Lena cởi áo khoác và chiếc kính, ném nó lên giường, cầm lấy chiếc ví nhỏ ở đầu giường, rồi bước vào phòng tắm.
Căn phòng nhỏ gọn, chỉ vừa đủ chỗ cho một bồn cầu, một bồn rửa mặt, và một vòi hoa sen gắn trên cao. Gạch men đã ố vàng, vài chỗ nứt nẻ để lộ lớp xi măng bên dưới. Còn trên tường là một chiếc hộp kim loại cũ kỹ gắn cạnh vòi nước, thứ mà Ivan gọi là "hệ thống tiết kiệm năng lượng", còn Lena gọi là "cái máy hút tiền của lão già keo kiệt".
Bình thường, cô sẽ chỉ nhét vào đó đúng ba đồng xu, vừa đủ cho ba phút nước ấm chảy ri rỉ. Buộc cô phải tắm theo kiểu quân đội: làm ướt, tắt nước, xát xà phòng, rồi dội nhanh trước khi dòng nước chuyển sang lạnh buốt.
Nhưng hôm nay thì khác.
Lena dốc ngược ví, trút hết đống tiền lẻ ra tay. Cô nhét từng đồng xu vào khe nhận tiền.
Keng. Keng. Keng.
Mười lăm phút.
Cô cởi quần áo, bước vào dưới vòi sen, và nhắm mắt lại khi dòng nước ấm đổ xuống. Nó chảy dọc theo mái tóc, trườn qua vai, xuống lưng, rồi tan biến vào ống cống. Lena đứng yên, để mặc cho nước cuốn đi cái lạnh của thời tiết và sự mệt mỏi của ngày hôm nay.
Ánh mắt cô tập trung vào chiếc Casio trên cổ tay. Nước nóng xối xả chảy qua nó, nhưng nó vẫn lầm lì bám chặt lấy cô như một con đỉa cơ khí. Phần nắp lưng dày cộm cọ xát vào da thịt, để lại một vết hằn đỏ ửng ngứa ngáy. Cô không thể tháo nó ra. Một sợi dây kim loại mảnh chạy ngầm trong dây đeo cao su sẽ kích hoạt báo động ngay giây phút chốt khóa bị mở. Đối với Bono, đây là sự bảo đảm. Còn đối với Lena, nó là chiếc còng tay vô hình, biến cô thành một tù nhân ngay trong chính cơ thể mình.
Khi đã hết thời gian dùng nước nóng, Lena tắt máy, với lấy chiếc khăn mặt màu hồng lau khô tóc, rồi quấn khăn tắm quanh người. Bước ra ngoài, cô dừng lại trước chiếc gương trên bàn trang điểm, đưa tay lau đi lớp hơi nước mờ đục.
Và nhìn vào.
Một người phụ nữ hai mươi bảy tuổi nhìn lại cô từ phía bên kia tấm gương. Cô ta có làn da nâu khỏe mạnh. Mái tóc đen xoăn nhẹ ướt đẫm đang rũ xuống vai. Đôi mắt màu nâu sẫm, và vết thâm tím đang mờ dần ở bên mắt trái, hoặc có lẽ chỉ là sự tưởng tượng thoáng qua.
Lena có rất ít những đặc điểm giống mẹ mình. Bà ta, một ả đàn bà có mái tóc màu vàng, đôi mắt xanh lơ quyến rũ đã từng là một người phụ nữ xinh đẹp khi còn trẻ, một tín đồ cuồng nhiệt của chủ nghĩa khoái lạc. Người từng sống vì những bữa tiệc thâu đêm suốt sáng. Và chỉ thay đổi được phần nào khi đã có con trong vòng… vài năm đầu tiên.
Cô không thể quên được việc phải tự mình học cách nấu ăn, giặt giũ, dọn dẹp nhà cửa từ khi mới sáu tuổi. Trong khi mụ nằm bẹp dí trên giường vào những ngày nghỉ, say quắc cần câu từ sáng đến tối. Lảm nhảm với đứa con gái duy nhất về thời hoàng kim của mình.
"Số phận của tao đáng lẽ ra phải là một diễn viên nổi tiếng," bà ta thường lè nhè. " Hồi trẻ tao là một nữ thần khi ở trên lưng ngựa. Bất cứ ai ở Amarillo, Texas cũng phải công nhận điều đó. Vậy mà lũ giám đốc sản xuất và đạo diễn ở Hollywood lại… Mẹ kiếp."
