Quyển 2: Ngũ Độc

Chương 17: Tác chưa đặt tên

Chương 17: Tác chưa đặt tên

Tiếng xích xe nghiến vào mặt hẻm Quận 4, nghe lạch cạch trong cái tĩnh lặng đến gai người của đêm muộn. Phong tắt máy từ đầu hẻm rồi dắt bộ chiếc xe nặng nề vào sân. Nó nhẹ tay khép cánh cửa sắt, cố không để tiếng rít của bản lề cũ làm thức giấc người già phía sau tấm màn che.

Phong bước tới trước cửa tiệm, bước chân nó nặng nề hơn mọi khi. Nó tựa lưng lên cột nhà trước, ngửa cổ nhìn lên bầu trời Sài Gòn không một bóng sao.

- Đói...

Tiếng lẩm bẩm thoát ra từ kẽ răng Phong. Nó chợt nhận ra cái dạ dày của nó vẫn đầy, nhưng linh hồn nó lại đang gào thét đòi một thứ gì đó "đậm đặc" hơn.

Rồi nó lướt qua phòng khách, thấy Linh đang ngồi gục đầu bên chiếc bàn trà gỗ, mái tóc xõa che khuất gương mặt mệt mỏi. Nó định lẻn nhanh vào phòng tắm để rửa sạch vệt dịch đen còn dính trên cổ tay áo, nhưng đôi chân nó khựng lại khi một giọng nói vang lên giữa bóng tối:

- Về rồi đó à?

Linh không ngẩng đầu, nhưng đôi vai cô run nhẹ. Cô đã thức từ lúc nghe tiếng lốp xe rít ngoài sân, hay đúng hơn, cô chưa từng ngủ kể từ lúc Phong lao đi.

Phong khựng lại một nhịp, rồi nó gượng nở một nụ cười, cố xua đi cái không khí nặng nề đang đè nặng lên ngực:

- Bà chưa ngủ hả? Đói quá... đi ăn đêm không?

Linh ngẩng dậy. Dưới ánh đèn đường hắt qua khe cửa, đôi mắt cô đỏ hoe vì thức trắng và lo âu. Cô nhìn Phong bằng một ánh mắt hằn học, ánh nhìn sắc lẹm như muốn xuyên thấu qua lớp áo khoác da để thấy được những vết thương đang rỉ máu bên dưới.

- Còn tâm trạng đi ăn? - Giọng cô thấp nhưng đầy giận dữ - Ông có biết là tui lo cho ông thế nào không?

Phong thở hắt ra, giọng dịu xuống:

- Không sao đâu mà. Bà đừng lo quá.

- Không sao, không sao, không sao... - Linh bật cười, một tiếng cười chua chát - Lúc nào ông cũng "không sao". Ông nói không sao, nhưng ông chẳng chứng minh được cái gì cho câu nói đó hết! 

Phong im lặng. Nó nhìn cái bóng của mình đổ dài trên sàn nhà. Nó muốn giải thích về chuyện lão Chín Bò, về đứa nhỏ chết đói, về việc nó vừa mạnh hơn một chút... nhưng tất cả những thứ đó đều trở nên vô nghĩa trước những giọt nước mắt đang chực trào trên khóe mắt Linh.

Linh đứng dậy, bước sát tới gần Phong, hơi thở cô dồn dập:

- Ông đừng có nghĩ cuộc sống của ông thì ông muốn làm gì thì làm. Xung quanh ông còn có tui, còn có ông nội, còn có những người coi ông là tất cả của họ. Còn nếu ông cứ ích kỷ, cứ lao đầu vào chỗ nguy hiểm mà không thèm nhìn lại phía sau như vậy thì...

Tiếng Linh nghẹn lại. Một cục đắng ngắt chặn ngang cuống họng khiến cô không thể thốt thêm lời nào. Cô nhìn Phong thêm một giây cuối - một cái nhìn đầy thất vọng và đau đớn - rồi dứt khoát cầm lấy cặp lồng cơm trên bàn.

- Tui chỉ nói vậy thôi. Ông muốn hiểu sao thì hiểu.

Nói rồi, Linh đi thẳng ra cửa. Tiếng cửa đóng sầm lại "rầm" một cái, rung chuyển cả những hũ mực trên kệ.

Phong đứng thẫn thờ giữa tiệm xăm. Sự im lặng ập đến, đặc quánh và lạnh lẽo hơn cả âm khí của quỷ. 

Nó bước đến trước gương, lột phăng chiếc áo da. Trong bóng tối, hình xăm Tham và Si không còn là những vệt mực chết, chúng đang uốn lượn, đang sống, và dường như đang cười nhạo sự yếu ớt của vật chủ.

