Quyển 2: Ngũ Độc

Chương 14: Quá khứ không thể quên

Chương 14: Quá khứ không thể quên

Tiếng chuông điện thoại của Khả Di reo vang, cắt ngang không khí ngột ngạt giữa Linh và Phong. Khả Di luống cuống bắt máy, giọng cô mừng rỡ hẳn lên: 

- Dạ... em nghe... Vâng, anh cứ tới đầu hẻm, em ra đón liền!

Cô bé quay sang Phong, ánh mắt sáng bừng: 

- Bác sĩ đến rồi, anh chị đợi em xíu!

Nói rồi, Khả Di liền tất tả chạy ra sân. Một lát sau, một tiếng động cơ xe ga phát ra từ đầu hẻm. Cô bé đứng ở trước cổng vội vàng vẫy tay để gây chú ý cho tiếng xe mới xuất hiện đó. Tiếng xe đột ngột tắt lịm, chỉ còn tiếng bước chân đi bộ thong thả. Một người đàn ông dắt chiếc SH màu đỏ đậm bước vào, dáng người cao ráo. Anh ta mặc chiếc áo polo trắng đơn giản, quần tây tối màu, đôi mắt sau cặp kính cận toát lên một vẻ ấm áp, bao dung. 

Khả Di quay trở lại tiệm xăm cùng với người đàn ông đó, vừa đi vừa hào hứng giới thiệu:

- Anh Phong, chị Linh, đây là anh Trung Kiên. Anh ấy là đàn anh thân thiết của gia đình em, vừa là bác sĩ pháp y giỏi, vừa là chuyên gia tâm lý đó. 

Trung Kiên khẽ cúi đầu chào Phong và Linh, nở một nụ cười khiến người ta có cảm giác như mọi gánh nặng đều có thể san sẻ. Anh nhìn Phong, ánh mắt có chút thú vị:

- Chào mọi người. Anh đã nghe Khả Di kể về chuyện của nhà mình. Cả Phong nữa, hôm trước mình có gặp nhau rồi mà chắc cậu không nhớ đâu. 

Khả Di chợt nhớ ra, vội đỡ lời:

 - Đúng rồi, hôm qua ở nhà Mỹ Anh nhờ anh Kiên nói giúp mà tụi mình mới được về sớm đó. 

Kiên khẽ cười, liếc nhìn cô bé:

- Trưa nay lúc bé Di gọi cho anh, con bé cứ nhắc về cậu suốt.

Cô bé cúi đầu xuống, mặt ửng đỏ:

- Đâu có. Em chỉ kể để anh biết rõ thêm thôi mà...

Anh tiến lại gần bàn xăm, ánh mắt tò mò dừng lại trên những nét mực quái dị mà Phong vừa hoàn thiện trên bắp tay.

- Anh cũng thích hình xăm nghệ thuật lắm. Không biết mấy hình này có ý nghĩa gì không? 

Phong đáp gọn lỏn:

- Ngũ Độc trong Phật giáo thôi: Tham, Sân, Si, Mạn, Nghi. Cảm ơn anh đã đến, nhưng tui nghĩ không có kết quả gì đâu. Chuyện này phức tạp hơn anh nghĩ nhiều. 

Kiên lại nở nụ cười, rồi cất giọng trầm ấm:

- Nhà mình đừng quá lo lắng, đôi khi tâm trí chỉ cần một quãng nghỉ thôi. Để anh xem thử, biết đâu có thể giúp thầy thoải mái hơn. 

Giọng nói cất lên giữa tiệm xăm nồng mùi u uất như một luồng gió mát lành, làm Linh vô thức buông thõng đôi vai đang gồng cứng, và Phong cũng thấy lòng mình chùng xuống một nhịp.

Trung Kiên thong thả bước lại gần chiếc võng xếp rồi ngồi xổm xuống cạnh ông Mười, để tầm mắt mình thấp hơn mắt ông rồi lặng lẽ quan sát, nụ cười trên môi vẫn giữ nguyên vẻ ấm áp như nắng sớm. Ông Mười lúc này đang mân mê một góc mền, đôi mắt hơi máy động khi thấy có người lạ đến gần.

Kiên khẽ lên tiếng, vang lên như tiếng chuông gió nhẹ nhàng giữa trưa hè:

- Chào thầy Mười. Hôm nay trong người thầy thấy thế nào? Có mệt ở đâu không thầy?

Ông Mười ngơ ngác nhìn Kiên một lúc lâu, rồi đôi môi mấp máy:

- Tui... tui thấy hơi mệt...

Kiên nhẹ gật đầu rồi đưa bàn tay của mình ra, khẽ chạm vào bàn tay gầy guộc, đầy những vết chai sần của ông Mười. 

- Vậy bây giờ mình ngồi thoải mái một chút nhé? Thầy cứ tựa lưng vào đây...

Anh ta vừa nói vừa nhẹ nhàng đỡ vai ông Mười. 

