Tiếng chuông điện thoại đổ dồn, cắt ngang cái bầu không khí nghi ngại đang bao trùm lấy bàn hủ tiếu. Phong nhíu mày, rút chiếc điện thoại từ túi quần ra. Hai chữ "Mẹ Linh" hiện lên nhấp nháy trên màn hình điện thoại nó.
Nó xoay điện thoại về phía Linh, giọng đầy vẻ thắc mắc:
- Sao mẹ bà không gọi cho bà mà lại gọi cho tui?
Linh lúc này vẫn chưa hoàn toàn thoát khỏi sự sững sờ. Cô nhìn tên trên màn hình, đôi mắt vương chút bất an nhưng vẫn cố đáp:
- Chắc mẹ tui nhờ ông mua gì đó... Ông nghe máy thử đi.
Phong nhấn nút trả lời, đồng thời bật loa ngoài. Ngay lập tức, giọng mẹ Linh vọng ra, hớt hải và đứt quãng:
- Phong ơi! Về lẹ đi con! Ông Mười... ông Mười đang bỏ đi đâu kìa!
Cả Phong và Linh cùng tái mặt. Mọi sự căng thẳng, giận dỗi hay cái "đói" quỷ dị ban nãy bay sạch trong tích tắc. Phong không nói không rằng, nó rút tờ 100k đặt vội lên bàn gỗ, mặc kệ tô hủ tiếu xương mọc còn đang bốc khói dở dang.
***
Phong vặn ga lút cán. Từng cơn gió tạt vào mặt nó rát buốt, nhưng tâm trí nó bị thắt chặt bởi mớ dây gai của nỗi sợ. Nó sợ rằng cái mỏ neo duy nhất của nó đang dần tuột khỏi tầm tay. Nhịp tim nó đập loạn xa, cảm nhận được một sự trống rỗng kinh hoàng đang rình rập phía sau lưng. Nó phóng xe như một kẻ điên, luồn lách qua những con hẻm hẹp của Quận 4 với tốc độ điên cuồng, khiến Linh phía sau phải ôm chặt lấy nó, tim muốn nhảy khỏi lồng ngực. Nhưng dù vậy, đôi mắt cô cũng dán chặt về phía trước. Nỗi lo lắng dành cho ông Mười đã hoàn toàn lấn át nỗi sợ hãi tốc độ thường ngày.
Tới cổng nhà Linh, Phong phanh gấp, bánh xe nghiến xuống mặt đường tạo thành một vệt đen cháy khét. Mẹ Linh đã đứng sẵn ở đó. Thấy bóng dáng của Phong, bà vội chạy tới:
- May quá con về rồi! Nãy cô đang quét sân thì thấy ông Mười lững thững đi ra ngoài đường lộ. Cô hỏi thì ông cứ bảo là ra xin đi nhờ xe về quê. Cô nói mãi, dỗ dành mãi ông mới chịu vô nhà ngồi đợi con về dẫn đi đó...
Phong xuống xe, chân nó hơi khựng lại một nhịp khi nghe hai chữ "về quê". Nó thở dồn dập, đôi mắt dáo dác nhìn vào trong:
- Nội con đâu rồi cô?
- Đang ở trong nhà cô đó. Con vô coi ông đi, thấy tội lắm...
Phong lao nhanh vào phòng khách. Đập vào mắt nó là bóng dáng già nua của ông Mười đang ngồi lọt thỏm trên bộ ghế gỗ. Ông ngồi thẳng lưng, hai tay đặt cứng ngắc lên tay ghế, dáng vẻ nhấp nhổm, bồn chồn như đứa trẻ đang đứng đợi tàu.
Thấy Phong bước vào, đôi mắt ông Mười chợt sáng lên. Ông mừng rỡ:
- Chú... chú về rồi! Dẫn con về quê đi chú.
Nhìn thấy nội vẫn an toàn, lồng ngực Phong nhẹ đi một chút, cái cảm giác căng cứng nãy giờ dần giãn ra. Nó tiến lại, đặt tay lên đôi vai gầy guộc của ông, cố giữ giọng mình thật bình thản:
- Nội à... Sao nội không đợi con mua đồ ăn về mà lại bỏ đi đâu vậy?
Ông Mười nắm lấy vạt áo Phong, giọng đầy khẩn thiết:
- Con ra bắt xe về quê. Má con đang đợi con ở nhà.
Phong đứng lặng người. Hai chữ "má con" thốt ra từ miệng một người đàn ông chín mươi tuổi nghe xót xa đến nghẹn lòng. Nó khẽ nắm nhẹ vai ông, ánh mắt xót xa:
- Dạ... để con dẫn nội về. Má đợi mà, không sao đâu.
