Căn nhà gỗ hai tầng hiện ra sau những rặng thông như một bộ xương khô mục nát.
Mái ngói đã sụp một góc, để lộ những thanh rui mèo đen thui vì ẩm mốc. Cửa chính treo lệch trên một bản lề duy nhất còn sót lại. Khi Lena đẩy nhẹ, cánh cửa rên rỉ rồi mở toang.
Bên trong là một không gian ngập ngụa bóng tối và mùi ẩm mốc. Ánh nắng ban trưa lọt qua những khe hở trên mái, chiếu xuống sàn nhà thành từng vệt sáng lốm đốm. Sàn gỗ kêu răng rắc dưới mỗi bước chân, có chỗ đã mục nát đến mức võng hẳn xuống.
Phòng khách chỉ còn lại một chiếc ghế sofa rách nát với lớp đệm bị chuột gặm nham nhở. Trên tường, giấy dán tường hoa văn cũ kỹ đã bong tróc gần hết, trơ ra lớp vữa loang lổ vết ẩm.
Lena bước qua đống đổ nát, men theo cầu thang gỗ dẫn lên tầng hai. Căn phòng áp mái nằm ở cuối hành lang, đúng như Alex đã mô tả.
Cô đẩy cửa bước vào.
Căn phòng không hoàn toàn trống rỗng.
Một tấm đệm gấp cũ nằm sát góc phòng, loại đệm dã chiến rẻ tiền có thể mua ở bất kỳ cửa hàng đồ cũ nào. Bề mặt vải đã bạc màu, lốm đốm vết ố. Cạnh đó là một chiếc ghế nhựa gãy mất một chân, dựa vào tường.
Ở dưới đất có vài vỏ chai nhựa rỗng nằm lăn lóc cùng một hộp pizza đã ố vàng. Trên bệ cửa sổ là một cái lon bia rỗng chứa đầy đầu mẩu thuốc lá cũ. Bên cạnh nó là một chiếc bật lửa Zippo kim loại và một gói nến.
Lena nhặt một trong những mẩu thuốc lên, nhìn qua. Đã khô cứng từ lâu.
Dân lang thang, cô nghĩ, vứt mẩu thuốc trở lại cái lon. Hoặc những kẻ tò mò.
Rồi đến cái bật lửa. Nó nặng trịch và lạnh ngắt. Cô bật nắp. Tạch. Ngọn lửa bùng lên mạnh mẽ. Vẫn còn đầy xăng.
Căn nhà hoang này có góc nhìn thoáng đãng. Một chỗ trú mưa miễn phí. Chẳng có gì đáng ngạc nhiên khi nơi đây từng có người qua lại.
Cô gạt mấy cái vỏ chai sang một bên, đặt túi xuống, mở một cái, lấy ống nhòm lên bệ cửa sổ, điều chỉnh lại tiêu cự và bắt đầu quan sát.
Dinh thự hiện ra trong tầm nhìn, rõ mồn một dưới ánh nắng.
Đầu tiên là cái cổng sắt. Nó cao ít nhất ba mét, những thanh sắt nhọn hoắt vươn lên trên. Mặt trong của cổng được ốp kín bằng những tấm tôn và ván gỗ. Từ ngoài đường nhìn vào, không thể thấy được gì phía sau.
Rồi đến sân trước. Nơi cây cối mọc um tùm, những bụi đỗ quyên và hàng rào tường vi cao quá đầu người, tạo thành một bức tường xanh dày đặc ngăn chặn mọi ánh mắt tò mò.
Lena di chuyển ống nhòm theo con đường lát sỏi.
Lối đi này không dẫn thẳng vào sảnh chính. Nó uốn lượn, lẩn khuất dưới bóng cây rồi vòng hẳn ra phía hông nhà, dẫn đến một nơi khiến cô phải nheo mắt chú ý.
Khu vực Gara.
Nó không nằm tách biệt mà là một khối kiến trúc ăn sâu vào cấu trúc chính của ngôi nhà, như một khối u mọc ra từ thân thể vật chủ. Cửa gara là một tấm gỗ đặc, dày cộp, không có ô kính lấy sáng, hiện đang đóng kín mít.
Lena gõ nhẹ ngón tay lên bệ cửa sổ, tính toán.
Kết cấu này rất thú vị. Chiếc xe sẽ chạy qua cổng, vòng ra sau khuất tầm mắt, chui tọt vào cái gara đó, và cánh cửa gỗ sẽ đóng sập xuống.
