Phòng tập số 421 luôn lạnh lẽo đến mức bất kỳ ai đặt chân vào cũng cảm thấy rợn tóc gáy, dù hệ thống điều hòa trung tâm vẫn chạy ở mức nhiệt độ tiêu chuẩn 24 độ C như bao căn phòng khác. Cái lạnh ấy có khi không đến từ máy móc, mà toát ra từ sự im lặng đầy gượng gạo bao trùm lấy cả không gian rộng lớn, nơi hai con người đang đứng cách nhau chỉ vài mét nhưng lại như ở hai tầng thế giới khác biệt.
Tachibana Emi đứng bên cửa sổ kính sát đất, nơi cô vẫn luôn đứng, quay lưng lại phía cửa. Cô đang cẩn thận bôi nhựa thông lên cây vĩ như mọi khi, động tác chậm rãi, đều đặn đã ăn sâu vào cơ thể cô. Ánh nắng chiều nhạt nhòa hắt lên bóng lưng thẳng tắp của cô, vẫn là dáng vẻ cô độc đầy kiêu hãnh. Emi không quay đầu lại khi nghe tiếng bước chân quen thuộc vang lên trên sàn gỗ, nhưng đôi vai cô hơi gồng lên và cứng lại, như thể đang chuẩn bị cho một cuộc tranh cãi có thể nổ ra bất cứ lúc nào.
Nhưng Ren không đến để cãi nhau.
Anh nhẹ nhàng khép cửa lại, đặt chiếc ba lô sờn cũ xuống sàn, rồi bước đến bên cạnh Emi. Anh vẫn chú ý giữ khoảng cách với cô.
“Emi.” Ren gọi bằng giọng bình thản đến lạ lùng, như thể cuộc cãi vã lần trước chưa hề xảy ra.
Emi quay lại, ánh mắt cảnh giác nheo lại sau hàng mi dài. “Sao? Lần này cậu lại định tuyên bố cái gì? Hay định thuyết giảng cho tớ về tiêu chuẩn âm nhạc của một nghệ sĩ là phải thế nào?”
Ren chỉ khẽ lắc đầu, xong lại cúi đầu xuống trước cô. Sự chân thành đủ để khiến đối phương phải bất ngờ.
“Tớ xin lỗi. Về chuyện hôm trước...”
Emi sững sờ. Cây vĩ trên tay cô dừng lại giữa không trung, bụi nhựa thông trắng xóa vẫn còn lơ lửng trong vạt nắng. Cô nhìn Ren, cố gắng tìm kiếm sự mỉa mai hay giễu cợt trên khuôn mặt anh, nhưng chỉ thấy một vẻ điềm tĩnh.
“Sau khi làm nguội cái đầu lại, tớ đã suy nghĩ kỹ rồi.” Ren tiếp tục theo kịch bản mà anh đã soạn sẵn trong đầu. “Cậu nói đúng. Chúng ta đang đứng trước một cơ hội lớn. Cuộc thi quốc gia không phải là nơi để thử nghiệm hay đùa giỡn. Tớ không nên để cảm xúc cá nhân làm ảnh hưởng đến công sức tập luyện suốt mấy tháng qua của cả hai. Hành động hôm trước... là do tớ nông cuồng mà ra. Xin lỗi vì đã làm cậu thất vọng.”
Emi chớp mắt, rồi thở phào nhẹ nhõm. Sự căng thẳng trên khuôn mặt cô tan biến, thay vào đó là một nụ cười đắc thắng nhẹ nhàng, kèm chút bao dung của một kẻ bề trên.
“Tớ hiểu mà.” Cô nói, giọng dịu đi hẳn, bước lại gần vỗ nhẹ vào vai Ren. “Tớ biết cậu là người thông minh và biết nghĩ. Cậu hiểu điều gì là tốt nhất cho tương lai của mình. Mẹ cậu... cô ấy chỉ lo lắng cho cậu thôi. Cả tớ cũng vậy.”
