Lena đặt chiếc dĩa xuống đĩa mì trống trơn. Cô liếm môi với vẻ thoả mãn. Được rồi, đến lúc tiếp tục với kế hoạch thu thập thông tin.
Cô tự rót cho mình một cốc cà phê Folgers vừa pha, bật laptop, mở hai tab, trong đó một tab có google map, gõ vào đấy địa chỉ cần tìm kiếm, để tab trắng bên cạnh. Xong cô cầm lấy điện thoại, bấm số của Alex.
Chuông reo hồi lâu. Lena kiên nhẫn chờ đợi, nhấp một ngụm cà phê. Cô được biết giờ này hắn thường đã về ngôi nhà nằm ở cuối đường Elm, một khu vực bình dân đặc trưng ở New Hampshire, nằm dài trên sô pha xem TV, uống bia sau một ngày chui rúc dưới các đường ống cống.
"Alo?" Đầu dây bên kia vang lên một giọng nói quen thuộc, mang theo sự mệt mỏi.
"Em đây," Lena nói ngắn gọn. "Tình hình thế nào? Anh đã đến đó chưa?"
Hắn im lặng một lúc, rồi thở dài thườn thượt .
"Rồi, anh làm đúng như kịch bản chúng ta đã bàn…" Câu nói bị bỏ lửng. Qua ống nghe, cô nghe thấy tiếng thủy tinh va nhẹ vào răng, rồi một khoảng lặng kéo dài chừng ba giây. Không có tiếng trả lời, chỉ có tiếng nuốt khe khẽ và tiếng đế chai gõ xuống mặt bàn.
Alex tiếp tục. "Anh quay lại đó vào khoảng 4 giờ chiều. Gã Victor vắng nhà. Chỉ có Jaime Vance ra mở cửa. Anh đã cố gắng tỏ ra tự nhiên hết mức có thể."
Lena có thể hình dung ra cảnh tượng đó. Alex, với bộ quần áo bảo hộ lao động lấm lem và nụ cười thân thiện của một người thợ lành nghề, đứng trước cánh cửa gỗ.
"Xin chào, ông Vance," Alex thuật lại. "Tôi xin lỗi nếu làm phiền ông, nhưng... tôi cứ suy nghĩ mãi về hệ thống thoát nước hôm nọ. Theo kinh nghiệm của tôi, đường ống ở đây khá cũ và cần được nâng cấp một chút. Để lần sau nếu các vị có lỡ đổ... ừm, những loại hóa chất mạnh xuống đấy, thì nó sẽ ít có nguy cơ bị tắc nghẽn hay ăn mòn hơn."
"Khá lắm," Lena gật gù. Một lời đề nghị hợp lý, vừa thể hiện sự quan tâm nghề nghiệp, vừa ám chỉ rằng anh ta sẽ giúp họ trong việc xử lý loại chất thải dưới cống một cách an toàn, kín đáo hơn.
"Hắn phản ứng thế nào?"
"Cậu ta trông... tệ lắm, Lena ạ," giọng Alex chùng xuống. "Khác hẳn với vẻ thân thiện lần trước. Mặt cậu ấy xanh xao, trắng bệch như sáp nến, và quầng mắt thì thâm xì. Trông cứ như đang bị ốm nặng hoặc kiệt sức vậy."
"Anh có hỏi hắn bị làm sao không?"
"Có, nhưng Jaime trả lời rằng chỉ bị cúm nhẹ. Rồi cứ thế đứng tựa vào cửa, đầy vẻ mệt mỏi, lịch sự từ chối đề nghị thay thế đường ống nước. Hắn bảo họ sẽ lưu ý việc đó sau. Thế là anh chuyển sang 'Kế hoạch B'."
Alex hắng giọng, tiếp tục thuật lại:
"Nhân tiện, thưa ông Vance... khu vực này khá vắng vẻ. Các ông có định nâng cấp hệ thống an ninh không? Bởi một số nhà cũ thường có vấn đề về… rất nhiều thứ. À, tôi có một người bạn làm việc ở công ty bán các thiết bị an ninh điện tử rất uy tín, nên nếu các ông có nhu cầu thì..."