Phong nằm vật xuống giường, đôi mắt nó nhìn lên trần nhà. Tâm trí nó không ngừng quay lại gương mặt hằn học của Linh và cái bóng lưng dứt khoát của cô lúc rời đi. Nó muốn đứng dậy, muốn chạy theo để giải thích, để nói rằng nó đang làm tất cả vì ông nội... nhưng cơ thể nó nặng như chì, và cái "đói" bên dưới những hình xăm đang bắt đầu dịu đi, nhường chỗ cho một cơn mệt mỏi rã rời.

Nó chìm vào giấc ngủ như thể bị rơi xuống một cái hố sâu không đáy.

Ngôi nhà ở giữa bãi đất trống lại hiện ra. 

Gã đàn ông ấy vẫn quỳ đó, hai bóng đen vẫn đứng trước mặt gã. 

“Mày có nghĩ mày là con quái vật ngay từ đầu không?”

- Không... Tôi chỉ... - Gã đàn ông mấp máy môi, giọng khàn đặc.

“Mày chỉ muốn được nhìn, được chạm, được thử cảm giác mà mày chưa bao giờ có được.”

- Tôi… tôi không nghĩ như vậy…

“Mày có từng được ai nhìn mày bằng ánh mắt mong muốn không?”

Không gian bỗng chốc lặng ngắt. Gã đàn ông nín thở. Câu hỏi ấy xoáy sâu vào một khoảng trống mênh mông trong linh hồn gã. Hắn nhớ lại những lần đứng giữa đám đông nhưng vẫn thấy mình vô hình. Những cái nhìn đi xuyên qua người hắn như thể hắn chỉ là không khí. Những buổi tối một mình trong căn phòng tối, nơi sự im lặng là người bạn duy nhất.

- Không… - Thanh âm của gã nhỏ đi. 

Bóng đen cúi thấp xuống:

“Vậy thì khi cô ta nhìn mày… dù chỉ là trong sự sợ hãi… đó có phải là lần đầu tiên mày cảm thấy mình thực sự tồn tại không?”

Một nhịp. Hai nhịp. Gã đàn ông run bắn lên, hai tay ôm lấy đầu, gào lên trong đau đớn:

- Tôi… tôi không cố ý với đứa nhỏ...

“Đúng. Mày không cố ý. Mày chỉ muốn được cảm nhận."

Đột ngột, bóng đen ấy quay phắt lại. Không có đôi mắt, nhưng Phong cảm nhận rõ một cái nhìn lạnh lẽo đang đóng đinh nó tại chỗ. Bóng đen lao vụt tới, áp sát gương mặt trống rỗng của nó vào mặt Phong.

"Còn mày? Mày đang cảm nhận được gì?"

Phong bật dậy, mồ hôi lạnh chảy dài dọc sống lưng, thấm đẫm tấm nệm.

Ánh sáng buổi sớm lọt qua khe cửa sổ, nhạt nhòa và yếu ớt. Tiệm xăm Mực Đỏ đã bắt đầu một ngày mới bằng tiếng chim hót lảnh lót ngoài hẻm, nhưng trong lòng Phong, câu hỏi của bóng đen vẫn còn vang vọng như một lời nguyền.

Nó ngồi lặng, cố định thần sau cơn chấn động.

"Lại là nó. Lần thứ hai."

Phong tự hỏi trong cơn mê sảng của lý trí. Tại sao cùng một khung cảnh, cùng một gã đàn ông quỳ đó và hai cái bóng đen quái đản kia lại đeo bám nó dai dẳng đến vậy?

Lẽ nào chúng chính là hai kẻ trong mảnh hồi ức của đứa nhỏ tối qua? Nếu vậy thì giấc mơ là tấm gương phản chiếu thực tại? Hay chỉ đơn giản là giấc mơ? Còn gã đàn ông đang quỳ kia đóng vai trò gì? Là nạn nhân, hay chính là kẻ thủ ác đang bị tra tấn bởi chính ác nghiệp của hắn?

Hàng loạt câu hỏi cứ thế xoáy thành một vòng lặp nhức nhối trong đầu Phong. Nhưng rồi, mọi suy nghĩ đột ngột đứt gãy khi nó nghe thấy một tiếng sột soạt nhẹ.

Nhìn qua bên cạnh, ông Mười đã dậy từ lúc nào. Thấy Phong tỉnh giấc, ông ngẩng đầu lên, đôi mắt bỗng trở nên trong veo, rồi ông nở một nụ cười ngây ngô như một đứa trẻ vừa thức giấc sau một giấc trưa dài:

- Chú dậy rồi hả? 