“Ừ.” Ren đáp ngắn gọn, nuốt xuống sự khó chịu đang dâng lên trong cuống họng khi nghe về mẹ. Anh tự nhủ với lòng mình. Đây là vì mục tiêu lớn hơn. “Bắt đầu tập nhé? Tớ muốn chạy lại chương 3. Lần này sẽ giữ đúng tempo, không sai một nhịp.”
Ren ngồi xuống ghế, mở nắp phím cây đàn Steinway. Anh nhớ về hình ảnh của Miyabi, về nụ cười rạng rỡ của cô dưới ánh hoàng hôn, và giọng hát của cô hòa vào tiếng sóng biển ở Kamakura. Những kỷ niệm vẫn còn sống động trong tâm trí anh, nhưng Ren buộc phải khóa chặt chúng lại và đẩy sang một bên.
Sau đó, anh bật nút công tắc lên, chuyển qua chế độ chuyên nghiệp.
Ren bắt đầu chơi.
Lần này không có Rubato ngẫu hứng hay những Crescendo bùng nổ sai lệch. Ren đang chơi chính xác đến từng nốt nhạc, từng dấu ngắt nghỉ, từng ký hiệu cường độ y hệt như những gì được in trong bản nhạc. Ngón tay anh lướt nhanh trên phím đàn, mạnh mẽ và dứt khoát, toát ra sự lạnh lùng của một cỗ máy.
Ren thực sự đã trở thành một chiếc máy đếm nhịp bằng xương bằng thịt. Không sai dù chỉ một phần nghìn giây.
Emi căn vậy mà bắt nhịp theo. Tiếng Violin của cô quyện vào tiếng Piano. Chúng khớp nhau đến từng chi tiết một cách hoàn hảo. Sự đồng bộ tuyệt đối của kỹ thuật thượng thừa được phô ra khi hai nhạc cụ vang lên như một thể thống nhất, trơn tru và bóng bẩy. Tuy nhiên đối với Ren, bản nhạc vẫn thiếu đi sự ma sát của cảm xúc.
Khi nốt nhạc cuối cùng kết thúc, Emi hạ đàn xuống, khuôn mặt cô rạng rỡ niềm vui chiến thắng.
“Tuyệt vời lắm, Ren!” Cô thốt lên, giọng đầy phấn khích. “Chính là nó! Đây chính là sự hoàn hảo mà tớ nói tới. Cậu cũng thấy đúng không? Khi gạt bỏ cái tôi đi và tập trung vào kỹ thuật, cậu là bất khả chiến bại. Giám khảo chắc chắn sẽ cho chúng ta điểm tuyệt đối. Vé đi Đức nằm chắc trong tầm tay rồi.”
Ren nhìn xuống bàn tay mình đang đặt trên đùi. Chúng vẫn còn run nhẹ vì cường độ tập luyện ban nãy. Anh cố gắng cười hùa theo, nhưng tuyệt nhiên chẳng thể cảm thấy niềm vui hay tự hào trước những lời khen của Emi. Anh chỉ thấy tinh thần mình mệt mỏi cùng cực như vừa bị tra tấn suốt hai giờ liền.
“Cậu vui là tốt rồi.” Ren nói, đóng nắp đàn lại. Và cùng với âm thanh nặng nề đó cũng kết thúc buổi tập dợt. “Hôm nay đến đây thôi. Tớ... có chút việc bận.”
“Được rồi. Cậu cũng nghỉ ngơi đi. Mai gặp lại nhé.”
Ren xách ba lô bước ra khỏi phòng tập. Emi dõi theo bóng lưng anh với vẻ hài lòng và có chút an tâm.
Rời khỏi cổng trường Đại học Âm nhạc, anh nhanh chóng hòa vào dòng người hối hả của Tokyo buổi chiều tà.
Tuy nhiên thì Ren không về nhà Zekai ngay. Để thực hiện bước tiếp theo của kế hoạch, anh cần một không gian riêng tư để chuẩn bị. Anh rút điện thoại từ trong túi quần ra, ngón tay chần chừ trên màn hình cảm ứng một lúc lâu trước khi bấm vào dãy số mà anh đã thuộc lòng, nhưng hiếm khi chủ động gọi.
Tút... Tút...
