Tập bốn.

Góc nhìn chủ quán: Hồi kết.

Góc nhìn chủ quán: Hồi kết.

Buổi tối hôm nay trôi qua chậm rãi đến mức tôi có thể nghe rất rõ từng âm thanh nhỏ trong căn nhà. Ngoài cửa sổ, ánh đèn đường phủ lên bức tường một màu vàng nhạt, hắt bóng những nhánh cây rung nhẹ theo gió. Không khí mang theo mùi hơi ẩm của buổi tối sau một ngày dài, xen lẫn tiếng xe cộ thưa thớt vọng lại từ con đường lớn phía xa. Trong căn phòng của tôi, chỉ có ánh đèn bàn sáng dịu, đủ để soi rõ chiếc vali đang mở nằm giữa nền gạch lạnh.

Tôi ngồi xuống bên cạnh nó, lặng lẽ nhìn một lúc lâu. Chiếc vali trông bình thường đến mức khiến tôi thấy kỳ lạ, bởi chỉ vài tiếng nữa thôi, nó sẽ chứa cả cuộc sống của tôi trong đó. Tôi với tay lấy chiếc áo treo gần nhất, gấp lại thật chậm, đặt xuống đáy vali. Vải chạm vào lớp lót phát ra một tiếng rất khẽ. Rồi đến chiếc áo len mỏng, vài cái sơ mi, mấy bộ quần áo quen thuộc mà tôi vẫn mặc mỗi ngày. Mỗi lần đặt một món đồ vào, trong đầu tôi lại hiện lên những hình ảnh vụn vặt, buổi tối mở cửa quán dưới ánh đèn đường, mùi cà phê mới pha quyện trong không khí, tiếng chuông gió leng keng mỗi khi có ai bước vào.

Căn phòng dần vơi đi. Tủ quần áo không còn chật kín, những khoảng trống hiện ra như những vết lặng im trên bức tường ký ức. Tôi kéo ngăn kéo nhỏ dưới bàn, lấy ra chiếc khăn choàng đã sờn mép, thứ tôi thường khoác khi đứng ngoài hiên quán mỗi tối. Tôi vuốt nhẹ lên lớp vải, rồi gấp nó thật ngay ngắn, đặt vào vali như đang cẩn thận cất giữ một phần của những ngày cũ. Ngoài kia, gió thổi mạnh hơn một chút, làm tán lá xào xạc không ngừng, âm thanh ấy len qua khung cửa sổ khép hờ, hòa vào sự yên tĩnh trong phòng.

Tôi tiếp tục xếp những món đồ nhỏ như bàn chải, lọ dầu gội, vài cuốn sách mỏng, cuốn sổ ghi chép đã dùng gần hết. Khi cầm cuốn sổ lên, tôi dừng lại lâu hơn một chút. Những trang giấy đã ngả màu, còn vương mùi cà phê nhè nhẹ. Tôi đặt nó vào góc vali, như đặt một mảnh thời gian vào giữa quần áo gọn gàng. Ánh đèn bàn phản chiếu lên mặt khóa kim loại của vali, sáng lên một cách lạnh lẽo, khiến tôi bỗng nhận ra căn phòng đang trống dần, còn lòng mình thì chật hơn.

Tôi ngồi bệt xuống sàn, lưng tựa vào giường, nhìn chiếc vali đã đầy hơn nửa. Ngoài cửa sổ, thành phố vẫn thức, nhưng trong căn phòng này, mọi thứ như đang khép lại rất chậm. Tiếng gió, ánh đèn, mùi không khí ban đêm và chiếc vali mở ra trước mặt tôi hòa thành một bức tranh yên lặng. Tôi biết, chỉ cần kéo khóa lại, chuyến đi sẽ bắt đầu. Nhưng lúc này, tôi vẫn ngồi đó, giữa căn phòng quen thuộc, sắp xếp từng món đồ như đang sắp xếp lại chính những gì mình chưa kịp nói lời tạm biệt.

Tiếng gõ cửa vang lên khẽ khàng giữa khoảng không yên tĩnh của căn phòng.

“Cộc… cộc…”

Tôi giật mình, quay đầu lại.

“Dạ?”

Cánh cửa mở ra, mẹ đứng ở ngưỡng cửa, ánh đèn hành lang hắt lên gương mặt bà một vẻ hiền và trầm hơn thường ngày. Mẹ nhìn chiếc vali đang mở giữa phòng, rồi nhìn tôi đang ngồi dưới sàn, tay vẫn cầm chiếc áo chưa kịp gấp xong.