Nụ cười ấy khiến Phong thắt lòng. Nó tiến lại gần, ngồi xổm xuống trước mặt ông, cố gắng giữ cho giọng mình thật nhẹ nhàng:

- Nội tỉnh rồi à? Đêm qua nội ngủ ngon không?

Ông Mười khẽ gật đầu, nụ cười vẫn giữ nguyên trên môi.

- Nội đói rồi đúng không? Để con đi mua đồ ăn cho nội nha. Nội muốn ăn gì?

- Con ăn gì cũng được. - Ông cười "hì hì", nắm chặt tay Phong. Ánh mắt hiện rõ sự tin tưởng tuyệt đối.

- Đợi con một chút nha. Con về liền.

Nói rồi nó đứng dậy, với lấy cái áo khoác quen thuộc. Nó dắt xe ra cửa, không quên ngoái lại nhìn bóng dáng già nua đang ngồi lẻ loi giữa tiệm xăm. Nụ cười ngây ngô của ông nội vẫn còn đó, như một lời nhắc nhở rằng nó không được phép gục ngã, ít nhất là cho đến khi tìm lại được ký ức đã mất cho ông.

Nó lướt xe nhẹ nhàng qua con hẻm còn thơm mùi bánh mì sớm, dừng lại trước ngôi nhà có gian bán trà quen thuộc.

***

Trong phòng, Linh vùi đầu sâu trong lớp chăn bông, cố gắng trốn tránh những vệt nắng sớm đang vô duyên xuyên qua khe rèm. Cái cảm giác ấm áp, lười biếng của một buổi sáng cuối tuần đáng lẽ phải rất tuyệt vời, nếu như lồng ngực cô không vẫn còn cảm giác nghẹn đắng từ đêm qua.

Trong cơn mơ màng, một âm thanh quen thuộc dội vào màng nhĩ.

Tiếng nổ trầm đục, rung động cả không khí của khối động cơ V-Twin. Nó lầm lì, nặng nề như một lời chào hỏi đặc trưng. Linh không cần mở mắt cũng biết đó là ai. Cái tiếng động cơ đó đã cắm rễ vào thính giác của cô, thành một thứ tín hiệu mà não bộ cô tự động phân loại là: "Rắc rối đang đến".

"Lì lợm thật sự..." - Linh lẩm bẩm trong miệng, kéo chăn trùm kín đầu. Cô tự nhủ sẽ không dậy, sẽ mặc kệ cái thằng vừa ngang bướng vừa ích kỷ đó đứng phơi nắng ngoài sân cho biết mặt. Đêm qua cô đã nói rõ rồi mà? "Ông muốn hiểu sao thì hiểu", nghĩa là cô đang giận, đang cực kỳ giận.

Nhưng qua lớp cửa gỗ, những thanh âm từ ngoài sân bắt đầu lọt vào tai cô, rõ mồn một.

- Phong hả? Đi đâu sớm vậy con? - Giọng mẹ cô đôn hậu vang lên. 

- Dạ, con qua rủ Linh đi ăn sáng. Nay tự dưng thèm hủ tiếu nam vang quá cô. - Giọng Phong khàn đặc, nghe bơ phờ nhưng vẫn cố nặn ra một điệu cười trừ quen thuộc.

- Nhìn cái mặt mày xanh mét. Rồi thầy Mười sao rồi? Đêm qua ông có ngủ được không?

- Dạ... ông già vẫn vậy cô, nhưng được cái đêm qua ông ngủ ngon lắm. Con cảm ơn cô hỏi thăm.

Linh nằm trong phòng, môi khẽ bĩu dài. "Dạ vâng đồ... Làm như ngoan ngoãn lắm. Chỉ giỏi xạo sự với mẹ mình."

- Ừ, ổng còn khỏe là tốt rồi. Đợi cô xíu, con Linh nó còn đang "nướng" trong phòng kia kìa. Tối qua không biết nó đi đâu về mà làm rầm rầm, đóng cửa đùng đùng hà. 

Nghe đến đây, tim Linh khựng lại một nhịp, nhưng cái tôi vẫn ghì cô nằm im trên giường.

Cánh cửa phòng khẽ khép mở, tiếng bước chân quen thuộc của mẹ tiến lại gần giường. Linh nghe thấy tiếng lạch cạch của mẹ khi dọn dẹp mấy cuốn sổ vẽ vứt lăn lóc trên bàn, rồi hơi ấm của bà lan tỏa ngay sát bên.