Mẹ Linh nhìn dáng vẻ bồn chồn của ông Mười rồi quay sang Phong, thở dài ái ngại:
- Vậy chắc ông chưa ăn gì phải không? Để cô ra đầu hẻm mua hộp xôi cho ông. Hai đứa ở đây trông ông đi nghe.
Nói rồi, bà tất tả quay đi, tiếng dép lẹt xẹt xa dần rồi mất hút nơi đầu hẻm. Căn phòng khách đột ngột chìm vào một khoảng lặng, chỉ còn tiếng quạt trần quay đều đặn, chém vào không khí từng nhịp, từng nhịp.
Phong đứng tựa lưng vào mép bàn, đôi bàn tay vẫn không rời khỏi tay ông Mười. Mắt nó nhìn vào khoảng không vô định trước mặt, giọng trầm xuống:
- Tui phải mạnh lên. Thật nhanh. Tui không thể nhìn nội như vầy được nữa. Tui phải tìm cho ra thằng khốn đó.
Linh nhìn vào đôi bàn tay quấn băng của Phong, rồi nhìn lên cánh tay nó - nơi mà bộ Ngũ Độc đang hiện hữu, khẽ hỏi:
- Vậy nên ông mới xăm mấy hình đó... để đi bắt những thứ kia à?
- Đúng. Nhưng không chỉ là bắt ma. Trong người tui - nhà họ Vi - có một thứ sức mạnh lớn hơn nhiều. Nó gọi là Kết Niệm Thực Hình.
Ký ức về lần duy nhất nó thấy nội bộc phát sức mạnh bỗng hiện về.
- Đó là đỉnh cao của thuật xăm, khi mà ý niệm có thể xuất hiện ra bên ngoài.
Phong nhắm mắt lại. Đó là một đêm mưa xối xả ở ngoại ô, khi ông Mười bị dồn vào đường cùng bởi một bầy quỷ đói. Phong lúc đó chỉ là một thằng nhóc nấp sau thùng phi cũ, đôi mắt đầy sự sợ hãi.
Rồi, ngọn lửa đó xuất hiện.
Một ngọn lửa màu xám tro từ dưới chân ông nội phun trào lên. Từ trong đám tro tàn đó, một thực thể từ từ đứng dậy.
Phần đầu chỉ là một khối sọ người nứt vỡ chằng chịt. Bên trong hộp sọ đó, một luồng nhiệt lượng kinh khủng nung cháy lớp xương từ bên trong, khiến những vết nứt phát ra ánh sáng đỏ đục như than hồng.
Từ cổ trở xuống, thực thể được bao phủ bởi một lớp giáp đá cháy xém. Những phiến lởm chởm, như được ghép từ những mảnh vỡ của một ngôi nhà vừa đi qua hỏa hoạn. Trên lớp giáp ấy, năm hình xăm Tham - Sân - Si - Mạn - Nghi hiện lên như những vết sẹo nung đỏ, đập phập phồng theo nhịp tim của vật chủ. Chúng bị nén chặt bên dưới lớp giáp, như những con quỷ đang gào thét đòi thoát ra nhưng bị quyền năng của nhà họ Vi đóng đinh lại.
- Nội tui đã từng giống như là một vị thần khi ở trong hình dạng đó. Toàn thân bọc bởi ngọn lửa màu xám mà không ai cản nổi. - Phong nói tiếp, giọng vương thêm nỗi u uất - Tui sẽ làm tất cả để chạm tới sức mạnh đó. Để đưa nội tui trở về.
Linh nhìn trân trân vào Phong. Trong khoảnh khắc đó, cô thấy đôi mắt nó không còn là đôi mắt của thằng bạn lớn lên cùng cô ở hẻm nhỏ Quận 4 nữa. Hình ảnh mà cô nhìn thấy chỉ là một đứa trẻ đang điên cuồng lao vào bóng tối.
Linh khẽ nới lỏng bàn tay đang siết chặt gấu áo, lòng cô dâng lên một nỗi xót xa.
Nó không phải đang đánh mất bản thân mình như cô tưởng. Nó bắt ma để "ăn" lấy sự thống khổ, để hy vọng tìm thấy một mồi lửa sưởi ấm cho người thân duy nhất của mình.
- Vậy ra... - Linh nói, giọng nhỏ đến mức gần như tan biến vào tiếng quạt trần. - Đây là cách mà mà ông đã chọn...
Phong ừ một tiếng, âm thanh ngắn ngủn nhưng nặng chịch.
