. Mạn nếu càng lớn thì càng áp chế các vong hồn. Còn Nghi là để tăng tốc độ di chuyển và phản xạ.
Nó ngưng một nhịp, rồi nói tiếp:
- Và cái Kết Niệm Thực Hình mà tui kể lúc nãy, nó chỉ có thể thực hiện được khi tui thu thập đủ cả 5 loại ý niệm đó. Nếu hút càng nhiều thì các ấn này càng mạnh lên thôi. Chỉ có vậy, không có gì to tát đâu.
Linh nhíu mày, giọng đầy hoài nghi:
- Sao tui cứ thấy có gì đó không đúng... Chẳng lẽ đời này chỉ có chuyện đi hút của người ta về để làm mạnh mình là xong?
- Có gì đâu mà không đúng? - Phong nói lớn - Ông nội tui cũng mang năm cái hình này trên người suốt mấy chục năm đó thôi. Bà cũng thấy ông tui mạnh cỡ nào rồi đó.
- Nhưng mà... lần này tui thấy con ma ở nhà ông Tạ không đơn giản đâu. - Linh lo lắng - Hay là mình gọi thêm người giúp được không? Kiếm ai đó có kinh nghiệm chút...
Phong bật cười:
- Gọi ai bây giờ? Ngoài ông nội tui ra, tui chẳng tin bất cứ một ai nữa cả.
Sau câu trả lời của Phong, Linh im lặng. Một cảm giác bất an len lỏi vào tâm trí cô. Cô không nói thêm lời nào nữa, chỉ khẽ siết chặt tấm bùa hộ thân trong túi áo. Để nhắc rằng thế giới mà cô đang dấn thân vào cùng Phong là một thế giới không có đường lùi.
Cảnh vật xung quanh bắt đầu thay đổi. Tuy thuộc thành phố nhưng Nhà Bè vẫn còn mang vẻ hoang sơ của một vùng đất ven đô đang chuyển mình. Những con đường nhựa tấp nập bắt đầu nhường chỗ cho những đoạn đường thưa thớt bóng người. Hai bên đường, những rặng dừa nước xanh rì, ủ rũ soi bóng xuống những con rạch đen ngòm, đặc quánh mùi bùn lầy ven sông. Những dãy nhà trọ lụp xụp nằm xen kẽ giữa các căn biệt thự mái Thái sừng sững, tạo nên một sự tương phản kỳ quặc. Tiếng máy xúc, tiếng búa máy từ các công trình xa xa vọng lại, nghe chát chúa giữa không gian oi nồng.
Càng đi sâu vào phía trong, không khí càng trở nên thưa thớt. Những đám sậy cao lút đầu người đung đưa theo gió, che khuất những bãi đất trống chưa kịp lên móng.
30 phút sau, chiếc xe dừng lại trước một căn biệt thự biệt lập. Ngôi nhà của lão Tạ sừng sững hiện ra, nằm trơ trọi giữa một khu đất rộng, bao quanh là bức tường cao ngất ngưỡng. Dù trời đang nắng gắt, nhưng ngôi nhà lại mang một sắc thái xám xịt, tĩnh lặng đến mức không nghe thấy cả tiếng chim chóc hay tiếng dế mèn vốn có của vùng đất này.
Phong tắt máy. Nó nhìn vào cánh cổng sắt đóng chặt, đôi đồng tử khẽ co lại. Lần này không giống những lần nó đi theo phụ ông Mười. Cái không khí ở đây không chỉ là âm u, mà nó tỏa ra luồng khí nặng nề như thể hàng tấn nước đang đè nén lên da thịt. Nhưng khi tới đây, nó đã không còn đường lui nữa. Nó quay sang lão Tạ:
- Dẫn tui đến căn phòng thờ con ma đó.
Vừa đặt chân vào trong nhà, một cảm giác ngột ngạt ập đến khiến phổi Phong như bị bóp nghẹt. Dù ngoài trời đang là ban ngày, nhưng các khối không khí bên trong như bị nén chặt, đè nặng lên vai từng người một. Mỗi bước đi là một lần cơ thể phải chống lại áp lực kinh khủng, khiến hơi thở trở nên đứt quãng và khó khăn.
Phong thận trọng bước theo lão Tạ. Lão Tạ bước đi từng bước, nặng trịch. Linh theo sát phía sau, gương mặt cô xanh mét, đôi mắt đầy vẻ bất an.
Lão Tạ dẫn Phong đến một căn phòng nằm khuất ở cuối hành lang. Căn phòng dù không hề bật đèn, nhưng lại tỏa ra một thứ ánh sáng đỏ ma quái, hắt lên những bức tường xám xịt. Lão Tạ không dám hó hé một lời, chỉ run rẩy chỉ tay lên cái bàn thờ đặt giữa phòng.