Tiếng chuông reo kéo dài đều đều một lúc lâu, như thể cố tình thách thức sự kiên nhẫn và dũng khí của Ren. Tim anh đập thình thịch, mạnh đến mức như muốn bật ra khỏi lồng ngực.
“Alo?”
Chuông điện thoại đổ liên hồi thêm vài giây nữa trước khi giọng nói của bà Sayoko vang lên, tông giọng lạnh lùng và uy quyền, nhưng có chút ngạc nhiên thoáng qua. Kể từ đêm Ren bỏ nhà đi, bà chưa từng gọi cho anh một lần, có lẽ để giữ lòng tự trọng của một người mẹ, hoặc để trừng phạt anh bằng sự im lặng, ép buộc anh phải bò về xin lỗi.
“Chào mẹ…” Ren cố gắng không để lộ bất kỳ sự run rẩy nào trong lời nói. Đây vốn đã không còn là cuộc gọi của một đứa con hư bỏ nhà đi vì một phút bồng bột.
“Ren đấy à?” Bà Sayoko hỏi lại. Bà chuyển sang giọng điệu mỉa mai quen thuộc. “Con gọi làm gì? Hết tiền rồi à? Hay là cái thằng côn đồ kia chán cho con ở đợ rồi? Mẹ đã bảo rồi, nếu con bước ra khỏi nhà thì-”
“Con không có gọi để xin tiền.” Ren cắt ngang. “Con gọi để hẹn gặp mẹ.”
Đầu dây bên kia im lặng một chút. Tiếng thở của bà Sayoko qua điện thoại nghe nặng nề.
“Gặp mẹ? Để xin lỗi à? Nếu con định quay về và chấp nhận đi du học Đức, mẹ sẽ cho tài xế đến đón con ngay lập tức. Phòng của con vẫn để nguyên đấy, hay muốn quay về ký túc xá thì tùy.”
“Không. Con muốn mời mẹ uống cà phê.” Ren nói, phớt lờ lời đề nghị của bà. “Chiều ngày kia lúc 3 giờ. Con muốn hẹn gặp mẹ ở quán Henna Cafe, mẹ chắc biết rõ nó ở đâu rồi đúng không?”
“Henna Cafe?” Bà Sayoko lặp lại cái tên với vẻ mặt khó chịu. “Cái quán trong hẻm mà con đang làm thuê ấy hả? Con đùa mẹ đấy à Ren?!”
“Đó là nơi con đang làm việc. Nếu mẹ muốn nghe câu trả lời cuối cùng của con về việc đi Đức hay không thì hãy đến đó.”
“Còn không thì sao?”
Ren lưỡng lự, câu từ kẹt cứng lại trước đầu lưỡi. Anh biết điều bản thân sắp nói là không nên, càng không phải với đấng sinh thành của mình. Nhưng khi nhớ về những lời động viên của Miyabi dành cho mình trước đó, anh đành hạ quyết tâm.
Một khoảng lặng dài bao trùm. Ren nín thở, tay nắm chặt điện thoại, cơ mặt co cứng hết lại. Anh đang đặt cược tất cả vào sự tự tin và tính hiếu thắng của bà.
“Nếu không… thì mẹ… cứ coi như sẽ mất đứa con trai này đi.”
Bà Sayoko buông một hơi thở dài não nề. Cuối cùng, bà bất lực lên tiếng.
“Được rồi. 3 giờ chiều ngày kia. Đừng làm mất thời gian của mẹ. Và nhớ ăn mặc cho tử tế vào. Đừng để mẹ phải xấu hổ vì con.”
Bà cúp máy.
Ren thở hắt ra, cơ thể như bị rút đi toàn bộ sức lực. Anh tựa lưng vào cái bốt điện thoại gần đó, trượt dần xuống đất. Mồ hôi ướt đẫm lưng áo sơ mi, dù thời tiết về chiều cũng không đến mức gọi là nóng.