Cô chưa từng thấy mẹ mình leo lên lưng ngựa hay đứng trước máy quay bao giờ. Nhưng phải thừa nhận, bà ta thuần phục đàn ông rất giỏi. Vào những ngày không say xỉn, phải có hàng tá gã đàn ông ra vào căn hộ của họ cả ngày lẫn đêm. Những người sau khi ra khỏi căn phòng khóa kín, đều mỉm cười dịu dàng khi thấy Lena ở bên ngoài trong bộ quần áo xộc xệch, nhếch nhác, rồi dúi vào tay cô vài đô để tiêu vặt, số tiền nhanh chóng bị mẹ lột sạch ngay sau đó.
Dĩ nhiên, hồi ấy cô chẳng hề biết mẹ làm gì trong phòng ngủ với những ông chú lạ mặt kia, mà thỉnh thoảng lại phát ra những âm thanh kì lạ, nghe như những tiếng rên rỉ đau đớn. Lần duy nhất cô thắc mắc về điều đó với bà ta, Mina Healey chỉ nhìn cô chằm chằm với đôi mắt đỏ ngầu, rồi gằn từng chữ qua kẽ răng nghiến chặt.
"Nó không phải là việc của mày."
Đối với Lena, dù chưa biết những âm thanh kỳ lạ kia là gì. Thì đây là một thông báo quen thuộc của mẹ, về việc không bao giờ được phép nhắc đến một vấn đề cụ thể nào, mà bà ta không thích trả lời.
Câu trả lời đã đến vào năm cô tám tuổi. Trong một hoàn cảnh mà cô ước gì mình có thể xóa nó khỏi ký ức vĩnh viễn.
Đó là giờ Tiếng Anh của thầy Henderson tại trường tiểu học. Chủ đề hôm ấy là: "Cha mẹ em làm nghề gì?"
Lần lượt từng đứa trẻ đứng lên với vẻ tự hào. Bố của Jimmy là lính cứu hỏa. Mẹ của Sarah là y tá. Bố của Michael là luật sư. Và rồi, đến lượt Lena.
Cô bé Lena Healey trong bộ váy cũ kỹ màu hồng in tấm hình thuỷ thủ mặt trăng ở giữa ngựa, lập tức đứng dậy, háo hức và dõng dạc kể về sự "bận rộn" của mẹ mình.
"Em không biết bố em là ai cả," Lena bắt đầu, giọng lảnh lót. "Còn mẹ em thì làm việc ở nhà. Mẹ rất chăm chỉ. Ngày nào cũng có rất nhiều chú đến thăm mẹ. Họ thường vào phòng ngủ và khóa chặt cửa lại."
Cả lớp im phăng phắc. Thầy Henderson, một người đàn ông có mái tóc màu đen với vài sợi tóc điểm bạc bắt đầu tỏ ra bối rối.
"Và... và mẹ làm việc rất vất vả," Lena tiếp tục. "Em thường nghe thấy tiếng mẹ rên rỉ rất to, nghe như mẹ đang bị đau lắm. Có lúc mẹ còn hét lên nữa. Nhưng khi các chú ấy đi ra thì mẹ lại..."
"Được rồi! Cảm ơn em, Lena!"
Thầy Henderson hét lên, cắt ngang lời cô. Khuôn mặt đỏ bừng như quả cà chua chín,. Thầy ho sù sụ, tránh ánh mắt của cô bé và vội vàng chỉ tay sang bàn bên cạnh.
"Mời... mời em tiếp theo. Nào, Johnny?"
Vào giờ nghỉ trưa hôm sau, ở khu vực xích đu.
Sarah Blue, con bé kiêu ngạo có mái tóc đỏ và khuôn mặt đầy tàn nhang, tiến lại gần cô. Nó nhìn bộ quần áo rẻ tiền của Lena bằng ánh mắt thương hại pha lẫn khinh bỉ, cái ánh mắt mà Lena căm ghét nhất trần đời.
"Cậu đúng là đồ ngốc," Sarah nói, vừa ngậm cây kẹo mút vừa lắc đầu. "Mẹ cậu không phải đang làm việc vất vả đâu."
"Cậu thì biết gì?" Lena gân cổ lên cãi.
"Mẹ tớ bảo rồi," Sarah nhếch mép, nó hơi cúi xuống, thì thầm. "Loại đàn bà ngủ với đàn ông để lấy tiền là gái bán hoa. Mẹ cậu là một gái bán hoa đấy, đồ ngốc."
Và ngày thứ sáu hôm ấy, khi cô về nhà và nói. "Gái bán hoa là gì hả mẹ? Sarah bảo mẹ là..."