Phong tiến đến đứng trước bàn thờ. Nó nhìn thẳng vào khoảng không trống rỗng ngay trước mặt. Nơi đó lạnh hơn xung quanh một cách bất thường, cái lạnh buốt sắc như dao cạo.
Nó biết, con ma này không hề tầm thường. Nó quyết định sử dụng một loại trận pháp cao cấp mà ông Mười từng hướng dẫn - Thiên La Ngũ Huyết Trận.
Rút từ trong túi áo khoác ra năm cây kim dài hơn mọi khi nó hay sử dụng, trên mỗi cây đã được luồn sẵn những sợi chỉ ngũ sắc bền chắc, nó vung tay. Bốn cây kim bay vút đi, ghim phập vào bốn góc trần nhà.
Sau đó, nó nhanh nhẹn buộc bốn sợi chỉ vào bốn chân bàn thờ tương ứng. Cây kim cuối cùng được nó đóng thẳng vào chính giữa mặt bàn gỗ, tạo thành một tâm điểm vững chãi. Nó lùi lại vài bước, hít một hơi thật sâu để nén lại sự ngột ngạt đang đè nén lá phổi.
Phong đưa ngón tay vẫn còn vệt máu khô lên miệng, cắn mạnh. Máu tươi rỉ ra, nóng hổi và đậm đặc. Nó quấn sợi chỉ ngũ sắc cuối cùng quanh ngón tay đầy máu, rồi bắt đầu niệm chú:
“Hồn không nơi gửi, niệm không nơi về.
Huyết ta mở cửa, nghiệp ngươi trả lời.
Máu làm đuốc, Ý làm dây.
Bất hiện - cưỡng hiện.
Bất phục - cưỡng sinh.
Âm hồn ứng triệu - hiện thân.”
Ngay lập tức, một bàn tay xám tro, nhăn nheo với những móng tay đen sẫm thò ra. Nhưng khi nó vừa vượt qua mép bàn, cây kim ở chính giữa đột ngột kéo không gian sụp xuống một nhịp.
Cánh tay xám tro bị giật mạnh, tụt lại nửa thước như bị một gông cùm vô hình xích chặt. Con ma điên cuồng trồi ra mạnh hơn, nửa thân người nhợt nhạt và dị dạng của nó bắt đầu lột dần khỏi mặt gỗ bàn thờ.
Ngay khi linh thể con ma thoát ra hoàn toàn, trận pháp kích hoạt. Bốn cây kim ở bốn góc tường bật ra như những móc câu tử thần, vòng qua linh thể vừa hiện ra một vòng rồi cắm phập trở lại trần nhà. Toàn bộ thân hình con ma đã bị kéo khựng lại giữa không trung.
Phong không bỏ lỡ một giây, nó vận Khúc Bộ Lưu Phong, lướt tới như một vệt đen mờ ảo. Nó ấn mạnh ngón tay đã quấn chỉ dính máu của mình thẳng vào giữa trán con ma. Năm sợi chỉ ngũ hành đồng loạt phát ra ánh sáng rực rỡ, rung lên như dây đàn, đóng đinh thực thể đó ngay tại chỗ, không cho nó cử động dù chỉ một li.
Cái lạnh trong phòng bỗng chốc dịu đi một chút. Phong quay ra nhìn Linh đang đứng chết trân ở cửa phòng, cười:
- Thấy chưa. Đơn giản mà!
- Giờ thì xem bản chất của nó là gì thôi.
Phong nhếch mép, nó vừa tiến về phía Linh vừa thản nhiên cởi chiếc áo khoác da, để lộ năm hình xăm đang nhấp nháy ánh mực tàu sẫm. Nó thò tay vào túi đeo chéo, tìm kiếm lá phù Niệm Ảnh Truy Hồi để ép con ma phải hiện ra ý niệm thực sự. Nhưng khi ngón tay nó vừa chạm vào mép giấy ráp, một tiếng hét thất thanh xé toạc không gian đỏ quạch:
- Phong! Coi chừng!
Nó khựng lại, ngẩng lên. Đập vào mắt nó là khuôn mặt trắng bệch, đôi đồng tử giãn cực đại đầy hãi hùng của Linh và lão Tạ. Một linh tính chẳng lành ập đến, Phong vặn mình quay người lại theo bản năng. Nhưng đã quá trễ.
Một bàn tay xám ngắt, lạnh lẽo như đá dưới mộ chụp thẳng vào cổ nó.
Hai chân nó hẫng khỏi mặt đất, bị nhấc bổng lên như một món đồ chơi. Tay Phong quờ quạng, dùng lực bẻ mạnh cái cổ tay cứng hơn cả thép nguội kia. Nó rướn mắt nhìn qua hướng bàn thờ, những sợi chỉ ngũ sắc đã bị ăn mòn, tan chảy như bị mớ axit tạt vào. Nó rên rỉ qua kẽ răng, những tiếng đứt quãng trong đau đớn:
- Là... Quỷ...?