"Và?"
"Jaime mỉm cười. Một nụ cười nhạt nhẽo và thiếu sức sống. Cậu ấy nói: 'Cảm ơn sự quan tâm của anh, anh Miller. Nhưng chúng tôi không lo lắng về những tên trộm cắp. Ngôi nhà này có đủ sự an toàn cần thiết rồi. Sự biệt lập và yên tĩnh chính là hệ thống an ninh tốt nhất. Đó là lý do tôi và Victor chọn sống ở vùng đất này.'"
"Hắn nói vậy à?" Lena nhíu mày, cô gõ phím, ghi chú nhanh lên màn hình. "Xác nhận lại, không có thiết bị điện tử. Hai gã đồng tính đấy tin vào sự an toàn của vị trí địa lý."
"Đúng vậy. Nhưng đây mới là đoạn kỳ lạ, Lena," giọng Alex bỗng trở nên căng thẳng. "Khi anh thấy cậu ấy định đóng cửa, anh đã cố nài nỉ thêm một chút. Nhưng khi bước tới gần hơn. Thì Jaime đã..."
"Rồi sao?" Lena nói.
"Đột nhiên, Jaime co rúm người lại. Biểu cảm mệt mỏi trên mặt hoàn toàn biến mất, thay vào đó là... sự giận dữ. Một cơn thịnh nộ thực sự. Mắt hắn long lên sòng sọc, môi hắn co giật như thể muốn nhe răng ra để xé xác anh vậy. Anh thề, lúc ấy trông hắn đáng sợ hơn bất cứ thứ gì anh từng thấy trong đời, hay cả trên những bộ phim."
Hơi thở của Alex ở bên kia đường dây chợt trở nên dồn dập, gấp gáp hơn, khiến tay cô vô thức siết chặt lấy chiếc điện thoại. "Hắn tấn công anh à?"
"Không. Hắn đã…kiềm chế lại được. Anh nghĩ vậy, bởi anh thấy hắn lắc mạnh đầu, rồi lùi lại vào bên trong, cách xa cửa ra vào. Sự giận dữ đã biến mất, thay vào đó là một vẻ mặt... thương hại? Hay khinh bỉ? Anh không rõ nữa."
"Rồi hắn nói gì?"
"Hắn nhìn anh chằm chằm, rồi hỏi một câu chẳng liên quan gì đến camera an ninh cả. Hắn hỏi: 'Anh Miller, anh có hay đi nhà thờ không?'"
"Hả?" Lena nhíu mày.
"Anh cũng ngạc nhiên y như em vậy. Anh ấp úng bảo là thỉnh thoảng. Rồi Jaime cười khẩy. Hắn nói: 'Anh lo lắng về sự an toàn? Anh lo lắng về những kẻ ác? Anh có biết trong Kinh Thánh, Chúa đã giết nhiều người hơn Quỷ Satan hàng triệu lần không? Trong khi Satan chỉ trực tiếp xuống tay với khoảng 10 người, và gã cũng chỉ được phép ra tay sau khi đã xin phép và được Chúa chấp thuận.'"
Lena im lặng. Một gã nghệ nhân lập dị, thích sống ở một nơi biệt lập và hoang vắng, trích dẫn Kinh Thánh theo kiểu báng bổ để dọa khách.
Mà nó có phải sự báng bổ không nhỉ, hay là sự thật, cô không rõ, Lena hầu như chả còn nhớ được một đoạn trích hoàn chỉnh nào trong kinh thánh nữa. Ngoại trừ câu. "Cái rìu đã đặt sát gốc cây: bất cứ cây nào không sinh quả tốt đều bị chặt đi và quăng vào lửa."
"Hắn nói xong câu ấy," Alex tiếp tục, "rồi nhìn anh và bảo: 'Vậy nên, đừng lo lắng về những kẻ lạ mặt trong bóng tối, anh Miller. Hãy lo lắng về Đấng Toàn Năng ấy. Giờ thì mời về cho.' Rồi hắn đóng sập cửa lại."