Câu trả lời cô nhận được là một cái tát đau điếng, tê dại nửa khuôn mặt, hơn hẳn những lần trước đây, cùng câu nói hằn học.
"Tao làm vậy để nuôi sống mày đấy, con ranh vô ơn kia."
Từ đó về sau, Lena không bao giờ nhắc lại chuyện đấy nữa. Cô học được cách giữ im lặng. Nhận tiền từ những gã đàn ông kia và giấu đi trước khi mẹ tìm thấy.
Lena quay lưng lại với tấm gương.
Trong những cơn say hiếm hoi không có sự giận dữ, mẹ từng nói mái tóc xoăn và làn da này là di sản duy nhất của cha cô.
"Một gã lái xe mô tô," bà ta lè nhè. "Có lẽ là gốc La-tinh. Da ngăm đen, hắn có nụ cười đẹp và một chiếc Harley Davidson ồn ào. Bọn tao đã có một đêm tuyệt vời. Chỉ thế thôi."
Một đêm tuyệt vời. Thậm chí bà ta còn không nhớ tên gã, hoặc không cần nhớ. Và kết quả là cô.
Lena nhún vai. Cô đã từ bỏ việc tìm kiếm cha từ lâu rồi. Có quá nhiều gã chạy Harley Davidson ngoài kia, và mẹ cô thì nhớ quá ít để ghép thành một con người hoàn chỉnh.
Cô mặc bộ đồ ngủ cũ đã giặt sạch, cầm lấy chiếc laptop từ trên bàn, nằm xuống giường. Bật máy, màn hình sáng lên, hiển thị một thông báo màu đỏ chói.
"CẢNH BÁO": Khoản trả góp xe Toyota Camry của bạn đã quá hạn 10 ngày. Vui lòng thanh toán ngay để tránh bị tính phí phạt
Lena nhăn mặt. Cô nhấp chuột đóng thông báo một cách thô bạo.
"Tao biết rồi," cô lầm bầm với màn hình. "Để tao được yên đi."
Cô mở trình duyệt, gõ vào thanh tìm kiếm: "Harrow's End, Maine".
Kết quả trả về hiện ra một cách nghèo nàn.
Vài bài viết cũ trên các trang du lịch địa phương, một trang Wikipedia ngắn ngủi, và một vài bài báo lẻ tẻ từ những tờ báo vùng.
Harrow's End. Một thị trấn nhỏ nằm ở rìa phía Bắc Maine, dân số hiện tại khoảng 2.300 người (giảm 15% so với thập kỷ trước). Chín năm trước đây, hội đồng thị trấn đã đổ tiền vào các chiến dịch quảng bá nơi này với khẩu hiệu "thiên đường nghỉ dưỡng ẩn mình giữa thiên nhiên"
Nhưng tất cả đều thất bại thảm hại.
Những bài review trên TripAdvisor từ 5 năm trước đều chấm 1 sao kèm theo những lời chê bai thậm tệ: "Cảnh quan nhàm chán," "Rừng rậm âm u, nhiều muỗi," "Chỉ có duy nhất một rạp chiếu phim, không có khu vui chơi giải trí, chẳng có cái quái gì ngoài cây và đá."
Lena lướt qua vài bức ảnh. Cô thấy những cánh rừng thưa thớt. Những con đường mòn nhạt nhẽo. Một hồ nước xám xịt trông như thể đã chết từ thời kỳ băng hà. Không có gì đặc biệt hay hấp dẫn. Chỉ là một vùng đất buồn tẻ đang dần bị lãng quên.
Cô đọc tiếp một bài báo phân tích kinh tế của thị trấn với nội dung ngắn gọn.
"Harrow's End là nạn nhân của một trò đùa địa lý tàn nhẫn. Nó nằm kẹt cứng ở 'vùng chết' giữa sự hùng vĩ của núi Katahdin (thuộc Baxter State Park) và mặt nước lấp lánh của thiên đường nghỉ dưỡng Moosehead Lake.
Khách du lịch từ bờ biển Bar Harbor muốn sang Canada phải lái xe qua đây. Khách từ Quebec muốn xuống biển cũng phải đi ngang qua đây.
Nhưng Harrow's End không phải là điểm đến. Nó chỉ là một cái gờ giảm tốc trên bản đồ.
Nếu rẽ trái 40 dặm, họ sẽ có những khu resort 5 sao bên hồ. Nếu đi thẳng 80 dặm về phía Tây Bắc, họ sẽ chạm đến biên giới Canada với những thành phố nói tiếng Pháp thơ mộng. Còn nếu quay đầu xe xuôi về Đông Nam 3 tiếng đồng hồ, họ sẽ được ăn tôm hùm tươi sống ở Bar Harbor.