“Con sắp xếp xong chưa?”

Mẹ hỏi, giọng nhẹ như sợ làm vỡ bầu không khí mỏng manh trong phòng.

“Cũng gần xong rồi mẹ ạ.”

Mẹ bước vào, khẽ khép cửa lại sau lưng. Bà ngồi xuống mép giường, nhìn quanh căn phòng một lượt, ánh mắt dừng lại ở những khoảng trống trong tủ quần áo và trên bàn học. Tôi thấy mẹ mím môi, như đang cố giấu một nỗi gì đó rất nhỏ nhưng rất thật.

“Đi xa vậy… chắc con cũng mệt trong lòng lắm ha?”

Mẹ nói chậm rãi.

Tôi im lặng một lúc rồi gật đầu.

“Con chỉ… thấy mọi thứ diễn ra nhanh quá.”

Mẹ đưa tay xoa nhẹ lên tóc tôi, động tác quen thuộc mà tôi thường thấy.

“Nhưng đây là cơ hội tốt. Con đã cố gắng bao nhiêu năm rồi. Đừng vì tiếc vài thứ mà bỏ lỡ con đường của mình.”

Tôi cúi xuống nhìn chiếc vali, giọng khẽ hơn.

“Con biết. Chỉ là… có vài thứ con chưa quen với việc phải rời xa.”

Mẹ không hỏi thêm. Bà chỉ thở nhẹ một hơi, rồi nói.

“Mai còn phải dậy sớm. Con xếp nốt rồi nghỉ đi. Đừng suy nghĩ nhiều quá.”

Mẹ đứng dậy, ra tới cửa lại quay đầu nhìn tôi lần nữa.

“Ở đâu thì cũng nhớ giữ sức khỏe. Nhà mình lúc nào cũng ở đây.”

“Dạ…”

Cánh cửa khép lại rất khẽ, nhưng trong căn phòng, tôi nghe rõ tiếng tim mình đập đều đều. Tôi nhìn chiếc vali trước mặt, rồi nhìn lên trần nhà, cảm giác vừa được an ủi, vừa thấy một khoảng trống rất khó gọi tên.

Mình còn điều gì luyến tiếc nữa?

Tôi tự hỏi như vậy, nhưng không tìm được câu trả lời rõ ràng. Căn phòng im lặng đến mức nghe thấy cả tiếng gió lùa qua khe cửa sổ. Chiếc vali nằm đó, mở toang, như đang chờ tôi khép lại một chương cũ của cuộc đời. Tôi ngồi xuống cạnh nó, ôm lấy đầu gối, để mặc cho suy nghĩ trôi đi chậm rãi.

Thật ra, tôi đã chuẩn bị cho ngày này từ rất lâu rồi. Tôi đã từng mong được rời khỏi nơi này, mong được bước ra thế giới rộng hơn, sống một cuộc sống khác, lớn hơn những con phố quen thuộc, những buổi chiều đứng sau quầy pha cà phê và những ngày lặp đi lặp lại như nhau. Vậy mà khi mọi thứ chỉ còn tính bằng từng giờ, lòng tôi lại nặng trĩu, như thể có ai đó vô hình níu lấy bước chân.

Có phải tôi đang tiếc quán? Tiếc mùi cà phê mỗi tối? Tiếc ánh đèn chiếu qua khung cửa kính, rơi lên mặt bàn gỗ cũ? Hay là tôi đang tiếc một người mà mình chưa từng dám gọi tên?

Tôi khẽ cười, nhưng nụ cười ấy không mang theo chút nhẹ nhõm nào. Tôi không hiểu vì sao bản thân lại yếu đuối đến vậy. Suốt bao năm qua, tôi vẫn nghĩ mình là người đủ mạnh để chọn đi, đủ lý trí để không ngoái đầu nhìn lại. Thế nhưng, ngay lúc này, chỉ cần nhớ đến một ánh mắt quen thuộc, một dáng đứng ngoài cửa quán trong buổi chiều muộn, tim tôi đã chậm lại, như bị kéo về những ngày cũ không kịp nói lời tạm biệt.

Có lẽ con người ta không yếu đuối vì sợ tương lai.

Mà vì chưa kịp khép lại quá khứ.

Tôi không tiếc những gì đã qua. Tôi chỉ tiếc những điều chưa từng nói ra, những câu hỏi chưa từng hỏi, và cả một cảm giác mơ hồ vẫn còn nằm lại ở nơi này. Nghĩ đến đó, ngực tôi bỗng nhói lên rất nhẹ, như một vết xước không chảy máu nhưng vẫn đau âm ỉ.