Thứ đó tiến sát lại, đôi hốc mắt rỗng tuếch nhìn xuyên thấu vào linh hồn Phong. Rồi thì thầm, giọng nói như tiếng đá mài vào nhau, lạnh lẽo:
- “Ba đời giữ nhà.
Ba đời bị giữ lại.
Mày dựa vào đâu... mà đòi phá khế?”
Cổ họng Phong rít lên những tiếng. Trong cơn hấp hối, nó cố gắng đưa ngón tay dính máu lên, cắn mạnh thêm một cái rồi vẽ một vòng tròn quái dị lên cổ tay con quỷ:
- Niệm... Cắt!
Vòng tròn phát ra ánh sáng đỏ rồi siết lại. Da thịt con quỷ bốc khói đen, mùi khét lẹt nồng nặc bốc lên. Con quỷ gầm lên một tiếng kinh thiên động địa, nhưng thay vì buông tay, nó lại càng siết mạnh hơn. Phong nghe thấy tiếng xương cổ mình kêu răng rắc. Thị lực nó thu hẹp dần, bóng tối bắt đầu xâm chiếm lấy tầm nhìn nó, khiến tất cả mọi thứ nhòe đi trước mắt.
Linh đứng chết trân trước cửa, chứng kiến toàn bộ cảnh tượng kinh hoàng đó. Nỗi sợ hãi bản năng như một sợi dây xích trói chặt lấy cô, khiến đôi chân cô nặng như đeo đá. Nhưng rồi, nhìn thấy Phong đang lịm dần, gương mặt tím tái, nỗi lo lắng vỡ òa vượt lên trên tất cả.
Cô nắm chặt tấm phù của ông Mười trong lòng bàn tay. Lúc này, hy vọng và niềm tin duy nhất của cô đều đặt cả vào ông. Tiếng ông Mười như vang vọng từ tiềm thức, trầm ấm và bao dung:
“Đặt tất cả niềm tin của con vào lá phù. Chỉ cần con thực sự tin tưởng, nó sẽ bảo vệ con, và bảo vệ người con yêu quý. Nhớ lấy, hãy tin tưởng vào lá phù.”
Linh lấy hết lòng dũng cảm để đè bẹp nỗi sợ từ trong tiềm thức, cô lao thẳng về phía Phong đang bị nhấc lên không trung.
Và Linh ôm lấy Phong.
Khoảnh khắc đó, từ người cô, một ánh sáng xanh dịu nhẹ bỗng bùng lên. Ánh sáng đó thanh khiết, mát lạnh, nó lướt đến đâu, âm khí đặc quánh trong phòng bị đẩy lùi đến đó. Khối ánh sáng lớn dần, bao bọc lấy cả hai đứa vào bên trong một vòng tròn bảo vệ tuyệt đối, đẩy hẳn con quỷ lùi ra xa.
Phong rơi xuống đất, khuỵu xuống. Linh vội vàng vòng qua đối diện, nước mắt cô chực trào, giọng run rẩy:
- Nè? Ông không sao chứ? Còn tỉnh không?
Phong thều thào, mỗi lời nói như xé rách cổ họng:
- Cảm ơn bà... Mém chết...
Linh không cầm được lòng nữa, cô bật khóc nức nở. Một sự vỡ òa sau những giây phút sợ hãi bị nén chặt. Cô vòng tay ôm chầm lấy Phong, siết chặt như sợ nó sẽ lại bị lôi đi mất.
Phong rên rỉ:
- Nhẹ thôi... Đau...
Đúng lúc đó, con quỷ phía sau lùi lại một bước, lớp da mặt nó giật liên hồi, giọng nói méo mó vang lên:
- Hai đứa mày... đang đóng phim à?
Không để cho hai đứa kịp phản ứng, con quỷ vươn đôi tay dài ngoẵng, lao đến với tốc độ kinh hồn. Nhưng khi bàn tay nó chỉ còn cách Linh vài phân - một tia sáng vàng kim lao vụt qua, cắt ngang cánh tay đang vươn tới của con quỷ. Tia sáng bay chậm lại, hiện hình là một thanh kiếm nhỏ được kết từ những đồng xu cổ, phát ra ánh vàng kim rực rỡ.
Cánh tay con quỷ bị cắt đứt lìa, rơi bịch xuống sàn gỗ. Thanh kiếm đồng tiền bay vòng ngược lại một đường vòng cung tuyệt mỹ rồi hướng về phía cửa phòng.
Giữa làn khói xám và ánh sáng đỏ quái đản, một bóng người mặc đạo bào trắng tinh khôi xuất hiện. Tà áo trắng muốt đối lập hoàn toàn với sự dơ bẩn của căn phòng, bước chân gã thanh thoát, chậm rãi nhưng mỗi nhịp chân đều như dẫm nát luồng âm khí xung quanh. Dưới ánh sáng le lói, khuôn mặt điềm đạm hiện ra.
Xa Thái Quân.
0 Bình luận