- Con với thầy tâm sự một chút nhé? Chỉ là nói chuyện thôi, cho lòng mình nhẹ nhõm lại, nha thầy?

Ông Mười nhìn Kiên, rồi nở một nụ cười ngây ngô. Ông khẽ gật đầu, nắm lấy tay Kiên với đôi bàn tay già nua, từng trải. Kiên thong thả mở chiếc cặp da, rút ra một cuốn sổ tay bọc da và cây bút máy.

Rồi hai người bắt đầu nói chuyện. Cuộc trò chuyện bắt đầu bằng những câu hỏi han về thầy Mười. Nó diễn ra nhẹ nhàng, ấm áp như một buổi chiều muộn của hai người bạn vong niên.

Chỉ cho đến khi, bước ngoặt xuất hiện. Không gian tiệm xăm bỗng chốc chùng xuống, tĩnh lặng đến nghẹt thở. 

- Thầy nhớ thầy bao nhiêu tuổi không thầy Mười?

Ông Mười ngẩn người, đôi bàn tay gầy đan vào nhau đầy bối rối:

- Chắc là mười tuổi... tui nhớ vậy.

-  Mười tuổi? - Kiên khẽ lặp lại, ngòi bút máy bắt đầu ghi nhanh vào sổ - Vậy bây giờ thầy đang ở đâu thầy biết không?

- Sài Gòn. Tui với chú tui mới đến Sài Gòn không lâu.

Kiên hỏi tiếp, ngòi bút vẫn đều đều sột sọat trên mặt giấy:

- Vậy trước đó thầy ở đâu? Quê thầy ấy.

- Nhà tui ở Bình Định. Ở Mỹ Thắng, Phù Mỹ. 

- Sao thầy lại tới Sài Gòn vậy?

- Tui không biết. Má nói tui phải đi liền. Chú tui kéo tui đi.

- Sao má thầy nói thầy phải đi liền vậy? - Kiên gặng hỏi, giọng vẫn dịu dàng nhưng đôi mắt sau lớp kính bỗng trở nên sâu thẳm.

Ánh mắt ông Mười đột ngột co rút lại. Một vùng ký ức đen tối ập về, làm đôi đồng tử ông hiện rõ vẻ kinh hoàng tột độ. Giọng ông đứt quãng, hơi thở bắt đầu dồn dập:

- Tui nhớ hôm đó ở đầu xóm... có nhiều tiếng la hét lắm. Tiếng súng nổ... rồi có tiếng của mấy người không nói tiếng mình. Má tui kêu đi lẹ đi, kẻo không kịp...

- Rồi sao nữa thầy?

- Chú tui bế tui ra sau nhà, còn má tui ở lại. Rồi lúc đó có tiếng đạp phá cửa nhà... Rồi mấy người không nói giọng mình đó hét lên. Rồi tui nghe tiếng má tui hét... Tiếng súng nổ...

Ông Mười bỗng nhiên ôm chặt lấy đầu, toàn thân run cầm cập. 

Cả tiệm xăm lặng đi. 

Phong ngồi đó, bất động. Nhưng dưới gầm bàn, đầu gối nó nhẹ rung lên. Hai bàn tay nó siết mạnh, mạnh đến mức những vết rách ở đầu ngón tay vỡ miệng, máu đỏ thấm qua từng lớp băng gạc trắng. 

Ở góc bàn đối diện, Linh mím chặt đôi môi mỏng đến trắng bệch. Đôi mắt sắc sảo thường ngày giờ nhòe đi, chứa chan một nỗi xót xa không lời. Đôi chân như bị đóng đinh xuống sàn nhà bởi sức nặng của câu chuyện từ quá khứ.

Khả Di lùi lại một bước, tấm lưng mảnh khẽ chạm vào vách tường ám khói nhang. Cô bé đưa tay che miệng để ngăn lấy tiếng nấc nghẹn từ cuống họng, chừa lại những giọt nước mắt nóng hổi lặng lẽ tràn qua kẽ tay. Đôi mắt cô bé mở to, đối diện với sự thật tàn khốc mà chính mình vừa vô tình khơi mở. 

Rồi ông Mười quay lại, ngước nhìn về phía Phong:

- Đúng rồi... Chú ơi, Dẫn con về với ba má đi... Còn anh chị con nữa....

Kiên lẳng lặng lấy ra từ trong cặp một lọ thuốc nhỏ. Cử chỉ của anh ân cần, ấm áp trở lại như ban đầu:

- Được rồi thầy... Xíu nữa để con nói chú thầy đưa thầy về quê ngay. Hôm nay mình nói chuyện tới đây là đủ rồi, bây giờ thầy uống miếng nước rồi nghỉ ngơi xíu nhe.