Những người trước đây từng gặp, tôi cũng đã gửi lời chào. Bạn bè cũ của tôi. Anh bán Takoyaki. Cô bé mẫu ảnh. Những người thân họ hàng.

Tôi biết, họ chỉ là những lát cắt nhỏ trong hành trình của mình, nhưng tôi vẫn không muốn rời đi mà chưa kịp nói lời tạm biệt. Ít nhất, tôi muốn bản thân ra đi mà không mang theo sự hối tiếc rằng mình đã vô tâm bỏ quên ai đó. Tôi đã làm rồi. Tôi đã gặp họ, đã cười, đã nói những câu chúc bình thường như thể ngày mai vẫn còn có thể gặp lại. Và tôi cũng đã cẩn thận cất những kỷ niệm ấy vào một góc rất sâu trong tim, nơi mà mỗi khi nhớ tới, tôi chỉ thấy một nỗi buồn rất nhẹ, rất dịu.

Tôi có buồn chứ.

Nhưng lạ thật, nỗi buồn ấy lại không nằm ở họ.

Nó nằm ở một khoảng trống mơ hồ, không gọi được tên, không chạm được hình dáng. Một cảm giác cứ lơ lửng trong lồng ngực, như thể tôi đang chờ một điều gì đó chưa từng xảy ra.

Giữa lúc ấy, điện thoại rung lên.

[ Chào chị. ]

Chỉ vỏn vẹn hai chữ, nhưng tim tôi khẽ giật một nhịp. Tôi nhìn chằm chằm vào màn hình, trong khoảnh khắc đầu tiên còn tưởng mình đã nhìn nhầm. Tôi đã mong chờ. Mong chờ một cái tên khác hiện lên phía trên dòng chữ ấy. Một cái tên mà tôi vẫn luôn tự nhủ là không nên nhớ nữa.

Nhưng không phải người ấy.

Đó đơn giản là cậu nhóc năm đó, cậu học sinh trung học từng làm việc ở quán, người đã biết tin tôi sắp quay lại Mỹ.

Tin nhắn tiếp theo đến rất nhanh.

[ Em nghe chị sắp đi rồi... ]

[ Chị có rảnh ra ngoài ngồi uống nước không? Coi như gặp lần cuối. ]

Tôi khựng lại. Ngón tay đặt trên màn hình nhưng không gõ ngay. Trong đầu tôi thoáng hiện lên ý nghĩ từ chối. Tôi mệt. Tôi không có tâm trạng. Và tôi cũng không chắc mình đủ bình tĩnh để nói chuyện với ai lúc này.

Nhưng rồi tôi nhận ra, có lẽ mình đang trốn tránh. Trốn tránh cảm giác trống trải vừa mới xuất hiện trong lòng. Nếu tôi cứ ngồi yên trong căn phòng này, có lẽ tôi sẽ lại nghĩ đến một người khác nữa. Nghĩ đến những buổi tối trong quán, nghĩ đến ánh mắt quen thuộc từng đứng bên ngoài khung cửa kính.

Tôi không muốn như vậy.

Có lẽ, ra ngoài lúc này cũng là một cách để tôi tự ép mình bước tiếp, dù chỉ là thêm một bước rất nhỏ.

Tôi hít nhẹ một hơi, rồi trả lời.

[ Ừ. Chị ra được. ]

Gửi xong tin nhắn, tôi đặt điện thoại xuống giường, nhìn lên trần nhà một lúc lâu. Trong lòng không hẳn là vui, cũng chẳng hẳn là buồn. Chỉ là một cảm giác lưng chừng, như thể tôi đang cố dùng một cuộc gặp gỡ khác để khỏa lấp một khoảng trống mà chính mình cũng chưa hiểu rõ nguồn gốc của nó.

Tôi đứng dậy, khoác thêm chiếc áo mỏng.

Tôi bước ra khỏi nhà khi con phố đã chìm hẳn vào ánh đèn vàng nhạt. Gió đêm lùa qua vai áo mang theo hơi lạnh mỏng, khiến đầu óc tôi tỉnh táo hơn một chút, dù trong lòng vẫn nặng trĩu. Quán nước nằm ở góc đường quen, ánh đèn huỳnh quang hắt xuống những chiếc bàn nhựa đã bạc màu theo năm tháng.