“Bộp! Bộp!”

Mẹ vỗ nhẹ vào mông cô hai cái, giọng dịu dàng nhưng không thiếu phần thúc giục:

- Dậy đi cô Hai. Thằng Phong nó qua dẫn đi ăn sáng kìa. Đừng để khách đợi lâu. 

Linh hất phăng cái chăn ra, ngồi bật dậy với mái tóc rối bù như tổ quạ. Cô hít một hơi thật sâu để nén cơn bực bội đang dâng lên. Mẹ cô lúc nào cũng vậy, thấy thằng Phong là tươi cười như thấy con rể quý, chẳng biết con gái mình đêm qua đã phải thức trắng vì lo lắng cho cái mạng của "vị khách" đó như thế nào.

Cô liếc nhìn chiếc đồng hồ để bàn. Mới hơn 6 giờ sáng.

"Đi ăn sáng? Giờ này mà vẫn còn tâm trạng ăn uống?"

- Mẹ hay quá ha, thấy Phong là tươi cười hà. Nó có biết điều đâu mà mẹ cứ bênh!

Mẹ Linh cười hiền, đưa tay vuốt lại mấy lọn tóc rối cho con gái:

- Thì thấy nó phờ phạc, chắc lại thức đêm làm việc rồi lại qua đây sớm. Thôi, con gái gì mà cọc cằn quá không có đẹp. Dậy rửa mặt đi con. 

Linh bước xuống giường, chân trần chạm vào mặt sàn gạch lạnh ngắt khiến cô tỉnh táo hơn một chút. Cô tiến lại phía cửa sổ, vén nhẹ một góc rèm. Qua lớp kính, cô thấy Phong đang đứng dưới giàn hoa giấy, tay mân mê cái chìa khóa xe, dáng vẻ có chút hối lỗi nhưng vẫn không giấu nổi nét uể oải hằn trên khuôn mặt.

Cái vẻ mặt đó... chính là thứ khiến Linh ghét nhất. Vì nó làm cô không thể tuyệt tình được. Cô giận vì nó coi thường mạng sống, giận vì nó giấu cô đủ thứ, nhưng nhìn cái bản mặt "cún con tội nghiệp" của nó sau một đêm thức trắng đi "làm việc", cô lại thấy lòng mình mềm đi một nhịp. Linh tặc lưỡi, vớ lấy cái dây thun buộc vội mái tóc lại.

- Con dậy rồi! Kêu đợi mười phút, con rửa mặt cái đã! - Cô hét vọng ra ngoài, giọng cố ý giữ vẻ gắt gỏng để nó biết đường mà điều chỉnh thái độ. Nhưng trong lòng, một phần nhỏ của cô đã bắt đầu nguôi ngoai.

***

Chiếc Harley gầm lên một tiếng, phá đi cái không khí tĩnh lặng của con hẻm nhỏ. Phong gạt gác chân, đợi Linh leo lên. Cô bước ra với gương mặt vẫn còn vương nét ngái ngủ nhưng đôi mắt thì lạnh băng, mặc chiếc áo khoác sơ mi mỏng bên ngoài áo thun, chẳng thèm nhìn vào bản mặt đang cố tỏ ra hối lỗi của Phong. 

Linh leo lên yên sau, tay cô đưa ra phía sau nắm chặt lấy thanh baga sắt lạnh ngắt. Giữa hai đứa là một khoảng trống vừa đủ để gió lùa vào đầy ngăn cách.

Phong khẽ liếc qua gương chiếu hậu, thấy đôi vai Linh gồng cứng. Nó thở dài, rồ ga nhẹ:

- Nè, bà bám cho chắc vô. Coi chừng tui phanh gấp một cái là bà bay xuống đường đó.

- Kệ tui. Có bay xuống thì cũng là mạng tui, không phiền tới ông. - Linh đáp trả, giọng bị tiếng gió tạt đi nhưng vẫn sắc như dao cạo.

Phong nhíu mày, nó bóp côn, lướt xe qua những khúc cua gắt của Quận 4:

- Bà lại bắt đầu rồi đó. Tui biết tui ích kỷ. Tui cứ tưởng tui gánh vác hết là tốt, mà quên mất cảm giác của bà. Cho tui xin lỗi... 

Phong nói tiếp:

- Bà chửi tui cũng được, đánh tui cũng được, nhưng đừng có coi tui như người dưng. Bà nắm cái baga đó không chắc đâu, xích gần vô đây đi. Tui chạy xe không tập trung được, lỡ tông trúng ai lại mang tội nữa. 