Cơ chế nuốt chửng.
Một khi chiếc xe đã vào trong, nó biến mất hoàn toàn khỏi thế giới bên ngoài. Người trên xe có thể bước thẳng vào nhà mà không cần phải lộ mặt ra ngoài trời dù chỉ một giây. Kín đáo tuyệt đối. Riêng tư tuyệt đối.
Bên hông nhà có một ô cửa sổ lớn.
Ống nhòm được hạ xuống.
Một dinh thự biệt lập với hàng rào cây cối dày đặc. Cổng được gia cố để đảm bảo sự riêng tư. Lối vào vòng ra phía sau để tránh con mắt tò mò của hàng xóm.
Điển hình của những kẻ giàu có và kín đáo. Hoặc muốn tránh ánh mắt soi mói của người ngoài.
Chẳng có gì đáng ngạc nhiên cả.
Cô kéo tấm đệm cũ lại gần cửa sổ, phủi bụi qua loa rồi ngồi xuống. Đặt ống nhòm lên đùi, mở túi, lấy ra một cuốn sách có tựa đề "Bí ẩn hành tinh chết."
Bây giờ chỉ còn việc chờ đợi.
Lena không biết mình đã ngồi trong bao lâu.
Cho đến khi ánh nắng ban trưa dần dịu đi, rồi nhạt dần, rồi chuyển sang màu cam đậm của buổi chiều tà.
Đúng 5 giờ 30 chiều, cánh cổng sắt bật mở.
Hai người bước ra. Một người đàn ông trung niên mặc quần áo làm vườn màu xanh, vai khoác chiếc ba lô cũ. Theo sau là một người phụ nữ lớn tuổi trong bộ đồng phục giúp việc trắng đen, tay xách chiếc túi đi chợ. Họ dừng lại một chút trước cổng, trao đổi vài câu, rồi đi về hai hướng khác nhau.
Cánh cổng đóng lại.
Đúng như lịch trình.
Cô hạ ống nhòm xuống, mở túi lấy ra phần lương khô. Một thanh bánh ngũ cốc ép, một thanh socola đen, và một chai nước đóng chai 500ml. Bữa tối của cô.
Lena nhai chậm rãi, mắt vẫn không rời khỏi khung cửa sổ. Vị ngọt của socola tan trên đầu lưỡi, pha lẫn với vị không khí ẩm mốc của căn phòng. Bên ngoài, bầu trời chuyển dần từ màu cam sang tím sẫm, rồi đen kịt.
Dinh thự đối diện bắt đầu sáng đèn.
9 Giờ Tối
Lena đang gấp túi lương khô lại thì một vệt sáng xuất hiện ở cuối con đường.
Cô vội đưa ống nhòm lên.
Ánh đèn pha của một chiếc xe từ từ tiến đến, quét qua những thân cây hai bên đường. Rồi dừng lại trước cổng dinh thự, ánh sáng vàng hắt lên những thanh sắt rỉ sét, khiến chúng lấp lánh một cách ma quái.
Cánh cổng từ từ mở ra. Và chiếc xe lăn bánh vào bên trong.
Lena nheo mắt, điều chỉnh tiêu cự để nhìn rõ hơn.
Đó là một chiếc Ford Explorer màu xám bạc, đời khoảng 2015 hoặc cũ hơn. Loại xe mà bạn có thể bắt gặp đậu trước cổng bất kỳ trường tiểu học nào hay trong bãi xe của siêu thị Walmart vào chiều Chủ nhật.
Thân xe lấm lem bùn đất khô. Lớp sơn đã mờ đi vì thời gian, có vài vết xước nhỏ ở cánh cửa bên phải. Và ở cản sau là một miếng sticker hình gia đình hạnh phúc. Bố, Mẹ, và một con chó. Miếng sticker đã bạc màu đến mức gần như trong suốt.
Chiếc xe vòng qua lối sỏi, biến mất sau góc nhà, rồi chui tọt vào cánh cửa gara đã mở sẵn.
Cửa gara đóng lại.
Lena hạ ống nhòm, liếm môi.
Cô đã mong chờ một chiếc Mercedes đen bóng. Hay một con Cadillac Escalade hầm hố với mâm xe mạ crom sáng loáng. Thứ gì đó xứng tầm với sự giàu có mà Alex đã mô tả.
Nhưng đây ư? Một chiếc Ford Explorer cũ kỹ với sticker gia đình hạnh phúc?
Thú vị thật. Rất thú vị.