"Một kẻ điên," Lena kết luận, dù trong lòng cô cũng cảm thấy gợn gợn. "Đám nghệ sĩ lập dị thường là những kẻ như vậy. Nhưng quan trọng là: Hắn đã xác nhận họ không dùng thiết bị điện tử. Có vẻ là hơi tự tin quá mức nhỉ?"
"Đúng vậy. Không camera. Không báo động," Alex xác nhận. "Nhưng Lena, đừng chủ quan. Bức tường bao quanh nhà..."
"Sao?"
"Nó cao 3 mét. Và trên đỉnh tường, họ cắm đầy những mảnh sành và thủy tinh vỡ. Nếu em định đu dây và bám tay lên đỉnh tường để trèo qua, em sẽ nát tay đấy." Tiếng nuốt ừng ực lại vang lên.
Lena ngừng lại. Mảnh sành và thuỷ tinh. Một biện pháp chống trộm cổ điển, thô sơ nhưng hiệu quả… phần nào đó.
Cô im lặng, nghĩ ngợi. Mảnh sành à, mảnh sành, mảnh sành, hừm… Chúng ta cần phải làm gì để xử lý những thứ phiền phức này nhỉ.
"Đừng cố gỡ bỏ chông gai, hãy đè bẹp nó."
Eureka.
"Một tấm thảm lót sàn xe hơi là đủ." Lena nói lớn, rồi cô nhanh chóng bịt miệng lại để ngăn sự phấn khích của bản thân.
"Lena, em vừa nói gì?" Tiếng ho sặc sụa vang lên, có vẻ như gã vừa bị sặc bia.
Lena thở dài, tuy rằng đã rời xa cái "công việc" cũ kia hơn bốn năm rồi. Nhưng chẳng lẽ Alex đã quên một trong những bài học quan trọng nhất mà chính gã đã chỉ dạy cho cô.
"Alex, anh còn nhớ cái lần chúng ta đột nhập vào nhà của lão giám đốc công ty bất động sản Wilson ở Beverly Hills không?"
Một thoáng im lặng kéo dài.
Qua điện thoại, Lena có thể nghe thấy tiếng thở nặng nề của Alex, tiếng chai bia đặt xuống bàn, rồi tiếng ghế cọt kẹt như thể gã đang nhúc nhích khó chịu.
"Lena à, em biết đấy, anh đã... chuyện đó đã là quá khứ rồi. Và anh không muốn... ừm, nhắc lại nó nữa. Giờ anh đã có Rosie, có cuộc sống mới..."
Lena cảm thấy một cơn bực bội trào lên trong lồng ngực.
"Chả phải anh là người đã gợi ý cho em về vụ trộm này sao?" Cô rít lên trong điện thoại.
Chết tiệt, giờ gã mới nhớ ra rằng mình đã và đang cố gắng trở thành người lương thiện à?
"Lena, anh làm vậy chỉ vì em... Anh muốn giúp em thoát nợ... Chứ anh thực sự không có ý định... quay trở lại con đường đấy..." Gã ấp úng, giọng nói như người đang đi trên dây.
"Thôi được rồi." Lena thở dài. Cô không có thời gian để ngồi đây và lắng nghe gã ta sám hối về quá khứ. "Hãy để lương tâm của anh tiếp tục được ngủ yên đi. Không cần phải đánh thức nó dậy bây giờ."
Cô nhấn mạnh từng chữ một.
"Hãy quay trở lại với PHI VỤ CUỐI CÙNG này. Chúng ta chỉ cần một tấm thảm lót sàn xe hơi để giải quyết đống mảnh sành trên tường."
Im lặng.
"Tấm thảm… chúng ta sẽ làm gì với nó?" Giọng Alex vang lên, đầy vẻ bối rối.
Lena nhắm mắt lại. Trong tâm trí cô, hình ảnh Alex khi còn trẻ hiện lên rõ mồn một. Gã đàn ông với cái đầu trọc bóng loáng và cặp kính sát tròng màu xanh. Người đang mỉm cười, vừa giải thích cho cô về nguyên lý vật lý, vừa tung tấm thảm cao su lên đỉnh bức tường đầy mảnh chai.