Còn ở đây? Ở Harrow's End? Nơi đây giống như một đứa con ghẻ của mẹ thiên nhiên: khu rừng thông thì quá rậm rạp và u tối, hồ Kwill thì quá nông, quá ngắn để có thể tổ chức các hoạt động chèo thuyền ngắm cảnh trên mặt hồ. Khách du lịch dừng lại đây chỉ để đi vệ sinh, nạp đầy bình xăng cho hành trình vượt biên giới, rồi đạp ga phóng đi nhanh nhất có thể, như thể sợ cái sự u ám của thị trấn này sẽ bám theo họ."
Đến những tin tức khác.
Thị trấn chỉ còn năm trường học đang hoạt động. Hai trường tiểu học, hai trường trung học cơ sở, và một trường trung học phổ thông.
Chỉ có duy nhất một nhà thờ tại nơi này, Nhà thờ Thánh Augustine. Lena nhấp vào đường link dẫn đến bài báo về nhà thờ.
"CỰU LINH MỤC NHÀ THỜ THÁNH AUGUSTINE BỊ KẾT ÁN 10 NĂM TÙ VÌ TỘI ẤU DÂM"
Cô đọc lướt qua bài báo. Cha Thomas Brennan. Sáu mươi hai tuổi. Bị bắt cách đây hai năm sau khi ba nạn nhân đứng ra tố cáo. Mười năm tù giam.
Chi tiết ấy khiến Lena phì cười, một tiếng cười nhỏ, khô khốc vang lên trong căn phòng yên tĩnh. "Rõ ràng là ngay cả Chúa cũng đã bỏ rơi ngôi nhà của chính mình ở cái xứ này rồi."
Cô tiếp tục gõ vào thanh tìm kiếm. "Dinh thự Harrow's End".
Kết quả đầu tiên dẫn cô đến một bài viết trên trang lịch sử địa phương.
"Dinh thự Ashworth."
Là một công trình kiến trúc Victoria được xây dựng vào năm 1887 bởi gia đình Ashworth, một trong những gia tộc giàu có nhất vùng phía Bắc Maine vào cuối thế kỷ 19, nhờ vào sự phát triển của thị trường bất động sản và một công ty chuyên kinh doanh khai thác gỗ.
Tuy nhiên, gia tộc này lại nổi tiếng với một lời nguyền bí ẩn, được gọi là "lời nguyền Ashworth". Kết quả của một chuỗi những cái chết trẻ và bệnh tật bí ẩn kéo dài qua nhiều thế hệ. Con trai cả của người sáng lập chết vì một cơn đau tim năm 27 tuổi. Cháu trai tự tử năm 22 tuổi. Chắt gái chết đuối trong hồ gần nhà khi mới 18 tuổi.
Đến đầu thế kỷ 21, gia tộc Ashworth chỉ còn lại một người thừa kế duy nhất, bà Helen Ashworth, người đã sống một mình trong dinh thự cho đến khi qua đời năm 2000 ở tuổi 91.
Sau cái chết của bà, dinh thự bị bỏ hoang một thời gian. Rồi được hội đồng địa phương bán lại cho một cặp đôi nhập cư từ Đức, ông Victor Hale và ông Jaime Vance.
Lena nhíu mày. Có kẻ điên khùng hay ngu ngốc nào lại muốn mua lại một dinh thự bị đồn là có ma ám, hay thực sự bị ma ám như vậy nhỉ?
Cô gõ tiếp: "Victor Hale Jaime Vance Harrow's End".
Kết quả rất ít. Không có trang Facebook. Không có LinkedIn. Thậm chí không có một tấm ảnh nào của họ trên mạng. Những thông tin duy nhất tìm được là vài bài báo nhỏ từ tờ Harrow's End Weekly Gazette.
Có thể nói thứ duy nhất liên kết hai con người này với cộng đồng nơi đây là tiền.
Những bài báo với tiêu đề ca ngợi sự hào phóng của cặp đôi Hale - Vance: "Quyên góp 30.000 đô la để tu sửa mái trường tiểu học," "Tài trợ bữa ăn miễn phí cho người vô gia cư vào Lễ Tạ Ơn," "Ủng hộ quỹ bảo tồn rừng địa phương."
Khi đọc kĩ nội dung bài báo về việc quyên góp sửa mái trường học. Có một chi tiết nhỏ ở cuối bài khiến mắt cô sáng lên.