Victor Hale, gã đàn ông thường xuyên ra ngoài, kẻ đại diện cho "bộ mặt" của căn dinh thự này, lại lái một chiếc xe bình dân đến mức nhàm chán. Không có gì phô trương. Không có gì thu hút sự chú ý.
Vậy thì tại sao bên trong căn nhà kia, theo lời Alex, lại đầy ắp những bức tranh sơn dầu đắt tiền, giá nến bạc thật, và đồng hồ vàng vứt lăn lóc như đồ chơi?
Hai hình ảnh ấy mâu thuẫn với nhau như nước với lửa.
Hoặc là bọn họ cực kỳ giỏi che giấu, Lena gõ ngón tay lên bệ cửa sổ, hoặc là...
Thôi mặc kệ. Cô đến đây để lấy tiền, không phải để giải đố tâm lý.
Ống nhòm được đưa lên mắt lần nữa.
Tiếp tục chờ đợi.
11 Giờ 30 Phút.
Ánh đèn ở tầng hai bật sáng.
Lena giật mình tỉnh khỏi cơn mơ màng. Cô đã bắt đầu lim dim từ lúc nào không hay, cái lạnh của đêm khuya ngấm vào xương khiến toàn thân tê cứng.
Cô vội đưa ống nhòm lên, tìm kiếm nguồn sáng.
Đó là cánh cửa sổ lớn ở phòng ngủ tầng hai, căn phòng nằm ở góc phải của dinh thự. Điều khiến Lena ngạc nhiên là cửa sổ ấy không có rèm che. Ánh đèn vàng từ bên trong hắt ra ngoài như một ngọn hải đăng giữa đêm đen, soi rõ từng chi tiết.
Và trong khung cửa sổ ấy, một bóng người xuất hiện.
Lena điều chỉnh tiêu cự, nheo mắt.
Đó là một gã đàn ông cao lớn, ít nhất cũng phải trên 1 mét 85. Hắn mặc bộ pyjama kẻ sọc xanh đậm, mái tóc đen cắt ngắn gọn gàng. Khuôn mặt góc cạnh với đôi mắt đen, một bộ ria mép tỉa tót cẩn thận, và một vết sẹo dài chạy từ thái dương xuống gần mép tai trái.
Victor Hale, cô đoán.
Hắn trông như một võ sĩ quyền anh hạng nặng đã giải nghệ. Loại đàn ông mà bạn không muốn gặp trong ngõ hẻm vào lúc nửa đêm. Dáng đi của hắn nặng nề, đầy sức mạnh tiềm ẩn, nhưng cũng có gì đó mệt mỏi trong cách hắn xoay người.
Rồi từ phía sau hắn, một cánh tay xuất hiện.
Cánh tay ấy trắng trẻo, mảnh mai, vươn ra ôm lấy thắt lưng của Victor từ phía sau. Rồi một gương mặt hiện ra sau vai hắn.
Lena nín thở.
Chúa ơi.
Gã kia trông như một thiên thần bước ra từ bức bích họa thời Phục Hưng. Mái tóc vàng óng bồng bềnh, làn da trắng như sứ, đôi mắt xanh trong vắt và đôi môi hồng đào. Khuôn mặt thanh tú, thư sinh, đẹp đến mức phi thực. Hắn trông hệt như Björn Andrésen trong bộ phim "Death in Venice" năm nào.
Jaime Vance.
Victor quay người lại, gương mặt hắn nhăn nhó một cách khó chịu. Hắn nói gì đó, những lời mà Lena không thể nghe thấy từ khoảng cách này, nhưng ngôn ngữ cơ thể thì rõ ràng: cáu kỉnh, mệt mỏi, muốn được yên.
Jaime không bỏ cuộc. Gã đưa tay lên vuốt má Victor, ánh mắt đầy vẻ dỗ dành. Môi gã mấp máy những lời ngọt ngào mà Lena chỉ có thể đoán.
Victor vùng vằng, lắc đầu, cố gỡ tay gã kia ra.
Nhưng Jaime kiên nhẫn. Gã ôm lấy cổ Victor, kéo gương mặt cau có ấy lại gần, thì thầm điều gì đó vào tai.
Rồi họ hôn nhau.
Một nụ hôn dài, chậm rãi, đầy sự chiếm hữu từ phía Jaime.
Lena hạ ống nhòm xuống, nhếch mép.
Tình yêu, cô nghĩ, hoặc là quyền lực. Khó mà phân biệt được.