"Nhìn này, Lena," hắn nói. "Cao su. Chất liệu tuyệt vời nhất mà Chúa ban tặng cho dân trộm cắp. Nó dày, nó đàn hồi, nó hấp thụ lực va đập và tiếng ồn. Khi em trèo qua, đám chông sắt hay mảnh sành kia sẽ chỉ cắm vào lớp cao su thay vì cắm vào da thịt em."
"Anh dạy em điều đó, Alex," Lena nói, cô mỉm cười. "Anh không thể quên được đâu. Dù có cố gắng thế nào đi nữa."
Một tiếng thở nặng nề vang lên từ đầu dây bên kia.
"Anh nhớ rồi," Alex thừa nhận. "Anh vẫn nhớ tất cả, cũng như về những chiến lợi phẩm mà chúng ta kiếm được từ nhà lão ta nữa
"Phải," Lena tiếp lời, cô gãi cằm trong vô thức. "Lão trùm bất động sản huênh hoang đó. Chúng ta đã không tìm thấy két sắt tiền mặt, nên anh đã nổi cáu và gom sạch hộp nữ trang của bà vợ lão. Kim cương, ngọc trai, đá quý... Và cả cái kệ trưng bày 'bảo vật' ở phòng khách nữa."
"Mấy cái bình gốm sứ đời nhà Thanh và cặp tượng lân bằng ngọc bích," Alex rên rỉ. "Chúa ơi, lúc đó anh đã nghĩ chúng ta trúng mánh lớn rồi. Anh đã nâng niu chúng như vàng, còn cẩn thận lấy cả giấy báo bọc từng cái chân tượng lại để không bị sứt mẻ."
"Rồi chúng ta hí hửng vác đống đồ đấy đến chỗ cửa tiệm của lão Renny 'Mắt Cú'." Lena thêm vào, môi cô mấp máy vì phải nhịn cười khi nhớ về cái kỉ niệm khó quên đấy. Lão Renny già nua với con mắt trái bị đục thủy tinh thể, đeo cái kính lúp chuyên dụng vào, soi mói từng milimet của cái bình gốm "cổ" mà Alex khẳng định trị giá ít nhất năm mươi nghìn đô la.
"Lão lật cái đáy bình lên," Lena nhắc lại, giọng cô run lên vì buồn cười. "Và chỉ cho anh thấy cái tem nhỏ xíu bên dưới."
"'Made in Taiwan - Hàng lưu niệm sân bay'," Alex đọc lại dòng chữ ám ảnh đó bằng giọng chán nản. "Lão Wilson, một gã triệu phú sống trong căn biệt thự trị giá triệu đô, vậy mà lại trưng bày ở phòng khách thứ đồ gốm mua ở cửa hàng miễn thuế giá 15 đô la. Đám nhà giàu chết tiệt và cái thói khoe mẽ rởm đời của chúng."
"Nhưng ít nhất dây chuyền của bà vợ là hàng thật," Lena an ủi. "Phụ nữ thường ghét phải dùng hàng giả, thật may mắn."
"Thôi, ôn lại quá khứ vậy là đủ rồi." Alex ngắt lời, gã hạ giọng. "Để vượt qua bức tường, em hãy bắt đầu từ phía tây của dinh thự. Bởi phía đông nhìn ra thị trấn, dù là lúc nửa đêm thì vẫn có khả năng cao là sẽ có người nhìn thấy hành động của em. Và theo quan sát của anh, bức tường đó có một... khiếm khuyết chết người. Hoặc một món quà, tùy cách em gọi."
"Món quà?" Lena nhướng mày, tay cô vẫn cầm chắc cốc cà phê.
"Ừ. Ở mặt trong của bức tường," Alex giải thích. "Ngay dưới lớp mảnh sành, có một đường gờ đá trang trí. Nó nhô ra khoảng ba inch về phía sân vườn."
Lena im lặng, não bộ cô nhanh chóng phân tích thông tin này. "Nghĩa là..." Cô lầm bầm.
"Nghĩa là em không cần lo việc móc câu bị trượt trên đám thủy tinh," Alex gật đầu, giọng chắc nịch. "Khi em ném móc qua tường và giật lại, lưỡi móc sẽ ngoạm chặt vào cái gờ đá bên trong đó. Nó sẽ tạo thành một điểm neo cực kỳ vững chắc."