Thế rồi hai ngày sau…
Tại quán Henna Cafe. Ren đã xin phép ông Soichiro cho nghỉ ca làm buổi chiều nay để tiếp một vị khách quan trọng. Ông chủ, với sự nhạy cảm của một người từng trải, đã lờ mờ đoán ra vấn đề khi thấy vẻ mặt nghiêm trọng của Ren. Ông tế nhị lui vào trong bếp để chuẩn bị sổ sách, nhường lại toàn bộ không gian bên ngoài cho cậu nhân viên trẻ.
Mùi cà phê rang xay thơm lừng, tiếng nhạc Jazz ru ri từ chiếc loa cũ, ánh đèn vàng ngọt ru ngủ thị giác. Quán cafe vẫn luôn mang vẻ bình yên thân thuộc như mọi hôm, nhưng tâm trạng Ren lúc này thì lại căng như dây đàn sắp đứt.
Anh mặc một chiếc áo sơ mi trắng sơ vin gọn gàng với quần âu đen, bộ đồ tử tế nhất anh còn giữ lại trong chiếc vali nhỏ. Anh ngồi ở chiếc bàn ăn bốn người trong góc cùng của quán, khuất khỏi tầm nhìn của những vị thực khách khác.
Bên cạnh anh là con robot Orihime màu trắng. Miyabi đang quan sát mọi thứ qua camera từ căn phòng nhỏ của mình.
“Anh đang lo à?” Giọng Miyabi vang lên qua loa robot, nhỏ xíu và rè rè.
Ren nhìn xuống bàn tay đang nắm chặt trên mặt bàn. “Một chút. Mẹ anh… bà ấy có tinh thần rất áp đảo. Đứng trước mặt bà tôi luôn cảm thấy như không khí xung quanh bị hút cạn vậy.”
“Nghe như mấy con trùm cuối trong game nhỉ. Cơ mà đừng lo, có em ở đây rồi. Nếu bà ấy bắt nạt anh, em sẽ lao vào trả đòn bà ấy.” Miyabi đùa, cô cố tỏ ra mạnh mẽ để trấn an anh. “Hoặc nếu cần thì em sẽ phát đại bản Industrial Metal nào đó để đánh lạc hướng bà ấy cho anh phản công.”
Ren bật cười yếu ớt. “Cảm ơn em. Nghe vậy tôi thấy đỡ sợ hơn nhiều…”
Sự hiện diện của Miyabi, dù chỉ qua con robot nhựa đồ chơi, vẫn là nguồn động viên lớn nhất của anh lúc này.
Đúng 3 giờ chiều.
Tiếng chuông cửa leng keng vang lên.
Cánh cửa gỗ nặng trịch mở ra. Ren ngay lập tức cảm thấy một luồng khí lạnh như tràn vào quán, lấn át cả mùi cà phê ấm nóng, khiến anh rợn cả gáy.
Katsuragi Sayoko bước vào.
Bà mặc một bộ vest được thiết kế riêng màu xám tro sang trọng, cắt may tinh tế ôm lấy dáng người. Trên tay bà xách chiếc túi Hermes Birkin đắt tiền, và khuôn mặt được che đi một phần bởi cặp kính râm Rayban. Sự xuất hiện của bà trong cái quán cà phê cũ kỹ, ám khói thuốc và mùi dầu máy này giống như một con thiên nga đi lạc vào chuồng gà, lạc lõng và kệch cỡm.
Bà đứng ở cửa, tháo kính cặp kính xuống, nheo mắt nhìn quanh với vẻ khó chịu ra mặt. Ánh mắt bà lướt qua những bộ bàn ghế cũ trầy xước, một, hai mảng tường tróc sơn loang lổ, tới cái quạt trần quay lờ đờ, và cuối cùng dừng lại ở Ren.
Ren đứng dậy. Anh hít một hơi sâu, nhìn thẳng vào mẹ.
“Con chào mẹ. Cảm ơn mẹ đã tới.”
Bà Sayoko bước tới, tiếng giày cao gót nện xuống sàn gỗ đanh thép, vang lệt rõ rệt trong không gian tĩnh lặng. Bà không ngồi xuống ngay, mà cẩn thận lấy từ trong túi xách ra một chiếc khăn giấy ướt, lau kỹ mặt ghế gỗ đối diện Ren, rồi mới từ tốn an tọa.