Ông Mười ngoan ngoãn đón lấy ly nước, nuốt ực viên thuốc an thần. Đôi môi ông mấp máy, thanh âm nhỏ dần, lặp đi lặp lại những lời khẩn cầu: "Hứa với tui nha... dẫn tui về với má... hứa với tui...." cho đến khi mí mắt trĩu nặng rồi lịm dần vào giấc ngủ sâu. 

Tiệm xăm trả lại một sự im lặng, chỉ còn tiếng thở đều đặn của ông già nhưng mang trong mình tâm hồn của đứa trẻ mười tuổi. 

Kiên đóng nắp bút máy, thu dọn sổ tay vào cặp da. Rồi anh quay sang nhìn Phong, đôi mắt sau cặp kính gọng mảnh vẫn giữ nguyên vẻ điềm tĩnh:

- Thầy Mười chỉ bị mất một phần ký ức thôi. - Kiên hạ thấp giọng, thanh âm vang lên như một bản chẩn đoán đầy hy vọng. - Theo chuyên môn, anh chẩn đoán đây là Amnesia phân ly. Anh nghĩ thầy đã trải qua một sang chấn tâm lý quá mạnh, khiến não bộ tự động tách rời những mảnh ký ức để bảo vệ bản thân. Tin tốt là thầy vẫn có thể ghi nhớ ký ức mới và định hướng hiện tại tương đối tốt.

Anh khẽ điều chỉnh lại cặp kính, nhìn thẳng vào đôi mắt của Phong:

- Mục tiêu trị liệu lúc này là tạo cảm giác an toàn tuyệt đối, ổn định cảm xúc để thầy không bị kích động. Sau đó mới tính đến chuyện khôi phục dần những mảng ký ức bị phân ly. Nhanh thì vài tháng, lâu thì vài năm... cái này tùy vào nghị lực của thầy và sự chăm sóc của gia đình. Sắp tới, anh sẽ đến thường xuyên hơn.

Phong không đáp, nó lẳng lặng đứng dậy đi tới chiếc móc treo áo khoác gỗ ở góc tiệm. Đôi bàn tay nó rút ra cái phong bì dày cộm mà Khả Di đã gửi hôm qua, bước tới đặt lên bàn trước mặt Kiên.

- Cảm ơn anh. Gửi anh tiền công của buổi hôm nay. - Giọng Phong dứt khoát theo kiểu "sòng phẳng" của dân hẻm cụt.

Kiên liếc nhìn cái phong bì, rồi anh khẽ nở một nụ cười, như người anh lớn dành cho đứa em trong gia đình. Anh lách tay đẩy cái phong bì ngược lại về phía Phong.

- Cậu cất đi. Chỗ người quen cả, với lại buổi trò chuyện này chưa đến mức để anh nhận một số tiền lớn như vậy. Nếu cậu muốn trả công, hãy để đến khi thầy hồi phục hoàn toàn rồi trả cũng không muộn.

Kiên luồn tay vào trong ví để ở túi sau, rút ra một tấm danh thiếp màu trắng ngà, phẳng phiu và thơm mùi giấy mới. Anh đặt nó nhẹ nhàng lên trên mặt phong bì tiền. 

- Đây là namecard của anh. Trên đó có số cá nhân. Sau này hễ gặp chuyện gì khó khăn, hay tình trạng của thầy có chuyển biến lạ, đừng ngần ngại, cứ gọi cho anh bất cứ lúc nào. Vậy nhé. 

Dứt lời, Kiên xách cặp đứng dậy, gật đầu chào Khả Di và Linh rồi thong thả bước ra cửa. Phong nhìn theo bóng dáng phẳng phiu của Kiên khuất dần đầu hẻm, tay cầm cái namecard của Kiên lên xem, rồi nó vô thức mở cái phong bì ra.

Dưới ánh sáng xế chiều của góc nhỏ con hẻm vụt Quận 4, một xấp tiền polymer mệnh giá 500 nghìn mới cứng hiện ra, dày cộm.

Một trăm triệu.

Ngón tay Phong dừng lại trên mép phong bì, chạm lấy những tờ tiền trơn nhẵn - cảm giác này quá khác biệt so với tiếng sột soạt của những túi cam, túi quà hay những tờ tiền nhỏ mà người ta vẫn thường cung kính cảm tạ ông Mười. Ông Mười không bao giờ đòi hỏi, và Phong cũng chưa từng nghĩ đến việc định giá cho những lần "trấn hồn, dẹp quỷ".

Nó ngước lên nhìn Khả Di, đôi mắt hơi lộ vẻ bất ngờ:

- Nè Di! Sao nhiều vậy? 

Khả Di nhẹ nhàng bước tới, định nói gì đó, nhưng lại bị cắt ngang bởi tiếng của chú Tư chạy xe ôm vang lên trước cổng. 

Hơi thở chú Tư gấp gáp, giọng lạc đi vì kinh hãi:

- Phong ơi! Phong! Cứu em chú với, lẹ lên chứ không kịp rồi!

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!