Đèn phòng ngủ tắt.
Dinh thự chìm vào bóng tối.
Lena quyết định chờ thêm một tiếng nữa.
Cô là một kẻ cẩn trọng. Một tiếng đồng hồ là khoảng thời gian dư thừa để những kẻ say ngủ chìm vào giấc ngủ sâu nhất, khi cơ thể thả lỏng hoàn toàn và các giác quan trở nên mụ mẫm.
1 giờ 30 phút sáng.
Khu rừng chìm trong im lặng.
Lena hít một hơi thật sâu, đứng dậy. Cơ thể tê cứng vì ngồi quá lâu, khiến những khớp xương kêu răng rắc khi vươn vai. Cô cầm lấy chiếc ống nhòm, bước đến bên cửa sổ, đưa nó lên mắt. Mục tiêu là kiểm tra xem ánh đèn ở phòng ngủ tầng hai có sáng lại không hay tắt hẳn, trước khi cô bắt đầu tiếp cận.
Dinh thự hiện ra trong ống kính. Một khối đen khổng lồ, im lìm in bóng lên nền trời đầy sao.
Và trong khoảnh khắc ấy.
Cô hạ ống nhòm xuống.
Không phải vì nhìn thấy điều gì bất thường. Hay có người đang đứng trong khung cửa sổ. Hoặc bởi ánh đèn chợt bật sáng.
Ngôi nhà vẫn đen kịt. Im lìm. Bình thường.
Nhưng tay cô bắt đầu run lên. Không phải bởi cái lạnh. Cô biết cảm giác đấy là như thế nào. Còn thứ này, nó chợt xuất phát từ sâu bên trong lồng ngực, dần lan ra cánh tay, chạy xuống tận đầu ngón tay.
Thình thịch. Thình thịch. Thình thịch.
Trái tim đập nhanh hơn. Nhanh hơn nữa.
"Cái quái gì...?" Cô thì thầm.
Rồi đầu gối chợt khuỵu xuống.
Cô không chủ động quỳ. Nhưng trong một khoảnh khắc, cơ thể vừa quyết định làm việc ấy mà không cho não bộ kịp xử lý.
Lena ngồi thụp xuống sàn, lưng tựa vào tường, hai tay ôm lấy đầu. Mồ hôi lạnh vã ra trên trán.
Cô đang sợ.
Sợ đến mức dạ dày quặn thắt lại, buồn nôn.
Nhưng sợ cái gì?
Cô không biết. Không có gì để sợ cả. Ngôi nhà kia vẫn tối đen. Im lặng. Không có bóng người nào chợt xuất hiện, Không có gì cả.
Vậy mà cô vẫn sợ. Tại sao?
Một ý nghĩ chợt lướt qua trong đầu, nhanh như một tia chớp, phi lý đến mức nực cười: "Ngôi nhà đang nhìn lại mình."
Cô lập tức gạt bỏ nó. Vớ vẩn. Nhà cửa không có mắt. Nó không biết nhìn. Đó là suy nghĩ của một đứa trẻ sợ bóng tối, không phải của một người trưởng thành.
Nhưng khi cô cố gắng đứng dậy, đôi chân lại từ chối tuân lệnh.
Cơ thể không chịu di chuyển, nó tê cứng, gần như bất động.
"Hah… Hah… Hah." Lena thở dốc, từng hơi thở nặng nề thoát ra khỏi lồng ngực.
"Đừng sợ, đừng sợ."
Thế nhưng dù có sử dụng toàn bộ sức mạnh của lý trí, để trấn an bản thân rằng mọi thứ vẫn bình thường. Thì từng tế bào trong cơ thể, lại đang phát ra tín hiệu cảnh báo ngắn gọn: CHẠY ĐI.
Và lần này, cô chọn tin vào cơ thể mình.
Lena không đứng dậy. Cô cúi xuống, bò lồm cồm về phía tấm đệm cũ trong góc phòng. Kéo chiếc túi du lịch lại gần, đặt nó làm gối, rồi nằm xuống. Cuộn tròn người lại. Mắt nhắm nghiền.
Đêm nay sẽ không có vụ trộm nào cả.
Cô không thể tiếp tục, không phải là đêm nay.
Sâu thẳm trong tiềm thức, nơi mà lý trí không thể chạm tới, một phần nào đó đang thì thầm rằng, đây là quyết định đúng đắn nhất mà Lena Healey từng đưa ra trong đời.
0 Bình luận