"Một cái gờ đá... ngay sát đỉnh tường ở mặt trong?" Lena lặp lại. "Anh chắc chứ?"
"Hoàn toàn chắc chắn. Anh đã nhìn thấy nó qua khe cổng."
Thông tin này khiến Lena suýt nữa đánh rơi chiếc cốc trên tay. Cô vội đặt nó xuống mép giường.
Một bức tường cắm đầy mảnh sành và thủy tinh ở bên trên, nhưng lại thiết kế một cái "tay vịn" hoàn hảo cho móc câu ở bên dưới. Đối với một tên trộm muốn đột nhập vào trong dinh thự qua bức tường, đây là một sự trợ giúp hoàn hảo.
"Hôm nay là ngày may mắn của mình," cô nghĩ thầm, một nụ cười vui vẻ nở trên môi.
Hoặc là may mắn. Hoặc là một thứ gì đó khác mà cô chưa gọi tên được. Nhưng lúc này, cô không quan tâm.
Giọng nói của Alex tiếp tục vang lên. "Còn về cánh cổng chính, là một cánh cổng đôi bằng sắt rèn, cao bốn mét, trên đỉnh có những mũi giáo nhọn hoắt mạ vàng. Là loại cổng điện tử tự động. Nó được vận hành bằng hai cánh tay đòn thủy lực gắn ở phía sau cổng."
"Và đây sẽ là lối ra của em sau khi xong việc." Gã nhấn mạnh từng chữ một.
"Cổng chính ư?" Lena tỏ ra nghi ngại. "Nó là loại được khóa điện tử mà. Vào buổi đêm, chắc chắn chế độ tự động sẽ bị tắt"
Một tiếng cười khoái trá vang lên ở đầu dây bên kia, nó vang vọng, kéo dài trong một lúc, cho đến khi Lena phải gắt lên.
"Anh đang cười vì cái quái gì vậy hả, Alex?" Lena nói, cô nắm chặt lấy chiếc điện thoại trên tay.
"Bởi vì anh đã dạy cho em cái này rồi, Lena à. Hẳn em đã quên mất." Alex ngưng cười, giọng nói của gã trở nên đầy phấn khích. "Trên trụ cổng bên trong có một hộp kỹ thuật chứa bo mạch điều khiển. Tất cả những gì em cần nếu muốn mở cổng ra, là một cái chìa lục giác 8 ly hoặc một cái kìm nước đủ khỏe. Vặn cái van xả áp màu đỏ nằm dưới đáy hộp kỹ thuật ngược chiều kim đồng hồ hai vòng. Cánh cổng nặng nửa tấn sẽ nhẹ như một cánh cửa gỗ."
Lena im lặng, cô đưa ngón tay gõ lên thái dương mình, nhăn trán lại, ngẫm nghĩ.
"À, đúng rồi, nó là thứ mà anh đã dạy cho em ở phi vụ thứ hai của chúng ta."
"Chính xác, làm tốt lắm, Luna yêu quý của anh."
Dù đã nói rằng không muốn được gọi bằng cái biệt danh đấy nữa, nhưng lần này, cô nghĩ mình có thể bỏ qua cho hắn.
"Được rồi, Alex, cứ coi như phi vụ đột nhập của em sẽ thành công và việc thoát ra ngoài qua cổng chính cũng sẽ dễ như ăn kẹo đi, thì rõ ràng em không thể đi bộ về New york với cái túi đầy đồ ăn trộm được, chúng ta sẽ cần một chiếc ô tô."
"Em có thể để xe ở bên ngoài, gần bìa rừng," Alex gợi ý. "Có rất nhiều khách du lịch đi qua Harrow's End mỗi ngày để sang Canada hoặc những nơi khác. Vậy nên một chiếc xe lạ đỗ ở ven đường sẽ không gây quá nhiều sự chú ý đâu."
"Không, quá mạo hiểm," Lena gạt phăng ngay lập tức.