Linh thở dài một hơi dài, buông lỏng đôi bàn tay đang nắm chặt thanh baga sắt lạnh ngắt. Cô khẽ nhích người lại gần, nắm lấy vạt áo khoác da của Phong. Nhưng ngay khoảnh khắc làn da cô chạm vào người Phong, Linh khựng lại.

Người Phong không ấm áp như bình thường mà tỏa ra một luồng nhiệt nhẹ. Linh cảm nhận dường như bên dưới lớp áo da kia, có một trái tim thứ hai đang từng nhịp đập liên hồi, đều đặn. 

Phong không nhận ra sự bàng hoàng của Linh, nó chỉ thấy nhẹ lòng vì cô đã chịu xích lại gần. Nó tăng ga, lướt nhanh qua những con phố Quận 4 đang bắt đầu nhộn nhịp.

Quán hủ tiếu Nam Vang bốc khói nghi ngút. Phong kéo ghế cho Linh, nó cố tỏ ra tự nhiên, nhưng đôi mắt nó dường như sáng hơn bình thường.

- Cô ơi, cho con hai tô đầy đủ, một tô thêm xương thêm mọc! - Phong gọi lớn. 

Khi tô hủ tiếu được đặt xuống, Phong cầm đũa. Kỳ lạ là tốc độ ăn của nó hôm nay nhanh đến mức đáng ngạc nhiên.

Linh ngồi đối diện, cô chỉ mới tách đôi đũa và trộn nhẹ tô của mình thì Phong đã xử lý xong một nửa bát. 

- Ông đói lắm hả? - Linh hỏi, giọng có chút lo lắng - Ăn từ từ thôi, nghẹn bây giờ.

Phong dừng lại, ngước lên nhìn Linh. Đôi mắt nó trong veo, nhưng cái nhìn ấy sâu và mạnh đến mức khiến Linh cảm thấy như mình đang bị soi xét bởi một thứ gì đó. Nó nuốt miếng mọc, khẽ liếm môi:

- Chắc vậy... Với cả tự nhiên tui thấy hủ tiếu nay ngon hẳn, chắc do tối qua chưa ăn gì. 

Bất chợt nó khựng lại, khuôn mặt nó vẫn hướng về Linh, nhưng đôi mắt lại xuyên thẳng qua như đang nhìn về phía sau lưng cô. Trong một khoảnh khắc, đôi đồng tử của nó co thắt lại rồi giãn nở một cách bất thường.

- Bà... - Phong thấp giọng, đôi mắt nó hướng về một ông khách đang ngồi ở bàn bên cạnh, người đang vừa ăn vừa nhìn chăm chằm vào tờ vé số trên bàn - Bà có thấy ông kia không?

Linh quay lại nhìn theo hướng Phong, rồi quay lại nhìn nó, đầy vẻ khó hiểu:

- Ông chú đó hả? Thì sao? Người ta đang dò số mà.

Phong khẽ liếm môi, một cử động rất nhẹ nhưng đầy vẻ thèm khát:

- Tui cảm nhận được... cái mùi của ông đó. Nó nồng lắm. Cái mùi của kẻ đang khao khát đến phát điên, cái mùi của Tham. 

Linh rùng mình, cô buông đũa xuống, tiếng đũa chạm vào bát sứ vang lên khô khốc:

- Ông nói cái gì nghe ghê vậy? Mùi vị gì ở đây? Người ta dò vé số thôi mà. Sao ông nói chuyện nghe... biến thái vậy?

Phong bừng tỉnh. Nó nhìn bát hủ tiếu, rồi nhìn lại Linh. Nó nhận ra mình vừa phát ngôn những điều mà một người bình thường không bao giờ có thể cảm nhận được. Sự hưng phấn sau khi trích xuất âm khí đêm qua vẫn còn đọng lại, khiến các giác quan của nó bị khuếch đại lên một cách dị thường.

Nó gượng nở một nụ cười trừ, cố xua đi cái không khí vừa mới hình thành:

- À... chắc tại tui mệt quá nên nói sảng. Ý là nhìn ông đó thấy tội, chắc đang thiếu tiền lắm mới mong trúng số như vậy. Bà ăn đi, nguội hết giờ.

Phong cúi đầu tiếp tục ăn, nhưng lần này nó cố tình ăn chậm lại, từng nhịp một. Tuy nhiên, Linh không thể nào cầm đũa lên được nữa. Cô nhìn Phong, dường như có một lớp màn mỏng manh, tối màu đã bắt đầu phủ lên nó.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!