“Chỗ này...” Bà ngó nghiêng xung quanh, sau đó lấy một chiếc khăn mùi xoa từ trong túi xách lên bịt hờ mũi lại. “Tồi tàn hơn mẹ tưởng tượng. Mùi dầu mỡ chiên xào kinh khủng, thuốc lá thì nồng nặc. Làm sao con có thể làm việc được trong cái không khí này?”
Ren ngồi xuống, cố giữ bình tĩnh trước lời khiêu khích của bà. “Con thì thấy nó ấm cúng, cà phê ở đây cũng ngon và mọi người ai cũng thân thiện nên không vấn đề.”
“Ấm cúng là từ ngữ hoa mỹ của những kẻ nghèo hèn dùng để an ủi bản thân.” Bà Sayoko liếc xuống ghế rồi đặt túi xách lên đùi, khoanh tay lại trước ngực. “Vào thẳng vấn đề đi. Con lôi mẹ đến cái chỗ này để làm gì? Để khoe khoang cuộc sống tự lập thảm hại của con?”
Mắt bà lướt nhanh qua bộ trang phục của Ren, chiếc áo sơ mi đã hơi sờn cổ, đôi giày thể thao cũ kỹ, dính bẩn. Bà nhếch mép, nhìn anh với vẻ thương hại pha lẫn sự giận dữ.
“Nhìn con xem. Hốc hác, xanh xao. Mắt thì thâm quầng. Đây là cái ‘đam mê’ mà con muốn đấy à? Con đang tự hủy hoại cuộc đời mình đấy, Ren. Đừng có cứng đầu nữa và quay về nhà ngay.”
“Con sống rất tốt, cảm ơn vì mẹ đã quan tâm.” Ren dõng dạc đáp lại bà, quyết không nhường bước. “Con ăn ngủ có thể không bằng ở nhà, nhưng con thấy thoải mái hơn, cũng không phải nghe mấy lời cằn nhằn mỗi ngày nữa.”
“Thôi đi Ren.” Bà xua tay, mất kiên nhẫn. “Đừng cố bắt chước làm người lớn nữa. Mẹ biết thừa con đã hết tiền rồi. Thẻ con mẹ cũng đã khóa. Bạn bè con... cái thằng côn đồ đó cũng chẳng nuôi con mãi được đâu. Nó cũng có giới hạn của nó. Về nhà đi, mẹ sẽ bỏ qua cho con. Cuối năm nay chúng ta sẽ bay sang Đức làm thủ tục nhập học luôn.”
Ren hít một hơi sâu, hít lấy hít để mùi cà phê ấm áp trong không khí. Sau khi dồn hết dũng khí, anh nhìn thẳng vào mắt bà, hai bàn tay siết chặt lại dưới bàn.
“Con sẽ không đi Đức, thưa mẹ. Dù mẹ có mở lại thẻ hay không.”
Bà Sayoko nhíu mày, ánh mắt trở nên nguy hiểm. “Con vẫn ngoan cố thế sao? Tại sao con cứ phải nằng nặc đòi chôn vùi tài năng của mình ở cái xó này mãi hả? Con có biết bao nhiêu người ngoài kia mong ước cả đời chỉ để được bằng một góc của những gì con được ban cho không Ren?”
“Con biết, và con cũng không phủ nhận rằng mình đang hành xử ích kỷ. Nhưng không phải con ngoan cố. Con chỉ muốn chứng minh cho mẹ thấy mẹ đã sai.”
“Sai?” Bà cười khẩy, ngả người ra sau ghế. “Mẹ sai chỗ nào? Mẹ đã vạch ra con đường hoàn hảo nhất cho con. Mẹ đã dọn sẵn mâm cỗ, con chỉ việc ngồi vào ăn thôi. Con còn muốn cái gì nữa?”