Tên nhóc đã đứng chờ sẵn dưới mái hiên. Vẫn là dáng người cao gầy ấy, hai tay đút túi áo khoác, nhìn tôi bằng ánh mắt vừa mong chờ vừa dè dặt.

“Chị.”

“Đợi lâu chưa?”

“Dạ chưa. Em mới tới thôi.”

Chúng tôi gọi hai ly trà nóng rồi ngồi xuống chiếc bàn sát lề đường. Xe cộ chạy qua thưa thớt, tiếng động cơ hòa vào tiếng gió đêm tạo thành một nền âm thanh xa xôi. Trong khoảnh khắc ấy, tôi bỗng thấy cuộc gặp này giống như một khoảng dừng rất nhỏ trước khi mọi thứ đổi hướng.

“Nghe nói… mai chị đi rồi hả?”

Tên nhóc hỏi.

“Ừ. Sáng sớm.”

Tôi khẽ gật đầu, dùng thìa khuấy ly nước. Âm thanh kim loại chạm vào thành cốc vang lên rất nhẹ.

“Em cứ tưởng chị sẽ ở lại lâu hơn.”

Giọng nhóc nghe bình thản, nhưng tôi nhận ra có chút hụt hẫng giấu không kỹ.

“Chị đã từng nghĩ vậy… Nhưng chắc là đến lúc rồi.”

Tôi đáp.

Đàn em im lặng vài giây rồi hỏi tiếp.

“Chị buồn không?”

Tôi nhìn vào làn hơi nước bốc lên từ ly trà.

“Có lẽ là có.”

Cậu nhìn tôi chăm chú hơn, như đang cố đọc một điều gì đó trên gương mặt tôi.

“Em thấy… chị không giống người buồn vì phải xa quán.”

Tên nhóc nói chậm rãi.

“Chị giống như đang lưu luyến điều ai đó hơn.”

Tôi khẽ siết tay quanh ly nước.

“Em nghĩ nhiều quá rồi.”

“Không đâu… ” – Đàn em lắc đầu, “Mấy hôm nay em đi ngang qua quán, lần nào chị cũng nhìn ra cửa kính. Cứ như thể… sợ bỏ lỡ ai đó bước vào.”

Tim tôi khẽ thắt lại.

“Có phải… là anh ấy không?”

Thằng bé hỏi, giọng thấp đi.

Tôi không quay sang nhìn đàn em. Ánh đèn đường phản chiếu trên mặt bàn nhựa rung nhẹ theo từng chiếc xe chạy qua.

“….”

Sự im lặng của tôi đã là một câu trả lời.

Tên nhóc cười khẽ, nhưng nụ cười ấy không có chút vui vẻ nào.

“Em biết mà.”

Tôi vẫn không nói gì.

“Chị buồn vì không gặp được anh ấy, đúng không?”

Thằng bé ngẩng lên nhìn tôi, trong ánh mắt có một chút gì đó giống như ghen tị, nhưng được che bằng vẻ bình thản cố gắng giữ.

“Chị…”

Tôi định nói gì đó, rồi lại thôi.

“Em không hiểu.”

 Thằng bé nói tiếp, giọng hơi nhanh hơn.

“Anh ấy chỉ làm ở quán sau em có một thời gian. Vậy mà chị nhớ nhiều như vậy sao?”

Tôi cúi đầu.

“Không phải nhớ.”

“Chỉ là… chưa kịp nói gì thì đã không còn gặp nữa.”

Đàn em siết chặt tay lại trên mặt bàn.

“Em đã nói rồi.”

Tên nhóc nhìn tôi thẳng thắn.

“Em đã nói là em thích chị. Nhưng chị từ chối.”

Tôi im lặng.

“Còn anh ấy…” - Nhóc nói chậm hơn, “…Chẳng nói gì cả. Nhưng chị lại buồn vì anh ấy.”

Trong giọng nói ấy có một chút không cam lòng rất rõ.

“Em không ghen đâu… Chỉ là… thấy không công bằng.”

“Không công bằng với ai?”

Tôi hỏi.

“Với em.”

Đàn em đáp ngay.

“Em ở đó, ngày nào cũng thấy chị. Em nói ra. Nhưng chị không chọn em. Còn anh ấy, chẳng cần nói gì, chỉ cần không xuất hiện nữa… là chị đã buồn như vậy.”

Câu nói ấy làm tim tôi nhói lên.

“Không phải như vậy.”

Tôi nói rất nhỏ.

“Chị không chọn ai cả.”

“Nhưng chị đang nghĩ về anh ấy.”

