"Haiz… lạ quá.”
Trong giờ kiểm tra cuối kì, cậu ngồi bất động trước tờ đề trải rộng trên bàn. Những con chữ in ngay ngắn, nhưng trong mắt cậu lại như đang trôi nổi lộn xộn, không chịu xếp thành một ý nghĩa rõ ràng nào cả.
Cậu đưa tay lên vò tóc, miết mạnh hai bên thái dương.
“Câu này… mình đã từng học chưa nhỉ?”
Bút chạm xuống giấy rồi lại nhấc lên. Một dòng nháp nguệch ngoạc hiện ra, sau đó bị gạch chéo. Não cậu như bị phủ một lớp sương mỏng, nghĩ mãi mà không nối được các dữ kiện lại với nhau. Thời gian trên đồng hồ treo tường vẫn lặng lẽ trôi, mỗi tiếng tích tắc như gõ thẳng vào sự bối rối trong lòng.
Cậu cúi đầu thấp hơn, lật sang câu tiếp theo. Rồi câu sau nữa.
Vẫn trống trơn.
“Chết thật…”
Cậu cắn môi, lưng tựa vào ghế, hai tay ôm lấy đầu. Cảm giác bất lực dâng lên rất rõ, giống hệt những buổi tối cậu nhìn ra phố mà không biết ngày mai mình phải làm gì.
Bất chợt, cậu liếc sang xung quanh. Một bạn nữ phía trước đang chống cằm, mắt nhìn trần nhà vô định. Một cậu bạn phía sau thì liên tục thở dài, bút gõ nhẹ lên bàn. Có người thậm chí còn nhắm mắt như đang cầu nguyện.
Nhìn cảnh đó, trong lòng cậu bỗng nhẹ đi một chút.
“À… không chỉ mình mình ngu.”
Ý nghĩ ấy khiến cậu bật cười khẽ, dù nụ cười mang đầy mùi vị chua chát.
Hết giờ.
Giám thị thu bài, tiếng giấy xột xoạt vang lên khắp phòng. Cậu nộp bài với tâm trạng trống rỗng, chẳng buồn nhớ mình đã viết được bao nhiêu dòng.
Vừa bước ra khỏi phòng thi, thằng bạn ngồi cạnh đã vỗ vai cậu một cái rõ mạnh.
“Ê, ông làm được không?”
Cậu lắc đầu.
“Chắc toang rồi.”
“Ha ha, tui cũng vậy.”
Nó cười như vừa được giải thoát.
“Đi ăn không? Giải sầu.”
Cậu định từ chối theo phản xạ. Nhưng vừa quay sang, cậu mới để ý bên cạnh thằng bạn còn có bạn gái nó đứng đó từ lúc nào. Hai người đứng cạnh nhau, vai kề vai, trông rất… không có chỗ cho người thứ ba chen vào.
“Ờ… thôi, hai đứa đi đi.”
Cậu xua tay.
“Có người yêu rồi còn rủ tôi làm gì.”
Bạn gái thằng bạn bật cười.
“Đi đông mới vui chứ. Với lại cậu thi xong mặt buồn như mất sổ gạo kìa.”
Thằng bạn cũng tiếp lời.
“Ừ đó, ông đi cho có không khí. Ba đứa ăn cho đỡ chán.”
Cậu đứng ngập ngừng một lúc. Nhìn hai người kia cười nói tự nhiên, không hề có vẻ khó xử hay miễn cưỡng. Một cảm giác lạ lẫm len vào lòng cậu, vừa ngại, vừa thấy mình không nên trốn mãi trong cái vỏ cô độc này.
“…Thôi được rồi.”
Cậu thở dài.
“Đi thì đi.”
Ba người sóng bước ra khỏi cổng trường. Trời trưa nắng nhạt, gió thổi nhẹ làm dịu đi cái nóng oi của những giờ thi căng thẳng. Tiếng nói cười của đôi kia vang lên đều đều, còn cậu đi bên cạnh, chậm hơn nửa nhịp, mang theo tâm trạng lẫn lộn.
Cả ba chọn một quán cơm bình thường làm điểm dừng chân. Bên trong quán, mấy chiếc bàn gỗ xếp sát nhau, mặt bàn trầy xước vì dùng đã lâu. Quạt trần quay đều, phát ra tiếng kẽo kẹt quen thuộc, mang theo mùi cơm nóng, mùi thịt kho và mùi canh chua lan khắp không gian.
Giờ này quán khá đông sinh viên. Người gọi món, người bưng khay, tiếng muỗng chạm vào tô nghe lách cách. Một cảm giác đời thường đến mức khiến cậu bỗng thấy nhẹ lòng hơn so với căn phòng thi ngột ngạt ban nãy.