Linh đứng lặng, môi khẽ mím lại. Một lời khuyên? Một lời ngăn cản? Hay đơn giản là một câu hỏi về tương lai? Tất cả đều nghẹn lại khi tiếng dép lẹt xẹt của mẹ đã về tới đầu sân.
Mẹ Linh bước vào, tay xách hai hộp xôi bắp nóng hổi, mùi hành phi thơm nức. Bà liếc nhìn hai đứa trẻ đang đứng lặng thinh, rồi nhìn sang ông Mười vẫn đang ngồi nhấp nhổm trên ghế. Bà không hỏi gì, chỉ lẹ làng mở hộp xôi ra, khói bốc lên nghi ngút:
- Xôi về rồi đây. Ông Mười ơi, lại đây ăn miếng xôi rồi muốn đi đâu thì đi nè ông.
Ông Mười nghe vậy thì sáng mắt lên, ngồi ngay ngắn lại, đón lấy muỗng xôi từ tay mẹ Linh. Nhìn ông lúi húi ăn, bà quay sang nhìn Phong, vẻ mặt đầy sự tính toán của một người mẹ:
- Phong nè. Chuyện của ông Mười... chắc không phải ngày một ngày hai mà xong được. Con thì còn cái tiệm, lại còn bao nhiêu việc lu bu cô không rõ.
Bà khựng lại một chút, nhìn Linh rồi tiếp tục:
- Hay là cứ để ông ở đây với cô. Nhà này dù sao cũng có người ra vô, cô lại rảnh rang, có gì cô với con Linh trông ông cho. Khi nào con xong việc, thảnh thơi thì qua đón ông về. Chứ con cứ mang ông đi tới đi lui cô thấy không ổn.
Phong ngẩn người. Một luồng cảm xúc phức tạp dâng lên, khiến cổ họng nó đắng ngắt. Nó biết mẹ Linh nói đúng. Để nội ở lại ngôi nhà tràn đầy hơi người và sự bình yên này là cách tốt nhất, nhưng điều đó cũng đồng nghĩa với việc nó phải chính thức chấp nhận rằng bản thân nó giờ đây là một mối nguy hiểm. Trách nhiệm đè nặng lên vai khiến nó thấy nghẹt thở: nó nợ gia đình Linh ân tình quá lớn, và nó nợ nội một linh hồn vẹn nguyên.
Phong chậm rãi đưa ánh mắt tìm đến Linh. Trong giây phút đó, không gian xung quanh dường như lùi lại, chỉ còn hai đứa đối diện với nhau. Linh không nói, cô chỉ khẽ gật đầu một nhịp thật nhẹ, đôi môi mím chặt.
- Thôi ạ... Vậy thì phiền cô chú quá... - Phong nghẹn lời.
- Phiền cái gì mà phiền. Ông Mười hồi xưa cũng giúp nhà này nhiều mà. Cứ để ông đây.
Nó định từ chối lần nữa thì bất chợt tiếng chuông điện thoại vang lên từ trong túi áo ông Mười.
Phong nhíu mày, nó thò tay vào túi áo nội, rút chiếc điện thoại ra. Màn hình hiển thị một dãy số lạ. Nó liếc nhìn Linh một cái rồi gạt màn hình nghe máy, không quên nhấn vào biểu tượng loa ngoài.
- Alô? - Phong lạnh giọng.
Đầu dây bên kia là giọng một người đàn ông trung niên đầy vẻ sốt ruột. Tiếng gió lọt vào micro cho thấy ông ta đang đứng ngoài đường.
- Alô, thầy Mười phải không ạ? Tôi đang đứng trước tiệm xăm của thầy đây mà không có ai ở nhà hết. Thầy đang ở đâu vậy ạ? Làm ơn... tôi có việc gấp lắm. Nhà tôi sắp loạn tới nơi rồi!
Phong siết chặt chiếc điện thoại, luồng nhiệt từ hình xăm trên cổ tay nó bất chợt nhói lên một nhịp.
Kẻ ở đầu dây bên kia chắc chắn không biết rằng "Thầy Mười" lẫy lừng của ngày xưa giờ đây đang ngồi ăn xôi bắp một cách ngây ngô đến vậy. Nhưng tiếng kêu cứu đó như một cái móc sắt, kéo tuột Phong vào một vòng xoáy mới.
Nó hít một hơi thật sâu, giọng lạnh lùng:
- Ông Mười có việc bận rồi. Có chuyện gì ông cứ nói với tui, tui là cháu nội của ông ấy.
0 Bình luận