Ánh mắt thằng bé chùng xuống.

“Chị không nghĩ về em.”

Tôi không biết phải phủ nhận thế nào.

Gió thổi mạnh hơn, làm rung nhẹ tán cây trước quán. Lá xào xạc như một thứ âm thanh chen vào khoảng lặng giữa hai chúng tôi.

“Chị định đi mà không gặp anh ấy thật sao?”

Thằng bé hỏi.

Tôi lắc đầu.

“Chị không biết anh ấy ở đâu.”

“...Nhưng chị vẫn chờ.”

Cậu nói, giọng có chút ghen tị không giấu được.

“Nếu hôm nay anh ấy xuất hiện ở quán, chị sẽ bỏ buổi gặp này với em, đúng không?”

Tôi sững lại.

Tôi không trả lời được.

Sự im lặng của tôi khiến người bên cạnh tôi bật cười.

“Em đoán đúng rồi ha.”

Nhóc ấy cúi xuống nhìn ly nước đã nguội bớt.

“Thì ra… Em chỉ là người để chị ra ngoài cho đỡ buồn.”

Tim tôi chợt đau.

“Không phải vậy.”

Tôi cố gắng viện cớ.

“Chị ra vì… chị không muốn ngồi một mình mà nghĩ tới anh ấy.”

Đàn em ngẩng lên nhìn tôi.

“Nhưng cuối cùng, chị vẫn nghĩ tới anh ấy.”

Tôi không thể phủ nhận.

“Chị không quên được.”

Tôi thì thầm.

“Chị đã cố, chị đã từng đánh lừa chính mình. Chị đã nghĩ mình có thể buông bỏ… Nhưng khi sắp đi… Thật sự rất khó…”

Đàn em im lặng rất lâu. Rồi mới chịu lên tiếng, giọng trầm hẳn xuống.

“Em ghen.”

Tôi nhìn nhóc.

“Em biết mình không có quyền.”

Nhóc ấy nở một nụ cười chua chát.

“Nhưng em vẫn ghen. Vì người khiến chị buồn… không phải là em.”

Không khí giữa hai chúng tôi trở nên nặng nề.

“Chị xin lỗi.”

Tôi nói khẽ.

“Chị không cần xin lỗi.”

Đàn em lắc đầu.

“Chỉ là… em ước gì người chị chờ đợi là em.”

Tôi không nói gì. Trong đầu tôi lại hiện lên hình ảnh người con trai đứng ngoài cửa quán mỗi chiều, ánh mắt trầm lặng nhìn vào bên trong, như thể có rất nhiều điều chưa kịp nói.

“Vậy chị đi lần này…” -  Đàn em hỏi nhỏ, “…Là để quên anh ấy sao?”

Tôi nhìn ra con đường trước mặt.

“Chị không biết.”

Tôi đáp.

“Có thể là để quên. Cũng có thể là để mang theo.”

Đàn em cười nhẹ, trong nụ cười ấy có chút ghen tị lẫn cam chịu.

“Em hiểu rồi.”

Chúng tôi ngồi im lặng thêm một lúc. Gió đêm thổi qua, ánh đèn vẫn vàng như cũ, nhưng trong lòng tôi, hình bóng của nam chính càng hiện lên rõ hơn. Chúng tôi đều có những nỗi lòng riêng, đều có những người mà sẽ không thể nắm lấy.

Tệ thật.

Đây chính là tình yêu sao?

Tôi vội cúi mặt, cả hai im lặng cho tới khi ra về. Đàn em chỉ để lại một câu trước khi biến mất.

“Dù sao thì, chúc chị có một chuyến đi an lành.”

Tôi cúi đầu cảm ơn.

Một đêm cũng trôi qua rất nhanh, như thể những suy nghĩ nặng nề chỉ kịp chạm vào tôi rồi đã bị ánh sáng của buổi sáng cuốn đi. Khi chuông báo thức vang lên, căn phòng vẫn còn lẫn trong màu xám nhạt của bình minh. Tôi ngồi dậy, nhìn chiếc vali đã được kéo khóa từ tối qua nằm gọn bên chân giường. Mọi thứ đã sẵn sàng, chỉ có lòng tôi là chưa.

Trên đường ra sân bay, thành phố còn đang ngái ngủ. Những hàng đèn đường chưa kịp tắt hẳn, sương sớm phủ lên mặt kính xe một lớp mờ mỏng. Tôi ngồi tựa đầu vào cửa sổ, nhìn từng con phố quen thuộc trôi ngược về phía sau, trong đầu không ngừng hiện lên một suy nghĩ mơ hồ, liệu có ai đó sẽ xuất hiện không.