Ba người chọn một chiếc bàn sát tường. Cậu ngồi đối diện thằng bạn, còn bạn gái nó ngồi cạnh bên. Chủ quán đặt xuống ba dĩa cơm nóng hổi, khói bốc lên mờ cả mắt kính của cậu.
“Ăn đi, ăn đi, thi xong phải bồi bổ tinh thần chứ.”
Thằng bạn vừa nói vừa cầm đũa trước tiên, như thể sợ muộn một giây là đồ ăn nguội mất.
Cậu gắp một miếng thịt, nhai chậm rãi.
“Đề hôm nay khó thật. Tôi nhìn mà muốn bỏ bút luôn.”
“Khỏi nói.”
Thằng bạn bật cười khổ.
“Câu hai tui còn chưa hiểu hỏi cái gì. Viết đại vài dòng cho có điểm chuyên cần tinh thần.”
Bạn gái nó chống cằm, nhìn hai người rồi lắc đầu.
“Hai người giống nhau ghê. Lúc nào cũng than trước, mà chưa chắc đã rớt.”
Cậu cười nhạt.
“Không phải than, là sự thật đó.”
Không khí bữa ăn dần bớt căng thẳng. Thằng bạn vừa ăn vừa kể mấy chuyện linh tinh trên lớp: đứa ngủ gục trong phòng thi, đứa xin thêm giấy mà mặt xanh như tàu lá. Bạn gái nó thỉnh thoảng chen vào một câu, giọng nhẹ nhàng nhưng vui vẻ, khiến câu chuyện không bị chìm vào im lặng.
Một lúc sau, thằng bạn đột nhiên hỏi.
“Dạo này ông sao rồi?”
Cậu khựng lại một nhịp, rồi gật đầu.
“À, có việc làm thêm thôi.”
“Ồ, là gì thế?”
“Gia đình nhờ dạy kèm cho con bé người quen.”
“À…”
Thằng bạn gật gù, không hỏi sâu thêm.
“Tốt nhỉ? Nhưng mà sao nhìn ông… buồn hơn trước vậy?”
Cậu không trả lời ngay. Ánh mắt vô thức dừng lại ở chiếc muỗng trong tay, xoay nhẹ một vòng trong tô canh.
“Có lẽ là chưa quen thôi.”
Tiếng quạt trần vẫn quay, tiếng người trong quán vẫn nói cười ồn ào, nhưng ở khoảnh khắc ấy, cậu lại thấy lòng mình yên ắng đến lạ thường.
Ba người tiếp tục ăn, nói thêm vài chuyện vụn vặt về kỳ thi, về mấy môn sắp tới. Bữa cơm trôi qua không có cao trào gì, chỉ là những câu nói bình thường, nhưng đối với cậu, nó giống như một khoảng dừng ngắn giữa những rối ren trong đầu.
“À phải rồi? Hôm nào rủ bạn của ổng đi chơi cùng tụi này không?”
Anh bạn ngây ngô hỏi một câu chí mạng.
Nếu là trước kia, cậu chắc chắn sẽ thử tìm cách. Nhưng hiện tại, mỗi người một phương, với cả cậu đang cố gắng quên đi bóng hình của người con gái ấy.
Cậu trầm ngâm suy nghĩ một lúc, rồi mới nói.
“Khó á.”
Cậu ngước mặt nhìn lên trần nhà, ánh mắt trở nên xa xăm.
“Mà này, hồi đó ông với bạn này yêu nhau, ông tỏ tình sao vậy?”
Tự nhiên thấy cậu hỏi, anh bạn tỏ ra chút ngờ vực.
“Có phải ông tính tỏ tình với bạn kia đúng không?”
Cậu khẽ lắc đầu, khóe môi cong lên một nụ cười rất mỏng, như thể chỉ để che đi điều gì đó phía sau.
“Không… tôi chỉ tò mò thôi.”
Nói ra câu ấy, chính cậu cũng nghe thấy sự gượng gạo trong giọng mình. Thực ra, cậu không hề tò mò về câu chuyện của người khác. Cậu chỉ đang mượn nó để hỏi cho chính mình, người ta đã lấy dũng khí từ đâu để nói ra những điều khó nói như vậy?
Anh bạn nhìn cậu thêm vài giây, ánh mắt nheo lại, như thể đã đoán ra điều gì đó nhưng không vạch trần.
“Thật không?”
Cậu không trả lời ngay. Cậu cúi xuống bát cơm, gắp một miếng rau đã nguội, nhai chậm chạp. Tiếng đũa chạm vào bát vang lên khẽ khàng, nhưng trong tai cậu lại nghe rõ từng nhịp tim của chính mình. Trong đầu, hình ảnh người con gái ở quán cà phê cứ hiện lên không đúng lúc, xen vào giữa những suy nghĩ lộn xộn.
“Ý tôi là…”
Cậu hít vào một hơi thật nhẹ, như gom hết can đảm.