"Hiệu trưởng trường tiểu học, bà Margaret Walley, chia sẻ sự ngạc nhiên và cảm kích khi ông Hale mang đến một chiếc cặp da chứa 30.000 đô la tiền mặt với những tờ bạc cũ, giải thích rằng họ không tin tưởng vào hệ thống ngân hàng hiện đại sau cuộc khủng hoảng tài chính năm 2008."
Lena dừng lại, nhìn vào dòng chữ đó. Cô liếm môi trong vô thức. Tiền mặt. Số lượng lớn. Tờ bạc cũ. Và quan trọng nhất: Họ không tin ngân hàng.
"Bingo," Lena búng tay. "Hai gã này giữ tiền ở nhà. Có thể là trong tường, dưới sàn, hay trong mấy con thú nhồi bông kia. Nhưng chắc chắn là ở trong nhà."
Khi lướt xuống dưới, Lena tìm thấy một bài báo khác có tiêu đề đáng chú ý: "Tranh cãi nảy lửa giữa chủ nhân mới của Dinh thự Ashworth và Hội đồng Thị trấn về vấn đề quy hoạch đường dây điện."
Nội dung bài báo thuật lại việc ông Jaime Vance đã kiên quyết từ chối việc lắp đặt các cột đèn đường hiện đại và hệ thống camera an ninh công cộng ở khu vực quanh dinh thự vì lý do: "Chúng phá hỏng vẻ đẹp nguyên thủy và không gian tĩnh lặng của kiến trúc Gothic."
Ông Vance thậm chí còn trích dẫn một đạo luật bảo tồn di sản địa phương ít người biết để ngăn cản việc nâng cấp lưới điện, khẳng định rằng ông và bạn đời muốn sống một cuộc sống "thuần khiết, tránh xa sự ô nhiễm điện từ và sự giám sát của công nghệ số."
"Mua chuộc sự yên bình," Lena gõ nhẹ lên mặt bàn phím. "Những kẻ có nhiều tiền và nhiều bí mật thường rất thích làm từ thiện."
Cuối cùng, cô tìm thấy trang web kinh doanh của họ: "Hale & Vance Taxidermy Art".
Lena vốn không phải là người có gu thẩm mỹ cao, và cô cũng chẳng hứng thú gì với việc nhồi rơm vào xác động vật. Nhưng khi lướt qua bộ sưu tập ảnh trên trang web, cô phải khựng lại.
Chúng không phải là những con thú chết khô cứng đờ.
Một con cáo đỏ đang vươn mình bắt bướm, ánh mắt sống động như thể nó sắp nhảy ra khỏi màn hình. Một con cú tuyết đang dang cánh, từng sợi lông vũ được sắp xếp tỉ mỉ đến hoàn hảo. Một con hươu đực với bộ gạc đồ sộ, dáng đứng uy nghi và kiêu hãnh.
Ánh sáng, bố cục, và cái "hồn" trong đôi mắt thủy tinh của chúng... tất cả đều toát lên một vẻ đẹp nghệ thuật đầy ma mị.
"Đẹp thật," Lena thì thầm, dù cảm thấy hơi rợn người. "Cặp đôi bí ẩn đó... chúng thực sự là những nghệ nhân."
Cô đóng máy lại.
Một thị trấn tẻ nhạt bị Chúa bỏ rơi. Một dinh thự biệt lập bị đồn ma ám. Hai gã chủ nhà giàu có, hào phóng nhưng không bao giờ lộ mặt. Và một xưởng chế tác xác chết đầy tính nghệ thuật.
Đây là tất cả những thông tin mà cô thu thập được, không tệ, nhưng vẫn chưa đủ. Hi vọng Alex sẽ sớm nói cho cô những chi tiết quan trọng hơn để có thể bắt đầu phi vụ này, càng sớm càng tốt.
Và ngày mai, cô sẽ cần phải đến chỗ Bono và thông báo cho ông ta về kế hoạch của mình
Lena tắt đèn, kéo chăn trùm kín đầu. Trong bóng tối, cô hình dung về khuôn mặt của người cha chưa từng gặp. Liệu ông ta có biết về sự tồn tại của đứa con gái này không nhỉ? Và liệu ông ta có tự hào nếu biết những gì cô định làm, Người sắp thực hiện một vụ trộm để đời?
Chắc là có. Gã là dân chơi xe mà. Và dân chơi xe thì luôn thích những cú ôm cua mạo hiểm.
0 Bình luận