Sảnh sân bay rộng và sáng đến lạnh lẽo. Tiếng bánh vali lăn trên nền đá vang lên đều đều, hòa vào tiếng loa thông báo chuyến bay và tiếng người nói chuyện rải rác. Tôi đứng vào hàng làm thủ tục, đặt chiếc vali lên băng chuyền. Nhân viên hỏi vài câu quen thuộc, tôi trả lời trong vô thức, ánh mắt lại không tự chủ được mà liếc về phía cửa ra vào.

Tôi nhìn từng bóng người bước vào sảnh. Một người đàn ông kéo vali lớn. Một cô gái ôm bó hoa. Một gia đình nói cười nhỏ nhẹ. Không ai là người tôi đang chờ.

Đến lượt tôi nhận lại thẻ lên máy bay, tôi vẫn chưa thôi nhìn về phía cửa kính trong suốt dẫn ra bên ngoài. Trong lòng tôi dấy lên một hy vọng rất nhỏ, rất ngớ ngẩn.

Chỉ cần một lần, chỉ một lần thôi, cậu sẽ đứng ở đó, như đã từng đứng ngoài cửa quán mỗi buổi chiều.

Nhưng không có gì cả.

Không có ánh mắt quen thuộc.

Không có dáng người tôi vẫn nhận ra giữa đám đông.

Chỉ có những khuôn mặt xa lạ trôi qua nhau trong buổi sáng vội vã.

Tôi kéo chiếc vali đi về phía cổng an ninh. Mỗi bước chân nặng hơn một chút, như thể nền đất đang giữ tôi lại. Tôi vừa đi vừa ngoái đầu nhìn lần cuối, động tác chậm và vô thức, như một người còn quên thứ gì đó rất quan trọng.

Không có ai gọi tên tôi.

Không có ai chạy đến.

Chỉ có tiếng loa vang lên, thông báo chuyến bay chuẩn bị làm thủ tục.

Tôi dừng lại trước cổng kiểm tra an ninh. Dòng người phía trước nối dài, ai cũng mang theo hành lý và một hướng đi rõ ràng. Còn tôi thì đứng đó, lòng rỗng đi rất nhiều.

Có lẽ… số phận thật sự không muốn chúng tôi gặp lại nhau thêm một lần nào nữa.

Tôi đã từng nghĩ, nếu gặp cậu ấy ở sân bay, mọi thứ sẽ có một lời giải thích. Một câu hỏi được trả lời. Một khoảng trống được lấp đầy. Nhưng giờ đây, khi đứng giữa không gian rộng lớn này mà không thấy cậu đâu, tôi chợt hiểu, có những mối duyên không cần kết thúc bằng một cuộc gặp, mà kết thúc bằng sự vắng mặt.

Tôi bước qua cổng an ninh.

Tiếng kim loại khẽ vang lên. Nhân viên ra hiệu cho tôi đi tiếp. Chiếc vali đã ở lại phía bên kia băng chuyền, còn tôi thì bước sang một phía khác của thế giới.

Khi ngồi xuống hàng ghế chờ, tôi mới nhận ra hai tay mình đang run rất nhẹ. Trước mặt tôi là ô cửa kính lớn nhìn ra đường băng. Những chiếc máy bay nằm im lìm dưới ánh sáng buổi sáng, trông xa và lạnh.

Tôi ngồi đó, lưng tựa vào ghế, nhìn vào khoảng không trước mặt. Trong đầu tôi không còn hình ảnh rõ ràng nào nữa, chỉ còn một cảm giác trống rỗng rất sâu.

Rồi nước mắt rơi.

Không có tiếng nấc.

Không có tiếng khóc thành lời.

Chỉ là những giọt nước lặng lẽ trượt xuống má, rơi vào cổ áo, thấm vào chiếc khăn choàng tôi đã mang theo từ căn phòng cũ.

Tôi không che mặt. Tôi cũng không lau đi ngay. Tôi để cho chúng rơi, như thể đó là điều cuối cùng tôi còn nợ nơi này.

Tôi đã tin rằng mình đủ mạnh để ra đi. Nhưng hóa ra, tôi chỉ đang cố tỏ ra bình thản trước một nỗi mất mát không có tên gọi.

Cậu không đến.

Và có lẽ, cậu sẽ không bao giờ đến nữa.