"Nếu sáng ngày hôm sau, hai gã kia tỉnh dậy và nhận ra đã bị 'khách lạ' viếng thăm, chúng sẽ báo với cảnh sát. Và nếu bất kỳ ai, một người dân địa phương dắt chó đi dạo, hay cảnh sát trưởng của thị trấn khi đi tuần tra đã nhìn thấy sự xuất hiện của một chiếc xe lạ tại khu vực xung quanh dinh thự trong quãng thời gian xảy ra vụ trộm..." Cô bỏ lửng câu nói, để Alex tự hiểu phần còn lại.
"Em có thể thuê một chiếc xe khác," Alex tiếp tục gợi ý. "Đi đến đây, giấu nó vào trong rừng. Có một khu rừng thông ở gần đó, nên là..."
"Alex." Lena cắt ngang, giọng có phần mệt mỏi. "Chúng ta đang nói về một chiếc ô tô, không phải một chiếc xe đồ chơi Hot Wheels. Chúng ta không thể chỉ đơn giản là 'giấu' nó đi được. Rừng không phải là garage."
Một thoáng im lặng bao trùm.
"Vậy... em có phương án nào khác không?" Alex thở dài, thừa nhận sự bất lực của mình.
Lena nhấp một ngụm cà phê, để vị đắng lan ra trên lưỡi trong khi cô sắp xếp lại kế hoạch trong đầu. Cô đã nghĩ về điều này suốt cả ngày hôm nay, từng chi tiết một.
"Nghe đây," cô bắt đầu. "Em sẽ lái chiếc Toyota của mình đến thị trấn Oakwood, nơi cách Harrow's End khoảng hai mươi dặm. Anh sẽ lái một chiếc xe thuê đến đó trước em, nhớ là loại phổ thông, màu xám hoặc đen, đừng chọn màu nổi bật. Chúng ta sẽ gặp nhau. Rồi hãy nói cho em biết tất cả những thông tin mà anh thu thập được về dinh thự và chủ nhân của nó. Mọi thứ anh nhớ. Mọi thứ anh quan sát được. Không được bỏ sót gì."
"Lena, chả phải anh đã nói với em về…"
"Nói chuyện trực tiếp sẽ tốt hơn. Sau đó em sẽ để chiếc Toyota của mình lại…" Lena di chuột trên màn hình. "Walmart Supercenter, nơi đấy mở cửa 24/7, xe đỗ qua đêm ở đây rất nhiều. Sau đó, anh sẽ lái chiếc xe thuê đưa em vào trong thị trấn, đến gần bìa rừng, để em ở lại, rồi lập tức rời đi."
"Anh không được đậu lại chờ sao?"
"Không. Quá nguy hiểm," Lena khẳng định. "Anh sẽ quay về Oakwood, kiếm một cái nhà nghỉ. Chờ ở đó. Nhớ là đừng uống rượu. Đừng tắt máy. Khi em gọi, hãy đến đón em ngay lập tức."
"Được rồi," Alex gật đầu, tiếng lạo xạo của điện thoại cho thấy gã đang đổi tư thế ngồi. "Còn biển số xe thuê thì sao? Có cần..."
"Đừng làm gì ngu ngốc như lấy băng dính che lại," Lena cảnh báo, như thể đọc được suy nghĩ của gã. "Cảnh sát sẽ tóm anh ngay lập tức nếu thấy một chiếc xe không biển số. Cứ để nguyên, hoặc nếu anh cẩn thận, hãy kiếm con đường đất nào đó chạy qua, để bùn bắn lên che bớt một phần số đi. Tự nhiên nhất có thể. Hiểu chứ?"
Im lặng một lúc. Lena có thể biết được Alex đang suy nghĩ, đang cân nhắc từng chi tiết của kế hoạch.
"Nghe có vẻ... ổn," gã cuối cùng cũng nói. "Mà này, còn về vụ địa điểm trong rừng để quan sát dinh thự thì, anh đã tìm được một cái."
Lena mỉm cười.
"Tuyệt, hãy nói chi tiết cho em biết đi." Cô nhớ đã dặn dò gã về việc cần một nơi phù hợp để có thể quan sát dinh thự. Một nơi mà cô có thể ẩn nấp, theo dõi mọi động tĩnh của chủ nhà, đợi cho đến thời điểm thích hợp để ra tay.