“Mẹ sai vì mẹ nghĩ âm nhạc chỉ có giá trị khi nó đem lại danh vọng và tiền bạc.” Ren nhăn mặt, giọng anh đanh đanh khó chịu “Mẹ chưa bao giờ thực sự nghe con chơi đàn. Mẹ chỉ nghe xem con có chơi đúng nốt không, kỹ thuật có phải là của nghệ sĩ nổi tiếng không, có thể kiếm ra tiền không. Mẹ lúc nào cũng tính toán với tính toán, mẹ chưa bao giờ cảm nhận tiếng đàn của con cả!”
Anh thò tay vào túi áo, lấy ra một tấm vé mời tự làm. Tấm vé được vẽ tay đơn giản trên giấy bìa cứng, nét vẽ hơi nguệch ngoạc nhưng nắn nót. Rồi anh đẩy nó về phía bà.
“Lễ hội trường mùa Thu - Trường Giáo Dục Đặc Biệt Komaba.
Thời gian: 10h sáng Chủ Nhật.
Biểu diễn: Katsuragi Ren & Hoshino Miyabi.”
Bà Sayoko cầm tấm vé lên bằng hai ngón tay. Bà đọc lướt qua rồi nhíu mày khinh bỉ.
“Cái gì đây? Trường khuyết tật? Con định mời mẹ đến xem lũ trẻ tật nguyền múa hát à? Đây là cái sự nghiệp mà con chọn đấy ư?”
Câu nói của bà như một gáo nước sôi tạt vào mặt Ren. Và cả Miyabi. Con robot bên cạnh Ren khẽ động đậy, tiếng động cơ réo lên nghe như tiếng nghiến răng.
Ren siết chặt tay hơn, móng tay găm vào da thịt. Anh cố kiềm chế cơn giận đang bùng nổ để không hét vào mặt mẹ.
“Đừng gọi họ như thế.” Anh gằn giọng. “Đó là nơi con thực tập. Và đó là nơi con sẽ biểu diễn. Con sẽ cho mẹ thấy âm nhạc của con là như thế nào.”
“Biểu diễn?” Bà Sayoko vứt tấm vé xuống bàn như vứt rác. “Con định biểu diễn cái gì ở đó? Mấy bài hát thiếu nhi vớ vẩn? Hay mấy bài nhạc trẻ rẻ tiền? Ren, con tỉnh lại đi! Con là nghệ sĩ Piano được đào tạo bài bản để chơi chuyên nghiệp ở những thánh đường âm nhạc. Không phải để làm trò hề ở cái xó xỉnh đó cho những kẻ không biết thưởng thức nghe!”
“Mẹ! Con muốn mẹ đến đó.” Ren tiếp tục, phớt lờ sự sỉ nhục của bà. Anh phát ngôn hùng hồn. “Con mong mẹ sẽ nghe con chơi nhạc. Con sẽ không phải chơi Beethoven hay Chopin. Bài nhạc mà con biễu diễn là thứ âm nhạc của chính con, đam mê mà con theo đuổi. Là thứ âm nhạc mà mẹ cho là rác rưởi đó.”
Ánh mắt anh hiện rõ lên sự kiên định và quyết tâm.
“Đây là một lời thách đấu, thưa mẹ.”
Bà Sayoko khựng lại. “Thách đấu?”
“Vâng. Vậy nên một lần nữa, con mong mẹ hãy đến đó, nghe con chơi một lần. Chỉ một lần thôi. Nghe và cảm nhận bằng đôi tai của một người mẹ, không phải của một nhà đầu tư hay ban giám khảo. Nếu sau khi nghe xong, mẹ vẫn cảm thấy thứ âm nhạc đó là vô giá trị, không chạm được vào cảm xúc của mẹ... Thì con sẽ về nhà ngay lập tức. Con sẽ đi du học Đức, không phản kháng nữa. Con sẽ trở thành nghệ sĩ Piano như ý của mẹ. Vậy là được đúng không?”
Bà Sayoko nhìn con trai với vẻ mặt sững sờ. Bà thấy trong anh có một sự tự tin kỳ lạ mà bà chưa từng thấy. Đó rõ ràng không phải sự ngạo mạn của tuổi trẻ, mà nó điềm tĩnh hơn, như một người đàn ông đã tìm thấy chân lý của đời mình. Nó khiến bà, một người phụ nữ thép cũng phải dao động.