Trong khoảnh khắc ấy, tôi hiểu rằng chuyến bay này không chỉ đưa tôi rời khỏi thành phố, mà còn mang theo một phần của trái tim tôi, phần đã ở lại nơi có ánh đèn quán cà phê, mùi cà phê nóng và một người chưa từng nói lời tạm biệt.

Tôi cúi đầu thấp hơn, để mái tóc che đi gương mặt mình, như thể làm vậy thì nỗi yếu đuối cũng sẽ không bị ai nhìn thấy.

Sự yếu đuối ấy, tôi chưa từng muốn để bất kỳ ai nhìn thấy.

Nhưng rồi tôi tự hỏi.

Liệu mọi thứ thật sự sẽ chấm dứt ở đây sao?

Người ta vẫn nói, chúng ta sống trong một dòng chảy mang tên số phận. Duyên phận là thứ đã được đặt sẵn, như con nước xuôi về một hướng mà không ai có thể cưỡng lại. Có những điều, dù tiếc đến đâu, ta cũng chỉ có thể để nó trôi đi. Không thể quay đầu. Không thể ngược dòng. Không thể thay đổi những gì vốn đã được sắp xếp.

Tôi đã từng tin như thế.

Tôi từng nghĩ rằng sẽ không có ai đủ dũng cảm để quay lại giữa dòng nước chảy xiết ấy, chỉ vì bỏ quên một điều rất nhỏ. Không ai dám liều mình với số phận, chỉ để tìm lại một người đã lạc mất trong hành trình của chính mình.

Cho đến khoảnh khắc đó.

Khi tôi còn đang cúi đầu, để mặc cho những giọt nước mắt rơi xuống mu bàn tay, thì một bóng người bỗng chắn lấy ánh sáng trước mặt tôi.

Tôi ngước lên.

Và thấy tia nắng rực rỡ nhất.

Đứng giữa sảnh chờ đông đúc, thở gấp, ánh mắt ấy vẫn là ánh mắt của những buổi tối đứng ngoài cửa quán năm nào, vừa do dự, vừa kiên quyết. Trong tay cậu là chiếc khăn giấy được đưa về phía tôi, như thể trao cho tôi một tia hy vọng rất mong manh.

Ngay lúc ấy, tôi mới hiểu. Hóa ra, vẫn có những người dám ngược dòng số phận. Dám quay lại giữa dòng nước chảy xiết chỉ để tìm một điều mình chưa kịp giữ. Sự liều lĩnh ấy không phải vì chống lại định mệnh, mà vì có những cảm xúc còn lớn hơn cả nỗi sợ phải đánh mất tương lai.

“Đừng khóc nữa.”

Cậu nhìn tôi, ánh mắt dịu đi theo cách khiến tôi bất ngờ. Không còn là dáng vẻ lặng lẽ đứng ngoài cửa quán mỗi buổi chiều, cũng không phải người đã rời đi trong im lặng. Trước mặt tôi lúc này là một người đang cố giữ bình tĩnh để không bỏ lỡ khoảnh khắc này.

“…Làm sao mà…?”

Giọng tôi run lên.

“…Cậu lại ở đây?”

Cậu nhìn tôi rất lâu, như thể đang gom hết can đảm của những ngày đã im lặng.

“Vì nếu không đến, tôi sẽ hối hận.”

Cậu ấy hít một hơi sâu, rồi nói chậm rãi, từng chữ như được cân nhắc rất kỹ.

“Tôi đã nghĩ rất nhiều trước khi đến đây. Tôi nghĩ, có lẽ cậu đã quên tôi rồi. Có lẽ cậu sẽ không muốn gặp tôi nữa. Nhưng… nếu cứ mang những điều này đi suốt đời, thì tôi còn sợ hơn.”

Tôi không nói gì. Tim tôi đập mạnh đến mức tưởng như cả sân bay đều có thể nghe thấy.

Tôi sững lại, siết chặt chiếc khăn trong tay.

“Nhưng tôi nghĩ rằng… ”

Cậu khẽ cười.

“Tôi không thể để cậu biến mất khỏi cuộc đời tôi như vậy, khi còn chưa từng nói cho cậu biết tôi đã nghĩ gì.”

Cậu đưa tay ra, mở lòng bàn tay trước mặt tôi. Chiếc móc khóa keep going nằm đó, ánh kim loại phản chiếu ánh đèn trắng của sân bay.

“Nhờ có thứ này, tôi mới gặp lại được cậu. Chiếc móc khoá luôn mong tôi bước tiếp…”

Cậu nhìn tôi.