"Anh có nhớ không? Chúng ta không bao giờ hành động mà không quan sát kỹ lưỡng 'con mồi' trước."
"Anh nhớ." Giọng Alex có vẻ xa xăm, rõ ràng gã đang nhớ lại những ngày tháng cũ. Những đêm ngồi trong xe, uống cà phê nguội ngắt, theo dõi ánh đèn trong các ngôi nhà sáng lên rồi tắt đi. "Quan sát luôn là bước quan trọng nhất."
Alex lại im lặng. Lena có thể nghe thấy tiếng gã đang gõ gõ ngón tay lên mặt bàn.
"Khi anh lái xe quanh khu vực đó để khảo sát, anh có nhìn thấy một căn nhà gỗ cũ nằm sâu trong rừng. Cách dinh thự khoảng... bốn trăm mét về phía Tây, có thể hơn. Nó trông có vẻ bị bỏ hoang đã lâu. Cửa sổ ở tầng dưới bị bịt kín bằng ván gỗ. Cỏ dại mọc um tùm quanh hiên."
"Có nhìn thẳng sang dinh thự được không?"
"Anh không chắc. Nhưng nếu em leo lên tầng hai..." Alex ngập ngừng. "Có thể. Khu rừng ở đó không quá rậm rạp. Và dinh thự nằm trên một ngọn đồi nhỏ, nên nó cao hơn mặt bằng chung. Nếu em có một cái ống nhòm tốt, em có thể nhìn thấy được."
Lena ghi chú nhanh lên màn hình laptop. Nhà hoang. 400m phía Tây. Có thể quan sát từ tầng 2.
"Tốt lắm." Cô nói. "Vậy là chúng ta sẽ cần thêm một cái ống nhòm."
"Em định ở lại đó bao lâu?"
Lena nhìn vào bản đồ vệ tinh trên màn hình. Harrow's End. Một chấm nhỏ xíu ở rìa phía Bắc Maine, gần như bị nuốt chửng bởi màu xanh của rừng thông.
"Đủ lâu để hiểu được thói quen của chúng," cô đáp. "Chúng thức dậy lúc mấy giờ. Chúng đi ngủ lúc mấy giờ. Chúng có ra ngoài không. Chúng có khách đến thăm không. Mọi thứ."
"Và khi em đã nắm được tất cả?"
Lena nhìn ra ngoài cửa sổ. Trời đã tối hẳn. Những ánh đèn đường nhấp nháy trong màn đêm như những con mắt đang theo dõi mọi hành động của cô.
"Thì em sẽ hành động" Lena đáp, cố giữ cho giọng nói tràn đầy vẻ tự tin nhất có thể. "Và em sẽ không mắc sai lầm."
Cô cúp máy.
Lena nhìn chằm chằm vào những dòng ghi chú trên laptop. Rồi đến bộ dây thừng và cái móc câu tự chế trên sàn.
Đã gần năm năm kể từ lần cuối cùng cô thực hiện một cú leo tường. Trí óc cô vẫn nhớ cách thực hiện, nhưng cơ thể và phản xạ thì... chưa chắc.
Ném cái móc câu này lên một bức tường cao 3 mét và trèo qua nó không quá khó. Cái khó là làm sao để thực hiện công việc này trong thời gian ngắn nhất có thể, và không được phép phạm bất kỳ sai lầm nào.
Lena cần luyện tập lại. Cô cần một địa điểm phù hợp để thử nghiệm cái móc câu cũng như sức bền của chính mình. Một công trường xây dựng chẳng hạn. Nhưng vấn đề ở chỗ làm sao cô có thể luyện tại nơi đó, mà có thể an tâm rằng sẽ không bị dòm ngó bởi bất kỳ người nào khác, hoặc dù có thấy thì họ sẽ phải lờ đi, coi như không biết.
Lena cần một người có thể giúp cô. Một người có quyền lực và những mối quan hệ.
Dù rất ghét phải thừa nhận, nhưng cô cần lão.
Lena mím chặt môi lại, bấm số tiếp theo trong danh bạ.
0 Bình luận