“Con dám mang cả cuộc đời ra đánh cược cho một buổi diễn nghiệp dư ở trường khuyết tật?” Bà hỏi lại, giọng nghi ngờ pha chút dè chừng.
“Con dám vì con tin vào thực lực của bản thân, và cả người bạn diễn của con.”
Ren quay sang nhìn con robot Orihime.
Bà Sayoko nhìn theo ánh mắt anh. Bà nhìn con robot phục vụ màu trắng với vẻ khó hiểu.
“Đừng nói với mẹ là con định diễn với cái thứ này nhé? Con điên thật rồi Ren.”
“Không phải “cái thứ”, thưa bà.”
Giọng nói của Miyabi bất ngờ vang lên từ loa robot. To, rõ ràng và đầy khí phách, không một chút rụt rè, khiến bà Sayoko giật mình.
Con robot Orihime từ từ di chuyển cánh tay máy giơ lên ngang ngực, rồi cúi đầu chào một cách trang trọng.
“Xin chào bà Katsuragi. Cháu là Hoshino Miyabi.” Giọng nói hơi rè rè vang lên qua chiếc loa. “Cháu là người sẽ hát cùng anh Katsuragi trong lễ hội trường hôm đó. Cháu không phải là nghệ sĩ chuyên nghiệp… cũng không có đôi chân lành lặn. Nhưng cháu hứa với bà, chúng cháu sẽ cho bà thấy một thế giới mà bà chưa từng biết. Một thế giới nơi âm nhạc không phải là công cụ, mà là một nơi an toàn để mọi người có thể thấu hiểu nhau.”
Bà Sayoko trố mắt nhìn con robot, rồi nhìn sang Ren đang mỉm cười tự hào. Bà bật cười, một tiếng cười chua chát. Bà đang không thể tin vào mắt mình.
“Được rồi… Đủ rồi! Một thằng con trai bỏ nhà đi bụi và một con robot bày đặt nói lý lẽ. Các người đúng là điên hết rồi.”
Bà đứng dậy, cầm lấy cái túi xách Hermes. Bà với tay lấy tấm vé mời trên bàn, nhét vào túi áo vest một cách thô bạo.
“Hôm đó mẹ sẽ đến. 10 giờ sáng. Nhưng con chuẩn bị tinh thần mà xách vali đi Đức đi, Ren. Mẹ không dễ bị mủi lòng bởi mấy trò sướt mướt rẻ tiền đâu. Mẹ sẽ đánh giá con bằng tiêu chuẩn khắt khe nhất.”
Bà quay lưng bước đi, đầu ngẩng cao kiêu hãnh. Tiếng giày cao gót nện xuống sàn xa dần rồi tắt hẳn sau cánh cửa gỗ.
Không gian trong góc quán chùng xuống. Sự im lặng quay trở lại, nhưng nhẹ nhõm hơn trước đó.
Ren ngồi phịch xuống ghế, thở hắt ra hơi dài như vừa chạy cả đường marathon bằng hết tốc lực. Áo sơ mi của anh ướt đẫm mồ hôi lạnh. Cuối cùng thì hai vai anh cũng buông lỏng ra.
Anh quay sang nhìn con robot, ánh mắt đầy biết ơn. Ren hào hứng hét lên.
“Em làm tốt lắm, Miyabi! Nãy em... ngầu lắm đấy.”
“Anh cũng thế còn gì...” Giọng Miyabi nghe run run qua loa, có vẻ cô đang khóc, hoặc cũng có thể đang cười ở đầu bên kia. “Tim em sắp rớt ra ngoài rồi đây này. Giờ thì chúng ta chết chắc rồi. Mà… nếu thua kèo, anh phải đi Đức thật đấy à?”
Ren mỉm cười, thở phào nhẹ nhõm rồi đưa tay chạm nhẹ vào đầu con robot.
“Chúng ta sẽ không thua. Không thể thua được… Anh tin vậy.”
“Anh lấy đâu ra cái sự tự tin đó thế?”
“Chả biết.” Ren đáp. “Anh chỉ cảm giác thế thôi.”
3 Bình luận