“Nhưng thật ra, người tôi không đi tiếp được… là cậu.”

Tôi thấy mắt mình nóng lên.

“Tôi yêu cậu.”

Cậu nói rõ từng chữ, rơm rớm nước mắt.

“Tôi yêu cậu từ lúc đứng sau quầy nhìn cậu pha cà phê, yêu cả những lúc cậu im lặng nhìn ra cửa kính, yêu cả khi cậu không nhìn tôi.”

Tôi không kịp che giấu sự run rẩy trong ánh mắt mình.

“Tôi không biết cậu có cảm giác gì với tôi.”

Cậu tiếp lời.

“Nhưng tôi không muốn cậu lên máy bay với suy nghĩ rằng… không có ai ở đây vì cậu mà quay đầu lại.”

Một khoảng lặng rất nhỏ rơi xuống giữa chúng tôi.

Tiếng loa gọi chuyến bay vang lên ở phía xa, như một lời nhắc nhở tàn nhẫn rằng thời gian không chờ ai cả.

Tôi nhìn anh, rồi khẽ nói.

“Anh có biết không… Em đã cố gắng quên anh… Từng muốn gạt bỏ mọi cảm xúc kể từ ngày ấy.”

Tôi càng nói, nước mắt lại không kìm được.

“Nhưng càng chối bỏ, em càng nhận ra một điều...”

Tôi hít vào một hơi thật sâu, lấy mọi sự can đảm để nói lên tiếng lòng.

“Em đã yêu anh mất rồi.”

Giọng tôi vỡ ra.

“Chỉ là… em nghĩ anh đã rời đi rồi. Em không dám đuổi theo.”

Ánh mắt anh mở to trong một giây.

“Vậy là…”

“Vâng.”

Tôi gật đầu.

“Em yêu anh. Từ rất lâu rồi.”

Anh không nói gì thêm. Chỉ đứng đó, nhìn tôi, như thể cả thế giới đã ngừng lại ở khoảnh khắc này. Giữa sân bay đông người, giữa tiếng loa và tiếng vali lăn trên sàn, lời tỏ tình của anh không ồn ào, không kịch tính. Nhưng nó đủ mạnh để kéo tôi ra khỏi nỗi tuyệt vọng vừa nãy.

Những giọt nước mắt bây giờ khác hẳn, không còn là sự tuyệt vọng khi nãy, mà nó đã trở thành một niềm vui khó tả. Và tôi hiểu rõ ràng hơn. Có những người, vì một tình cảm chưa kịp nói, đã chọn ngược dòng số phận, chỉ để đứng trước mặt nhau thêm một lần, và nói ra điều đã giữ trong tim suốt bấy lâu.

Cảm ơn anh… vì đã đến.

Rồi tôi bước qua cánh cửa hải quan, tiến về phía chuyến bay của mình. Anh đứng lại phía sau, mỉm cười nhìn theo, như thể đã chuẩn bị sẵn cho khoảnh khắc chia xa này. Anh hiểu rõ hơn ai hết tầm quan trọng của chuyến đi ấy, nên không níu tay tôi, chỉ để lại một ánh nhìn thật lâu, thật sâu.

Anh thật ngốc…

Ngốc đến mức đem toàn bộ số tiền dành dụm và những ngày làm thêm vất vả của mình đổi lấy một tấm vé máy bay, chỉ để nói với tôi thứ tình cảm chôn giấu.

Tôi đã nghĩ vậy.

Nhưng chính sự ngốc nghếch ấy lại khiến tim tôi mềm đi đến không ngờ. Bởi có những tình yêu không cần ở lại bên nhau, chỉ cần biết rằng đã có một người vì mình mà quay đầu lại giữa dòng đời.

Cảm ơn anh, vì đã xuất hiện trong cuộc đời em theo cách can đảm đến vậy.

Giờ đây, dù giữa chúng tôi là cả một đại dương, tôi không còn sợ hãi như trước nữa. Tôi mang theo lời yêu của anh, mang theo ánh mắt hôm ấy, và mang theo cả niềm tin rất nhỏ nhưng rất bền rằng: Ở một nơi nào đó, vẫn có một người đang dõi theo từng bước tôi đi.

Có thể chúng tôi không đi chung một con đường.

Nhưng chúng tôi đang đi về cùng một hướng.

Và chỉ cần nghĩ đến điều ấy thôi, chuyến bay này bỗng trở nên nhẹ nhõm hơn rất nhiều.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!