“Giả sử biết người ta có thiện cảm với mình đi nữa, thì cũng đâu chắc chắn một trăm phần trăm. Lỡ bị từ chối thì sao? Ông… không sợ à?”
Khi nói xong câu đó, cậu mới nhận ra tay mình đang hơi run. Không phải vì câu hỏi khó, mà vì câu hỏi ấy chạm đúng vào nỗi sợ sâu nhất trong lòng cậu. Sợ bị từ chối. Sợ mất đi mối quan hệ mong manh đang tồn tại. Sợ mọi thứ vốn yên ổn bỗng chốc vỡ ra chỉ vì một lời nói thừa.
Anh bạn đặt đũa xuống, dựa lưng vào ghế. Tiếng quạt trần quay đều trên đầu họ, tiếng người xung quanh vẫn cười nói ồn ào, nhưng khoảng không giữa hai người lại lắng xuống.
“Sợ chứ.”
Anh ta cười khẽ.
“Sợ tới mức lúc đó tay tui ướt mồ hôi, tim đập muốn nhảy ra ngoài.”
Bạn gái thằng bạn bật cười.
“Anh còn đứng đực ra mấy phút, chẳng nói được câu nào.”
Anh bạn gãi đầu, hơi ngượng.
“Nhưng mà tui nghĩ thế này…”
Anh bạn nhìn thẳng vào cậu, giọng chậm lại, không còn đùa cợt.
“Nếu không nói, thì chắc chắn là không có gì. Còn nếu nói ra, dù có bị từ chối, ít nhất tao biết mình đã thử.”
Cậu nghe từng chữ một rơi xuống, nặng nề như giọt nước nhỏ vào lòng mình. Cậu chợt nhận ra, bấy lâu nay, cậu chọn cách im lặng không phải vì không có tình cảm, mà vì sợ đánh mất sự yên ổn hiện tại.
Anh bạn tiếp tục.
“Hồi đó tui thích cô ấy lâu lắm rồi. Không phải kiểu thích cho vui đâu. Là kiểu… mỗi ngày đều nghĩ tới người ta. Nghĩ nếu mai không còn gặp nữa thì sao. Nghĩ tới mức tui tự thấy, nếu cứ im lặng, còn đau hơn bị từ chối.”
Cậu khựng lại. Đôi đũa trong tay siết chặt hơn một chút. Trong đầu cậu, quán cà phê hiện ra rõ ràng hơn. Anh đèn vàng, mùi cà phê rang, và bóng dáng một người con gái đứng sau quầy, gọi tên cậu bằng giọng dịu dàng.
“Vậy nên tui không phải là dũng cảm đâu.”
Anh bạn cười nhạt.
“Chỉ là… tui sợ mất người đó hơn là sợ nghe chữ ‘không’.”
Câu nói ấy khiến cậu im lặng hẳn. Một cảm giác nhói lên nơi ngực, rất khẽ nhưng rất rõ. Sợ mất… hay cậu đã mất rồi? Cậu đã tự rời đi trước khi có cơ hội nghe một câu trả lời.
“Nhưng nếu người ta từ chối thật thì sao?”
Cậu hỏi nhỏ, giọng gần như hòa vào tiếng quạt trần.
Anh bạn nhún vai.
“Thì buồn. Nhưng ít nhất tui không phải sống với câu “giá như”. Tui biết mình đã thành thật với cảm xúc của mình.”
Bạn gái anh ta nhẹ giọng thêm vào.
“Không nói ra thì người ta đâu có biết cậu nghĩ gì. Có khi… người ta cũng đang chờ một câu nói giống vậy.”
Cậu cúi xuống nhìn mặt bàn. Những vết xước cũ in mờ dưới ánh đèn huỳnh quang, giống như những suy nghĩ chằng chịt trong đầu cậu lúc này. Bữa cơm vẫn còn hơi ấm, nhưng trong lòng cậu lại lạnh đi một chút.
Đã hơn hai tháng kể từ ngày cậu rời xa quán cà phê ấy. Cậu cố tình chọn những con đường khác để về nhà, tránh đi ngang qua góc phố quen thuộc có ánh đèn vàng mỗi tối. Mỗi khi vô tình nghe ai nhắc đến cà phê hay matcha, tim cậu lại khẽ chùng xuống một nhịp. Cậu tự nhủ rằng mình đã ổn, rằng cuộc sống bây giờ chỉ xoay quanh việc học và dạy kèm, nhưng những đêm muộn, khi thành phố yên ắng, hình ảnh cô đứng sau quầy, mỉm cười gọi tên cậu vẫn hiện lên rõ ràng hơn cả trang sách trước mặt.
Né tránh là điều cậu chọn, nhưng quên đi thì cậu chưa từng làm được.
0 Bình luận